THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 45
Thiếu
nữ áo xanh
Kim Dung
Mã-quang-Tổ
vào mâm cơm không có thịt, cá
chi cả, mặt này buồn xo.
Người
áo xanh thứ nhất nói:
- Chúng tôi
ở đây chỉ ăn chay trường,
nên không có trữ sẵn thịt,
cá mong chư vị lượng
tình.
Mã-quang-Tổ
lẩm bẩm nói:
- Sợ lửa
hay sao mà phải ăn rau sống như vậy?
Nếu sợ lửa thì việc gì
ban nãy lại đốt
lửa dữ
như thế.
Người
áo xanh thứ hai mỉm cười
nói nhỏ:
- Sở dĩ
đốt lửa như vậy, chính là
một cực hình để sư phụ
phạt chúng tôi.
Người
áo xanh thứ ba lễ phép mời:
- Xin chư vị
dùng bữa!
Miệng nói
tay cầm một chiếc bình rót vào
chén mỗi vị khách. Mã-quang-Tổ
tuởng
rượu
nhưng không thấy hơi rượu, lại
càng chán ngán nghĩ bụng:
- Đã không
cá, thịt bây giờ rượu
cũng không hơi, chủ nhân gì mà
hà tiện như vậy.
Người
áo xanh thứ nhất thấy vẻ mặt
của Mã-quang-Tổ lộ vẻ bất bình,
nên nhỏ nhẹ
hỏi:
- Thưa chư
vị! ở đây chỉ dùng có
thanh thủy, chớ tuyệt đối không
được dùng rượu. Đó
là phép
tắc của tiên tổ từ mấy
trăm năm về trước. Xin quý
khách cảm phiền cho.
Thiếu nữ
áo xanh nói tiếp:
- Anh em chúng
tôi ở đây không bao giờ
được nói đến tiếng
rượu, chứ đừng nói
đến
việc uống
rượu nữa. Vì rượu
sẽ làm cho tính tình con người
bấn loạn, sanh ra cuồng
nhiệt không
tốt.
Bọn Kim-luân
Pháp-Vương đều là những
tay giang hồ, phóng đãng đã
quen, nay thấy
bọn áo
xanh tuổi còn măng trẻ, mà miệng
ít nở những nụ cười
tự do, thái độ quá câu
nệ, lễ
độ quá cổ kính, nên ông
ta cũng không dám nói nhiều.
Bữa cơm
qua một lúc yên lặng. Món ăn
toàn là hoa quả, rau dưa không được
ngon
miệng, nên
cả bọn ăn qua loa cho rồi. Riêng Mã-quang-Tổ
tuy chê thiếu thịt, rượu
nhưng ăn
hơn hai chục chén mà vẫn nghe chưa
thấm vào đâu.
Ăn cơm xong,
Mã-quang-Tổ ghé mồm nói nhỏ
với đồng bọn:
- Chúng ta nên
thừa lúc trời tối mát
mẻ trở về nhà!
Nhưng năm
người kia không đồng ý,
vì người nào cũng muốn
lưu lại để xem xét
những bí
mật trong động nầy.
Doãn-y-khắc-Tây
nói:
- Mã-huynh ơi,
lẽ nào chúng ta lại bỏ về
thình lình quá như vầy đâu
có được. Cần phải
yết kiến
động chúa đã.
Mã-quang-Tổ
cằn nhằn:
Ăn không
được bao nhiêu cơm, còn đói
quá, có thịt rượu gì nữa
mà ở nán lại.
Tiêu-tương-Tử
nghiêm nghị nói với Quang-Tổ:
- Sao anh nhỏ
mọn quá vậy? Anh không sợ người
ta cười hay sao?
Quang-Tổ vì
sợ cái "thây ma" của Tiêu-tương-Tử
nên làm thinh.
Đêm khuya
mọi người chưa gặp được
chúa động, tất cả ra nằm trên
phiến đá lớn lạnh
buốt cả
lưng. Nhìn cảnh đìu hiu cô tịch
của núi rừng, ai cũng có ý
lạ chẳng hiểu bọn
nầy là
ai, tuổi còn trẻ mà đã xa
lánh nhân thế!
Ni-ma-Tinh cất
tiếng hỏi:
- Kim-Luân tiên
sinh! Ngài là người hiểu rộng
biết xa, bây giờ ngài dạy chúng
tôi thế
nào, để
đối phó với chủ bang. Theo
ngài thì chúa động là người
hiền hay ác? Ngày
mai chúng ta
gặp chúa động phải đối
đãi thế nào? Thân thiện hay
chống đối.
Kim-luân Pháp-Vương
nói:
- Chưa thấy
mặt người ta mà biết thế
nào được? Ngày mai chúng
mình sẽ tùy cơ ứng
biến!
Doãn-y-khắc-Tây
nói nhỏ:
- Bốn đứa
học trò của hắn, mà đã
giỏi giang như vậy, huống hồ là
sư phụ. Vậy ngày
mai chúng mình
phải hết sức thận trọng đừng
để mắc mưu bọn nầy, bỏ
mạng nơi đây
thì thật
là uổng đời. Doãn-y-khắc-Tây
bề ngoài tuy có vẻ sợ sệt,
nhưng trong thâm
tâm có
nhiều mưu mẹo, rất chín chắn.
Mã-quang-Tổ
thì đang mải tưởng tượng
đến thịt, rượu, không muốn
nói gì.
Dương-Qua
nhìn nét mặt buồn rười
rượi của Quang-Tổ, vỗ vai nói
đùa:
- Này Mã-huynh!
Ngày mai nên trổ hết tài lực
đối phó với bọn chúng,
chứ không để
bọn chúng
bắt nhốt chúng ta vào cho ăn lối
nầy thì nguy lắm đấy!
Mã-quang-Tổ
nghe nói đến chuyện bắt nhốt
cho ăn rau muối thì thất kinh, nói
cuống
cuồng:
- Dạ dạ tôi
nghe lời Dương-huynh!
Đêm đã
khuya, nhưng mọi người ái ngại
lo nghĩ khó ngủ được. Riêng
có
Mã-quang-Tổ
vô tư, chỉ chốc lát đã
ngáy như sấm rền.
Dương-Qua
rón rén ngồi dậy, lặng lẽ đi
ra ngoài vườn, đứng ngắm
trời đất. Đêm
khuya canh vắng,
bốn bề mờ mịt, lá hoa trên
cây tỏa ra một mùi thơm ngát,
dưới vòm
trời đầy
sao.
Chàng mải
mê, lững thững ngắm cảnh,
nhìn theo những cánh hoa trắng phau
bay tung
theo luồng gió
lạnh của đêm khuya, như cơn mưa
nặng hạt, chợt thấy xa xa phía trước
có một
bóng người lả lớt đi
tới.
Dương-Qua
liền tiến đến thì thấy thiếu
nữ áo xanh, đang hái hoa miệng
hát nho nhỏ.
Gặp Dương-Qua
thiếu nữ bẽn lẽn cúi chào:
- Quý khách
không ngủ được ? Có việc
gì mà quí khách lo lắng?
Nàng nói
xong có vẻ luống cuống bứt
vội hai búp hoa đưa cho Dương-Qua
để đỡ
ngượng.
Dương-Qua
đưa tay nâng hoa, lòng ngây ngất.
Chàng bâng khuâng nói:
- Hoa ăn chắc
ngon lắm phải không nương nương?
Nàng thẹn
thùng nói trống:
- Dạ, ăn
được.
Rồi nàng
lặng lẽ, đưa mấy ngón tay búp
măng uyển chuyển bẻ từng cánh
hoa, đưa lên
ăn. Mùi
hoa làm dịu cả không gian.
Dương-Qua
cũng bắt chước nàng đưa
hoa lên miệng ăn ngon lành.
Mới đầu
chàng nhai thì nghe ngọt dịu, sau dần
nuốt vào thấy đắng đắng,
chát chát.
Nhưng trức
mặt mỹ nhân, dầu có đắng
chát thế nào cũng cố nuốt
đi cho xong. Chàng
chăm chú
nhìn thì thấy đây là một
thứ hoa rất lạ, cành đều
có hoa nhọn hoắc, lá to
hơn lá
hồng, còn hoa thì tuyệt đẹp,
đẹp hơn cả hoa hồng là chúa
của loài hoa nữa.
Dương-Qua
liền hỏi:
- Nương nương!
Hoa nầy là hoa gì thế? Tôi chưa
từng thấy bao giờ?
Cô gái
mỉm cười đáp:
- Thưa quý
khách đây là hoa "Tình hoa". Chốn
nhân gian rất hiếm. Chẳng hay quí
khách có
ưa mùi vị nó không?
Dương-Qua
đáp:
- Mới ăn
thì ngọt, sau lại đắng.
Nói rồi
chàng đưa tay ngắt một hoa thấy
cây có gai, chàng hái cẩn thận.
Nào ngờ
không tránh
khỏi, vì dưới cánh hoa lại
còn có gai nhọn nữa. Chàng mới
để tay vào thì
một mũi
nhọn đã đâm vào tay chàng
rướm máu.
Thiếu nữ
áo xanh nói:
- Tôi nghe thầy
tôi thường nói: "Thứ "Tình
hoa" này rất ưa máu người.
Chắc mấy giọt
máu của
quí khách sẽ làm cho hoa nở
thêm diễm kiều. Còn động này
tục gọi là động
"Tuyệt tình".
Dương-Qua
cười nói:
- Là động
"Tuyệt tình" mà ở đây lại
có nhiều bông "tình hoa" kể cũng
kỳ lạ, phải
không nương
nương!
Hai người
mải mê trò chuyện, bước
thong dong trên nệm cỏ vai sát vai lúc
nào không
hay.
Dương-Qua
say sưa nói:
- Trong chốn
u tịch này lại có cái động
gọi là "Tuyệt tình cốc" nghe thoát
tục quá nhỉ!
Thiếu nữ
lắc đầu nói:
- Thưa tôn
khách, tôi không hiểu tại sao lại
gọi như thế. Chỉ có thầy tôi
mới rõ lai lịch
tên ấy.
Vườn
hoa càng khuya càng tiết hương thơm
ngào ngạt, cả bầu trời lung
linh,
thỉnh thoảng
có cơn gió thổi qua, những đám
cây xạc xào như những tiếng
thì
thầm của
đôi trai gái đang sánh vai bước
nhẹ trong chốn "tuyệt tình".
Dương Qua
miệng không ngớt chuyện trò, nhưng
đầu óc vẫn quay cuồng trong
mộng ảo.
-Đáng
yêu lắm!Đáng yêu biết là
bao! Nếu ta có người yêu bên
cạnh, cùng đi
với nhau
tay trong tay, ta sẽ thề cho đến trăm
năm đầu bạc không rời
nàng nữa.
Bỗng nhiên
chàng cảm thấy đau nhói và
buốt tới xương sống và
bị cành gai
vừa chích.
Chàng khẽ kêu:
-ối chao!
Rồi đưa
tay lên miệng, cắn chặt lấy vết
gai đâm.
Thiếu nữ
áo xanh vẫn điềm nhiên cười
duyên dáng nói:
-Tại tôn
khách mơ tới ý trung nhân.
Dương Qua
thấy nàng đoán đúng tâm
sự của chàng, hai tai nóng bừng
lên,
chàng nói:
-Làm sao cô
nương biết?
Thiếu nữ
phá lên cười sang sảng nói:
-Tôn khách
không biết đó? Phàn đã
bị gai của "Tình hoa" châm vào thì
tuyệt
đối cấm
tương tư trong ba ngày. Nếu trong vòng
ba ngày ấy mà nghĩ đến tình
nhân thì
tay sẽ bị đau buốt không chịu
nỗi.
Dương Qua
nghe nói lạ liền hỏi:
-Lại có
thứ gai kỳ dị đến thế
?
Thiếu nữ
đáp:
-Thưa tôn
khasck! Đúng như vậy! Thầy tôi
có dạy"Tình Hoa" có gai độc thế!
Mới ăn
thì ngọt dịu, nhưng sau đắng cay,
toàn thân như bị gai châm đau
buốt.
Dù với
tình nào, dầu có đề phòng
đến đâu đi nữa cũng
khó lòng tránh khỏi
thương đau.
Bởi vậy nên thứ hoa này
mới đặt tên "tình hoa"
Dương Qua
nói:
-Như thế
tức tôi không được nghĩ
đến người yêu của tôi
trong ba ngày hay sao?
Khổ lòng
tôi lắm! Tôi chịu thôi!..
Chàng nói
một hơi dài, trong lúc thiếu nữ
nhìn chàng với đôi mắt
đen lay
láy. Mặt
chàng ngơ ngác như người
mê mới tỉnh, hổ thẹn vì
đã lỡ lời bày tỏ
tâm
hồn mình
trước người đẹp. Thiếu
nữ vẫn tự nhiên kể tiếp:
-Thầy tôi
bảo gai của tình hoa độc lắm!
Ai bị nó châm phải nén lòng
đừng
nghĩ đến
tình yêu, để cho tình thần được
vô tư thì không sao, bằng để
dục vọng
nổi lên,
là chất độc sẽ biến theo chất
máu làm cho toàn thân nhức
nhối. Dương
Qua nửa tin
nửa ngờ. Phút chốc thái
dương chói loà ánh bình minh
rực rỡ.
Chàng nhìn
lại cây tình hoa, thấy hoa đã
kết thành quả, lòng rất ngạc
nhiên.
Tại sao mới
thấy trong chốc lát đã trở
thành quả? Còn hoa thì đẹp thế
kia,
bây giờ
quả nó xấu xí như vậy. Màu
xanh, màu đỏ, màu đen lẫn
lộn, lại có lông
tua tủa. Dương
Qua nói:
-Sao hoa đẹp
đến thế kia mà quả xấu như
thế? Chắc ăn không được
hả cô nương?
Thiếu nữ
đáp:
-Thưa tôn
khách, quả không ăn được,
vì nó vừa chua, vừa chát
vừa hôi.
Dương Qua
cười nói:
-Không có
thứ quả nào ăn được
hả cô nương?
Thiếu nữ
áo xanh đáp:
-Cũng có
quả rất ngọt, rất bùi, nhưng
rất khó chọn, bơiû chúng ta chỉ
trông
thấy bề
ngoài của quả, nên không biết
được. Có nhiều quả ngoài
đẹp nhưng ăn lại
đắng.
Có quả xấu xí mà ăn lại
ngon ngọt.
Dương Qua
thầm nghĩ:
-Loài hoa mà
cũng hàm ý của đời!
Trời ơi! Tình hoa mà cũng hàm
chứa đủ mùi
như vậy! Mùi
vị ái tình ban đầu thì trước
ngọt sau cay, như hai kẻ yêu nhau
rồi khi xa cách
cũng đau khổ biết chừng nào.
Trời ơi! Ta cũng sẽ như tình
hoa? Hỡi
những ng yêu của ta! Tương lai rồi
đây sẽ ra sao?
Chàng thầm
than thở như vậy, lại càng tưởng
nhớ đến Tiểu long Nữ.
Đột
nhiên ngón
tay chàng nổi lên đau buốt đến
xương, làm cho cánh tay như rồi
rã.
Bây giờ
chàng mới tin lời thiếu nữ
áo xanh nói là đúng. Thiếu
nữ nhìn thấy
mặt Dương
Qua cảm thấy thương xót, nhoẻn
một nụ cười an ủi! ánh nắng
ban mai
chiếu lên
gò má nàng đỏ hây hây.
Đôi làn mi thanh nhã làm sao! Bao
nhiêu nét
thanh nhã ấy
cũng đủ gợi cho nàng một
nhan sắc lộng lẫy. Dương Qua ngây
ngất
nói:
-Ngày xưa
vua U Vương đời Chu mất nước
chỉ để đổi lấy một nụ
cời của Bao
Tự. Nay được
thấy nụ cười của cô nương
thì bị đau khổ là phải.
Nàng nhìn
chàn cố nhịn cười, nhưng
tiếng cười vẫn thốt ra trên
đôi môi đỏ
mọng như gieo
vào cảnh núi rừng một tiếng
ngọc thanh tao. Từ trước, Dương
Qua
tưởng
nàng lạnh nhạt với tình, cho nên
chàng rất e dè. Nay thấy nàng cười
nói
thân mật
quá, khiến tâm tình không ngăn
cách nữa. Chàng mừng rỡ
tiếp lời: -Người
đời
cho nụ cười nghiêng nước
nghiêng thành. Nhưng tôi cho rằng nụ
cười của
nương nương
còn khó kiếm hơn.
Thiếu nữ
áo xanh nghe nói quá thẹn thùng.
Nét mặt ngây thơ đôi mắt
lay
láy như
hai viên ngọc quý, nàng mỉm cười
nói:
-Tôn khách
nói nụ cười nghiêng nước
nghiên thành là thế nào?
Dương Qua
vui vẻ nói:
-Đó là
nụ cười mà có thể làm
cho người say mê đắm đuối,
quên cả sự nghiệp to
tát, chỉ
mong được theo nuông chiều mỹ
nhân.
Thiếu nữ
nghe Dương Qua nói vui vẻ quá nên
cười khúc khich mãi. Dương
Qua
được
trổ tài du thuyết.
-Cũng như
tôi muốn được mỹ nhân
thân mật trao đổi nụ cười
tươi tắn thì
cũng phải
quên mình chịu đau đớn
vì thứ gai "tình hoa"
Thiếu nữ
áo xanh thỏ thẻ:
-Thưa tôn
khách, tôi đâu phải là một
mỹ nhân, vì chưa một ai ở
đây khen
tôi đẹp.
Vậy tôi xin tôn khách đừng
nhọc lòng nghĩ đến tiếng cười
của tôi.
Dương Qua
thở dài nói:
-Không hiểu
ai đã đặt tên chốn này
là động "Tuyệt tình".Theo ý tôi
muốn
đặt tên
khác mới phải.
Thiếu nữ
nói:
- Tôn khách
muốn gọi động này là gì?
Dương Qua
đáp: - Nên gọi là động
"mù".
Thiếu nữ
nhìn Dương Qua hỏi lớn:
-Sao vậy?
Dương Qua
bình tỉnh nói:
-Tại vì
kẻ nào không biết Tây thi đẹp
đều coi là mù.. Cũng như ở
đây không ai
khen nương
nương là đẹp, thì bọn người
ở đây đều mù mắt
hết cả.
Thiếu nữ
áo xanh cười dòn. Dung mạo nàng
nếu đem so với Tiểu long Nữ
thì
chưa bằng.
So với vẻ ẻo lả của Trình
Anh thì còn thua sút, so với kẻ
sắc nước
hương trời
như Lục vô Song thì chưa phải là
đối thủ. Nhưng thiếu nữ
áo xanh
có điểm
đặc sắc là vẻ đẹp thoát
tục với dáng điệu thanh lịch
siêu phàm, nực
mùi tiên
phong đạo cốt. Nàng lớn lên
ở đây chưa hề được
ai ca tụng đến nhan
sắc nàng
mà chỉ có lời răn dạy
phải tiết dục gần như kẻ tu hành.
Cho nên
những người
sống chung với nàng ở đây
cũng đều theo một giáo lý
như những kẻ nhà
tu trong một tu
viện. Họ chỉ nhìn nhau với vẻ
tự nhiên, ko hề biết rung cảm.
Có đôi
lúc lòng họ trở về trần
tục nhưng họ cũng chẳng hé môi.
Nay gặp Dương
Qua ca tụng đủ
điều làm cho nàng thấy hứng
thú quá! Con người của Dương
Qua vốn
là con người
linh nghiệm chốn nhân gian, gần gũi
với tình đời, cho nên
những lời
ca tụng của
chàng rất thần tình. Chàng lại
có một dáng điệu của một
thiếu
niên phong nhã,
khiến cho thiếu nữ áo xanh cảm
thấy trong lòng hoan hỉ lạ
thường.
Dương Qua
thấy nét mặt đoan trang nghiêm chỉnh
của nàng, cũng muốn tìm
hiểu tâm
lý, vì đâu đã xa cách
với nhân thế!
Thiếu nữ
nghiêm trang nói:
-Tôi chỉ
sợ tôn khách mắt không được
sáng, trước người xấu
xí tưởng là mỷ nhân.
Dương Qua
nói: - Tôi tin chắc không lầm! Rồi
đây cô nương sẽ thấy! Động
này
tuy yên tĩnh,
nhưng khi có nụ cười cô nương,
thì trước sau cũng phải nổi
phong ba bão
táp, cảnh yên lành không thể
tồn tại được nữa.
Đôi mắt
ngọc tròn xoe, thiếu nữ tỏ vẻ
lạnh lùng hỏi:
-Tại sao như
vậy hả tôn khách?
Dương Qua
bình tỉnh giảng giải:
-Xưa nay sắc
đẹp đã làm nghiêng thành
đổ nước, thì sắc đẹp
của cô nương
cũng phải
làm nghiêng ngửa động này
chứ sao?
Thiếu nữ
cười ngặt nghẹo nói:
-Xin đa tạ
tôn khách đã quá khen! Tôi
chẳng dám nghĩ đến đại
hoạ như thế.
Dương Qua
say sưa nhìn những nét uyển chuyển
trên thân nàng! Chao ôi! sao
mà kiều
diễm như thế. Chàng tưởng
tượng kẻ nào chiếm được
tấm thân ngà ngọc
ấy thì
hạnh phúc biết chừng nào? Lòng
chàng rào rạt tình yêu dâng
lên!Tay
chàng bỗng
đau buốt tận xương khiến chàng
buột mồm kêu:
-ối chao! Đau
quá.
Nghe tiếng kêu
đau, nàng tỏ ý hờn giận
nói:
-Tôn khách
hình như không muốn nói chuyện
với tôi nữa là phải? Tôn
khách
đang nghĩ
mãi đến tâm tình cùng kẻ
khác kia mà!
Dương Qua
tỏ lời thanh minh:
-Oan uổng cho
tôi quá cô nương ơi! Cái
cơn đau vừa rồi chính là
tại cô
nương đấy!
Thiếu nữ
mặt ửng hồng, sung sướng chạy
vút đi.
Dương Qua
đứng một mình bâng khuâng
ngơ ngác, chàng cảm thấy hối
hận tự
trách:
-Sao ta lại quên
hẳn lời hứa với Tiểu
long Nữ! à! thế ta phải cương
quyết
xua đuổi
sắc đẹp con bé này ra khỏi
đầu óc ta mới được.
Kể ra Dương
Qua không phải bạc tình, lãnh đạm
với người yêu. Nhưng bẩm
sinh
chàng đã
mang sẵn dòng máu kinh bạt giang hồ
của cha chàng, và di lưu tâm
tính đa
tình, đa cảm của mẹ chàng, làm
sao chàng có thể như Quách Tỉnh
chất
phác si mê
Hoàng Dung. Chàng là con người
thích đi vào những cuộc phiêu
lưu tình
ái, để
thoả mản lòng rung cảm và vơi
bớt nỗi đau khổ của đời
chàng.
Thiếu nữ
áo xanh chạy vài chục bước
bỗng dừng chân đứng tựa
vào một tình
hoa, nét mặt
ngây ngất nhìn lại phía Dương
Qua nói:
-Tôn khách
có muốn ta không?
Dương Qua
không ngờ mình được
dịp may như vậy nên vội vã chạy
đến bên nàng
nói như
van lơn:
-Xin cô nương
tha cho! Tôi đã khổ lắm rồi!
Thiếu nữ
không hiểu gì, nói tiếp:
-Tôi xin một
điều, tôn khách phải hứa
không được gọi tên tôi
trước mọi người,
và không
lộï tên tôi cho một người
thứ ba nào biết.
Dương Qua
thấy hay hay gật đầu lia lịa nói:
-Tôi xin giữ
theo lời dặn của cô nương.
Thiếu nữ
áo xanh nói:
-Cha tôi tức
là sư phụ tôi, họ Công Tôn...
Rồi nàng
kể loanh quanh mãi mà chưa nói đến
tên nàng, Dương Qua sốt ruột
hỏi vặn:
-Vậy tên
của nương nương là gì?
Thiếu nữ
đáp:
-Tên tôi
là Lục Ngạc.
Dương Qua
thẩn thờ, bấc giác thầm khen:
-Tên với
ng cùng đẹp ngang nhau.
Công tôn
Lục Ngạc đã xưng danh nàng cho
Dương Qua biết nên nàng e dè
dặn
Dương Qua:
-Tôn khách
đừng quên lời tôi dặn.
Nếu cha tôi rõ được, thì
tôi phải chịu
những hình
phạt đớn đau nữa.
Dương Qua
nói:
Tôi hiểu
lắm! Công tôn Lục Ngạc ơi, tôi
chưa từng thấy trên thế gian này
có người
nào như thân phụ của Lục Ngạc.
Ai đã nỡ trừng phạt con
gái thân yêu
bằng cách
nướng sống trên lò lửa
như thế.
Rồi mắt
nàng bỗng dưng đẫm lệ ngập
cả làn mi. Nàng thổn thức:
-Cha tôi xưa
kia cũng nuông chiều tôi lắm. Nhưng
từ ngày mẹ tôi mất, cha
tôi trở
nên cực kỳ nghiêm khắc. Không
biết hôm nay cha tôi lấy vợ khác
sẽ đối xử
với tôi
như thế nào. Lòng tôi quả lo
ngại sợ có những cực
hình cay nghiệt hơn
nữa!
Dương Qua
vỗ về an ủi:
-Lục Nương
đừng lo! Thân phụ lấy vợ
sẽ vui lên mà nuông chiều Lục
Nương
hơn trước
chứ.
Nàng lắc
đầu thở một hơi dài não
ruột nói:
-Tôi thấy
cha tôi còn hung dữ hơn khi cha có
vợ mới..
Dương Qua
đã từng trãi cảnh côi
cút, nên chàng rất thông cảm
với người bạn
gái bị
đau khổ. Chàng muốn khơi thêm
tâm sự với nàng:
- Tôi đoán
chắc người mẹ mới của
cô nương, không đẹp bằng
một nửa vẻ đẹp của cô
nương.
Nàng lắc
đầu nói:
- Tôn khách
lầm. Mẹ mới của tôi đẹp
lắm! Và còn giỏi cả võ nghệ
nữa. Hôm qua bắt
được
Châu-bá-Thông, nếu cha tôi và
mẹ mới của tôi không mãi
lo tranh tài cao thấp,
thì chắc
là Châu-bá-Thông không tài
nào trốn thoát được.
Dương-Qua
liền hỏi:
- Cuộc so tài
ấy ai thắng?
Lục-Ngạc
trả lời:
- Tất nhiên
cha tôi phải thắng, nếu thua thì đời
nào người ấy chịu làm
mẹ mới của tôi
được.
Ngưng một
lát, nàng nói tiếp:
- Ngày mai là
ngày lễ thành hôn của cha tôi
với người đàn bà
đẹp ấy, cho nên cha tôi
muốn mời
chư vị lưu lại để dự tiệc.
Hai người
đang say mê đàm đạo thì
mặt trời ngả sang trưa lúc nào
không hay.
Lục-Ngạc
hoảng hốt nói:
- Xin tôn khách
lui gót, để lỡ ai trông thấy
về mách lại với cha tôi thì
nguy hại lắm
đấy!
Dương-Qua
hiểu được tình cảnh đau
khổ của nàng, lòng quá xót
xa thương hại. Chàng
đưa tay nắm
chặt lấy tay nàng, như thầm hứa
hẹn sẽ luôn luôn che chở.
Chưa vào
đến cửa, Dương-Qua đã
nghe tiếng Mã-quang-Tổ phàn nàn
ngọt với đắng.
Vào đến
nơi chàng nhìn thấy trên bàn
có bày mấy đĩa "Tình hoa".
Người nào người
nấy nét
mặt buồn xo không muốn nói Dương-Qua
niềm vui buồn lẫn lộn, chàng bước
đến toàn
đàm chuyện với Kim-luân Pháp-Vương.
Đột nhiên, có người thanh
niên áo
xanh bước
vào cung kính, nói:
- Thưa chư
vị động chủ muốn gặp chư
vị.
Bọn Kim-luân
Pháp-Vương đương là những
vị tôn-sư của một phái, đi
đến đâu cũng
được
đón rước trọng hậu, ngay
cả đến Hốt-tất-Liệt là
một vị Vương-tử mà đối
với họ
cũng rất
kính nể. Còn lão chúa động
ở nơi thuận sơn nầy, sao lại
vô lễ thế. Cả bọn tỏ
vẻ hậm hực
bảo nhau:
- Chúng mình
cứ đến xem mặt mũi hắn,
rồi cho hắn một bài học đích
đáng là hơn.
Sáu người
lần lượt theo chân người
áo xanh. Đi được vài chục
bước thấy một khu trúc
mọc xanh um, ai
nấy đều chăm chú nhìn. Lúc
đi khỏi khúc rừng trúc lạ
nghe phảng
phất mùi
hương cả trăm hoa ở đâu
tỏa đến làm cho tất cả lâng
lâng như thấy tâm hồn
mình thoát
tục. Rồi tiếp đến mấy chục
mẫu đất toàn là hoa thủy
tiên hiện ra trước
mắt. Mọi
người đều ngơ ngác nhìn
cảnh vật vô cùng ngoạn mục.
Kim-luân Pháp-Vương
luôn miệng khen:
- Thật như
cảnh tiên! Hoa thủy tiên mọc dưới
nước như thế nầy chưa từng
có!
Muốn đi
đến phòng chủ động phải
vượt qua mấy cây trầm hương
quí, thả trên mặt
nước
những người đi qua được
phải là tay khinh công siêu-phàm mới
khỏi gãy.
Sáu người
đến đó đều phải để
khi cho thân mình nhẹ. Duy có Mã-quang-Tổ
kém tài
nên bị
ngã nhào xuống nước làm
cho từng cụm hoa thủy tiền ngã
nát.
Qua khỏi hố
thủy tiên thấy sừng sững
một tòa nhà đá. Ngoài cổng
có hai chú tiểu
đồng,
mỗi chú trong tay cầm cây phất trần.
Trông thấy
khách, một chú vội vã chạy vào,
còn một chú mở cổng đón
khách.
Dương-Qua
thầm nghĩ:
- Chẳng hiểu
chúa động bận việc chi mà không
ra đón tiếp?
Lòng chàng
có ý không vui. Đột nhiên có
một tia chớp xanh hiện đến như
một luồng
khói, và
trước mặt mọi người hiện
ra một ông lão hình dung cổ quái.
Ông ta cũng mặc
áo xanh, nhưng
màu xanh hơi thâm đen, thân hình
cao chừng một thước ba, râu
lại dài
hơn ba thước.
Thân hình lùn tịt như thế lại
thêm khuôn mặt rất kỳ dị.
Hai gò má
nhô lên, đôi mắt xếch ngược.
Dương-Qua
nghĩ bụng:
- Con gái ông
ta dung nhan đẹp đến thế mà
chúa động lại cổ quái như
vậy sao?
Ông lão
cúi đầu chào sáu vị khách,
nói:
- Quý khách
giáng lâm, thật muôn vàn hân
hạnh! Xin mời quý khách vào
nhà đàm
đạo.
Ni-ma-Tinh khoan khoái
gặp được người lùn
như mình, nói lẩm bẩm:
- Thật hạnh
ngộ!
Nói rồi
sấn đến cầm tay ông lão bước
vào.
Thực tình
Ni-ma-Tinh muốn thử tài ông lão
nên vận gân cốt nội công nắm
tay ông lão
thật mạnh.
Nếu người thường bị
Ni-ma-Tinh vận "tam kinh" nắm lấy, chắc tay
sẽ bị
nát nghiền,
nhưng lão ta vẫn như không.
Ni-ma-Tinh lại
quá vận thêm "tam kinh" cộng là "lục
kinh" mà tay lão ta vẫn trơ trơ
như gỗ đá.
Ni-ma-Tinh quá tức vận thêm tam kinh"
cộng là "cửu kinh" chỉ thấy mặt
lão có
ánh xanh thoáng qua rồi tay lão vung cao
như thanh sắt.
Ni-ma-Tinh toát
mồ hôi, nhưng sức lực chỉ
còn có một kinh lực. Ma Tinh không
dám
vận công
thêm vì sợ đối phương
đánh trả lại thì sẽ hết
lực, và bị thương tới
lục phủ
ngũ tạng.
Hắn vôi
đổi thái độ, cười
ha hả rút tay về trông rất hiền
hậu.
Việc thử
sức nầy, những người
bên ngoài, tưởng như không
ai hơn kém. Nhưng với
Ni-ma-Tinh thì
nghĩ khác. Hắn không biết lão
đó có ý nhượng bộ
hay không đủ khả
năng phản
công.
Vì vậy hắn
suy tính:
- Xua nay ta chỉ
dùng đến công "tam kinh" rờ
đến tay địch thủ thì biết
được sức lực
đối thủ
thế nào rồi.
Nay tay của chúa
động không có phản ứng
rõ rệt, nên khó lòng phân biệt
được tài
nghệ cao hay thấp.
Kim-luân Pháp-Vương
rất tinh ý, biết ngay Ni-ma-Tinh thất bại
nên Pháp-Vương
không tiến
lên thử sức với lão
già đó.
Mã-quang-Tổ
lầm lì đi sau đang tức bực,
vì không được uống rượu,
ăn thịt, chợt thấy
râu chúa
động kéo lê thê dưới
đất, hắn rình rình bước
tới dậm lên một cái.
Lão già
vẫn dịu dàng quay lại nói:
- Xin quý khách
lưu ý.
Mã-quang-Tổ
giả vờ không biết, hỏi:
- Ông bảo
sao?
Ông lão
làm thinh lắc đầu một cái,
sợi râu ở dưới chân
Mã-quang-Tổ bị giật mạnh
khiến Quang-Tổ
té lộn ngược ra sau.
Dương-Qua
thấy Mã-quang-Tổ bị té ngược
liền tung ra một chưởng đỡ
vào lưng
Quang-Tổ. Nếu
Dương-Qua không đỡ kịp thì
Quang-Tổ đã ngã xuống vỡ
sọ rồi!
Lão già
vẫn điềm nhiên như không có
việc gì xảy ra, hướng vào
trong nói lớn:
- Quý khách
đã đến, kính mời động
chúa ra tiếp khách.
Dương-Qua
lấy làm lạ thầm nghĩ:
- Ta đã
tưởng lầm rồi! Lão lùn
nầy không phải là chúa động.
Tiếng mời
vừa dứt, từ bên trong hơn
hai mươi nam nữ áo xanh kéo ra
đứng sắp thành
hàng hai. Chỉ
phút chốc sau bình phong rung động,
một người oai nghi bước ra
vui vẻ
nói:
- Mời quý
vịi an tọa.
Dương-Qua
trông lên, thấy chúa động trạc
độ bốn mơi tuổi, mặt hào
hoa tuấn nhã.
Chàng thầm
nói:
- Hai mươi
năm về trước với dong mạo
ấy người nầy đã làm
tan nát bao nhiêu con tim
của thiếu
nữ. Tuy bây giờ tuổi cao tác
lớn song nét hào hoa vẫn chưa
phai.
Chúa động
ngó xuống! mười cặp nam nữ
áo xanh, người nào việc ấy
dâng trà lên mời
khách.
Chúa động
cũng mặc áo xanh, nhưng màu xanh loang
loáng làm cho mắt người trông
vào phải
bị lòa đi.
Mã-quang-Tổ
nhìn chén trà, thấy không có
hơi nóng bốc lên liền đưa
tay sờ vào chén.
Nước
lạnh như băng! Trên mặt chén nổi
lều phều vài bông trà. Hắn
buột miệng nói:
- Thưa chủ
nhân! Thịt không ăn, rượu
không uống, lại thêm trà nguội,
như thế tài nào
chủ nhân
nét mặt không đượm màu
bệnh khí?
Chúa động
điềm nhiên nói:
- Trà nầy
uống không cần đến lửa.
Mã-quang-Tổ
cười, hỏi:
- Vậy trà
nầy là nước trường
sinh à?
Chúa động
đáp:
- Tổ tông
tôi đến đây từ đời
Đường-huyền-Tôn tính đến
nay đã mấy trăn năm, lề lối
đã thành
tục lệ con cháu không dám bỏ.
Kim-luân Pháp-Vương
đứng lên, nói:
- Thưa chủ
nhân. Đến bây giờ chúng
tôi mới được biết
thể phủ thiên cư vào đây
đã
nhiều đời.
Nhưng phong thái vẫn như xưa, thật
là thế trạch miên trường.
Chúa động
nói:
- Đa tạ
quý khách! Chúng tôi đâu dám
nghĩ thế!
Tiêu-tương-Tử
xen vào nói:
- Tổ tông
chủ nhân đã nhìn thấy Dương
quý-phi chưa?
Mọi người
đều kinh ngạc nhìn Tiêu-tương-Tử.
Không phải vì lời nói buồn
cười mà vì
tiếng nói
của Tiêu-tương-Tử có vẻ
khác thường! Lạ thay cả mặt
mày Tiêu-tương-Tử
biến đổi.
Tiêu-tương-Tử dung mạo vốn
đã như xác chết, bây giờ
lại còn hơn một
bóng ma rõ
rệt.
Chúa động
từ tốn nói:
- Tổ tông
tôi, trước làm quan dưới
triều vua Đường-huyền-Tôn.
Vì lúc đế
Vương-quốc-Trung
bị khốn loạn nơi triều đình
nên phải mang toàn gia đi ẩn náo.
Tiêu-tương-Tử
phá lên cười:
- Thế thì
tổ tông ông chắc đã được
hưởng biết bao nhiêu của phi nghĩa
Dương-quý-Phi?
Mọi người
đều thất sắc trước câu
nói của Tiêu-tương-Tử. Vì
câu nói ấy khác nào như
một chiến
thư, mà ai nấy đều phải đề
phòng.
Pháp-Vương
cau mày lo nghĩ:
- Quái thật!
Tiêu-tương-Tử xưa nay vẫn là
người am hiểu, sao hôm nay hắn
lại ngạo
nghễ đến
thế!
Tuy vậy, chúa
động thanh sắc vẫn điềm tĩnh,
chỉ khẽ đưa mắt nhìn lão
lùn râu dài.
Lão râu
dài liền quắc mắt nhìn Tiêu-tương-Tử,
rồi nói lớn:
- Chúa chúng
tôi đãi khách kính trọng, xin
người đừng ăn nói
hồ đồ.
Tiêu-tương-Tử
liền cười hô hố, nói:
- Ta tin chắc
là tổ tông ông đã được
hởng nhiều của phi nghĩa của
Dương-quý-Phi!
Tiêu-tương-Tử
càng nói dáng điệu lại càng
kiêu hãnh hơn nữa. Giọng nói
hắn oang
oang lên:
- Hà hà.
Đã được hưởng
của phi nghĩa của Dương-quý-Phi
mới ăn năn hối hận không
dám ăn
thịt chứ gì?
Kim-luân Pháp-Vương
quá áy náy, nên quay lại nói
nhỏ với Tiêu-tương-Tử:
- Sao Tiêu-huynh
nói vậy? Ăn uống là theo thói
quen.
Lão lùn
râu dài không nhịn được
liền nhảy lên bực đá, nói
lớn:
- Tiêu-tương-Tử!
Hãy cùng ta quyết đấu.
- Tương-Tử
cười, nói:
- A ha! Tốt lắm!
Nhưng lão đã biết tánh danh
ta, vậy hãy xưng danh cho rõ thì cuộc
đấu mới
công bằng.
Lão lùn
râu dài quá giận, nhưng thấy
Tiêu-tương-Tử không phải hạng
thường, liền
quay nhìn chúa
động.
Chúa động
bảo:
- Ngươi hãy
xưng danh cho Tiêu-tương-Tử rõ.
Lão lùn
râu dài nói:
- Ngươi hãy
nghe ta xưng danh, tên ta là Phàn-Nhất-Ông.
Tiêu-tương-Tử
liền hỏi:
- Ngươi dùng
binh khí chi? Mang ra đây ta xem.
Phàn-nhất-Ông
nói:
- Ngươi muốn
đấu bằng binh khí hả? Điều
đó đâu có khó gì?
Rồi Phàn-nhất-Ông
hô lớn:
- Cha hầu hãy
mang binh khí ra đây.
Phút chốc
thấy mươi thanh niên áo xanh lễ
mễ khiêng ra ngọn bổng. Phàn-nhất-Ông
chỉ vào
ngọn bổng nói:
- Ta dùng binh
khí kêu là "Long đầu cương
trượng"
Dương-Qua
nhìn cây trượng thấy dài
gấp ba lần người Phàn-nhất-Ông,
ngạc nhiên
thầm nói:
- Ông lão
lùn chừng ấy làm sao sử
dụng cây trượng dài gấp ba
thân mình?
Tiêu-tương-Tử
đưa tay vào túi rút ra một cái
kéo lớn, nói:
Mọi người
thấy Tiêu-tưng-Tử rút kéo
ra đều kinh hãi lo sợ cho Tương-Tử.
Dương-Qua
lại ngạc nhiên hơn. Chàng đưa
tay sờ vào túi, cái kéo đã
mất, mới biết cái
kéo của
chàng đã về tay Tiêu-tương-Tử
lúc nào rồi. Nguyên nhân đó
là do
Phùng-mặc-Phong
rèn cho Dương-Qua, dùng để lấy
chiếc phất trần của Lý-mạc-Thu.
Nhưng Tiêu-tương-Tử
đánh cắp của chàng trong đêm
vừa rồi.
Tiêu-tương-Tử
vận công sử dụng cái kéo,
tiếng sèn sẹt vang lên chát chúa.
Tương-Tử
quát lớn:
- Tên lùn
râu dài kia! Ngươi chắc chưa biết
tên vũ khí của ta, đây cho người
rõ đây?
Phàn-Nhất-Ông
bĩu môi, nói:
- Binh khí ? Binh
khí của bọn tà đạo nhà
người làm gì có tên cao
nhã.
Tiêu-tương-Tử
cười hô hố nói:
- Ngươi đoán
đúng lắm! Vì tên của nó
là "cẩu mạo tiêu".
Dương-Qua
nghe Tương-Tử tự đặt tên
cho cái kéo của mình, mỉm cười
không nói.
Tiêu-tương-Tử
nói tiếp:
- Ta biết ở
đây có quái vật râu dài,
nên ta mới mang kéo đến để
xén bộ râu dài đó.
Mã-quang-Tổ,
Ni-ma-Tinh và Doãn-khắc-Tây bụm miệng
cười sằng sặc.
Riêng Kim-luân
Pháp-Vương với chúa động
vẫn nghiêm trang ngồi nhìn như chẳng
để
ý lời
cãi vã gì.
Phàn-nhất-Ông
cử "Long đầu cương trượng"
lên quay tròn vù vù, và quát
mắng
Tương-Tử:
- Râu ta dài
thật, nhưng ngươi là đứa
hèn hạ, đâu đủ khả năng
để làm cái việc sửa râu
cho ta. Hãy cúi
đầu xin lỗi tội vô lễ trước
đã.
Tiêu-tương-Tử
không thèm nói, chỉ để khí
giương thẳng cái kéo lao vèo
tới
Phàn-nhất-Ông.
Nghe tiếng kéo
xắp sựt sựt, Phàn-nhất-Ông
không kịp đỡ, vội đánh
mạnh một cưởng
vào vai Tương-Tử.
Tiêu-tương-Tử né qua một bên,
nhưng chưa có một sợi râu nào
rụng, và
cứ như thế người cố
cắt râu, người cố đánh
liên tiếp.
Lúc này
trong nhà chỉ nghe tiếng vun vút, sèn
sẹt, thỉnh thoảng kéo chạm cương
trượng
tóe lửa.
Trận giáo
đầu hơn một tiếng đồng
hồ, thì Phàn-nhất-Ông bị sơ
hở một chút nên cái
kéo của
Tiêu-tương-Tử đã vút
thẳng vào hàm râu, cắt đứt
ba sợi râu.
Ba sợi râu
bay vụt qua bàn, cuốn quấn mấy chén
dĩa trên bàn rơi xuống đất
bể sạch.
Dương Qua
biết ngay là Tiêu tương Tử
dùng phép "lộng huyền" thổi khí
đi
mạnh làm
rơi bát, dĩa xuống đất, chớ
không phải do ba sợi râu cuốn
mạnh đến thế.
Mã quang Tổ
chẳng biết gì, vỗ tay đôm
đốp miệng không ngớt tiếng
khen:
-Hay quá! Hay
quá Tiêu huynh ơi! Mấy cái râu
quèn đó mà Tiêu huynh cũng
biến nó
trở nên lợi hại thế? Thật
là kỳ tài!
Tiêu tương
Tử nghe khoái chí cười khà
khà, vung kéo xắp sừng sực,
miệng
nói lớn:
-Lão râu
dài kia lại đây.
Tuy nhiên, ai
cũng thấy nét mặt của Tiêu
tương Tử lúc này đã
tái mét, vì
nội công
chỉ luyện đến thế là cùng.
Phàn nhất
Ông bị khinh miệt, nên mặt nóng
phừng phừng, quay lại phía chúa
động, nói:
-Thưa sư phụ,
thứ lỗi cho đệ tử hôm
nay về tội thất kính với khách.
Dương Qua
lấy làm lạ! Phàn nhất Ông
đáng tuoi cha của chúa động,
sao lại
gọi người
trẻ tuổi như con bằng sư phụ?
Chúa động
nhìn Phàn nhất Ông khẽ gật
đầu. Lập tức cây thiết
trương Phàn
nhất Ông
vút thẳng vào đầu Tiêu tương
Tử. Rất may, Tiêu tương Tử
né kịp,
thiết trượng
giáng xuống kệ đá vẹt ra một
tia lửa sáng loè.
Thiết trượng
vút ngược lên, Tiêu tương
Tử lao mình qua đưa tay cướp
lấy
thiết trượng.
|