THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 35
Dương
Qua trổ tài
Kim Dung
Ngày còn
hầu hạ dưới trướng
sư phụ Nhất Đăng, Ngư nhân
còn mãng biệt danh là
"điểm thương
ngư ẩn" ngày ngày dùng đôi
chèo sắt bơi thuyền đi ngược
dòng sông.
Mặc dù
luồng nước chảy ngược
như thác lũ nhưng ông vẫn xem
thường, hai tay chèo
đưa con thuyền
vượt sóng vùn vụt, như một
động cơ, không thấy gì là
mệt nhọc,
Cũng nhờ
cái sức mạnh như cọp ấy mà
ông được Nhất đăng
đại sư yêu mến vô cùng,
bản chất
thẳng thắn và cương trực
, không phải như Chu Tử Liễu chỉ
chuyên về thơ
phú văn
chương, ông là biểu hiện của
sức mạnh, nên trong trận này giao
chiến cùng
Đạt Nhĩ
Ma quả thật là xứng tài vừa
sức.
Xưa nay, Đạt
Nhĩ Ma tự cho mình là người
dõng lược vô cùng, không
ngờ ngày nay
gặp phải
vị thần dõng lược của Đại
lý cũng vô cùng mạnh mẽ, cho
nên cả hai cảm
thấy cùng
phấn khởi, hăng say tấn công
tới tấp, không ai chịu nhường
ai cả.
Trong keo đầu
giữa Chu Tử Liễu và Hoắc
Đô thì trong trận đấu có
phát ra luồng gió
mạnh, khiến
quần hùng phải tránh xa, thì nay
trong trận đấu này tuy không có
luồng
gió nhưng
không ai dám đứng gần và
cũng đều đưa tay bịt tai lại
vì cũng không ai
chịu nổi
với những tiếng binh khí chạm
nhau đinh tai nhức óc.
Dưới
ánh sáng của muôn vàn ngọn
đuốc, cầy chày Kim cương của
Đạt Nhĩ Ma quay
tít như rồng
vàng uốn khúc tung hoành giữa
không trung , trong lúc đôi chèo sắt
của
Ngư Nhân
như hai làn khói mờ bao quyện
lấy xung quanh khi ẩn, khi hiện vô cùng
ảo
diệu.
Hai người
càng đánh càng hăng trận đấu
mỗi lúc một căng thẳng , ác
liệt khiến cho
quần hùng
phải nín thở và hồi hộp
để theo dõi từng giây phút
. Từ xưa tới nay, chưa
có một
trận đấu nào xứng sức
và ác liệt như trận đấu
này.
Bỗng trong đám
đông có người buột miệng
nói rằng :
- Không biết
xưa kia Dực Đức dạ chiến
cùng Mạnh Khởi có được
hào hứng và kịch
liệt như trận
đấu này không nhỉ ?
Quách Tỉnh
và Hoàng Dung theo dõi, tinh thần căng
thẳng, mồ hôi ướt cả mình.
Quách Tỉnh
hỏi vợ :
- Bà thử
xem bên ta có hy vọng thắng được
không ?
Hoàng Dung nói
:
- Chưa thể
đoán ngay bây giờ được
đâu ?
Thật ra trong thâm
tâm Quách Tỉnh cũng biết rõ
là lúc này chưa thê nào đoán
ra được
thắng bại
về tay ai, tuy nhiên ông cứ hỏi
Hoàng Dung và hy vọng bà sẽ trả
lời là Ngư
Nhân thắng
cho đỡ hồi hộp.
Trận đấu
kéo dài thêm vài chục hiệp nữa
nhưng sức lực hai người
vẫn không giảm sút,
tinh thần còn
có vẻ hăng hơn trước nữa.
Ngư Nhân
vừa đánh vừa gầm gừ,
có lúc hò lên như bò kêu,
cọp rống.
Đạt nhĩ
Ma lấy làm lạ hỏi :
- Mi nói cái
gì thế ?
Vì Đạt
Nhĩ Ma hỏi bằng tiếng Tây Tạng
nên Ngư Nhân nghe không hiểu gì
hết, bèn
hỏi lại
:
- Mi hỏi cái
gì vậy ?
Đạt Nhĩ
Ma cũng không hiểu tiếng Trung Nguyên
.Hai người hỏi qua hỏi lại, một
chặp sau nổi
đoá chửi nhau ầm ỹ. Chửi
đã rồi xuất hết tất cả
các đòn hiểm độc để
cố
gắng chiếm
phần thắng lợi.
Đấu trường
bây giờ đã mở rộng
chứ không ở trong phạm vi hẹp
như trước nữa. Gặp
lúc chiến
đấu quá ác liệt gay go, hai người
đuổi nhau chạy khắp nơi, bao nhiêu
bàn
ghế đổ
gãy lung tung, chén bát bể văng tung
tứ phía. Cả một toà đại
sảnh và một hoa
viên mênh
mông đã biến thành thao trơừng,
lắm lúc khiến những người
đứng xem
phải lanh chân
chạy ra xa để khỏi phải mang hoạ
bất ngờ vì tên bay đạn
lạc.
Nghe tiếng binh
khí chạm nhau mỗi lúc một lớn,Kim
Luân Pháp Vương hé mắt ra
nhìn , trong lòng
lo ngại :
- Nếu cứ
để đấu mãi nh thế này
, dù Đạt Nhĩ Ma có thắng ắt
cũng phải trọng thương.
Suy nghĩ xong,
ông ta dự định cất tiếng
gọi đệ tử, nhưng thấy hai bên
đang dấu hăng
quá nên
lại thôi đi.
Hai người
quyết chiến càng lúc càng dữ
dội, càng quyết liệt không khác
gì hai con
cọp giành
mồi. Hai món binh khí xoắn tít vào
nhau nh cặp mãng xà đang quyện lấy
nhau và quay
tít, nhìn không kịp.
Dưới
ánh đuốc, bóng chày vàng
của Đạt Nhĩ Ma loé ra chói mắt
trông tựa như mộtkim xà. Đôi
mái chèo sắt của Ngư Nhân vờn
lên như cặp thuông luồng đen ,
trông rất
ngoạn mục.
Trong lúc đang
hăng say chiến đấu, bỗng choeng một
tiếng rùng rợn, và cả hai cùng
thét lên
một tiếng vì hoảng hốt. Quần
hùng nhìn kỹ thì một mái chèo
đã bị cây Kim
Cương đập
gãy làm hai khúc văng bổng lên
cao, lộn luôn mấy vòng rồi nhắm
phía
Tiểu Long Nữ
đang ngồi bay tới.
Tiểu Long Nữ
đang mải mê chuyện trò cùng
Dương Qua không để ý. Thình
lình khúc
chèo văng
tới xắng xuống đất, chạm
phải mấy ngón chân cuả nàng.
Nàng giật
mình la ối một tiếng , rồi đứng
dậy , đưa tay bóp chân miệng xuýt
xoa.
Dương Qua
vội hỏi :
- Cô nương
bị thương chỗ nào ? Có đau
lắm không ?
Tiểu Long Nữ
nhăn mặt đưa tay chỉ xuống chân,
xuýt xoa mãi.
Dương Qua
thấy vậy tức sôi lên, quay lại
phía đấu trường cố tìm
xem kẻ nào đã ném
thanh sắt này
trúng chân cô nuơng bị thuơng.
Ngay trong khi đó, Ngư nhân đang cầm
một nửa
mái chèo cãi lý cùng Đạt
Nhĩ Ma :
- Tôi đâu
có thua, dù sao tôi cũng còn có
một mái chèo và thừa sức
tiếp tục chiến đấu.
Đạt Nhĩ
Ma lắc đầu lia lịa :
- Không được,
vũ khí gãy rồi thì cũng tính
như là đã thua, cãi lý làm
chi nữa.
Đạt Nhĩ
Ma biết địch thủ là tay lợi
hại , nếu để trận đấu
kéo dài, chưa chắc mình đã
thắng nổi
nên hắn cố tình già miệng để
giành phần thắng cho xong.
Hoắc Đô
Vương tử cũng thừa dịp
chạy lại hô lớn :
- Như thế
trong ba keo, thì chúng tôi đã thắng
hai rồi. Vậy chức Minh Chủ võ
lâm
phải thuộc
về sư phụ tôi. Các ngươi không
thể ...
Hắn nói
chưa dứt lời thì Dương
Qua đã sấn tới trước
mặt Ngư Nhân sừng sộ bảo :
- Chúng ta vô
can vô cớ, tại sao ngươi dám
dùng mái chèo sắt ném trúng
chân cô
nương ta làm
bị thương hả ?
Ngư nhân
ngạc nhiên ấp úng đáp :
- Tôi .. tôi
... đâu có ...
Nhưng Dương
Qua đã nạt lớn :
- Chính vũ
khí của ngươi đã làm cô
nương ta bị thương nơi ngón
chân đấy. Biết điều
thì lại
xin lỗi ngay lập tức.
Ngư Nhân
trông thấy Dương Qua còn trẻ tuổi,
cho rằng "ngựa con chưa biết sợ
cọp'
nên làm
thinh không cãi lại.
Dương Qua
điên tiết, xông lại giật đôi
chèo, tay kéo Ngư nhân, miệng bảo
:
- Muốn sống
thì phải lại xin lỗi ngay, nếu không
sẽ mất mạng ngay bây giờ.
Hoắc Đô
thấy thằng bé cha bao nhiêu tuổi
đầu đã tới xen vào
làm rộn chuyện của
mình thì
nổi nóng mắng lớn :
- Đồ ranh
con, đứng có hỗn láo mà
mất mạng !
Dương Qua
hơi cây chèo hỏi lại :
- Súc sinh, mày
bảo ai là ranh con hả ?
Rồi chàng
cười lớn nói :
- Thằng chó
chết mà dám bảo mình là ranh
con,hay quá nhỉ ?
Chư vị anh
hùng đứng ngoài nhìn vào,
thảy đều buồn cười nên
cùng cười lớn. Tuy
nhiên khi trông
thấy Hoắc Đô hầm hầm sấn
tới thì biết việc không xong.
Ai nấy có ý
lo giùm tính
mạng Dương Qua .
Hoắc Đô
cầm cây quạt lại định bước
tới đánh xuống đầu
Dương Qua.
Hầu hết
những người đến dự
tiệc đều là những người
có tinh thần nghĩa hiệp, nên khi
thấy Hoắc
Đô vung quạt định hại Dương
Qua, ai nấy thảy đều tái mặt
bất bình nhao
nhao la lớn
:
- Này tên
mọi kia , đừng ỷ lớn hiếp
người, không được đâu.
Quách Tỉnh
xông lại , đinh đưa tay giật cây
quạt trong tay Hoắc Đô.
Nhưng Dương
Qua đã nhanh như điện chớp,
cúi đầu hạ thân mình xuống
một chút
chui qua vòng
tay của Hoắc Đô rồi thừa
cơ vung cây chèo gãy, theo tư thế
"hồi mã
bổng" trong "đả
cẩu bổng pháp" xắng mạnh vào
ống quyển của hắn.
bị một đòn
bất ngờ vào ống chân, Hoắc
Đô Vương tử đau quá
điếng cả người . Cũng
may y được
công phu luyện tập khá cao, nếu như
kẻ nào khác thì tất đã
phải té nhào
xuống đất
ôm chân rên rỉ rồi. Lập tức
y nhịn đau, vận dụng nội công tung
mình lên
cao, lùi ra sau
hơn năm thước, bặm môi nhịn
đau, đứng không nói nên
lời.
Quách Tỉnh
vội hỏi Dương Qua :
- Qua nhi , có
sao không ?
Dương Qua
tươi cười đáp lại :
- Thưa bá
phụ,con chẳng hề gì, nhưng trái
lại con đã cho tên này nếm
"đả cẩu bổng
pháp" của
Hồng lão tiền bối rồi,chắc
cùng thấm thía lắm.
Quách Tỉnh
ngạc nhiên quá hỏi lại :
- Làm sao con
biết được thế đó
? Ai dạy cho con vậy ?
Dương Qua
tìm lời tráo trở :
- Có khó
gì đâu, chính con nhìn theo lối
đánh của Lỗ Bang chủ vừa
đấu cùng hắn mà
học lỏm
được đấy ạ.
Quách Tỉnh
vốn là người thật thà
và chất phác, nghe Dương Qua trả
lời như vậy đã tin
ngay và nghĩ
bụng :
- ồ , thằng
bé này thông minh quá cỡ.
Trên đời này chưa chắc
có được kẻ nào thông
minh hơn nó.
Hoắc Đô
bị một đòn vào ống chân
đau điếng hồn, tuy nhiên hắn
vẫn đinh ninh trong
lúc mình
vô ý không đề phòng mới
bị đánh trúng chứ không
thể tin một thiếu nên
chưa đầy
hai mươi tuổi như Dương Qua mà
đã có võ công cao siêu như
vậy. Y cho
rằng trong lúc
này, vấn đề quan trọng nhất
là tranh ngôi Minh chủ võ lâm, còn
chuyện
chấp nệ
trẻ nít cha cần thiết lắm, nên
bỏ qua không thèm nói nữa....
Bỏ Dương
Qua đứng đó, Hoắc Đô
lại gần bảo Quách Tỉnh :
- Kính thưa
Quách đại hiệp, cứ theo hai trận
đấu vừa rồi, bên tôi
đã thắng hết, như thế
thì theo lời
ước hẹn , ngôi Minh chủ Võ
lâm phải thuộc về sư phụ tôi
là Kim Luân
Pháp Vương
rồi. Nhờ Quách đại hiệp
công bố với quần hùng được
rõ. Kể từ nay ngôi
minh chủ võ
lâm đã thuộc về tay sư phụ
tôi Kim Luân Pháp Vương . Vậy có
ai chưa
bằng lòng
hoặc phản đối nữa không
?
Y nói chưa
dứt lời, Dương Qua đã
phi thân đến sát một bên vung
quyền đánh luôn hai
đường
liên tiếp , một đòn vào lưng,
một đòn vào đùi, rồi
thét lớn :
- Ta không bằng
lòng, ta phản đối đó !
Bị đánh
hai đòn bất ngờ vào lưng
và đùi đau quá, Hoắc Đô
la "ối" một tiếng rồi đứng
nhăn mặt
xuýt xoa rên rỉ.
Toàn thể
anh hùng xung quanh thích chí cười
ầm cả lên . Thật không ai có
thể ngờ
một cậu bé
lại bạo gan ương ngạnh như thế,
và cũng không ngờ một người
như Hoắc
Đô lại
nếm luôn mấy đòn liên tiếp
một cách quá dễ dàng.
Bị đánh
luôn hai lần nữa, phen này Hoắc
Đô không dằn lòng nhẫn nhịn
nữa, tuy nhiên
hắn vẫn
chưa tin Dương Qua có bản lãnh cao
siêu nên nghĩ bụng :
- Thằng bé
này thật hỗn xược, phen này
ta phải cho nếm một bạt tai cho biết
thân. Chỉ
cần một
bạt tai của ta, mi cũng đủ về
chầu tiên tổ.
Nghĩ vậy,
y thuận tay tát luôn Dương Qua thật
mạnh.
Quách Tỉnh
thừa rõ bên Tây Tạng có
một lối tát tay rất đặc biệt,
gồm có cả cương lẫn
nhu, vô cùng
lợi hại, nếu gặp sắt cũng
phải vỡ, gặp bùn cũng phải
nhô. Đó là thuật
"Tích hoa chưởng"
của phái võ Tây Tạng, Dương
Qua chắc không thể nào chịu đựng
nổi. Vì
vậy nên ông xông lại, nắm hai
bàn tay Hoắc Đô ngỏ lời
năn nỉ :
- Trẻ nít
cạn nghĩ và có hành động
dại khờ nông nổi.Xin điện
hạ bỏ qua đừng chấp nệ
nó làm
gì cho mệt óc.
Bị Quách
Tỉnh khoá hết tay chân không làm
gì được, Hoắc Đô tức
giận vô cùng, vội
cố sức
vùng cho thoát khỏi vòng kiềm chế
của ông.
Ngay khi đó,
Dương Qua cầm nửa khúc chèo
sắt chạy lại đánh thêm một
đòn vào đùi
hắn và
mắng lớn :
- Thằng man di
súc sinh, đừng hỗn láo để
bận lòng người bề trên
của ta !
Quách Tỉnh
vội nạt lớn :
- Qua nhi ! Con không
được vô lễ !
Toàn thể
anh hùng hào kiệt thích chí cười
ầm rộ cả lên.
Bọn tuỳ
tùng Mông Cổ thấy ba người
đang giằng co, đồng hét lớn
:
- Tại sao hai người
lại xáp đánh một người
như vậy ? Như thế đâu còn
lẽ công bằng
nữa. Nơi
đây là nơi thí võ tranh tài
cao thấp chứ có phải cuộc đánh
lộn đâu mà kéo
nhau hùa lại
như vậy, không thấy nhục sao ?
Quách Tỉnh
sực nhớ , lại thấy mình làm
không đúng, vội vàng bỏ Hoắc
Đô ra.
Hoàng Dung đứng
phía sau để ý theo dõi, thấy
Dương Qua xuất thủ đòn nào
cũng
đúng theo
quy tắc của "Đả cẩu bổng pháp"
nên nghĩ thầm trong bụng :
- Không biết
Dương Qua đã được ai
truyền dạy "Đả cẩu bổng pháp"
mà có vẻ tinh
thục như vậy
kìa ? Chẳng lẽ chỉ nhìn lén
trong lúc ta dạy cho Lỗ Hữu Cước
mà đã
thông thạo
đến mức này hay sao ? Nếu vậy
thì nó thật là thông minh xuất
chúng , hay
lắm !
Theo nhận xét
của bà thì Dương Qua có thừa
sức chiến đấu cùng Hoắc
Đô nên bà cất
tiếng gọi
lớn :
- Xin mời
Quách đại hiệp lên đây,
mặc cho đôi bên tranh tài cao thấp,
đừng nên can
thiệp vào
làm gì cả !
Nghe Hoàng Dung
nói, Quách Tỉnh đoán vợ
đã có mưu kế gì hay nên
nghe theo, bước
lại đứng
bên cạnh bà.
Hoắc Đô
nổi nóng vung tay múa chân đấm
đá loạn xạ trên người
Dương Qua, nhưng
chàng đã
trổ thuật khinh công tránh né tài
tình khiến cho Hoắc Đô không
đánh trúng
đòn nào
hết.
Sau khi để
Hoắc Đô đánh gió một
hồi, Dương Qua từ từ nói
:
- Ta đánh
vai mi đây !
Miệng nói,
vừa dứt câu, thì tay chàng
đã đập trúng vào vai y một
mái chèo. Chàng nói
tiếp luôn
:
- Xem chừng
trúng đùi đây này !
Và tiếp
theo đó, Hoắc Đô lại lãnh
thêm một chèo vào đùi ngay..
. Rồi cứ như vậy, nói
trước
đánh sau, nhưng nói đâu đánh
trúng phong phóc. Hoắc Đô mặc
dù được báo
trước
nhưng cũng không thể nào tránh
kịp.
Hoắc Đô
không dùng quyền cước nữa
vì thấy không công hiệu với
Dương Qua . Y
bèn dùng
quạt vụt túi bụi vào người
chàng.
Nhưng Dương
Qua lẹ làng tránh né và đỡ
gạt tất cả, không để một
đòn nào trúng
mình. Nhưng
cứ sau một cái gạt là chàng
điểm một đòn trả lại vào
đùi hay vào lưng
Hoắc Đô
ngay.
Quần hùng
đứng ngoài nhìn vào thấy
Dương Qua đánh trúng liên tiếp,
nhưng chàng
chỉ dụng
ý đánh lấy có chứ không
có ý hạ độc thủ, thành
thử các đòn không có
gì là
nguy hiểm hay
đau đớn cả.
Hai người
quần nhau kẻ tới người
lui chập chờn trong đại sảnh, có
khi ra tận ngoài
hoa viên, khiến
cho bao nhiêu người đứng
xem thảy đều thích thú như đang
xem một
trận múa
rồi chứ không phải là một
trận quyết đấu.
Một cảnh
tượng đáng buồn cười
nhất là Dương Qua thì ăn mặc
quần áo rách rưới như
xơ mướp,
còn Hoắc Đô thì áo mão
cân đai vô cùng sang trọng , rõ
ràng là hai thái
cực. Dương
Qua thì trẻ măng như một thư sinh,
còn Hoắc Đô thì uy nghi đường
bệ
như một viên
đại tướng.
Dương Qua
thì nhẹ nhàng nhảy nhanh như vượn,
còn Hoắc Đô thì hùng hổ
như cọp
săn mồi,
hai bên cứ quấn nhau mãi chưa
ai hơn ai. Khách bàng quan đứng
xem ai
cũng thầm
ước trận đấu cứ kéo
dài mãi để xem cho thoả thích.
Bên cạnh
đó, Ngư Nhân và Đạt Nhĩ
Ma đã thủ sẵn binh khí trong tay, người
nào
người
nấy hầm hầm trợn mắt nhìn
đối thủ, chực xông vào
tái đấu, nhưng ngặt vì chưa
có lệnh
trên, nên cả hai cùng phải đứng
yên chờ đợi không động
thủ được,
Đạt Nhĩ
Ma đứng hoài chờ thấy
Hoắc Đô đánh mãi không
hạ thủ được một đứa
thiếu
niên thì
trong lòng bực dọc vô cùng . Nay
lại thấy địch thủ của mình
vỗ tay reo hò tán
thưởng
có bề thích thú thì nổi nóng
cất tiếng chửi bâng quơ. Nhưng
vì y chửi bằng
tiếng Tây
Tạng líu lo, Ngư Nhân không nghe được,
nên dùng bút hơi lên không khí
mấy chữ
:
- "Mi chửi
ta thì gió thổi bay lên trời"
Hoắc Đô
đem hết tài năng múa quạt ra
tấn công nhưng mãi không trúng
đươc Dương
Qua một đòn
nào.
Y tức giận
lắm, nhưng không biết tính sao hơn.
Cuối cùng y nghĩ ra một kế, xếp
quạt
bỏ chạy,
định lừa Dương Qua đuổi
theo sẽ quay trở lại đâm một
nhát vào huyệt "Hoàn
khiêu"
Đây là
một thuật điểm huyệt vô cùng
lợi hại . Nếu đối phương
bị điểm trúng đùi tất
nhiên sẽ
phải quỵ xuống và không thể
cất bước đi nổi nữa,
toàn thân sẽ bị tê liệt ngay.
Dương Qua
tuy còn trẻ tuổi, nhưng kinh nghiệm chiến
đấu khá nhiều,hơn nữa,
con
người
chàng vốn thông minh ranh mãnh , cho nên
thấy đối thủ đang đánh
tự nhiên bỏ
chạy, biết
ngay là có gian kế chi đây, nên
chàng lại không đuổi theo, chỉ
cười và nói
lớn :
- Sá gì
cái trò trẻ con ấy mà cũng
định mang ra lừa ta được
sao ? Nãy giờ ăn đòn khá
nhiều rồi,
nếu biết lẽ thì phải chịu
thua phứt đi cho rồi.
Nếu so về
sức mạnh thì Dương Qua không
thể bằng Hoắc Đô, nhưng về
tài lanh lẹ,
mánh lới
thì Hoắc Đô không thể nào
bì được với Dương
Qua.
Quần hùng
nghe Dưbơng Qua nói đều thích
chí cười rộ lên.
Hoắc Đô
thấy mưu kế của mình bị khám
phá rồi, chẳng biết tính sao, tinh
thần có
phần rối
loạn, e rằng trước mặt hào
kiệt thiên hạ mà bị thua về tay
một thiếu niên thì
còn mặt
mũi nào nữa. Trí óc hoang mang,
lòng mất tự tin, y không dám
tấn công nữa,
chỉ đánh
cầm chừng chờ thời cơ
mà thôi.
Hoàng Dung theo
dõi trận đấu, lúc bấy giờ
mới vỡ lẽ ra rằng Dương
Qua đã được cao
nhân truyền
võ nghệ, bản lĩnh phi thường,
ít kẻ dám sánh. Tuy nhiên, nếu
thế trận
giằng dai, Dương
Qua thiếu kinh nghiệm sẽ bị Hoắc Đô
dùng ý chí hãm hại thì bỏ
phí
mất một
dịp may hiếm có.
Nghĩ thế,
Hoàng Dung cất tiếng gọi lớn
:
- Qua nhi ! Giữa
con và điện hạ nên xử hoà
đi là hơn, đừng kéo dài
làm gì nữa !
Nghe Hoàng Dung
bảo, Dương Qua dừng tay lại bảo
Hoắc Đô :
- Sao, mi muốn
nghỉ hay muốn đánh nữa ? Có
gan tiếp tục không ?
Hoắc Đô
vốn là tay xảo quyệt, mưu mô cũng
giảo hoạt lắm nên nghĩ bụng :
- Dù sao mình
cũng đã thắng hai keo rồi, bây
giờ kéo dài trận này làm
gì nữa cho
thêm rắc
rối !
Nghĩ vậy
, y trả lời :
- Này tiểu
súc sanh, nếu nhà ngươi nhận thua
và bằng lòng suy tôn sư phụ ta
là Kim
Luân Pháp
Vương làm Minh chủ võ lâm, thì
ta còn kéo dài trận đánh làm
chi nữa ?
Vừa nghe
hắn tuyên bố, tất cả anh hùng
hào kiệt đều nhao nhao phản đối
kịch liệt.
Thấy vậy,
Hoắc Đô lớn tiếng phân
bua :
- - Trước
khi đấu, hai bên đã cam kết
"Trong ba keo, ai thắng hai là được
cuộc " .
Điều kiện
đã quá rõ ràng, bây giờ
tại sao các vị đã vội quên
lời ớc hẹn mà phản đối
tôi như vậy
?
Từ trong
đám đông có người
quát lớn :
- Đừng
có xảo ngôn, mi thắng chúng ta chỗ
nào ? Chính mi bị người đánh
ngã rồi,
đến khi
người ta lẫy lòng nhân từ
đến giải cứu cho thì mi lại
cắn trộm, dùng ám khí
hại ngầm.
Như thế là thắng hay sao ? Còn keo
thứ hai, thì khí giới người
ta bị gãy,
nhưng người
ta vẫn còn đủ sức tiếp
tục thi đấu, tại sao mi lại già
mồm bảo người ta
thua. Trước
đó có ai đặt điều kiện
là hễ bị hỏng khí giới
là phải thua đâu ? Như vậy
mà mi dám
bảo là thắng luôn hai trận, thật
không biết ngượng mồm !
Dương Qua
cướp lời nói trước
:
- Thôi xin đừng
tranh chấp làm gì cho mệt. Còn lão
hoà thượng già kia có tài
cán gì
đặc biệt
mà dám huênh hoang đòi làm
bá chủ thiên hạ ? Thấp kém
nhỏ tuổi như tôi
mà cũng
không phục , huống chi là các hào
kiệt võ lâm!.....
Hoắc Đô
đỏ mặt tía tai quát lớn
:
- Đồ ranh
con, đừng lớn tiếng . Hãy
gọi sư phụ mi ra đây giao chiến
cùng ta cho biết
tài cao thấp
!
Dương Qua
ngước mặt lên trời cười
ha hả rồi đáp :
- Như sư phụ
ta mới đáng mặt Minh chủ võ
lâm chứ như lão hoà thượng
sư phụ mi có
tài cán
gì mà hòng ? Còn phần mi thì
kém quá, ai cũng thấy rõ rồi,
xin đừng lớn lối.
Hoắc Đô
trợn mắt nói :
- Sư phụ mi
là ai đâu ? Hãy mời ra đây
xem thử.
Dương Qua
trả lời :
- Theo lời
hẹn ước từ trước,
thì cuộc đấu tài tranh ngôi
Minh chủ hôm nay, chỉ có đệ
tử thay mặt
sư phụ ra đấu với nhau mà
thôi có phải không ?
Hoắc Đô
đáp :
- Quả đúng
như vậy.Chính ta đây thay mặt sư
phụ ta là Kim Luân Pháp Vương tranh
tài và
đã thắng luôn hai keo rồi, như
thế thì ngôi Minh chủ phải về
tay sư phụ ta chứ
còn giông
dài gì nữa ?
Dương Qua
bèn chuyển qua lẽ cãi khác :
- Nãy giờ
mi thắng phái khác chứ có
thắng phái của ta đâu mà hòng
giành ngôi Minh
chủ. Trong võ
lâm có biết bao nhiêu là môn
phái chứ nào phải chỉ có
một mà thôi đâu
Hoắc Đô
ngạc nhiên hỏi :
- ủa, mi ở
môn phái khác sao ? Vậy sư phụ
mi là ai hả ?
Dương Qua
cười lớn rồi vỗ tay reo
lên :
- Trời
ơi ! Sao có hạng người ngu ngốc
quá như thế này nhỉ ? Sư phụ
ta tức là người
đã dạy
ta nên tài để đấu cùng
mi và ta cũng chưa hề thua mi bao giờ.
Việc gì mà phải
hỏi ?
Anh hùng hào
kiệt nghe Dương Qua nói vòng vo để
trêu chọc Hoắc Đô, thảy đều
tức
cười,
không ai bảo ai, toàn thể đều
cười reo để tán thưởng.
Dương Qua
nghiêm giọng bảo :
- Bây giờ
đến phiên ta ra điều kiện .
Chúng ta hãy đấu cùng nhau ba keo.
Nếu bọn mi
thắng ta hai
keo , ta sẽ bằng lòng nhận lão hoà
thượng già kia làm Minh chủ võ
lâm .
Trái lại,
nếu ta thắng , mi phải tôn sư phụ
ta làm Minh chủ, như thế mi có bằng
lòng
không ?
Nghe Dương
Qua nói, toàn thể quần hùng ai cũng
đinh ninh sư phụ chàng cũng là
một bậc tiền
bối có tên tuổi trong võ lâm.
Hôm nay, Kim Luân Pháp Vương đang
tranh ngôi Minh
chủ cùng Hồng Thất Công Bắc
Cái, nếu thêm một vị thứ
ba có đủ tài
đức
để đại diện cho Hán tộc
tranh tài cùng bọn Mông Cổ thì
còn gì hay bằng.
Vì vậy nên
mọi người đồng thanh nháo
nhào nói :
- Hay lắm ! Tiểu
anh hùng nói có lý lắm. Hoắc
Đô phải thắng được
tiểu anh hùng thì
mới mong
nói tới chuyện tranh ngôi Minh chủ
võ lâm. Nếu không thì đừng
hòng. Võ
lâm Trung nguyên
ta hiếm gì Bắc đẩu tài cao,
bọn người không nên vội xem
người
bằng nửa
con mắt như vậy !
Hoắc Đô
suy nghĩ :
- Bên bọn
chúng ta đã có hai tay giỏi nhất,
và bên đó đã có hai
đứa nếm mùi thất bại
rồi, còn
ai đáng ngại nữa. Tuy nhiên ta
cũng cần đề phòng kẻo bị
tụi nó ỷ đông, áp
dụng chiến
thuật xa luân chiến thì bất tiện
cho phe mình lắm. Nếu thắng tên này,
đứa
khác lại
nhảy ra, rồi cứ thế mãi thì
biết chừng nào mới xong việc
?
Nghĩ ngợi
một lúc, y cất tiếng hỏi lại
:
- Nếu quý
tôn sư muốn ra tranh tài cũng được,
và đề nghị của tiểu huynh cũng
có lý
lắm. Tuy nhiên,
anh hùng hào kiệt trong thiên hạ rất
nhiều, chưa chắc đã tụ họp
đông
đủ nơi
đây hôm nay. Nếu trong trận đấu
sắp tới , chúng ta giải quyết
xong rồi, nay
mai có những
kẻ vắng mặt ngày hôm nay đến
đòi thử tài thử sức
nữa, chừng ấy biết
bao giờ
mới giải quyết xong ?
Dương Qua
nhìn thẳng vào mặt hắn, hiên
ngang đáp :
- Nếu là
người khác ra tranh đoạt ngôi
Minh chủ, ta không bao giờ ra tranh chấp.
Nhưng nếu
là lão hoà thượng sư phụ
ngươi thì ta quyết tranh cho tới
kỳ cùng !
Hoắc Đô
thừa dịp hỏi vặn lại :
- Nhưng quý
tôn sư là ai, hãy giới thiệu
ra xem thử ! Hay là tiểu huynh đệ
đóng vai
tranh hộ người
ta mà thôi ?
Dương Qua
cười ha hả đáp :
- Sư phụ ta
đang đứng ngay trước mặt
ngươi mà ngươi không thấy
hay sao ? Để ta kêu
sư phụ ta
ra cho ngươi xem mặt nhé !
Nói xong, Dương
Qua quay lại gọi :
- Cô nương
ơi, cô nương ! Bọn chúng đòi
được yết kiến cô nương,
mời cô nương ra
đây cho
bọn chúng được gặp !
Tiểu Long Nữ
đằng hắng một tiếng , đứng
thẳng người nhìn Hoắc Đô
, khẽ gật đầu
chào.
Thật là
câu chuyện không ai có thể ngờ
trước được , Bao nhiêu
anh hùng hào kịêt thảy
đều ngạc
nhiên, vừa buồn cười, vừa
suy nghĩ :
- Nàng này
xem ra còn trẻ măng, không hơn tuổi
Dương Qua là bao nhiêu mà chẳng
lẽ lại
là sư phụ y hay sao ? Có lẽ Dương
Qua kiếm cớ để đùa nghịch
cùng Hoắc Đô
chăng ?
Trong số đông
chỉ có Triệu Chí Kính, Doãn Chí
Bình và Hách Đại Thông là
công
nhận Dương
Qua nói thật mà thôi
Hoàng Dung thấy
Dương Qua bản lãnh cao cường,
trong bụng đã đinh ninh là thế
nào
cũng do một
dị nhân truyền dạy võ công.
Hôm nay thấy chàng bảo sư phụ
là một cô
gái trẻ
măng, xinh đẹp, hình dáng lả
lướt mảnh mai như Tiểu Long Nữ
thì ngạc nhiên
hết sức
. Bà cứ phân vân không biết
Tiểu Long Nữ có tài chi đặc
biệt mà được Dương
Qua tôn làm
sư phụ.
Còn Hoắc
Đô Vương tử thì tức
đến đỏ bừng mặt , trợn
mắt thét lớn :
- Thằng oắt
con, mi ranh mãnh vừa vừa chứ.
Mi nên biết rằng hôm nay đại
hội quần
hùng tranh ngôi
Minh chủ võ lâm, đồng thời
bàn nhiều việc quan trọng chứ
không
phải là
một cơ hội để bọn chăn trâu,
chăn bò , quần manh áo túm như
bọn mi giỡn cợt
đâu nhé
! Muốn bảo toàn được mạng
sống thì hãy cút đi cho khuất
mắt ta.
Dương Qua
cười dài nói :
- Mi hãy xem
lại và nhận xét cho kỹ nhé.
Sư phụ mi đã già lại đen
, nói năng líu lo
như vượn
kêu, khỉ réo ai mà hiểu được
? Như thế mà mi cho là xứng đáng.
Còn sư
phụ ta thì
xinh đẹp, thanh tao, mi lại bảo rằng
không xứng đáng. Chẳng lẽ
bậc Minh
chủ võ
lâm lại cần phải chọn những
người mặt như trôn chảo, đầu
trọc như gáo dừa,
da nhăn mắt
lõm như lão thầy chùa kia mới
được sao ?
Tiểu Long Nữ
xưa nay chưa từng tiếp xúc với
đời, nên không có một
ý thức nào khác.
Nay thấy Dương
Qua đem mình ra so sánh , lại khen mình
xinh đẹp thì thích chí
nhoẻn miệng
cười .
Nàng hé
môi cười tươi như hoa hồng
mới nở, đẹp như ngọc
san hô, khiến cho toàn thể
quần hùng
thảy đều xúc động và
ai ai cũng công nhận vẻ đẹp của
nàng quả thật là
nghiêng nước,
khuynh thành không bút mực nào
tả xiết được.
Mọi người
thấy Dương Qua cứ gan lỳ châm
chọc Hoắc Đô thảy đều
vừa ý. Nhưng
những bậc
lão thành lại có ý lo ngại,
vì sợ Hoắc Đô nổi nóng
giết mất Dương Qua đi
chăng ?
Lúc bấy
giờ, Hoắc Đô không còn
nhẫn nại được nữa. Hắn
gầm lên một tiếng vang trời
rồi quát
lớn :
- Chính thằng
ranh con này gây hoạ trước, xin
chư vị anh hùng tha lỗi cho tiểu đệ
hạ
sát hắn
cho rồi, nếu cứ để kéo
dài mãi thì chẳng còn thể
thống gì nữa!
Nói xong, y cầm
quạt đập vào huyệt Thiên linh cái
của Dương Qua.
Dương Qua
nào có chịu thua, trợn mắt thét
lại :
- Xin chư vị
anh hùng niệm tình thứ lỗi cho
phép tiểu sinh hạ sát tên Hung nô
này.
Quả nhiên
hắn cố tâm gây hoạ trước
chứ không phải lỗi tại nơi
tôi. ở đời có khi nào
chim chích lại
đi trêu chọc bồ nông ?
Mọi người
khoái chí khi nghe Dương Qua nói câu
này. Tiêng cười la reo hò vang
lên
náo động
cả một góc trời. Ngay lúc ấy,
Dương Qua đã múa tít cây
chèo gãy, vừa đỡ,
vừa tấn
công tới tấp.
Hoắc Đô
thận trọng né tránh. Tay y cầm quạt
cứ lừa cho Dương Qua chống
đỡ rồi
thừa cơ
vận dụng hết công lực vào
tay trái tung chưởng đánh tạt
vào Thái dương chàng.
Đây là
thuật "Thập thành lực" một bí
quyết về chưởng pháp vô
cùng kỳ diệu và lợi
hại. Dù
cứng rắn như sắt đá mà
bị chưởng lực này đánh
trúng thì cũng nát bể ngay.
Nhưng Dương
Qua tinh ý và lanh lẹ phi thường.
Khi nghe tiếng gió lộng ào ào thốc
mạnh vào
Thái dương, chàng nhảy sang một
bên tránh né, đồng thời
cầm chiếc bàn
vuông tung lên
chống đỡ. Chỉ nghe "ầm" một
tiếng vang trời, cả chiếc bàn
vuông bằng
gỗ lim đã
bị chưởng lực đánh nát
tan thành muôn mảnh.
Thấy khí
thế và chưởng lực của
Hoắc Đô vô cùng hùng hậu,
quần hùng thảy đều
khiếp sợ,
lo giùm cho tính mạng của Dương
Qua.
Dùng chưởng
không kết quả, Hoắc Đô nổi
đoá tung người bay lên không,
dùng cước
phóng luôn
mấy đạp liên tiếp .
Mặc dù
có học qua "Đả cẩu bổng pháp"
nhưng dù sao cũng chỉ là học lỏm,
hơn nữa
tập luyện
chưa thành thục nên Dương Qua có
nhiều chỗ sơ hở. Không bao lâu,
chàng
bị Hoắc
Đô tấn công tới tấp
và dồn vào một chỗ, chống
đỡ có phần chậm chạp hơn
trước.
Hoàng Dung thấy
Dương Qua biết nhiều phép lạ trong
"Đả cẩu bổng pháp" nhưng vì
chưa thuần
thục, hơn nữa dùng cây chèo
gãy không hợp với thuật
đánh bổng nên
không được
thuận tay, đánh đỡ có
phần lúng túng.
Thấy đối
phương quyền cước lanh lẹ phi
thường, Dương Qua không dám
khinh địch.
Chàng cố
đem hết những thế mà trước
kia Hồng Thất Công đã truyền
dạy cho, phối
hợp với
các bí quyết mà Hoàng Dung đã
dạy cho Lỗ Hữu Cước đem
ra áp dụng.
Thuật đánh
đỡ đã tinh diệu, thêm
nhiều bí quyết kỳ ảo vô cùng,
từ ngôn trường đến
ngôn đoản
phối hợp chặt chẽ, cho nên mỗi
một đòn của Dương Qua đánh
ra mãnh liệt
và lợi
hại vô cùng, nhiều khi khiến cho Hoắc
Đô phải bối rối...
Hoàng Dung cầm
gậy trúc xông vào giữa trận
đấu nói lớn :
- Xin đôi
bên tạm dừng tay, tôi có chuyện
muốn nói !
Thấy hai người
vừa đứng yên, bà quay sang
ngó Dương Qua bảo :
- Muốn đánh
chó thì phải dùng gậy đánh
chó chứ.
Nói rồi,
bà trao cây bổng cho chàng, miệng nói
lớn :
- Đây này,
ta cho mượn tạm.Khi nào hạ nó
xong thì phải trả lại ngay nhé !
Nguyên cây
Đả cẩu bổng là báu vật
của Cái Bang, chỉ một mình Bang chủ
là có
quyền sử
dụng mà thôi. Vì vậy nên Hoàng
Dung phải tuyên bố là cho Dương
Qua tạm
mượn
để quần hùng và nhất là
các vị chức sắc trong Cái Bang
khỏi thắc mắc và chất
vấn lôi
thôi .
Dương Qua
được cây bổng thì mừng
rỡ quá sức, vội vàng đưa
hai tay đón nhận .
Hoàng Dung trao
bổng cho chàng, thuận miệng bảo nhỏ
:
- Nhớ buộc
hắn phải đưa thuốc giải độc
nhé !
Khi Chu Tử
Liễu đánh với Hoắc Đô
bị ám khí của hắn rồi, Dương
Qua đang mải mê
nói chuyện
cùng Tiểu Long Nữ nên không hề
hay biết. Nay nghe Hoàng Dung bảo,
chàng chẳng
hiểu gì hết, định lên tiếng
hỏi thuốc giải độc gì, để
dùng vào việc chi,
nhưng chàng
cha kịp hỏi thì Hoắc Đô đã
dùng quạt tấn công liến tiếp.
Dương Qua
vung bổng gạt phăng cây quạt, rồi
thuân thế đâm mạnh vào ngực
Hoắc
Đô.
Cây bổng
đã vừa tầm thước,
cầm xứng tay, hơn nữa lại
hợp với các bí quyết trong
"Đả
cẩu bổng
pháp" , cho nên Dương Qua thấy phấn
khởi và đánh đỡ
rất linh động , công
lực do đó
tăng lên gấp bội phần.
Hoắc Đô
tung chưởng đập mạnh vào Thái
Dương của Dương Qua. Chàng trầm
mình
né tránh
, rồi thuận đà phóng bổng đâm
thẳng vào dưới rốn của
hắn nhưng Hoắc Đô
cũng lanh lẹ
bước qua một bên né được.
Vừa thoát
khỏi một đòn yếu huyệt "Quản
nguyên", Hoắc Đô vô cùng kinh
hãi, không
ngờ đối
phương lại rất thành thạo về
môn điểm huyệt , nghĩ thầm :
- Thằng bé
này võ công cao cường,bản
lãnh cao siêu lắm, không thể khinh
thường nó
đuợc.
Trước đây mình cũng tưởng
hắn là tay mơ, giờ mới
biết là tay đáng nể, có lẽ
không thua gì
mình đâu !
Suy nghĩ như
vậy, hắn cẩn thận bước lùi
ra sau, dùng quạt che kín trước
bụng thủ thế.
Dương Qua
nói lớn :
- Này, hãy
thong thả nói chuyện đã. Cứ
đánh nhau như thế này mãi thì
chán quá. Cần
phải có
một giải gì đánh cuộc cùng
nhau cho vui chứ !
Hoắc Đô
đáp ngay :
- Được
lắm, nếu mi thắng được
ta, ta sẽ cúi đầu gọi mi bằng
"ông nội" ba lần liên tiếp.
Dương Qua
giả bộ không nghe, ngơ ngác hỏi
lại :
- Sao, gọi bằng
gì ?
Mọi người
xung quanh ai cũng hiểu rõ dụng ý
giả vờ ngờ nghệch của Dương
Qua.
Nhưng Hoắc
Đô vốn là người Mông
Cổ chất phác, đâu hiểu được
những thâm ý xảo
quyệt và
trẻ con ấy của Dương Qua , nên
thấy chàng hỏi lại, hắn lại
đáp lớn :
- Kêu là
"ông nội" !
Dương Qua
nhắc lại theo giọng cười đùa
, kẻ cả của kẻ bề trên :
- Ông nội
hả ? Hay quá, khá quá, cháu tôi
khá lắm ! Hà hà ...
Lúc bấy
giờ Hoắc Đô mới biết
mình bị mắc lừa chú bé
nên đỏ mặt tía tai vì ngượng
ngập, tay phải
cầm quạt, tay trái vung chưởng
đánh ra một lượt , khiến
cho gió lộng
ầm ầm
tấn công Dương Qua dồn dập .
Dương Qua
bình tĩnh đánh đỡ rồi
lớn tiếng nói :
- Bây giờ
thì tới phiên ta ra điều kiện
. Nếu mày thua ta thì phải trao thuốc
giải độc
ngay đấy
nhé !
Hoắc Đô
nói :
- Ranh con, đừng
lớn lối. Đời nào ta
lại thua một thằng như mi mà hòng
như vậy hả ?
Dương Qua
múa tít cây bổng tấn công Hoắc
Đô tới tấp.
Lại nhắc
đến hai anh em họ Võ và Quách
Phù . Khi Dương Qua và Tiểu Long Nữ
dắt
nhau ra ngoài
tình tự, cả ba cũng đã
quên lãng câu chuyện xích mích
không nói tới
nữa. Không
dè một chặp sau, Dương Qua tự
nhiên xông vào sanh sự cùng Hoắc
Đô .
Hai anh em họ Võ
thấy vậy thảy đều mừng
rỡ , vì hai người đinh ninh
thế nào Dương
Qua cũng bị
Hoắc Đô giết chết phen này.
Thật là nhờ tay giặc giết chết
một tay kình
địch lợi
hại, cũng là một điều may mắn
cho bọn họ.
Nhưng thực
tế đã khiến cho ba người
đi từ ngạc nhiên này tới
ngạc nhiên khác . Tài
nghệ của
Dương Qua đối với Hoắc
Đô cũng tương đương,
kẻ tám lượng, người
nửa
cân. Lắm
lúc, Hoắc Đô cũng phải lúng
túng và nếu không lanh tay đánh
đỡ thì có thể
mất mạng
như chơi.
Sau này, thấy
Hoàng Dung lấy cây Đả cẩu bổng
giao cho Dương Qua thì Võ Đôn
Nho thất vọng
than thầm :
- Khổ quá,
trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng
? Một tình địch lợi hại dường
này thì
ta tranh sao nổi
?
Nhưng Võ
Tu Văn chủ quan hơn , nghĩ bụng :
- Thằng này
bất quá cũng liếng láo vài
keo đầu mà thôi, trước
sau rồi thì cũng bị
Hoắc Đô
hạ sát mà thôi. Hắn có tài
giỏi thế nào cũng không thể
hơn được Chu Tử
Liễu bá
bá cơ mà !
Riêng Quách
Phù, nàng lại có ý tưởng
khác.Khi nghe anh em họ Võ nói dèm,
nàng
nghĩ trách
sao cha mẹ mình quá vội vã, nỡ
đem một đứa con gái xinh như
mộng, đẹp
nh hoa gả cho
một tên bất tài khố rách áo
ôm, trông chẳng khác gì một
tên ăn mày.
Việc này
hệ trọng tới chung thân đời
mình, thế nào cũng phải phản
đối kịch liệt,
chẳng lẽ
mình chịu sống trăm năm với
một kẻ nhu thế này ?
Nhưng trận
quyết đấu cùng Hoắc Đô
, thấy Dương Qua trổ tài khiến
cho Hoắc Đô
phải nhiều
phen lúng túng tránh né, thì Quách
Phù lại suy nghĩ và tự trách
:
- Cha mẹ mình
cao kiến, nhìn xa trông rộng thật. Quả
nhiên ta chỉ là ếch ngồi đáy
giếng, xem trời
bằng vung, không có kinh nghiệm ở
đời, chỉ biết đánh giá
anh hùng
bằng tấm
áo bên ngoài mà thôi. Thế
mới biết cha mẹ ta được
thiên hạ nhận xét là anh
tài, chọn
người tài ba quả nhiên vô
cùng tuyệt diệu. Có gặp những
trường hợp như thế
này ., mình
mới thấy cảm phục cặp mắt
tinh đời của bậc phụ mẫu.
Như ta đây chỉ
chuộng cái
mã bề ngoài, suốt đời
sống trong tơ lụa gấm vóc giàu
sang nên cho dù có
mắt cũng
như người mù, có thấy đâu
ra chân giá trị của kẻ anh hùng
hào kiệt.Suýt
chút nữa
ta đã hiểu lầm một đấng
trượng phu tài ba xuất chúng,
chỉ biết nhận xét qua
bộ cánh
bên ngoài. Cha mẹ nhìn xa, thấy rộng
cho nên nhân duyên là chuyện hệ
trọng
, từ đây
cha mẹ đặt đâu, ta cứ ngồi
đấy là xong !
Quách Phù
cùng hai anh em họ Võ cứ suy tư
mỗi người theo một dòng tư
tưởng riêng
của mình,
thì giữa đấu trường,
Hoắc Đô và Dương Qua càng
lúc càng đua ra nhiều
đòn quyết
tử, vô cùng ác liệt quyết
chiến cùng nhau.
Thấy Dương
Qua đã dần dần đuối sức,
Hoắc Đô trong bụng mừng thầm
và cố vận
dụng hết
công lực vào cây quạt và
song chưởng, đem hết tài năng
ra tấn công liên
tiếp.
Nhiều ngón
quạt đập mạnh quá làm cho không
khí xung quanh phải rung động vì sức
gió quá
mạnh. Nhiều ngọn chưởng tạt
ra gió lộng ầm ầm như núi lở,
đá lăn khiến
không ít
quần hùng hoảng sợ, phải tránh
ra xa.
Dương Qua
cố đem hết tinh thần, sử dụng
tất cả những ngón kỳ diệu
nhất trong "Đả
cẩu bổng
pháp" ra ứng phó. Tuy nhiên, do vừa
mới học sơ qua, và một phần
chỉ là
học lỏm,
ít dịp rèn luyện, cha thành thạo
bao nhiêu nên chàng cha vận dụng được
tới cảnh
giới tuyệt diệu của các tuyệt
chiêu trong Đả cẩu bổng pháp.
Do đó, chàng
thỉnh thoảng
bị Hoắc Đô tấn công, chỉ
lo đỡ gạt , vừa đỡ
chưởng, vừa đỡ quạt
của
hắn, tư
thế có phần luống cuống. Thấy
vậy, hai anh em họ Võ cùng mắng nhỏ
:
- Đồ khốn
nạn, không biết xét mình, tài
nghệ cha bao nhiêu mà đã phách
lối.Phen
này cho mày
chết đáng đời.
Quách Phù
nghe nói cự liền :
- Chính con người
đó thừa can đảm và dõng
lược mới có gan ra gánh
vác việc đời, lo
việc lớn
cho quốc gia dân tộc, đâu phải
như ai cứ ăn no ngủ kỹ, ngồi
mát ăn bát vàng,
chỉ đợi
thiên hạ làm sẵn cho mình thừa
hưởng. Những hạng người
này mới đáng chết
và cũng
đáng cho thiên hạ phỉ nhổ !
Nghe Quách Phù
nói, như kim châm vào ruột, anh em họ
Võ tức mình nhưng mắc cỡ
không dám
nói lại, chỉ đứng yên, mặt
mày đỏ lên vì xấu hổ.
Khi ấy, Dương
Qua đã bị đối phương dồn
vào thế bí, lắm khi tưởng
là đã trúng đòn .
Nếu trúng
phải những đòn của Hoắc
Đô thì không gãy cẳng thì
cũng mang thương tật
nặng nề.
Trong lúc trận
đấu thập phần nguy cấp, chàng
đưa mắt liếc sang một bên, thấy
Tiểu
Long Nữ
đã bước lại gần, mắt
chăm chú theo dõi trận đấu,
hình như khuyên nhủ
chàng yên
tâm, lúc nào cũng có nàng
ở bên để yểm trợ.
Dương Qua
bèn trổ thần lực vụt mạnh
một bổng , khiến cho Hoắc Đô
phải tháo lui,
rồi thừa
dịp tung mình nhảy vút ra sau lưng Tiểu
Long Nữ.
Hoắc Đô
nổi nóng gầm lên như cọp rống
:
- Mày đừng
hòng thoát khỏi tay tao !
Miệng thét,
chân phóng đi vun vút, quyết hạ
sát Dương Qua cho bằng được.
Tiểu Long Nữ
chờ cho hắn lướt qua , vừa
khỏi, nàng bỗng dùng ngón chân
cái khẽ
húc vào
huyệt "Côn luân" ở bên phải
của Hoắc Đô và điểm
luôn vào huyệt "Dũng
tuyền" ở
gót bên trái nữa.
Vừa trông
thấy nàng chuyển gót sen điểm
nhẹ tới, Hoắc Đô đã
biết nguy rồi. Nếu là
kẻ khác
thì khó có thể tránh né cho
kịp, nhưng Hoắc Đô vốn là
một người nhiều kinh
nghiệm chiến
đấu, trong lúc bất ngờ, hắn
vẫn giữ được bình tĩnh
. Y nhận thấy tiến
cũng bị
mà thoái cũng gặp đòn, Hoắc
Đô bèn đánh liều tung mình
lên cao để né
tránh.
Dương Qua
đã liệu trước phản ứng
của đối phương, cho nên không
chờ cho Hoắc Đô
đặt chân
xuống đất, chàng đã dùng
bổng quét ngang trên đấu hắn
một đòn rất mạnh.
Hoắc Đô
lật đật tung quạt đỡ được
rồi nhảy phóc ra xa, mắt gườm
gườm nhìn Tiểu
Long Nữ
trong lòng hoảng sợ nghĩ thầm
:
-Tại sao võ
lâm Trung nguyên có nhiều nhân tài
lắm vậy ? Chỉ có hai đứa
trai gái này
cũng đã
ngán xương lắm rồi !
Dương Qua
thừa thắng thế, tung bổng tấn
công liền.
Vì vừa
mất tinh thần qua một đòn của
Tiểu Long Nữ. Hoắc Đô lúng
túng đỡ gạt trong
ba hiệp đầu.
Nhưng đến hiệp thứ t thì
y đã lấy lại được
bình tĩnh, bắt đầu dồn Dương
Qua về thế
thủ. Qua hiệp thứ năm thì hắn
bắt đầu phản kích tới
tấp .
Hoàng Dung theo
dõi trận đấu, thấy Dương
Qua không nhớ được khẩu
quyết chiêu
thứ tư
trong "Đả cẩu bổng pháp" nên
bà buột miệng nhắc luôn :
- "Bổng hồi
lược địa thì diệu thủ,
Hoành đả song ngao mạc hồi đầu"
( nghĩa là : lẹ
làng rút
bổng để chiếm đất, rồi
đánh tạt ngang đầu chó , chớ
bước lùi )
Đây là
một trong các phép lạ trong "Đả
cẩu bổng pháp" , Dương Qua có
học rồi
nhưng trong lúc
chiến đấu lúng túng quên
mất hết cả. Nay nghe Hoàng Dung mách
nước,
chàng bỗng nhớ lại ngay, lập
tức múa bổng tấn công theo thế
ây, không bước
lùi ra sau nữa.
Thật không
ngờ phép đánh quái lạ
ấy lại quá tinh diệu , kỳ quái
như vậy. Cây quạt
trong tay Hoắc
Đô đang hùng dũng quét ngang
dưới đất, bỗng chạm trúng
đường
bổng, suýt
nữa sút khỏi tay bay mất.
Hoắc Đô
kinh hãi vội vàng nắm chặt cán
quạt rồi bước ngang sang một bên
tránh né,
không dám
khinh thường xông xáo như trước
nữa.
Thấy địch
thủ tránh né, Hoàng Dung bèn nhắc
thêm một câu khác :
- " Cẩu cấp
khiêu tường như hà đả.
Kích cầu dồn hề, tý cầu
vỹ " ( nghĩa là : Khi chó
nhảy qua tường,
nên đánh vào chân hơn là
đánh vào đuôi nó )
Đây là
một thế khẩu truyền trong Cái Bang
về phép đả cẩu, truyền từ
đời Bang chủ
này sang đời
bang chủ khác . Người ngoài không
học tới, nghe qua, dù tài giỏi
đến
đâu cũng
không thể lãnh hội nổi. Chỉ có
những ngừoi đã luyện tập
qua rồi mới hội ý
đợc.
Mọi người đứng ngoài
xem, thấy Hoàng Dung đọc những
câu lạ, có xen vào
những chữ
"cẩu" , thì cũng ngờ rằng là
bà đang mắng nhiếc Hoắc Đô
là đồ chó má,
chứ có
ngờ đâu bà đọc khẩu
quyết để mách nước cho
Dương Qua.
Những khẩu
quyết này , nếu không phải là
người sắp kế vị chức
Bang chủ thì không
bao giờ
được học tới. Nhưng Dương
Qua đã được Hồng Thất
Công dạy qua rồi , hơn
nữa đây
là một cuộc so tài vô cùng hệ
trọng cho đại cuộc đôi bên,
cho nên Hoàng
Dung chẳng nề
hà quy luật của Cái Bang để
làm hỏng việc lớn của nước
nhà, nen mới
đem khẩu
quyết ra đọc bày vẽ cho Dương
Qua đánh với Hoắc Đô
Vương tử.
Dương Qua
vốn là tay thông minh, lanh lẹ tuyệt
vời. Chỉ thoáng nghe qua đã
hiểu
ngay và ghi nhớ
được liền, cho nên chàng
trổ hết tài năng đánh đúng
theo tu thế đã
được
mách nước, khiến cho Hoắc Đô
luống cuống chống đỡ không
kịp nữa.
Tiếp luôn
mấy hiệp nữa, Hoắc Đô
đã lộ vẻ thua sút rõ rệt,
đang tìm cách lẩn trốn.
Quần hùng
trông thấy vậy reo hò vang dậy dể
giúp cho Dương Qua phấn khởi thêm
lên.
Hoắc Đô
dùng quạt đánh mạnh mấy cái
liên tiếp vào người Dương
Qua rồi la lớn :
- Hãy khoan,
dừng tay lại nói chuyện đã.
Dương Qua
định bộ, nhìn hắn cười
lớn hỏi :
- Sao, đã
chịu thua rồi chứ ?
Hoắc Đô
nghiêm giọng bảo :
- Này, ta hỏi
đây . Nhà ngươi bảo quyết
tranh đấu giật ngôi Minh chủ võ
lâm cho sư
phụ ngươi,
tại sao lại dùng toàn "Đả cẩu
bổng pháp" của Hồng Thất Công
mà chiến
đấu cùng
ta như thế ? Nếu đấu cho phe Hồng
Thất Công thì bên đó đã
bại hai keo rồi,
chuyện gì
ta phải tốn công chiến đấu
nữa !
Hoàng Dung nhận
thấy lời nói của hắn cũng
có lý, muốn dùng lời hùng
biện để lấn át,
cãi ẩu
cho phe mình. Nhưng bà chưa kịp lên
tiếng thì Dương Qua đã nói
:
- Cháu nói,
ông nghe cũng có lý lắm. "Đả
cẩu bổng pháp" này vốn là
thuật bí truyền
của Hồng
Thất Công. Nếu hôm nay, "nội"đem
ra để tranh đấu, khiến cho cháu
bị thua
thì cháu
ấm ức cũng phải. Nhưng cháu
há quên rồi sao ? Trong khi nội chỉ
dùng một
thế võ
mượn tạm của người ta
mà cháu đã thất điên
bát đảo rồi, nếu nội dùng
võ công
của chíng
tông bổn môn do sư phụ truyền dạy,
thì cháu đã về chầu ông
bà bên Mông
Cổ từ
lâu rồi còn chi nữa ?
Hoắc Đô
nổi nóng, trợn mắt lên gần
rách, thét lớn :
- Thằng con nít
, tuổi mi đáng làm em út ta, sao
cả gan xấc xược xưng ông nội
với ta.
Dương Qua
mỉm cười giải thích :
- Phàm con người
từ Vương tử đến khanh
tướng, ai cũng phải lấy hai chữ
"thành tín"
làm đầu
. Không giữ được chữ
tín thì con người không còn
giá trị nữa. Khi nãy, cháu
đã hứa
là nếu kém sức thì tôn
ta làm ông nội mà. Sở dĩ
ta xưng hô như vậy là để giữ
chữ tín
cho cháu mà thôi. Tại sao cháu vừa
nói đã nuốt lời ngay như
vậy. Thật quả là
quân chó
ngựa chứ nào có phải là
con người hào kiệt đâu ?
Nếu cháu kém tư cách như
thế , thì
ông nội cũng chẳng thèm nhìn
cháu làm gì nữa cho mang tiếng
xấu lây.
Hoắc Đô
thấy Dương Qua giải thích như vậy
cũng có lý, không biết đối
đáp ra sao,
chỉ làm
thinh, mặt mày đau khổ tím đen
bầm cả lên.
Dương Qua
khẽ liếc mắt nhìn Tiểu Long Nữ
và nghĩ bụng :
- Cũng may thằng
mọi này nhắc đến , nếu không
ta cũng quên lửng mất rồi. Nếu
trong trân này,
ta chỉ áp dụng thuật "Đả cẩu
bổng pháp" thì làm sao có dịp
phát huy
được
các thế võ ảo diệu trong võ
công của cô nương. Không khéo
cô nương lại cho
rằng Dương
Qua này đã theo người ta mà
quên cả gốc gác của mình đi
chăng ?
Thật ra lúc
này, Tiểu Long Nữ chỉ mải mê
theo dõi sắc diện xinh tươi, thân
thể cường
tráng của
Dương Qua mà quên đi tất cả
mọi chuyện. Ngay tới câu chuyện
thắng bại
cũng không
màng, và Hoàng Dung đọc khẩu
quyết mách nước cho Dương
Qua nàng
cũng không
lưu ý tới.
Khi nghe Dương
Qua đáp như vậy, Hoắc Đô
thầm nghĩ :
- Sở dĩ
mi cầm cự được và kéo
dài trận đấu như vậy là
nhờ sự tinh diệu của "Đả
cẩu
bổng pháp"
mà thôi. Nếu không có môn
võ công này, chỉ trong mười
hiệp, ta sẽ hạ sát
mi ngay !
Nghĩ vậy,
y mỉm cười nói :
- Nếu là
như vậy, ta xin lãnh giáo võ công
của quý phái một phen.
Khi còn trong
Cổ Mộ, Dương Qua chuyên học môn
đánh gươm nhiều nhất, nên
hôm
nay chàng quyết
đem sở trường của mình
ra để thi thố cùng Hoắc Đô.
Dương Qua
quay về phía quần hùng lớn
tiếng hỏi :
- Có vị
nào mang sẵn gươm, xin vui lòng cho tiểu
sinh mượn tạm.
Trong số hàng
ngàn người có mặt hôm nay
đang đứng xung quanh, có hơn hai
trăm
người
đeo gươm. Khi nghe Dương Qua hỏi, ai
nấy cũng đều tuốt gươm
ra khỏi vỏ
đồng thanh
nói :
- Có đây,
có đây !
Hách Đại
Thông và Tôn Bất Nhị là hai
vị đại hiệp kiếm khách, được
Vương Trùng
Dương rèn
luyện , thấm nhuần ý thức yêu
nước thơng nòi. Vì vậy nên
trong dịp này,
cả hai đều
hăng hái có lòng muốn giúp
cho Dương Qua .
Đành rằng
trước kia, khi Dương Qua gây sự
chống đối với Toàn Chân
giáo nên hai
người
có ý chán ghét chàng, nhưng
hiện nay thấy Dương Qua có lòng
nhiệt thành ra
gánh vác
công việc của nước nhà ,
làm rạng danh cho dân tộc, giống nòi,
nên việc tư
thù tạm
gác sang một bên để cùng chung
sức giúp nước nhà cùng
chàng.
Tôn Bất
Nhị là người có võ công
tương đối thua sút nhất trong
Toàn Chân thất tử nên
Vương Trùng
Dương đem thanh gơm quý báu nhất
để tặng cho bà để bù
đắp chỗ yếu
điểm.
Khi thấy Dương
Qua hỏi mượn gươm để chống
giặc, Tôn Bất Nhị sốt sắng
lẹ làng
nâng thanh kiếm
báu, nước thép xanh lè, hào
quang sáng rực, hơi lạnh toả cả
ra ngoài,
khẽ nói
:
- Xin tiểu huynh
đệ dùng tạm thanh gươm này
cũng được !
Dương Qua
liếc thấy ánh gươm sáng loà
thì biết ngay là thanh bảo kiếm,
nếu dùng để
đánh với
Hoắc Đô thì tiện lợi vô
cùng. Nhưng khi nhìn qua chiếc đạo
bào rộng thùng
thình của
Tôn Bất Nhị, Dương Qua bỗng nhớ
lại ngày nào ở Trùng Dương
Cung bị
người
nhục mạ, lại thêm cái cảnh Tôn
bà bị Hách Đại Thông hạ
sát, máu me đầm đìa
cả người,
thì chàng cảm thấy máu hận
bốc lên ngụt đầu, làm lơ
không thèm nhận
thanh kiếm quý
ấy, và quay sang một bên nhận thanh
gươm tầm thường của một
đồ
đệ Cái
Bang . Đây là một thanh gươm rèn
tầm thường bằng thép đen
đủi xấu xí.
Chàng vừa
nắm lấy thanh kiếm, vừa ân
cần nói với người ấy
:
- Đại ca
vui lòng cho tiểu đệ mượn
tạm một chặp nhé !
Tôn Bất
Nhị bị Dương Qua đối xử
khiếm nhã trước mặt bao nhiêu
anh hùng thiên hạ,
mặc dù
là người tu hành nhưng trong lòng
bà cũng cảm thấy xốn xang, khó
chịu, toan
ngỏ lời
oán trách , nhưng sau đó bà
chợt nghĩ lại :
- Tánh tình
hắn còn trẻ con nông nổi, ta không
nên trách móc làm gì, nhất
là trong lúc
này. Mọi
việc tranh chấp dù ít, dù nhiều
thảy đều có lợi cho quân
địch.
Suy nghĩ như
vậy, bà lẳng lặng rút lui vào
đám đông biến mất.
Dương Qua
thật ra cũng vì tánh con nít ương
ngạnh cố chấp, phải chi lúc này
, chàng
ôn hoà
đối xử phải chăng để
nối lại tình giao hảo cùng Toàn
Chân giáo thì hay biết
mấy ?
Hoắc Đô
thấy Dương Qua từ chối một
thanh bảo kiếm để lấy một thanh
gươm tầm
thường
thô kệch thì nghĩ bụng :
- Có lẽ
y tự hào về bản lĩnh cao siêu
của mình, không cần đến báu
kiếm cũng hạ được
ta nên mới
làm như vậy. Âu đây cũng
là một chuyện may mắn cho ta !
Nghĩ vậy,
y vội dùng cây quạt vung lên định
thách thức Dương Qua quyết đấu.
Không chờ
cho y hé môi, Dương Qua đã chĩa
mũi kiếm vào cây quạt, chỗ
Chu Tử
Liễu ghi bốn
chữ khi trước rồi cười
lớn bảo :
- Ai cũng biết
nhà ngươi là đồ man di mọi
rợ, cần chi phải trương quạt
ra để khoe
bảng hiệu
nữa ?
Hoắc Đô
nghe Dương Qua nhạo báng, đỏ mặt
hổ thẹn nhưng không biết đáp
sao, chỉ
hứ lên
một tiếng rồi xếp cây quạt lại,
điểm ngay vào trọng huyệt nơi vai
chàng, đồng
thời tung
chưởng tấn công ngay một lúc.
Từ ngày
sống trong Cổ Mộ, Dương Qua đã
chịu khó kiên trì học hết những
môn ảo
diệu nhất
của Cổ Mộ phái rồi. Trong khi Lâm
Triều Anh sáng chế ra "Ngọc nữ
tâm
kinh" , thì kiếm
pháp của bà còn có phần
điêu luyện hơn cả kiếm pháp
của Trùng
Dương Cung.
Nhưng Dương Qua đã học thêm
được những bí quyết
của Cửu Âm Chân
Kinh và đem
phối hợp cả hai môn võ công
tuyệt đỉnh này dung hoà khiến
cho kiếm
pháp của
chàng biến ảo phi thường, tưởng
trên thế gian này không có một
kẻ nào có
thể theo kịp.
Khi Lâm Triều
Anh sáng chế và phối hợp kiếm
pháp rồi, bà không hề rời
khỏi Cổ
Mộ, chỉ đem
những chiêu thức thần bí
đó truyền lại cho Liễu Hoàn.
Sau này, Liễu
Hoàn truyền
lại cho Tiểu Long Nữ. Cả ba đều
chưa khi nào đặt chân lên chốn
giang
hồ võ
lâm nên thiên hạ chưa một ai hay
và thưởng thức kiếm pháp
của Cổ Mộ phái ở
Chung Nam Sơn.
Trong số đệ
tử của Cổ Mộ có Lý Mạc
Thu đã xuất thân giang hồ.Nàng
là sư tỷ của
Tiểu Long Nữ,
tuy nhiên do thấy tính nết của nàng
không được đoan trang, không
nhân hậu
cho nên sư phụ không chịu truyền
hết tất cả những môn tuyệt
đỉnh của kiếm
pháp Cổ
Mộ phái cho.
Khi Dương
Qua trổ tài đem các ngón đánh
và đỡ theo lối Cổ Mộ
phái ra biểu diễn thì
toàn thể
quần hùng đều trầm trồ khen
ngợi là hay và tinh diệu vô cùng,
tuy nhiên trừ
Tiểu Long Nữ
ra, không ai có thể hiểu kiếm pháp
này bắt nguồn từ đâu.
Kiếm pháp
này do một người đàn bà
sáng tạo ra, và sau đó truyền
lại cho hai đời nữ
đệ tử,
cả thảy đều thuộc phái yếu
cho nên trong lối đánh đỡ,
khai triển không có vẻ
hùng mạnh,
chỉ mềm mại lả lướt và
đẹp mắt mà thôi.. Sau này ,
Tiểu Long Nữ đem
truyền lại
cho Dương Qua. Tuy là đàn ông,
nhưng Dương Qua cũng đã quen lối
đánh
của sư phụ
và chàng múa kiếm cũng uyển
chuyển lắm.
Trong những
phút nhàn rỗi, Dương Qua đã
đem tất cả những điều
đã học hỏi được với
đủ các
tư thế căn bản, đem tự biên
thành những thế khác nhau riêng
biệt và thích hợp
với con
người và sức lực của
chàng, cho nên lối đánh đỡ
của chàng vừa hùng dũng,
vừa bay
bướm, mỗi khi múa ra linh động
bay bổng vô cùng.
Cứ kể
về sự lanh lẹ thần tốc thì
trong các đường kiếm của
Cổ Mộ phái, thật trên đời
chưa có
môn phái nào hơn.
Dưương
Qua đứng trước đại
sảnh, biểu diễn những đường
kiếm loang loáng, khi chém
bên tả,
khi vớt bên hữu, ánh kiếm
bao phủ khắp toàn thân như hoa lê,
trong phút chốc
chỉ thấy
đầy trời toàn ánh kiếm
bay , không còn thấy bóng người
đâu nữa. Tiếng
gươm chém
không khí như gió xé, rít lên
những tiếng vi vu rùng rợn cả
người, lộng
thành trận
gió làm phất phơ tà áo của
bao người đứng xung quanh, khiến
cho ai nấy
thấy đều
phải lắc đầu lè lưỡi,
thầm khen kiếm pháp tinh diệu vô cùng.
Lối múa
quạt của Hoắc Đô cũng vô
cùng thần tốc. Đây là món
trọng kỹ trong các
môn võ
từ bên Tây Tạng, lối đánh
vừa mềm mại, vừa nguy hiểm.
Tuy nhiên, các
đường
kiếm của Dương Qua quá mãnh
liệt, khiến cho Hoắc Đô không
thi thố tài
năng được.
Hơn nữa, mỗi khi quạt ra lại để
lộ ra mấy chữ "man di" của Chu Tử
Liễu
đã đề
lúc trước, khiến quần hùng
reo cười chế nhạo, cho nên y đành
xếp quạt lại để
đánh.
Vì vậy cho nên cây quạt trong tay Hoắc
Đô Vương tử cũng trở
nên vô dụng,
chẳng thi thố
được gì.
Lúc ấy
Quách Phù và cả hai anh em họ Võ
cũng trố mắt nhìn mê man, không
ai thốt
lên được
tiếng nào nữa.
Toàn thể
quần hùng ai nấy đều sững
sờ mừng rỡ, nhất là
Quách Tỉnh có lẽ là người
sung sướng
nhất, ông nghĩ rằng :
- Huynh đệ
ta đã có một đứa con trai
tài ba quán chúng, võ nghệ tuyệt
luân như thế
này, cũng
đủ an ủi , được ngậm
cười nơi chín suối.
Ông đăm
đăm nhìn theo Dương Qua, cố ôn
lại những chuỗi ngày khi trước
và mối
cảm tình
thắm thiết giữa hai gia đình
họ Quách và họ Dương khi xưa.
Hoàng Dung liếc
mắt nhìn sang, thấy Quách Tỉnh tươi
cười hân hoan thì đã đoán
biết
được
phần nào tâm tư của chồng rồi.
Bà đưa tay vuốt nhẹ nhẹ lên
tay chồng ngỏ ý
thông cảm
và chia vui cùng ông.
|