THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 36
Quyết
chiến thầy trò Kim Luân Pháp Vương
Kim Dung
Hoắc Đô
đưa mắt nhìn Dương Qua biểu
diễn những đường gơm
kỳ diệu, đẹp như
tung hoa trước
gió, chập chờn như chớp
giật lúc mưa đông, cũng tự
nhận là mình còn
kém xa, trong
thâm tâm lo lắng suy nghĩ :
- Không ngờ
hôm nay lại gặp thằng oắt con tuổi
nhỏ tài cao lung lạc, chịu bề thua
sút
một cách
nhục nhã như thế này ! Từ
nay về sau còn xưng danh cùng ai được
nữa để
hòng xây
dựng cơ đồ Vương bá
nữa !
Trong lúc đang
ngẩn ngơ đưa mắt nhìn theo đường
gươm của Dương Qua phô diễn,
bất thình
lình thấy một lưỡi gươm
phóng mạnh về phía hông mình
ba nhát liên tiếp.
Hoắc Đô
thất kinh hồn vía, vội vã phi thân
nhảy lùi ra đằng sau mấy bước
rồi xoè
quạt ra chống
đỡ.
Giằng co được
chừng ba hiệp, Hoắc Đô chợt
nghĩ :
- Xem tài nghệ
hắn có vẻ cao cường lắm,
nếu cứ để giằng co mãi
thì sẽ bất lợi cho
mình, âu
là ta dùng ám khí hại hắn
cho rồi.
Dự định
như vậy, Hoắc Đô bất thình
lình hét lên một tiếng như sấm
động, xoè quạt ra
quạt liên
tiếp không ngừng, áp dụng thuật
"cuông phong lôi công" để mở
đường cho
cuộc tấn
công Dương Qua.
Cứ tay phải
quạt lia lịa, tay trái dùng tay áo
rộng phất lên từng hồi tạo
thành một trận
cuồng phong đánh
thốc về phía Dương Qua như bão
táp, đồng thời, những
phi tiễn
trong tay áo
phóng ra liên tiếp. Thuật ném ám
khí này là điều cấm kỵ
trong võ lâm,
môn phái
nào cũng phản đối, nhất là
trong khi đang tranh đấu cũng những
người trẻ
tuổi dưới
tay mình. Nhưng đối với Hoắc
Đô trong lúc này, điều cần
thiết nhất là giành
được
thắng lợi về mình, còn câu
chuyện danh dự hay quy tắc võ lâm
hắn không cần
đếm xỉa
đến. Không nói riêng gì về
phi tiễn, mà nếu có cách ám
toán nào nguy hiểm
hơn , cho dù
hèn hạ y cũng không nài hà.
Nhưng lạ một
điều là mặc dù gió thổi,
sấm động, phi tiễn lao ra vun vút
nhưng Dương
Qua vẫn bình
thản đứng yên một chỗ,
vung gươm che hết thân mình, biến
thành một
làn hào
quang sáng loà bao bọc hết châu thân,
dù cho múc nước tạt vào
cũng khó mà
ướt
nổi. Những đường kiếm
tung ra như chớp giật, cản hết
bao nhiêu luồng quái
phong và phi
tiễn. Tuy lưỡi kiếm luân chuyển
vun vút như mây, nhưng thái độ
của
chàng tỏ
ra rất nhàn nhã chứ không hề
tỏ ra cuống quít hay hấp tấp. Đó
là thuật "Mỹ
nữ kiếm
pháp" trong "Ngọc nữ tâm kinh" .
Có một
điều đẹp mắt nhất là
làn kiếm cuốn gió thổi tung những
mảnh áo rách phất
phơ như muôn
ngàn cánh bướm, lắm lúc
bay phần phật như những bầy ếch
trắng đang
nhảy nhót
đùa trăng.
Trong nháy mắt,
Dương Qua đã áp dụng thuật
"Mỹ nữ kiếm pháp" hoá giải
thuật
"Cuồng phong
lôi công" và ám tiễn của Hoắc
Đô.
Thấy mưu
kế của mình bất thành, Hoắc
Đô lồng lộn như nổi cơn điên,đánh
liều xông
tới vung
rộng cánh quạt tấn công dồn
dập như một con hổ đói đang
bắt mồi, với các
thế võ
ngày càng ác liệt và công
lực ngày càng tăng thêm.
Dương Qua
thì trái lại, dần dần đã
giảm sút sức tấn công.
Là những
tay kiệt liệt trong giang hồ, kinh nghiệm có
thừa nên Hoàng Dung , Quách
Tỉnh vô
cùng lo lắng khi thấy Dương Qua đã
yếu sức dần dần. Cả hai không
biết làm
sao, chỉ biết
đứng xuýt xoa, nhăn mặt giùm
cho chàng.
Trong khi ấy,
ngoài việc dùng quyền cước,
Hoắc Đô còn áp dụng thuật
"tất phong phi
sa" thổi thành
trận cuông phong, bốc tung thành đám
cát bụi mờ mịt , bao vây xung
quanh.
Vợ chồng
Quách Tỉnh không hẹn mà cùng
hô lớn :
- Nguy quá, nguy
quá ...
Ngay trong lúc
đó, Dương Qua vung gươm loé
lên và hét lớn :
-Hãy cẩn
thận , xem ám khí của ta đây
!
Hoắc Đô
đã dùng ám khí hại Chu Tử
Liễu, nay nghe Dương Qua hô to như vậy
cũng
giật mình
lo ngại. Y đoán thế nào trong lưỡi
gươm cũng chứa sẵn ám khí
như cây quạt
của mình.
Liệu đoán
như thế nên y hơi trầm mình, cẩn
thận đề phòng.
Dương Qua
thừa dịp ấy, tung người
bay bổng lên cao, vung gươm đập mạnh
vào
người
Hoắc Đô, nhưng chàng chỉ đập
bằng bề sống chứ không phải
là đập bằng bề
lưỡi.
Bị một đòn
đau điếng người, nhưng không
thấy ám khí đâu hết, Hoắc
Đô nổi giận thét
lớn :
- Thằng oắt
con, chỉ phách lối.
Dương Qua
trợn mắt hỏi lại :
- Thằng mọi,
mày mắng ai thế hả ?
Hoắc Đô
lặng thinh không đáp, áp dung thuật
"Tất phong phi sa" thổi cát bụi mù
mịt
lên như cũ.
Dưng Qua vung tay
trái lên rồi dặn lại lần nữa
:
- Ta phóng ám
khí đây này, báo trước
cho mà liệu hồn !
Hoắc Đô
vội vàng lách mình sang bên phải,
ngay lúc đó Dương Qua vung lứõi
gươm
từ tay phải
chém sạt ngang qua một nhát, mũi gươm
rạch luôn mấy lần vải , làm
cho
đứt
tung cả dây thắt lưng của Hoắc
Đô.
Tất cả
quần hùng đứng ngoài cùng
ồ lên một tiếng tỏ ý tiếc
nuối, nhiều người lên
tiếng :
- Uổng quá,
sao không ghim luôn giữa ngực hắn
cho rồi. Tiếc thật, chỉ còn một
ly nữa
mà thôi.
Bọn Mông
Cổ thấy Hoắc Đô bị Dương
Qua đâm rách áo thì người
nào cũng tỏ vẻ thẹn
thùng, lo sợ
và bực tức.
Bị một đòn
suýt chết, Hoắc Đô thấy lạnh
cả xương sống, từ đó
không dám khinh
thường
tấn công nữa.
Dương Qua
hô tiếp :
- Bây giờ
ta phóng ám khí đây nhé. Nói
thật đấy, không phải đùa
đâu.
Hoắc Đô
cúi đầu né tránh nhưng không
thấy gì hết, y vừa thẹn vừa
tức tối thét lớn :
- Quân khốn
kiếp, mi ...
Nói chưa
dứt câu, đã thấy hai luồng
sáng bạc loé lên chập chờn
trước mắt. Không còn
cách nào
khác để né tránh, Hoắc Đô
chỉ còn biết nhảy vọt lên cao
để tránh né, may ra
thoát khỏi.
Nhưng cũng đã muộn rồi. Y cảm
thấy hai bên đùi tê buốt,
nhưng ám khí
có vẻ
không có gì ác độc cả,
nên tuy bị trúng cả nhưng không
lấy làm đau đớn lắm.
Hoắc Đô
điên tiết, định dùng độc
đinh phóng lại để hạ sát
Dương Qua cho rồi. Y
chuẩn bị
mấy mũi tên sắt như loại đã
dùng để ném hại Chu Tử
Liễu rồi dịnh vung
quạt phóng
ra.
Trong khi ấy,
Dương Qua đã cười khanh khách
và nói lớn :
- Này, cậu
Vương tử, ta rất tiếc một
người như ngươi, có đầy
triển vọng mà ngày nay
đành cam
chiu bỏ mạng ở chốn Kinh Tử
Quan này, kể ra cũng đáng phàn
nàn lắm.
Bây giờ
mi đã sắp đến giờ chết
rồi, còn định phóng đinh độc
làm gì nữa, ta đâu có
sợ!
Nghe nói dứt
câu, quả nhiên Hoắc Đô cảm
thấy hai bên đùi đã dần
dần tê buốt, không
chịu nổi
nữa. Đau quá, không chịu nổi,
y cầm cây quạt xoa nhẹ vào hai vết
thương và
có cảm
giác như chất độc đang chạy
rầm rập trong mạch máu, chuyển lên
tim, tay
chân bủn
rủn, y la "ối" một tiếng, mặt mày
tái mét, rồi ngã lăn ra đất,
ngất xỉu tức
thời.
Nguyên món
ám khí mà Dương Qua dùng để
phóng ra là "ngọc phong châm", một
món bảo
bối chân truyền của phái Cổ
Mộ. Cây kim này nhỏ hơn sợi
tóc, có tẩm nọc độc
của loài
ong trắng. Khi phóng ra không thấy đau
đớn lắm. Nhưng sau đó
, khi nọc
ong đi vào
máu thì cả người tê tái
và ngất xỉu ngay tức khắc. Dù
một cây cũng đủ bất
tỉnh , huống
chi Hoắc Đô lại bị trúng luôn
mấy cây liên tiếp thì làm
sao mà gượng
cho nổi.
Quần hùng
đứng ngoài trông vào thấy
Hoắc Đô tự nhiên té ra
bất tỉnh thì ngạc nhiên
vô cùng
vì không một ai trông thấy chàng
đánh một đòn gì hay phóng
ra một món ám
khí nào
hết. Như vậy không hiểu chàng
hạ đối phương bằng cách
nào ?
Trong khi mọi người
đang ngẩn ngơ chưa tìm ra duyên
cớ thì Đạt Nhĩ Ma vội chạy
lại
bồng Hoắc
Đô đem đặt vào lòng sư
phụ Kim Luân Pháp Vương rồi quay
lại trừng mắt
bảo Dương
Qua :
- Này tên
súc sinh, ta quyết thi tài cùng mi phen
này.
Dương Qua
nghe không hiểu, chàng đoán là
Đạt Nhĩ Ma có ý khiêu chiến
với mình,
liền chắp
tay nói :
- Bạch đại
đức, việc gì mà đại
đức nóng tính nói thế,tiểu
sinh đây đâu có dám.
Đạt Nhĩ
Ma không nói tiếp, vung chày Kim Cương
đập mạnh một đòn, sức
mạnh như
di sơn đảo
hải.
Dương Qua
bình tĩnh bước ra sau hai bước,
khiến cây chày đánh hụt phớt
qua một cái
vụt. Đạt
Nhĩ Ma thuận tay đẩy luôn một thế,
đấm mũi chày vào ngực
Dương Qua.
Bị một đòn
tấn công bất ngờ, Dương
Qua dùng gươm đánh vụt chày
ra rồi tung mình
nhảy vọt
lên cao né tránh.
Không đợi
chàng rơi xuống, Đạt Nhĩ Ma trợn
mắt, phồng miệng thét lớn :
- Mày có
bay lên tận trời xanh cũng không
thoát khỏi.
Miệng hét,
chân y phóng tới, quyết đuổi
theo cho bằng được.
Dương Qua
đang bay lơ lửng trên không , thấy
y tấn công gấp quá, không tiện
đặt
chân xuống
đất, bèn liều mình từ
trên cao xông xuống níu lấy đầu
chày của Đạt Nhĩ
Ma mà giật
mạnh.
Nếu sức
lực tương đương, thì trong
tư thế như thế này, Dương
Qua đoạt chày dễ như
chơi. Nhưng
vì sức lực Đạt Nhĩ Ma
mạnh hơn Dương Qua nhiều nên chàng
không thể
nào giật
nổi. Thấy không giật được,
Dương Qua vội cắm đầu chạy
thẳng.
Mặc dầu
không đoạt được khí
giới của đối phương, Dương
Qua đã né được ngọn
đòn
ác hiểm
của Đạt Nhĩ Ma và chạy thoát
được. Quần hùng ai nấy
đều thở phào, mừng
giùm cho chàng...
Nhìn thấy
Dơng Qua bản lãnh khinh công cao tuyệt,
võ công cao cờng, Đạt Nhĩ
Ma
hỏi lớn
:
- Này tiểu
tử, ta xem mi bản lãnh cũng khá,
vậy sư phụ của mi là ai vậy hả
?
Đạt Nhĩ
Ma nói bằng tiếng Tây Tạng nên
Dương Qua nghe chẳng hiểu gì cả.
Chàng
tự nghĩ
:
- Có lẽ
hắn chửi mình đây chứ
gì ! Hắn chửi mình thì mình
cũng dùng lời ấy chửi
lại
cho bõ ghét
!
Chàng nhái
y hệt như câu nói của Đạt
Nhĩ Ma vừa nói. Vốn là con
người thông minh
tuyệt đỉnh
cho nên tuy chỉ nghe qua mà chàng cũng
đã nhớ rõ và nói lại
đúng y như
vậy, không
sai một từ nào cả.
Đạt Nhĩ
Ma lắng tai nghe xong, tưởng Dơng Qua muốn
hỏi thăm sư phụ mình là ai
nên đáp
ngay, tất nhiên là vẫn bằng tiếng
Tây Tạng :
- Sư phụ ta
là Kim Luân Pháp Vương. Ta là
một đại hoà thượng , tại
sao mi lại gọi là
tiểu tử
hả ?
Dương Qua
nghe nói cũng chẳng hiểu gì cả.
Chàng tin rằng lần này hắn cũng
chửi
mình nữa,
nên cứ theo kiểu cũ, nhái y
lời ấy để chửi lại.
Chàng nghe ở tai, nhắc lại
nơi miệng
không khác nào một cái máy
thu và phát thanh, không hề sai một
tiếng
nhỏ.
Đạt Nhĩ
Ma nghe xong, lạ lùng hết sức, ngó
quanh ngó quất xem chẳng có ai khác,
bụng phân
vân suy nghĩ :
- Rõ ràng
thằng bé này đáp lại chứ
còn ai khác lạ nữa đâu
? Không hiểu tại sao hắn cỡ
chừng ấy
tuổi mà cũng đã tự xưng
là Đại hoà thượng ? Mà
vì sao hắn cũng nhận sư
phụ ta Kim Luân
Pháp Vương là sư phụ hắn
?
Không giải
đáp được, hắn ngó
thẳng Dương Qua, ôn tồn bảo :
- Ta là đệ
tử đứng bậc nhất của
sư phụ Kim Luân Pháp Vương , còn
ngươi là đệ tử thứ
mấy hả
?
Dương Qua
cũng nhắc lại y nguyên câu ấy.
Đạt Nhĩ
Ma nghe nói kinh hãi rụng rời, không
biết tính sao, chỉ đứng ngẩn
người ra
suy nghĩ mãi,
không biết phải làm sao.
Nguyên những
người tu hành đạo phái
Lạt Ma bên Tây Tạng khi nào cũng
tin tưởng
mãnh liệt
vào thuyết luân hồi. Họ tin rằng
con người tuy chết nhưng linh hồn
không
tan và có
thể đầu thai qua kiếp sau để
làm người trở lại. Tất
cả người trong môn phái
này ai ai cũng
tin như vậy.
Ngày xưa,
khi Kim Luân Pháp Vương còn trẻ,
ông ta đã thu nhận một đệ
tử. Nhưng
khi vừa
tới hai mươi tuổi, ngời ấy
chẳng may chết sớm. Tuy Hoắc Đô
và Đạt Nhĩ Ma
chưa được
gặp mặt người ấy, nhưng cả
hai cũng đã nghe sư phụ nhắc
nhở tới luôn.
Trong buổi tiếp
xúc hôm nay, Đạt Nhĩ Ma thấy
Dương Qua nói tiếng Tây Tạng quá
rành, thì
hắn nghĩ có thể ngơừi
đệ tử khi trước của
sư phụ mình đầu thai vào chăng
,
vì dù
sao, người Trung nguyên không bao giờ
nói tiếng Tây Tạng rành như thế
được
cả.
Đoán như
thế nên trong bụng y đã e dè.Đứng
suy nghiệm một lúc, nhìn sững Dương
Qua rồi bỗng
nhiên vứt cây chày vàng xuống
đất, cúi đầu nhắm Dương
Qua làm lễ
như tế sao.
Dương Qua
trông thấy lấy làm lạ và ngẩn
ngơ suy nghĩ :
- Lão này
chửi mình đã đời,
bị mình chửi lại, nay đã
chịu thua nên lạy ta để xin lỗi
chứ gì
?
Toàn thể
quần hùng càng ngạc nhiên hơn
nữa. Vì không ai có thể biết
hai người đối
đáp với
nhau những gì mà bỗng nhiên
Đạt Nhĩ Ma lại lạy Dương Qua
như vậy.
Duy chỉ có
Kim Luân Pháp Vương thì đã
hiểu rõ đầu đuôi câu
chuyện. Ông ta theo
dõi câu
chuyện giữa hai người và
cũng hiểu rõ nội tình học trò
mình nên biết rằng Đạt
Nhĩ Ma vì
quá trực tính nên đã hiểu
lầm như vậy.
Ông ta bèn
dùng tiếng Tây Tạng bảo lớn
:
- Đạt Nhĩ
Ma, thằng bé đó không phải
là sư huynh của con đầu thai lên
đâu ! Con
đừng
e dè gì hết, cứ thật tình
giáp chiến với hắn đi.
Đạt Nhĩ
Ma kinh ngạc nói :
- Bẩm sư
phụ, theo sự nhận xét của con, thì
tiểu tử này nhất định
phải do sư huynh
con tái sinh
nên mới có bản lãnh cao siêu
trong khi đang còn quá trẻ tuổi. Hơn
nữa,
hắn là
người Hán nhưng nói tiếng
Tây Tạng quá rõ ràng.
Kim Luân Pháp
Vương bảo :
- Không phải
đâu, sư huynh con có võ công
cao cường hơn nhiều. Tài nghệ
của tiểu
tử này
kém xa, chưa bằng nổi con thì làm
sao gọi là sư huynh con được
?
Đạt Nhĩ
Ma chưa dám quả quyết, còn dùng
giằng chưa chịu nghe lời thầy.
Kim Luân Pháp
Vương thấy vậy bèn thúc giục
:
- Con phải nghe
lời thầy dạy, không nên quá
thực thà do dự nữa. Con cứ
đấu với nó
qua vài ba hiệp
thì tự khắc biết ngay sự thực
mà. Đừng quá tin bậy mà
làm hư hỏng
việc lớn
đó !
Xưa nay Đạt
Nhĩ Ma tuyệt đối phục tùng mọi
ý kiến của sư phụ. Bất cứ
lời nào của sư
phụ phán
dạy, hắn xem như là lời phán
của thần linh, cứ cúi đầu
làm theo, không bao
giờ cãi
lại. Hôm nay tuy trong lòng còn phân
vân nghi hoặc, nhưng nghe Kim Luân
Pháp Vương
đã dạy như vậy , y phải tin rằng
người này không phải là
sư huynh của
mình đầu
thai, cần vâng lời quyết đấu
để biết rõ hư thực.
Trong lòng đã
có chủ ý, y đưa tay phân bua
cùng Dương Qua :
- Bây giờ
hai ta cứ việc đấu thử vài
hiệp xem ai hơn ai kém !
Trông thấy
đối phương nói chuyện tuy líu
lo nhưng có vẻ trịnh trọng, ôn
tồn hơn
trước,
chẳng biết hắn nói gì, tuy nhiên
Dương Qua cũng cứ lặp lại y
nguyên câu ấy.
Thấy chàng
cũng bảo vậy, biết chàng đã
đồng y nên Đạt Nhĩ Ma nói
tiếp :
- Xin người
anh em nhẹ tay với nhau thôi nhé !
Quách Phù
đứng trên đại sảnh, thấy
hai người đối đáp với
nhau những câu nói líu lo,
chẳng hiểu
gì hết, nên vội vàng đến
bên mẹ hỏi :
- Mẫu thân,
hai người đó nói với
nhau cái gì vậy ?
Hoàng Dung biết
rõ rằng Dương Qua chỉ nhái lại
những câu nói của Đạt Nhĩ
Ma đã
nói, nhưng
không hiểu nguyên nhân vì sao mà
Đạt Nhĩ Ma lại chắp tay làm lễ
với
chàng như
thế. Nghe Quách Phù hỏi, bà cũng
gượng đáp cho qua chuyện :
- Họ chỉ
đùa với nhau thôi mà .
Tại thao trường,
Đạt Nhĩ Ma bắt đầu dùng
chày kim cương tấn công Dương
Qua bằng
những đòn
mạnh như búa bổ.
Dương Qua
phải dùng sức lanh lẹ né nhiều
hơn là dùng gươm đỡ
gạt.
Tuy vâng lời
sư phụ ra chiến đấu, nhưng Đạt
Nhĩ Ma vẫn chưa bỏ lòng tin của
mình.
Trong lúc đang
xáp chiến, hắn vẫn có mặc
cảm tự ti và luôn nghĩ bụng
:
- Dù sao sư
huynh ta cũng đã được truyền
dạy lâu ngày, nên võ công có
lẽ phải hơn
mình nhiều
lắm. Có lẽ anh ấy thương tình
tương nhượng cho mình mà thôi.
Bị ám
ảnh bởi đức tin "Dương
Qua là sư huynh tái thế" cho nên trong
lòng Đạt Nhĩ
Ma e dè, chỉ
đánh cầm chừng chứ chưa
dám mạnh tay chiến đấu.
Dương Qua
đoán biết đối phương chỉ
dùng thế thủ chứ không tấn
công. Chàng thừa
dịp đó
vũ lộng hết tất cả các tinh
hoa trong Ngọc nữ tâm kinh kiếm pháp,
múa kiếm
loang loáng,
đánh Đông, chém Tây vùn
vụt, có khi uyển chuyển như vũ
nữ đang múa
bông, có
khi lẹ làng xoay tròn như chong chóng,
khiến cho bao kẻ đứng ngoài
càng
xem càng tỏ
lòng kính phục.
Đạt Nhĩ
Ma tuy giữ thế thủ nhưng hết sức
thận trọng,chú ý từng đường
đi nước bước.
Kim Luân Pháp
Vương bực mình quá sức,
cất tiếng bảo :
- Đạt Nhĩ
Ma, thầy đã bảo hắn không
phải là sư huynh con đâu, con chớ
ngại, cứ việc
tấn công
mạnh lên đi !
Thật ra tài
nghệ của Đạt Nhĩ Ma cao diệu hơn
Dương Qua nhiều nhưng vì trong lòng
e ngại nên
mười phần chỉ đánh được
năm. Trái lại, Dương Qua tuy kém
sút hơn,
nhưng nhờ
trong lòng nhiều tin tưởng và
phấn khởi nên càng đấu
càng thắng thế hơn.
Kim Luân Pháp
Vương thấy Dương Qua càng đánh
càng thắng thế, trái lại Đạt
Nhĩ
Ma càng đánh
càng lui vào thế thủ thì nổi
giận, vùng quát lớn :
- Đạt Nhĩ
Ma, phải tấn công ngay lập tức
!
Tiếng quát
của Kim Luân Pháp Vương vang lên
như sấm khiến cho bao nhiêu người
nghe phải ù
tai, và Đạt Nhĩ Ma nghe nói không
dám e dè nữa, phải đưa
cây chày kim
cương ra phản
công tới tấp.
Trong lúc Đạt
Nhĩ Ma tấn công Dương Qua chỉ còn
cách chống đỡ, không sao có
cách xoay xở
nữa. Một chặp sau, chàng đã
lúng túng, phút nguy biến đã
gần rõ rệt.
Dương Qua
càng lúng túng , Đạt Nhĩ Ma
càng vụt mạnh hơn nữa. Cây
chày kim
cương đã
nặng nề, mà sức vụt càng
mạnh thêm, khiến cho Dương Qua vừa
vung gươm
ra đỡ
bị vụt mạnh quá toét cả hổ
khẩu, thanh gươm gãy đôi văng
mất, chỉ còn chiếc
cán trong tay.
Đạt Nhĩ
Ma mừng quá hô lớn :
- Ta đã
thắng rồi !
Nói xong, hắn
cầm cây chày lùi lại năm bước.
Theo quy luật phái Lạt Ma trong khi
đối thủ
rơi vũ khí hay ngã ngựa cần
phải tạm ngưng chứ không được
bức chiến.
Nhưng Dương
Qua cũng nói bằng tiếng Tây Tạng
:
- Ta đã
thắng rồi !
Nghe nói, Đạt
Nhĩ Ma ngạc nhiên hết sức, hắn
nghĩ bụng :
- Hắn thắng
chỗ nào mà cũng dám tuyên
bố như vậy nhỉ ?
Còn đang
phân vân, chưa tìm ra được
nguyên cớ thì Dương Qua đã
chắp tay tung
mình phi thân
nhảy vụt đến trước mặt.
Nguyên trọng
khi còn ở Cổ Mộ, Dương Qua
được Tiểu Long Nữ dạy
cho thuật "chính
tước
phi thường" ( nghĩa là : một chim
sẻ bay nhảy) chỉ dùng hai bàn tay,
vận dụng
chưởng
lực tung ra cũng cầm chân được
hàng tám chục con chim sẻ không ra
lọt.
Đây là
chưởng pháp độc nhất vô
nhị của Lâm Triều Anh sáng chế
ra. Dùng chưởng
này , dù
chỉ hai tay không , nhưng sức mạnh
và nguy hiểm có khi còn hơn cả
dùng
gươm giáo
hay vũ khí sắc bén.
Thấy Dương
Qua đánh liều dùng tay không xông
vào tấn công, Đạt Nhĩ Ma vũ
lộng
cây chày
vàng phát ra tiếng vu vu đập mạnh
vào người chàng, nhưng lạ
một nỗi là hắn
đập không
biết bao nhiêu lần mà không trúng
được lần nào cả. Dương
Qua đã dùng
tài lanh lẹ
né tránh hết. Lắm lúc hình
nh cây chày Kim cương còn như bị
Dương Qua
lấy mất.
Thế là
một người có vũ khí, một
người tay không, cuộc chiến đấu
ngày càng quyết
liệt. Kẻ
có chày đập tả hữu nh
một vòi voi, kẻ tay không chụp tả
hất hữu không khác
gì mãnh
hổ vồ mồi, thật là một trận
đấu độc nhất vô nhị,
thế gian chưa từng có.
Nhờ bền
gan luyện tập trên giờng hàn ngọc
và nhảy nhót suốt ngày này
sang ngày
khác trong Cổ
Mộ nên khing công của Dương Qua đã
đạt đến mức tuyệt diệu,
lúc
đem ra sử
dụng chính xác vô cùng , cho nên
Đạt Nhĩ Ma dù đã cố
gắng hết sức cũng
không làm
sao đánh trúng được Dương
Qua đòn nào.
Tiểu Long Nữ
đứng cạnh đó theo dõi,
thấy Dương Qua đánh hoài không
thắng được
bèn thò
tay vào trong bọc rút ra một đôi
bao tay dệt bằng bạch kim tung cho Dương
Qua, miệng nói
:
- Qua nhi ! Hãy
cầm lấy mà dùng !
Đôi bao
tay bạch kim này dệt rất mềm mại,
xinh xắn, nhưng chất bạch kim vô cùng
chắc chắn,
có thể chịu đựng được
các loại bảo kiếm hay vũ khí
hạng nặng.
Vừa trông
thấy đôi bao tay tung lên sáng ngời,
Hách Đại Thông đã khiếp
sợ đến run
người
lên.Khi còn ở tại Trùng Dương
Cung, chính Tiểu Long Nữ đã dùng
đôi bao tay
này để
bẻ gãy trường kiếm của
ông, khiến ông chút nữa phải
tự sát mà chết. Hôm nay
vừa trông
thấy vật cũ, lòng ông đã
xao xuyến vì quá cảm xúc.
Tiếp được
đôi bao tay, Dương Qua bước
lùi ra sau hai bước , mang bao tay vào
đành
hoàng rồi
lấy đà nhảy vụt ra phía trước,
áp dụng quyền thuật "mỹ nữ
quyền" của phái
Cổ Mộ ra
để đối phó cùng Đạt
Nhĩ Ma.
Thuật đánh
quyền này có vẻ lả lướt,
nhẹ nhàng uyển chuyền như người
mỹ nữ đang
múa lượn,
có khi mềm mại như cô gái du
tiên. Từ cái vung tay cho tới
ngọn cước lúc
nào cũng
bay bớm như ong vờn hoa, lúc dồn
dập mau vun vút, khi nghiêm nghị đoan
trang, mỗi lúc
một vẻ khác nhau, mỗi vẻ có
một cái đẹp riêng.
Bao nhiêu anh
hùng hào kiệt đứng ngoài
thấy vậy đều lấy làm thán
phục và ai cũng
đều công
nhận là cho dù một người
con gái cũng chưa chắc có được
một dáng điệu
mềm mại
ẻo lả như của Dương Qua trong lúc
này.
Bỗng nhiên
Dương Qua đổi ngay thế đánh
chuyển sang thế "Hồng Ngọc đánh
trống" ,
hai tay chàng
vung về phía trước mặt. Khi Đạt
Nhĩ Ma đưa chày ra đỡ,
chàng chuyển
ngay thành thế
"Vung lửa đi đêm", thừa lúc
xuất kỳ bất ý, xáp vào
sát người Đạt Nhĩ
Ma,
Đạt Nhĩ
Ma vung chày định dập xuống, nhưng
Dương Qua đã theo thế "Ném ngọc
qua lầu" dùng
cả hai tay chộp vào người Đạt
Nhĩ Ma tung bổng lên không trung. Đạt
Nhĩ Ma không ngờ đối phương
lại mạo hiểm và lanh lẹ đến
dường ấy nên sinh ra
lúng túng
, vội vàng nhảy sang một bên né
tránh, nhưng Dương Qua đã dùng
thế "Văn
cơ về Hán"
dùng hai tay giữ lại.
Đạt Nhĩ
Ma cố sức vẫy vùng, nhưng không
sút ra được, phần vì do
hai bao tay bằng
bạch kim có
sức hút mãnh liệt nên hai bên
giằng co quyết liệt.
Cố sức
vẫy vùng bốn phía để đoạt
lại cây chày, từ Đông sang
Tây, từ trái qua phải.
Đạt Nhĩ
Ma cảm thấy toàn thân mệt nhoài,
hơi thở hổn hển như trâu rống.
Kim Luân Pháp
Vương thấy Đạt Nhĩ Ma không
phải thua tài kém sức mà chỉ
vì tâm
thần bất
định, hoảng hốt mà sinh ra lúng
túng, bị đối phương uy hiếp
nên nhắc lớn :
- Tại sao con không
dùng phép "Vô thượng đại
lực" mà tấn công ?
Đạt Nhĩ
Ma nghe mách nước, mừng rỡ
"dạ" lớn một tiếng rồi theo lời
sư phụ giật
phăng được
vũ khí, liền lập tức múa
cây chày kim cương vụt tới
tấp.
Lúc đang
còn cầm chày bằng một tay mà
sức mạnh đã ghê hồn, huống
chi bây giờ,
Đạt Nhĩ
Ma dùng cả hai tay và vận dụng gân
sức cả hai dồn vào cây chày
nên gió
lộng vù
vù, thật là thần sầu, quỷ
khốc.
Nguyên phép
"Vô thượng đại lực" này
mới xem qua thì rất đơn giản
vì chung quy chỉ
có mấy
đường ngang tám gậy, đường
dọc tám gậy, rồi từ mười
sáu gậy ấy phối hợp
thành những
chiêu thế khác, cấu tạo thành
vô số đòn khác, biến hoá
phi thường, có
khi kín đáo
như có khiên che chở, có khi hùng
hổ như sư tử vồ mồi. Dương
Qua chỉ
còn cách
né gạt để khỏi phải trúng
đòn chứ không còn sức
đâu để đánh đỡ
hay tấn
công lại
nữa.
Ngư Nhân
đứng ngoài nhìn theo cuộc đấu,
trong lòng vẫn không phục Đạt
Nhĩ Ma, vì
thật ra ông
chỉ bị gãy mái chèo chứ
chưa thua sút một đòn nào cả.
Ông quyết tâm chờ
đợi
cơ hội để xông ra đấu thêm
keo nữa quyết định hơn thua cùng
Đạt Nhĩ Ma mới hả
dạ.
Lúc này
thấy Đạt Nhĩ Ma dùng phép "Vô
thượng đại lực" để
áp đảo Dương Qua, thì
ông mới
giật mình tự nghĩ :
- Xem thế thì
hắn quả nhiên là tài giỏi
và dũng lược hơn mình thật.
Nếu khi nãy mà
chưa thua thì
bây giờ cũng phải chịu thua
vì làm sao mà chịu được
với lối tấn công lợi
hại như thế
này !
Đạt Nhĩ
Ma càng múa gậy tấn công , thì
Dương Qua càng phải trổ tài né
tránh. Cây
chày kim cơng
múa lên quá mau, lộng gió làm
tắt phụt hết bốn ngọn đuốc
thắp trong
đại sảnh.
Dương Qua
đem hết tâm thần nhảy lẹ nh
con sóc, lo tránh những đòn
như trời giáng
của Đạt
Nhĩ Ma chứ không còn lòng dạ
nào để trả đòn nữa.
Xung quanh đấu trường,
từ đại
sảnh đến ngoài hoa viên, quần
hùng lẳng lặng theo dõi trận đấu,
người nào
người
nấy đều hổi hộp lo lắng nh
một đàn chim non đang đứng
trước một con diều
hâu hung tợn.
Còn phía Mông Cổ thì tiếng
reo hò cổ vũ vang dậy, tên nào
tên nấy
cũng lộ
vẻ hân hoan khoái chí lắm.
Dương Qua
nhận thấy "Mỹ nữ quyền pháp"
của mình không đủ hiệu lực
để chống lại
địch thủ
nên chàng suy nghĩ cách khác để
phản công.
"Vô thượng
đại lực" của Đạt Nhĩ
Ma ngày càng gia tăng áp lực,
người hầm hầm như
cọp dữ,
chày vung lên sầm sập như núi
lở đá lăn. Lúc bấy giờ,
Đạt Nhĩ Ma đã hăng
tiết, không
còn e dè lo ngại gì về việc
"sư huynh tái sinh", chỉ còn cố tâm
làm sao giết
cho bằng được
Dương Qua mới hài lòng. Thấy
Dương Qua thối lui vào một góc
nhà,
hắn trợn
mắt vung chày chận đường
thét lớn :
- Mày mất
mạng phen này rồi tiểu tử ạ
!
Miệng hét,
hai tay vung chày đập xuống một đòn
như trời giáng.
Trong lúc thập
tử nhất sinh ấy, Dương Qua chỉ
có cách tung người qua đầu
để né
tránh.
Thế nhảy
vọt này là một thế vô cùng
kỳ diệu trong Cửu Âm Chân Kinh
, do Vương
Trùng Dương
đã ghi rõ trên đỉnh toà
nhà đá trong Cổ Mộ. Trong lúc
nhàn rỗi, Dương
Qua thường
chú tâm luyện tập một mình. Vì
không có ai giảng dạy hay có đối
thủ để
thí nghiệm
hay thử thách cho nên tuy học được
đã lâu nhưng chưa bao giờ
chàng biết
được
kết quả ra sao. Hôm nay, trong lúc thập
tử nhất sinh,thập phần nguy hiểm,
chàng đánh
liều đưa ra áp dụng cầu may,
không ngờ lại kiến hiệu đến
như vậy, và
chàng đã
tránh thoát ngọn đòn quái
ác của Đạt Nhĩ Ma một cách
dễ dàng. Bao nhiêu
anh hùng chứng
kiến trận đấu thảy đều
thất kinh và thán phục lối khinh
công kỳ diệu
của chàng
trai trẻ tuổi này.
Trong lúc ấy,
Quách Tỉnh không ngờ rằng Dương
Qua có thể tránh được ngọn
đòn ấy,
nên ông
nghĩ nếu như chậm trễ, ngọn chày
kim cương sẽ đập nát óc
chàng ngay lập
tức. Vì
vậy ông vội vàng tung người
nhảy ra phía sau lưng Đạt Nhĩ Ma,
đưa tay định
chộp lấy
cây chày kim cương cứu nguy cho
cháu.
Nhưng khi ông
vừa cất nhấc chân nhảy ra, bỗng
thoáng có một bóng áo đỏ
đứng sừng
sững chắn
ngang trước mặt, dùng chưởng
lực tấn công mình, không cho tiếp
viện
Dương Qua.
Người
đó chính là Kim Luân Pháp
Vương.
Quách Tỉnh
hoảng hốt, vội dùng thế "Kiến
Long Tại Điền" , một thế kỳ
diệu trong
mười
tám thế "Giáng Long Thập Bát Chưởng"
đánh lại.
Cả hai đều
là tay quái kiệt võ lâm, tài
cao,công lực siêu phàm cho nên
thế chưởng
xuất ra hùng
mạnh không sao tả xiết.
Hai chưởng
chạm nhau nghe một tiếng vang trời. Quách
Tỉnh thối lui hai bước, còn
Kim Luân Pháp
Vương thì vẫn đứng yên
vị.
Tuy về công
lực, thì Kim Luân Pháp Vương
có phần thâm hậu hơn Quách Tỉnh,
nhưng về
chưởng lực thì Quách Tỉnh
lợi hại hơn một bậc và lanh
lẹ hơn nhiều .
Sở dĩ
Quách Tỉnh thối lui hai bước ,
không phải là vì sút kèm mà
chính vì quá cẩn
thận, muốn
lùi lại để thủ thế, đề
phòng đối phương đánh
tiếp đòn khác. Nhưng Kim
Luân Pháp
Vương thấy vậy, tưởng rằng
Quách Tỉnh không đủ sức
chịu đựng ngọn
đòn của
mình nên toan xông tới tấn công
luôn một đòn nữa. Không
ngờ ông ta cảm
thấy trong ruột
bị đau nhói, hình như đã
bị nội thương nên sợ hãi,
thất kinh không
dám động
thủ, vẫn đứng yên thủ
thế.
Mới tung
ra một đòn đầu, chưa biết
ai thắng ai bại, tuy nhiên cả hai đều
trông thấy
Dương Qua
đã thoát khỏi ngọn đòn
của Đạt Nhĩ Ma dễ như bỡn
rồi. Quách Tỉnh
trong lòng mừng
vô hạn, còn Kim Luân Pháp Vương
hối tiếc thấy học trò mình
đã lỡ
mất một
dịp may.
Cả hai không
tấn công nhau nữa, mà cùng
về vị trí cũ tiếp tục theo
dõi trận đấu.
Đạt Nhĩ
Ma đinh ninh thế nào ngọn đòn
này cũng kết liễu tính mạng
Dương Qua rồi,
không ngờ
chàng lẹ làng tung mình né tránh
dễ dàng , và xem ngọn chày trong
tay
mình không
ra gì cả, thì lòng bực tức
không tả xiết....
Sau khi thấy
áp dụng lối né tránh của Cửu
Âm Chân Kinh đã có hiệu lực,
Dơng Qua cứ nhởn nhơ như thế
mà thoát hết mọi ngọn đòn
của đối phương một cách
dễ dàng.
Hoàng Dung trông
thấy lối tránh né của Dương
Qua như vậy thì ngạc nhiên quá,
vội
quay sang hỏi
Quách Tỉnh :
- Tại sao Dương
Qua nó lại biết các thế võ
trong Cửu Âm Chân Kinh ? Ông đã
dạy nó
hồi nào
thế ?
Sở dĩ
bà hỏi chồng như vậy là bà
nghĩ trong lúc đưa Dương Qua lên
Chung Nam Sơn,
có thể
là Quách Tỉnh đã nghĩ đến
tình cố cựu cùng cha hắn là
Dương Khang ngày
xa, nên đã
đem Cửu Âm Chân Kinh mà truyền
dạy lại cho Dương Qua chăng ?
Nhưng Quách
Tỉnh lắc đầu đáp :
- Không, tôi
có dạy hắn bao giờ đâu
? Nếu tôi có dạy thì đã
nói rõ cho bà biết rõ từ
lâu rồi
chứ !
Hoàng Dung nghe
nói vậy thì nín thinh ngay vì bà
biết chồng mình không bao giờ
nói
dối cả.
Bà chăm
chú nhìn Dương Qua nhảy nhót như
chim én tránh đòn của Đạt
Nhĩ Ma,.
Trong những
lúc nguy hiểm,chàng áp dụng các
phép trong Cửu Âm Chân Kinh mà
thoát được
dễ dàng. Tuy vậy, vì luyện tập
chưa được tinh tế cho lắm
nên nếu để kéo
dài thì
thế nào cũng để thua ngay.
Hoàng Dung nghĩ
:
- Thằng bé
Dương Qua này thông minh và tài
lắm. Chẳng qua vì không được
học tới
nơi, tới
chốn mà thôi. Nếu hắn học
ta trong thời gian chỉ cần nửa
năm, ta sẽ truyền
hết thuật
"Đả cẩu bổng pháp" và "Cửu
Âm chân kinh" cho chu đáo, thì hạng
những
lão hoà
thượng này nó có xem vào
đâu .
Trong lúc đang
phân vân nghĩ ngợi luyến tiếc,
Hoàng Dung bỗng thấy thoáng một
bóng ...
........................
( Xin lỗi các
bạn, truyện bị mất hai trang).
... nghị, Hoàng
Dung mừng rỡ quay sang nói với
Quách Tỉnh :
- Dương Qua
quả nhiên là một thiên tài xuất
chúng, tài nghệ phi thường. Ngày
còn
niên thiếu,
ông đã có được bản
lãnh của nó như lúc này chưa
?
Quách Tỉnh
cũng hớn hở gật đầu,
công nhận và chịu rằng khi mình
bằng tuổi ấy thì
không có
được tài nghệ như Dương
Qua bây giờ.
Trong thuật "Di
hồn đại pháp" thì căn bản
là sự cảm ứng của tinh thần
để chống đối
phương. Nếu
đối phương giữ được
tinh thần trong suốt, không hề bị
ngoại cảnh hay
điều gì
bên ngoài chi phối , thì thuật này
không có hiệu lực lắm. Cũng
như đêm tối
chỉ có
tác dụng nhiều với những
người nhút nhát hay sợ ma.
Trong lúc này, Đạt Nhĩ
Ma vẫn còn
nghi ngại Dương Qua là Đại sư
huynh của mình tái sinh đầu thai lại,
nên
trong lòng đã
kinh nghi sẵn, điều đó thuật
di hồn này có tác dụng hơn.
Âu cũng là
một dịp
rất may để Dương Qua cứu
vãn tình thế lúc này.
Trong khi Đạt
Nhĩ Ma mê mê như người trong
mộng, ngây người đứng
yên một chỗ
nhìn sửng
sốt đối phương, thì Dương
Qua dùng các thế trong "mỹ nữ
quyền pháp" để
biểu diễn.
Có khi chàng đi theo bộ pháp "Bộ
bộ sinh liên" ( cứ mỗi bộ sinh
một bông
hoa sen ) với
những dáng điệu vô cùng
uyển chuyển , ẻo lả , thướt
tha, làm cho Đạt
Nhĩ Ma càng
tê tái tâm thần hơn nữa.
Mọi người
xung quanh thảy đều buồn cười,
nhưng cũng rất thán phục.
Quách Phù
ngạc nhiên quá ,chẳng hiểu vì
sao, liền đập tay mẹ hỏi :
- Mẫu thân,
anh Dương Qua sao có lắm tài như
vậy ? Mẫu thân cũng am hiểu những
thế này
mà không chịu dạy cho con à !
Hoàng Dung mỉm
cười, xoa đầu Quách Phù
đáp :
- Đó là
thuật di hồn. Nếu con học được
phép này thì nổi danh thiên hạ
thực đó.
Nhưng trái
lại, cũng sẽ có những hậu
quả vô cùng tai hại. Phàm sinh con
gái trong gia
đình khuê
các phải lo giữ gìn sao cho vẹn
câu hiếu thuận cùng cha mẹ. Khi con
lớn
lên, lại
phải theo chồng. Chừng ấy, bổn
phận của con là rất nặng nề
là phải làm tròn
vai trò của
một người nội tướng,
quán xuyến được bao quát
những điều thờ chồng
nuôi con, phụng
dưỡng gia đình nhà chồng
. Nếu người nội tướng
giỏi thì gia đình
thịnh, nếu
ngừoi nội tướng kém thì
gia đình chồng sẽ suy. Bao nhiêu nhiệm
vụ đó đã
nặng nề
lắm rồi. Con còn ham học võ công
cho giỏi để làm chi nữa hả
? Con đọc sách
đã nhiều,
xưa nay có người đàn bà
nào giỏi võ công mà khiến
cho gia đình hưng thịnh
đực
đâu mà ham lắm vậy !
Quách Phù
cãi lại :
- Nếu mẹ
dạy như vậy thì phụ nữ chúng
con không nên tham gia trong việc binh đao
hay sao ?
Hoàng Dung đáp
:
- Phải rồi,
trời đất sinh người con
gái cũng như các loại hoa xinh cỏ
lạ, chỉ để tô điểm
cho vườn
cây xinh tơi chứ có phải là
để thay thế cho các cây ăn
trái được đâu ?
Phàm cây
ăn trái không có hoa xinh thì lại
có trái ngon nuôi sống, còn cây
có hoa đẹp
thì bao giờ
lại có được trái ngon. Mỗi
người có một biệt tài, mỗi
thứ có một công
dụng riêng.
Việc gươm đao trận mạc chẳng
qua là vạn bất đắc dĩ phải
dùng tới. Vì
vậy , ngày
xa, khi Khổng Phu Tử sang thăm nước
Vệ, vua Linh Công có hỏi thăm về
binh thư trận
mạc, ngài không hề trả lời,
chỉ nói là :"Tôi chưa học tới"
,Còn đức Mạnh
Tử sang nước
Lương, vua Huệ Vương có hỏi
những biện pháp làm lợi
cho nước, thì
ngài chỉ
khuyên nhà vua dùng nhân nghĩa để
thu phục nhân tâm. Nếu vua chỉ nghĩ
tới
lợi thì,
toàn dân cũng chỉ mong về lợi
thì đất nước sẽ rối
beng về tranh chấp lợi
quyền, làm
sao mà cường thịnh được...
Ngay nh ưKhổng, Mạnh là hai bậc thánh
nhân
ngày trước
cũng chỉ dạy người về đạo
đức để kết hợp và
thu phục nhân tâm chứ không
bao giờ
lấy binh đao làm cứu cánh cả.
Cũng vì vậy mà thiên hạ khi nào
cũng trọng
văn hơn
võ. Có gì quý báu đâu
mà con ao ước lắm vậy ?
Nói dứt
lời, Hoàng Dung chỉ tay xuống đấu
trường nói thêm :
- Con cứ
nhìn xem anh Dương Qua của con đang thắng
hay bại, và việc thắng bại đó
cũng vô
cùng gay go, đánh giá cả mạng
sống của con người , nguy hiểm
lắm, không
nên ham chuộng
làm gì !
Quách Phù
đưa mắt nhìn theo tay mẹ chỉ, trông
thấy Dương Qua cười thì Đạt
Nhĩ Ma
cũng cười
theo, mà Dương Qua làm nghiêm thì
Đạt Nhĩ Ma cũng nghiêm nghị theo
một chặp.
Quách Phù
trông thấy, ngạc nhiên quá tự
nghĩ :
- Thuật di hồn
sao mà lợi hại quá như thế
này. Nếu mình không được
học thì cũng
nên đến
gần xem tận mắt cho biết mới
được.
Nghĩ vậy,
nàng dợm chân muốn phóng đi,
nhưng Hoàng Dung đã nắm tay kéo
lại, bắt
nằm gục
trong lòng, trong phút chốc, Quách Phù
đã ngủ mê man trong lòng mẹ.
Tại thao trường
lúc này, Dương Qua đã dùng
thuật "di hồn" khống chế hoàn toàn
Đạt
Nhĩ Ma từ
cử chỉ nhỏ. Chàng xuất hai chiêu
"Tây Thi ôm bụng" rồi tiếp theo thế
"Đông Thi
nhăn mặt". Đạt Nhĩ Ma nhìn theo
và cũng bắt chước diễn
lại không sai
một chút
nào cả.
Dương Qua
lại diễn chiêu "Tào Thực cắt
mũi", một tay đưa lên giữ
mũi, một tay đánh
liên hồi
vào mặt mình không ngớt. Thế
này diễn ra theo câu chuyện vợ
của Tào Thực
tên là
Lệnh, khi chồng chết, nàng Lệnh tự
cắt bỏ mũi đi, tỏ ý chí
quyết tâm thủ tiết
chờ chồng,
không bao giờ đi lấy chồng
khác.
Lúc biểu
diễn thì Dương Qua chỉ giả bộ
đánh hờ vào mũi mình,
nhưng Đạt Nhĩ Ma
làm theo thì
thật hết sức mạnh. Phải biết
công lực của y mạnh đến mức
nào, một cái
tát nặng
có đến trăm cân không ít.
Vì vậy nên khi tát tới cái
thứ mười hai, Đạt Nhĩ
Ma
đau quá
không chịu nổi, té lăn ra đất,
bất tỉnh.
Bao nhiêu anh
hùng hảo hán đứng xung quanh
trông thấy Đạt Nhĩ Ma ngất xỉu,
thảy
đều mừng
rỡ đồng thanh hò lớn
:
- Bên ta thắng
tiếp keo thứ hai rồi. Như vậy ngôi
Minh chủ nhất định phải thuộc
về
phe ta. Bên đó
còn có ai tài giỏi thì xin ra đấu
tiếp cho rồi.
Ngay lúc bấy
giờ có hai tên võ sĩ Mông
Cổ xông ra bồng Đạt Nhĩ Ma đem
vào trong
chữa thuốc.
Kim Luân Pháp
Vương thấy đồ đệ của
mình bị một thiếu niên đánh
bại không phải vì
tài nghệ
mà vì một phương pháp mờ
ám, nên trong lòng ông ta vừa
buồn, vừa bực tức,
ông ngồi
trên ghế gọi lớn :
- Tiểu tử,
sư phụ mi là ai ?
Kim Luân Pháp
Vương là một tay lỗi lạc, học
rộng hiểu nhiều nên ông ta dùng
tiếng
Hán nói
rất rõ ràng.
Dương Qua
đưa tay chỉ vào Tiểu Long Nữ
đáp lớn :
- Vị này
là sư phụ của tôi đấy.
Ông xem thử sư phụ tôi có
xứng đáng làm Minh chủ
Võ lâm
hay không ?
Kim Luân Pháp
Vương nhìn theo, thấy Tiểu Long Nữ
là một thiếu nữ xinh đẹp
ẻo lả,
thân hình
mảnh mai, nét mặt trẻ măng, có
khi còn trẻ hơn cả Dương Qua nữa,
thì
trong lòng nghi
hoặc nghĩ thầm :
- Bọn Trung Nguyên
các ngươi lắm mưu, nhiều kế,
xảo quyệt vô cùng, nhưng không
thể qua mặt
ta nổi đâu !.....
Vì thắc
mắc ấy nên ông ta không nói
gì, tung mình nhảy xuống đấu
trường, rút trong
bọc ta một
chiếc vòng đúc bằng vàng
khối.
Chiếc vòng
tuy bằng vàng khối nhưng trong ruột
lại rỗng, có đựng chín cái
hột bằng
trái đào,
cho nên mỗi khi rung lên, các trái
này chuyển động phát ra những
âm thanh
nghe vô cùng
rùng rợn. Đối phương chưa
chiến đầu, chỉ cần nghe những
tiếng này
cũng đã
mất tinh thần rồi.
Tay cầm vòng
vàng, Kim Luân Pháp Vương khoan thai
bước lại trước mặt Tiểu
Long
Nữ cất
tiếng hỏi :
- Có phải
cô nương muốn làm Minh Chủ võ
lâm không ? Nếu quả thực như
vậy, cô
chỉ cần
đấu với tôi mười
hiệp. Nếu qua được mười
hiệp, cô cự nổi với chiếc
vòng vàng
nảy của
tôi thì tôi bằng lòng tôn cô
nương làm Minh chủ võ lâm ngay.
Dương Qua
gạt ngang nói lớn :
- Lệ ước
đã đặt ra rồi. Bên tôi
thắng luôn hai trận thì ngôi ấy
phải thuộc về phe chúng
tôi chứ.
Chính bên ông đã ra điều
kiện lại đi nuốt lời, xem ra sao
được !
Tiểu Long Nữ
vốn là người hiền lành
chất phác. Nàng không biết Kim Luân
Pháp
Vương là
ai và cũng không hề biết ông
ta là người có công phu võ
nghệ trùm đời,
khiến cho bao
nhiêu anh hùng võ lâm phải kiêng
nể. Ngoài ta, nàng cũng không hiểu
chức Minh
chủ võ lâm là chức vị
gì, đặt ra để làm chi nữa.
Nàng chỉ thấy Kim Luân
Pháp Vương
hỏi với giọng hách dịch,thách
đấu với mình trong mười
hiệp với chiếc
vòng vàng
này thì thản nhiên đáp lại
ngay :
- ừ , nếu
ông muốn thử sức thì cứ
đấu xem sao.
Kim Luân Pháp
Vương hỏi lại :
- Cô nương
đã nghe kỹ và bằng lòng
đấu thử rồi đấy chứ
?
Tiểu Long Nữ
điềm nhiên đáp :
- Hễ bằng
lòng là đấu thử, còn
không thì thôi, có gì đâu
mà hỏi mãi !
Từ bé
Tiểu Long Nữ đã luyện được
thần sắc thản nhiên trước
mọi việc, bất kỳ giận
hơn hay vui mừng
cũng không hề để lộ ra mặt.
Vì vậy nên lúc trả lời
Kim Luân Pháp
Vương , nàng
vẫn giữ một thái độ bình
thường như không có chuyện
gì xảy ra hết.
Bao nhiêu anh
hùng Trung Nguyên nghe nàng đối đáp
như vậy thì mỗi người có
một
cách nghĩ
khác nhau.
Có kẻ
thì nghĩ rằng :
- Cô này
có lẽ là một tiên nữ
cho nên mới dạy cho Dương Qua biết
pháp thuật lạ mê
hoặc Đạt
Nhĩ Ma . Lúc này Kim Luân Pháp Vương
cũng muốn dùng pháp thuật để
phục thù
cho đệ tử đây.
Có người
thì lại nghĩ khác :
- Nàng này
đẹp như tiên nữ giáng trần.
Có lẽ, Kim Luân Pháp Vương cũng
xiêu lòng
với vẻ
đẹp của nàng , nên đưa vòng
vàng ra loè để thách đấu
cùng nàng. Nếu quả thật
ông ta muốn
tranh tài cao thấp thì cứ đấu
cùng Dương Qua là người thắng
trận chứ cớ
gì lại đi
khiên chiến nữ sư phụ ?
Vì có
những ý kiến dự đoán
trái ngược nên trong đại sảnh
và dưới đấu trờng
vang lên
những tiếng
bàn tán qua lại nh giữa đám
chợ đông.
Chính Kim Luân
Pháp Vuơng cũng nghi ngờ Tiểu
Long Nữ có nhiều phép thuật,
nên
ông ta đề
phòng, niệm chú bằng tiếng Tây
Tạng.
Ông ta đọc
những câu chú trong bài "mật
tôn chú" , đoạn "hàng yêu phục
ma".
Dương Qua
đứng gần đấy, nghe Kim Luân
Pháp Vương đọc chú, không
hiểu gì hết .
Nhưng chàng
đoán có lẽ ông hoà thượng
này cố tình mằng chửi cô
nương mình nên
chàng cố
tâm học hết các câu chú không
sai một chữ nào.
Đọc xong
mấy câu thần chú, Kim Luân Pháp
Vương quát lớn :
- Tiểu tử,
hãy tránh ra cho ta quyết đấu.
Dương Qua
nghiêm mặt nói :
- Đánh
nhau một ngày một đánh, chuyện
chi phải chộn rộn lắm thế nhỉ
? Hãy nghe ta
đọc đây
này !
Nói xong, chàng
đọc lại những câu thần chú
vừa rồi không sai một mảy may.
Khi ấy
Đạt Nhĩ
Ma vừa tỉnh dậy, trừng mắt
nhìn thấy sư phụ mình đang cầm
vòng vàng định
đấu cùng
bên địch thủ, còn Dương
Qua đang đọc những câu chú
quyết trong "mật tôn
chân ngôn"
trong đoạn "hàng yêu phục ma" , hắn
ngạc nhiên quá, nghĩ thầm trong
bụng :
- Lạ quá,
chú này là một điều pháp
bí mật của phái Tây Tạng, không
bao giờ truyền
ra cho người
khác phái. Tại sao tiểu tử này
lại thuộc như vậy. Như thế quả
nhiên y là
đại sư
huynh mình tái sinh rồi, không còn
nghi ngờ gì nữa. Nếu không
phải đại sư
huynh thì làm
sao lại thuộc làu làu như vậy được
? Sư phụ ta trong lúc nóng nảy
không nghĩ
tới việc này, ta cần phải can
gián người hổi tâm mới
được.
Nghĩ như
vậy, y nhảy xổ ra, phục trước
mặt Kim Luân Pháp Vương, lạy luôn
bốn lạy,
thưa lớn
:
- Bẩm sư
phụ, theo con nhận xét, nhất định
người này là sư huynh của
con đầu thai
rồi. Xin sư
phụ hãy dung thứ cho y.
Kim Luân Pháp
Vương nghe nói nổi đoá, thét
lớn :
- Đừng
có nói sàm. Sao hôm nay con mê muội
làm vậy ?
Đạt Nhĩ
Ma lại phủ phục làm lễ lần nữa
và thưa tiếp với một giọng
vô cùng thành
khẩn :
- Xin sư phụ
xét lại. Con quả quyết chuyện này
ngàn lần không sai đâu. Mong sư
phụ
chấp nhận
lời cầu khẩn của con, kẻo sau
này lại hối hận .
Kim Luân Pháp
Vương thấy y không chịu tuân lời,
còn lằng nhằng cản trở thì
nổi
nóng, đưa
tay chộp lấy lưng Đạt Nhĩ Ma vứt
ra xa mấy trượng.
Đạt Nhĩ
Ma nặng có trên trăm cân, thế
mà Kim Luân Pháp Vương chỉ khẽ
nắm lưng
ném nhẹ
đã bay đi như người ra ném
một con gà nhỏ, không lộ vẻ gì
mệt nhọc cả.
Quần hùng
đã chứng kiến Đạt Nhĩ
Ma chiến đấu cùng Ngư Nhân,
sức khoẻ như hùm
thiêng, thế
mà lúc này, Kim Luân Pháp Vương
chỉ khẽ ra tay nhấc bổng y lên như
một con ếch,
cũng đủ thất kinh và đoán
rằng sức lực của ông ta ít
ra cũng mạnh gấp
mười
lần Đạt Nhĩ Ma.
Vì vậy nên
người nào cũng lo ngại dùm
cho Tiểu Long Nữ, với thân hình
mảnh mai
ẻo lả,
làm sao nàng chống đỡ lại
được với ông ta.
Bọn Mông
Cổ đã thừa biết Kim Luân
Pháp Vương sức mạnh địch
muôn người,dõng
lược
đánh nổi chín trâu. Tiểu Long
Nữ dù có phép tà thuật
hay bùa ngải gì cho lắm
cũng chưa
phải là đối thủ của ông
ta được. Vì vậy cho nên bọn
chúng chủ quan xem
thờng,
hiu hiu tự đắc, cùng nhau bấu
véo đùa cợt cho qua thì giờ.
Dương Qua
đọc xong mấy câu thần chú bằng
tiếng Tây Tạng rồi chạy lại bên
Tiểu
Long Nữ
thấp giọng nói thầm :
- Lão hoà
thợng này vô cùng lợi hại,
cô nương cần lưu tâm cẩn thận
cho lắm đấy nhé!
Kim Luân Pháp
Vương lắng tai nghe Dương Qua đọc
hết mấy câu thần chú không
sai
một mảy
may cũng phải buộc lòng khen thầm
là một người thông minh xuất
chúng,
nhưng ông
ta mỉm cười ngó chàng :
- Cậu bé
giỏi lắm , đáng khen đấy.
Nhưng ráng mà liệu hồn đấy
nhé !
Nhưng Dương
Qua nào có chịu sút, đáp
lại ngay :
- Hoà thượng
hãy cố giữ mình đấy
nhé. Phải coi chừng cẩn thận.
Kim Luân Pháp
Vương trợn mắt hỏi :
- Mi bảo ta phải
coi chừng cái gì ?
Dương Qua
đáp :
- Hôm nay ra đua
tài cùng sư phụ tôi, hoà thượng
cần coi chừng cẩn thận. Vì sư
phụ
tôi là
bồ tát tái sinh, am hiểu việc trên
trời, dưới đất, có
biệt tài phục hổ hàng long.
Như vậy cho
nên tôi bảo trước để
cho hoà thượng biết mà đề
phòng cho lắm !
Dương Qua
thừa biết Kim Luân Pháp Vương
là tay lợi hại phi thường
nên cố bày
chuyện đặt
điều lung lạc lung tung, mong áp đảo
tinh thần đối phương phần nào
để có
thể lợi
cho sư phụ mình trong cuộc chiến này.
Nhưng Kim Luân
Pháp Vương là một tay kiệt liệt
trên đời, đệ nhất võ
công trên xứ
Tây Tạng
và Mông Cổ, tài kiêm văn võ,
thường ngày ông vẫn than thầm
là chưa bao
giờ gặp
được đối thủ cho xứng
đáng. Vì vậy nên không bao giờ
ông ta lại đi tin những
điều mộng
mị viển vông.
Khi nghe Dương
Qua nói, ông "hừ" một tiếng rồi
nghiêm mặt bảo :
- Cứ đua
tài một vài hiệp rồi sẽ biết
nhau, cần gì phải căn dặn trước
làm gì cho bận óc
hả ?
Nói xong, ông
ta quay sang hỏi Tiểu Long Nữ :
- Thế nào,
cô nương chuyên dùng loại binh khí
gì, cứ lấy ra đi là vừa
!
Tiểu Long Nữ
điềm nhiên rút trong bọc ra một
vuông lụa trắng tinh như tuyết, phất
lên một
cái, chiếc khăn theo gió bay phấp
phới, ở đầu khăn có
cột một quả cầu tròn
màu vàng.
Trong lòng quả cầu trống rỗng nên
mỗi lúc vung lên, gió lộng vào
quả cầu
rít lên
những tiếng vu vu như sáo diều.
Dương Qua
đem đôi bao tay bằng bạch kim trao lại
cho Tiểu Long Nữ rồi đứng
lui ra
đằng sau
xem.
Toàn thể
quần hùng đứng xem, vừa
trông thấy hai món vũ khí lạ
đời của hai bên đưa
ra thì ai nấy
đều lấy làm lạ lùng hết
sức. Người nào cũng băn
khoăn tự hỏi không biết
hình thái
hai món vũ khí này dài ngắn,
nặng nhẹ khác nhau một trời một
vực, hỏi họ
sẽ làm
sao để chiến đấu ? ...
|