THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 31
Đại
hội Cái Bang
Kim Dung
Ban nhạc cử
lên nhiều bài khi hùng tráng, lúc
mê ly, khi dồn dập như sấm động,
lúc
thoảng qua như
gió mùa xuân.
Dương Qua
đứng nghe tiếng nhạc lòng mê
say với giọng sáo tiếng kèn,
óc ngẩn ngơ
suy nghĩ những
chuyện xa vời.
Vừa lúc
đó cửa ngoài có bốn
vị đạo nhân từ từ
bước vào.
Thoạt trông
thấy mấy người này, chàng
cảm thấy tấm thân xao xuyến nhưng
vẫn cố
giữ vẻ
bình tĩnh.
Người
đi đầu mặt đỏ hồng hào,
tóc râu trắng phau như tuyết , quả
là Quang Minh Tử
Hách Đại
Thông, một trong bảy vị cao thủ phái
Toàn Chân- Toàn Chân thất tử.
Người
đi kế theo là một lão đạo
cô ,cả tóc mi cũng trắng bạc,
xưa nay Dơng Qua
chưa gặp mặt
lần nào nên không rõ danh tánh.
Hai người
đi sau rốt không ai xa lạ , chính là
Triệu Chí Kính và Doãn Chí Bình,
sánh
vai nhau đi thong
thả, vừa bước vừa chuyện
trò.
Vợ chồng
trang chủ từ trong đại sảnh bước
ra bái chào làm lễ tham kiến và
gọi lão
đạo cô
là sư phụ.
Kế đến
là vợ chồng Quách Tỉnh, con gái
là Quách Phù và hai anh em Võ Đôn
Nho,
Võ Tu Văn
cũng lần lượt chạy ra kính
cẩn lạy chào đón tiếp.
Tuy trong rừng
người , kẻ bàn tán ồn
ào nhưng Dương Qua vẫn thính tai
nghe được
những lời
đối đáp của đôi bên.
Chàng thấy
một ông lão đứng bên mặt
chỉ mấy vị và giới thiệu
cho một người bạn biết
:
- Vị lão
đạo cô này là một vị nữ
kiếm khách lừng danh của Toàn
Chân phái tên là Tôn
Bất Nhị
đó.
Người
kia nói :
- A, té ra là
nữ hiệp Tôn Bất Nhị đã
lừng danh Nam Bắc. Tôi đã từng
nghe tiếng tăm
vang dậy nhưng
đến nay mới được gặp
mặt lần đầu.
Ông lão
nói thêm :
- Ngài là
sư phụ của Lục phu nhân trang chủ.
Còn Lục trang chủ thì không thọ
giáo
cùng lão
đạo cô.
Lục trang chủ
là Lục Quán Anh, con của Lục Thừa
Phong. Xa kia Lục Thừa Phong
là đệ
tử của Hoàng Dược Sư đảo
chúa Đảo Đào Hoa, phụ thân
của Hoàng bang chủ.
Nếu tính
theo vai vế thì Lục Thừa Phong và
Quách Tỉnh ngang nhau, mà Lục Quán
Anh thì dưới
một bậc.
Vợ của
Lục trang chủ tên là Trình Dao Ca, đệ
tử của lão đạo cô Tôn
Bất Nhị. Ngày
trước
hai vợ chồng trang chủ sống chung với
cha là Lục Thừa Phong tại Quy Vân
trang trên bờ
Thái Hồ. Sau đó Âu Dương
Phong đến đánh phá, đốt
trụi cả Quy Vân
trang. Lục trang
chủ không đủ sức chống
cự phải dời về Kinh Tử
Quan là cơ sở ngày
nay đây.
Thời còn
niên thiếu, Trình Dao Ca gặp nhiều
nỗi truân chuyên hoạn nạn , may nhờ
có
Quách Tỉnh
và Hoàng Dung mấy phen cứu thoát,
vì vậy cho nên đối với
vợ chồng
Hoàng Dung nói
riêng và Cái Bang nói chung, Lục phu
nhân vẫn mang một cái ơn rất
lớn.
Lần này
nhân dịp toàn thể Cái Bang họp
đại hội và toàn thể anh hùng
khắp nơi cũng
được
thiếp mời về dự "Anh hùng
yến" nơi đây, tất thảy đều
do vợ chồng Lục trang
chủ bao hết
mọi phí tổn. Số người quá
đông, lẽ dĩ nhiên sự chi
tiêu phải vô cùng tốn
kém, có
thể lên đến gần một nửa
gia sản của chủ nhân. Tuy nhiên hai
vợ chồng Lục
Trang chủ là
người hào phóng, trọng nghĩa
khinh tài, vẫn không nề hà chút
nào cả.
Khi ấy Quách
Tỉnh mời Hách Đại Thông
và Tôn Bất Nhị cùng bước
vào đại sảnh để
gặp mặt chư
vị anh hùng.
Hách Đại
Thông đưa tay vuốt chòm râu bạc,
cất giọng sang sảng nói :
- Tất cả
các huynh Mã , Khưu , Lưu, Vương đều
có nhận được thiếp mời
của Hoàng
bang chủ , ai
nấy cũng đã chuẩn bị để
lên đường đi dự "Anh
hùng yến" . Không ngờ
vào giờ
chót, Lưu sư huynh bị bệnh nên các
vị sư huynh khác buộc lòng phải
ở lại để
lo săn sóc
và tìm thầy thuốc men chạy chữa.
Vì vậy nên bốn vị sư huynh có
nhờ lão
chuyển lời
cáo lỗi cùng Hoàng bang chủ và
Quách đại hiệp.
Hoàng Dung đáp
lại :
- Không dám,
xin nhị vị lão tiền bối đừng
khách sáo. Đưc nhị vị niệm
tình chiếu cố
đến dự
hôm nay cũng là một vinh dự cho
Cái Bang lắm rồi. Chúng tôi chẳng
còn đòi
hỏi gì
hơn nữa.
Tuy Hoàng Dung
còn trẻ tuổi nhưng đã là
Bang chủ của một tổ chức quan trọng
nhất,
nên Hách
Đại Thông nể vì trọng vọng
lắm.
Còn Quách
Tỉnh và Doãn Chí Bình vốn đã
quen biết và thân với nhau ngay từ
ngày
còn niên
thiếu, do đó hôm nay gặp lại
thì tay bắt mặt mừng chuyện trò
vui vẻ lắm.
Lục Quán
Anh nhân danh chủ yến, sai gia nhân dọn
tiệc và mời chư vi anh hùng cùng
vào ngồi
dự.
Trong đại
sảnh đèn đuốc sáng rực
rỡ, bàn ghế la liệt, người
đông nhu kiến, nói nói
cười
cười vô cùng náo nhiệt.
Tuy đã
ngồi vào bàn nhưng Doãn Chí
Bình cứ đưa mắt láo liên
nhìn khắp chỗ, hình
như cố tìm
kiếm một kẻ nào đó. Triệu
Chí Kính biết ý chàng , cười
thầm trong bụng
rồi ghé
tai nói nhỏ :
- Sư đệ
có gặp Long đạo hữu về
dự tiệc hay không ?
Doãn Chí
Bình thất sắc, chỉ nhìn lại,
không nói gì hết.
Quách Tỉnh
lắng tai nghe hai người nhắc đến
vị đạo hữu họ Long thì cũng
ngờ là một
vị nào
trong môn phái chứ không ngờ
Triệu Chí Kính ám chỉ Tiểu Long
Nữ.
Ông cũng
vui cẻ góp lời :
- chắc nhị
vị đang chờ một vị đạo
hữu nào họ Long nhưng đến
muộn phải không ?
Triệu Chí
Kính cười hóm hỉnh và nói
kháy :
- Thưa, vị
ấy là bạn thân của Doãn sư
đệ đấy. Bần đạo đâu
dám đèo bòng đến.
Quách Tỉnh
thấy thái độ hai người
có ve khách sáo thiếu tự tin,
đoán có lẽ giữa đôi
bên có
ẩn tình gì đây, nhưng không
tiện hỏi thêm, quay sang nói chuyện với
khách.
Chợt Doãn
Chí Bình thấy Dương Qua đang ngồi
lẫn lộn giữa đám đông
thì trong lòng
hồi hộp
mất tự nhiên, sắc mặt tái
đi trông thấy rõ. Chàng nghĩ
thầm :
- Dương Qua
có mặt thì thế nào Tiểu Long
Nữ cũng đến đây và
có lẽ sớm muộn gì rồi
cũng xuất
đầu lộ diện.
Nhìn mặt
mày Doãn Chí Bình tái mét,
Triệu Chí Kính và Quách Tỉnh
cũng đều hết
sức ngạc
nhiên, vội nhìn ngay về hướng
đó thì thấy có Dương Qua.
Quách Tỉnh mừng
quá lật
đật chạy đến nơi nắm tay
chàng ôn tồn nói :
- Qua nhi,chẳng
hay con đến từ lúc nào. Sở
dĩ vì đường sá quá
xa xôi nên ta không
biên thiếp
mời con, ngại con đi vất vả.
Con cùng đi với sư phụ sao không
vào ngay mà
cứ để
sự phụ con nhọc công đi tìm
kiếm con từ nãy đến giờ
?
Nguyên Quách
Tỉnh ở Đào hoa đảo cách
phái Toàn Chân quá xa xôi, hơn
nữa lúc bấy
giờ giao
thông liên lạc rất khó khăn
nên việc xung đột giữa Dương
Qua và Toàn Chân
phái ông
vẫn chưa hề hay biết. Lần này
đi dự Anh hùng yến , Triệu Chí
Kính định
đưa ra nói
lại cho ông nghe nhưng chưa kịp. Chẳng
ngờ lại gặp Dương Qua ở
đây mà
Quách Tỉnh
lại ân cần đón hỏi, Triệu
Chí Kính sợ rằng Dương Qua
đưa ra nói trước.
Khi nghe thấy
Quách Tỉnh nói thế hắn mới
biết Quách Tỉnh cũng chưa nắm
rõ được
tình hình
nên buột miệng nói :
- Bần đạo
đâu có tài năng và diễm
phúc được nhận Dương Qua
làm đệ tử !
Quách Tỉnh
nghe nói lạ lùng quá hỏi lại
:
- ủa, tại
sao Triệu sư huynh lại nói như vậy.
Hay là Qua nhi đã có làm điều
chi vô lễ
xúc phạm
đến sư huynh, hoặc chẳng nghe lời
dạy bảo chăng ?
Triệu Chí
Kính đưa mắt nhìn lên thấy
trên đại sảnh anh hùng hào kiệt
qua đông, ngại
rằng nếu
đưa việc này ra nói thì quả
là dài dòng mà còn làm
thương tổn đến danh dự
của phái
Toàn Chân nên phải dằn lòng
cười nhạt một tiếng không
nói gì hết .
Quách Tỉnh
đưa mắt nhìn kỹ Dương Qua
thì thấy mặt mũi sưng vù, trên
má có bị
nhiều vết
trầy như bị ai cào, quần áo
rách tả tơi, thân hình ốm o
tiều tuỵ thì đoán có lẽ
chàng đang
sống trong một hoàn cảnh bi đát,
nên chạnh lòng thương xót, đưa
tay ôm
choàng vào
lòng vỗ nhẹ lên lưng như để
an ủi vỗ về .
Dương Qua
thấy bị Quách Tỉnh ôm chặt vào
mình chưa rõ dụng ý gì nên
vội vàng vận
dụng nội
công chống đỡ .
Quách Tỉnh
thật lòng thương xót cháu, chẳng
quan tâm đến sắc diện của chàng,
ngó
Hoàng Dung hỏi
:
- Em có nhận
ra ai đây không ?
Hoàng Dung đưa
mắt nhìn Dương Qua từ trên
xuống dưới và hỏi một câu
để lấy lòng
Quách Tỉnh
:
- Hay quá, cháu
về đây từ lúc nào đấy
?
Dưng Qua không
đáp lại, chỉ lấy tay gỡ
tay Quách Tỉnh ra khỏi mình và nói
nhỏ :
- Thân hình
tôi dơ dáy bẩn thỉu lắm, xin
lão trượng buông ra để khỏi
làm lấm quần áo
quý.
Câu nói
đơn giản chân thật nhưng bao hàm
nhiều nỗi cay chua đau đớn
khiến cho
Quách Tỉnh
chạnh lòng thương xót nghĩ thầm
:
- Tội nghiệp
cháu tôi, không cha không mẹ, làm
sao sung sướng được.
Ông âu
yếm nắm tay Dương Qua kéo lại
ngồi bên mình.
Dương Qua
ghe xuống ghế và nói nhỏ nhẹ
:
- Dạ,cháu
ngồi đây được rồi.
Xin bá bá đừng bận tâm
, cứ lo tiếp các quan khách đi.
Quách Tỉnh
nhận thấy chàng nói đúng vì
nhìn xung quanh chư vị anh hùng đã
tề tựu
đủ cả.
Ông cúi xuống vỗ vào lưng và
bóp nhẹ vào vai chàng để tỏ
ý thông cảm rồi trở
lại ghế
cũ rót rượu mời mọi
người.
Qua ba tuần rượu,
Hoàng Dung đứng dậy nghiêm trang
lên tiếng :
- Thưa liệt
vị , ngày mai mới là ngày
chính thức của Anh hùng yến.
Hôm nay còn
nhiều vị
ở xa chưa về kịp. Vậy kính
mời liệt vị cứ ăn uống
no say, rồi ngày mai chúng
ta uống nữa.
Mọi người
nâng chén vui vẻ nói :
- Chúng tôi
xin vâng lời, Bang chủ chớ bận
tâm.
Tiếp theo đó
bọn tráng đinh khiêng các món
ăn và đủ thứ đặt
lên các bàn , nào thịt
heo, thịt dê
, bê thui, ... mỹ tửu không thiếu
thứ gì. Bàn nào cũng la liệt
đầy cả các
món ăn.
Tiệc xong các
vị anh hùng đều được
hướng dẫn về phòng riêng
nghỉ ngơi.
Khi ấy tại
đại sảnh, Triệu Chí Kính lại
gần Hách Đại Thông thưa nhỏ
vài câu.
Hách Đại
Thông nghe xong gật đầu tỏ vẻ
đồng ý.
Thưa xong, Triệu
Chí Kính chạy lại phía Quách Tỉnh,
chắp hai tay lại vái dài một lễ
và nói:
- Xin Quách đại
hiệp rộng lòng tha thứ cho, bần
đạo đã phụ lòng uỷ thác
của đại hiệp.
Quách Tỉnh
cũng chắp tay đáp lễ rồi
nói lại :
- ủa , sao Triệu
sư huynh lại nói như vậy. Hay là
cháu nó đã có gì thất
lễ cùng sư
huynh chăng. Vậy
xin mời các vị cùng vào trong
để tôi gọi cháu nó ra la rầy
ít câu
dạy hắn
ít bớt cái tính ngang ngạnh bướng
bỉnh đi.
Quách Tỉnh
nói lớn tiếng nên mặc dầu
ở xa, Dương Qua vẫn nghe rõ từng
tiếng một.
Chàng tức
mình nghĩ bụng :
- Nếu người
mắng ta một câu ta sẽ bỏ đi
ngay, tội gì ở lại đây để
nghe những lời vô
lối như
vậy . Nếu người đánh ta
thì dẫu tài mọn sức kém,
ta cũng quyết tâm chống lại,
không thèm
nhẫn nhịn nữa .
Vì có
dự định thái độ trước
nên chàng thản nhiên chờ đợi
không chút nào phân vân lo
ngại như lúc
ban đầu.
Quách Tỉnh
đưa tay ngoắc chàng lại bên mình.
Trong lúc ấy,
Quách Phù và anh em họ Võ ngồi
ăn chung một bàn ở căn phòng
bên
cạnh.
Khi thấy cha
mẹ nhận ra Dương Qua , Quách Phù
cũng nhớ ra liền. Nàng sực
nhớ lại
anh chàng này
lúc bé đã cùng sống chung
với mình trên đảo Đào
Hoa, vui đùa thân
thiết lắm,
chẳng ngờ chưa bao lâu mà đã
thay đổi khá nhiều, lúc gặp
lại nhận không
ra.
Nàng bỗng
băn khoăn suy nghĩ thêm :
- Phàm còn
trẻ tuổi ai cũng lớn mau như thổi.
Chỉ cách nhau vài ba tháng, khi gặp
lại
đã thấy
khác liền, huống chi hắn cùng ta
đã xa nhau bao nhiêu năm trời
thì làm sao
khỏi quên
cho được.
Nàng bỗng
nhớ thêm :
- à, không
rõ anh chàng này còn nhớ
câu chuyện tranh chấp nhau hồi trên
đảo không
? Nếu còn
nhớ thì chắc hẳn là oán
hận mình lắm.
Nàng thấy
Dương Qua ăn mặc quá tồi tàn,
rách rưới thì đem so sánh
với anh em họ
Võ và
suy nghĩ có vẻ khoái chí lắm
:
- Nhìn hai anh
em họ Võ xinh trai, đẹp đẽ, ăn
mặc sang trọng bao nhiêu thì trông anh
chàng Dương
Qua dơ dáy, rách rưới như
ma lem thật quả là hai thái cực
trái ngược
nhau.
Nhưng nàng
lại thương hại ngay và quay sang hỏi
nhỏ Võ Đôn Nho :
- Ngày trước
phụ thân em đích thân đem Dương
Qua gửi cho Toàn Chân phái, không
biết đến
nay đã học hỏi tới đâu
rồi, có giỏi hơn bọn mình không
nhỉ ?
Võ Đôn
Nho tỏ vẻ khinh thường nhớn
mắt đáp :
- Quách sư
phụ là đệ nhất anh hùng trên
thiên hạ. Quách bá mẫu đã
được ngoại tổ và
Hồng Thất
Công lão bang chủ truyền lại nhiều
thế võ công tuyệt diệu. Hai vị
đã hết
lòng truyền
thụ cho chúng ta thì hắn không thể
nào bì nổi. Trên thế gian này
làm sao
tìm ra một
bậc sư phụ ngang tài cùng Quách
sư phụ và Quách sư mẫu. Vì
vậy, chắc
chắn tài
nghệ của chúng ta phải vượt
hơn hắn xa lắm.
Quách Phù
gật đầu tỏ vẻ tán đồng
và nói thêm :
- Xưa kia hắn
đã tỏ ra là người thiếu
căn bản, ngày nay dù cố gắng
cũng chưa chắc
tiến bộ
được là bao nhiêu. Nếu hắn
có bản lĩnh khá, đâu đến
nỗi lang thang tiều tuỵ
như vậy được.
Vừa lúc
ấy nghe Quách Tỉnh cất tiếng cười
, Hách Đại Thông và mọi người
vào
phòng để
hỏi tội Dương Qua , Quách Phù bỗng
nổi tánh hiếu kỳ đứng
dậy nói :
- Chúng ta thử
nấp phía ngoài nghe thử mọi việc
xem sao.
Võ Đôn
Nho e ngại nếu sư phụ biết sẽ
trách phạt thì Võ Tu Văn đã
lẹn miệng đáp :
- Hay đấy,
mình đến rình thử cho biết
!
Thấy Võ
Đôn Nho còn ngập ngừng không
nói , Quách Phù đã bước
ra bỗng dừng
chân lại
nói gằn :
- Sao, anh không
đi phải không ?
Nghe giọng nói
của nàng có vẻ gay gắt, Võ
Đôn Nho nghĩ dầu có từ
chối cũng chẳng
xong nên gượng
cười đứng dậy đi theo
.
Ba người
đứng ngoài, ghé mắt nhìn
qua khe cửa thấy trong phòng có đủ
mặt vợ chồng
Quách Tỉnh
, Hách Đại Thông , Tôn Bất Nhị
, Doãn Chí Bình và Triệu Chí
Kính.
Khi ai nấy ngồi
xong rồi, Quách Tỉnh bảo Dương
Qua :
- Con ngồi xuống
đi !
Dương Qua
lắc đầu, ngước mắt nhìn
ông đáp :
- Con không dám
ngồi, sợ rằng như thế sẽ
vô lễ với sư thúc, sư bá.
Miệng nói,
mắt nhìn xung quanh một lượt, thấy
toàn là những cao thủ võ lâm,
kẻ nào
cũng vẻ
mặt lạnh lùng, khiến cho Dương Qua
cũng thấy rờn rợn trong lòng
.
Quách Tỉnh
xưa nay rất trọng các vị trong phái
Toàn Chân , đối với Dương
Qua thì
ông lúc
nào cũng xem như hàng con cháu. Ông
không muốn căn vặn nhiều e mang
tiếng hạch
sách áp chế trẻ con nên chỉ
la rấy lấy lệ :
- Tại sao cháu
to gan lớn mật, chẳng biết kính
nể kẻ bề trên ?
Mắng sơ
rồi ông quay sang thưa cùng các vị
trong phái Toàn Chân :
- Kính thưa
sư phụ , sư thúc, xưa nay thánh nhân
đã dạy con người phải biết
kính
trọng ba ngôi
Quân , Sư , Phụ. Học trò lúc nào
cũng phải tuyệt đối tuân theo
lời thầy
chỉ dạy,
xem thầy như cha , thế mà ngày nay
tình sư đệ trong võ lâm mỗi
lúc càng
lỏng lẻo,
chẳng qua là vì chúng ta cưng chiều
bọn hậu bối quá nên chúng đâm
ra lớn
mật .
Ông nói
năng từ tốn, ôn tồn không
hề quát tháo nặng lời hay hạch
sách như bao nhiêu
ngừoi khác
.
Triệu Chí
Kính cười lạt rồi đứng
dậy nói :
- Xin Quách đại
hiệp đừng dạy vậy mà bần
đạo càng thêm hổ thẹn. Bần
đạo đâu dám
nhận làm
sư phụ Dương tiểu gia đây. Ngay
tất cả anh em trong Toàn Chân giáo
đây
cũng không
một ai dám ngỏ lời buộc lỗi
ai, xin đại hiệp đừng nói
nặng lời cùng "tiểu
anh hùng" trước
đám đông mà không phải
.
Rồi hắn
nhìn Dương Qua nói :
- Dương anh
hùng hãy tha thứ cho bọn già
có mắt không ngươi này nhé.
Chúng tôi bất
tài, đâu
có đủ tư cách làm sư phụ
ai !
Quách Tỉnh
và Hoàng Dung thấy thái độ
của Triệu Chí Kính có vẻ quá
đáng , càng
nói càng
lộ vẻ căm hờn , thấy có
điều khác lạ và suy nghĩ :
- Phàm học
trò có lỗi , làm thầy rầy
la đánh mắng là chuyện bình
thường xưa nay. Tại
sao y nói năng
có vẻ móc ruột và bực tức
như vậy nhỉ ?
Hoàng Dung lanh
trí hơn, đã dự đoán
được phần nào câu chuyện
nên vội dùng lời
khoả lấp
đôi bên :
- Triệu huynh không
cần phải giận dỗi xa xôi làm
gì cho mệt trí. Cháu nó dại khờ,
nhân có
đủ mặt mọi người ,cứ
vạch tội của hắn cho rõ ràng,
tự nhiên hắn sẽ biết lỗi
mà chừa
ngay.
Triệu Chí
Kính cười nhạt và lớn
tiếng nói :
- Triệu Chí
Kính này bất tài thiếu đức
, đâu dám làm sư phụ ai, nói
ra người ta sẽ phỉ
nhổ vào
mặt tôi đấy .
Hoàng Dung có
vẻ không bằng lòng thái độ
của Triệu Chí Kính nên nghĩ thầm
:
- Gia đình
ta cũng Toàn Chân giáo cũng chẳng
có thân tình bao nhiêu. Trước
đây bọn
Toàn Chân
thất tử bày trận Thiên cang Bắc
đẩu vây khốn phụ thân ta là
Hoàng Dược
Sư, sau nhờ
Trường Xuân Tử Khưu Xứ
Cơ đứng ra dàn xếp cùng
Quách Tỉnh mới
yên. Ngày
nay nhớ lại chuyện này lòng ta
vẫn còn bực tức. Nhưng nghĩ
vì mọi việc
đều thay
đổi với thời gian , ta chẳng
thèm quan tâm đến nữa. ấy
vậy mà nay chú đạo
sĩ này
lại to tiếng lớn lời có
vẻ vô lễ quá, thật không thể
nào nhẫn nhịn được nữa
.
Hách Đại
Thông và Tôn Bất Nhị đã
hiểu thấu được nỗi bực
mình của Triệu Chí Kính
nên không
chấp nhất về sự to tiếng lớn
lời của Triệu Chí Kính . Tuy nhiên
hai người
cũng đồng
ý là thái độ ấy không
phải là thái độ của một
kẻ tu hành.
Nghĩ vậy
nên Tôn Bất Nhị bảo Triệu Chí
Kính :
- Nếu có
điều gì hắn không phải thì
cứ thẳng thắn trình bày cho
vợ chồng Quách đại
hiệp biết
rõ và giải quyết, không nên
hồ đồ như vậy, không xứng
đáng là kẻ tu hành .
Tuy là đàn
bà nhưng Tôn Bất Nhị là kẻ
bề trên mà tính tình lại vô
cùng nghiêm khắc
nên đệ
tử ai cũng kính nể. Vì vậy
nên sau mấy lời ấy, Triệu Chí
Kính không dám cãi
lại , phải
cúi đầu vâng dạ rồi rón
rén trở về chỗ cũ .
Lúc bấy
giờ Quách Tỉnh nghiêm giọng nói
:
- Dương Qua
! Chắc con cũng nhận thấy thái độ
khiêm cung lễ độ của sưphụ
đối với
bề trên
. Sao con không noi theo gương ấy mà
ăn ở cho đúng đắn và
có lễ độ ?
Triệu Chí
Kính định cải chính mình không
phải là sư phụ của Dương Qua
, nhưng
Tôn Bất
Nhị đã trừng mắt không
cho phép nên vội làm thinh ngay và
ngồi xuống .
Ngờ đâu
Dương Qua vùng thét lớn :
- Hắn đâu
phải là sư phụ tôi !
Câu nói
quá đột ngột ,chẳng những
làm cho Quách Tỉnh và Hoàng Dung
ngạc nhiên
mà Quách
Phù và hai anh em họ Võ đang nấp
ngoài cửa cũng kinh hồn vì không
ai có
thể ngờ
trước được.
Quách Tỉnh
nghĩ bụng :
- Phàm cổ
nhân có câu "Nhất tự vi sư,
chung thân như phụ" , một ngày là
thầy, suốt
đời
cũng coi như cha đẻ. Hơn nữa
trong quy luật võ lâm, nghĩa thầy trò
được xem
trọng lắm.
Mình đây ngày còn niên thiếu
đã lạy thờ Giang Nam thất quái
làm thầy,
nhờ công
ơn dạy dỗ nên người . Sau
được Hồng Thất Công truyền
dạy cho nhiều thế
võ công
thượng thặng trùm thiên hạ,
lúc nào ta cũng xem tình thầy trò
nặng như núi ,
sâu như biển.
Thế mà không ngờ ngày nay
thằng này quá ngỗ nghịch chẳng
xem thầy
ra cái quái
gì hết ?
Nghĩ tới
đây, Quách Tỉnh tức quá,
xanh mặt trợn mắt điểm mặt
Dương Qua thét lớn :
- Sao, mày ....
muốn ... nói sao ?
Hoàng Dung xưa
nay chưa thấy chồng giận dữ đến
mức đó bao giờ, nay thấy
vậy lật
đật dùng
lời nhỏ nhẹ khuyên nhủ cho dịu
bớt :
- Quách ca ,
đừng nóng giận lắm. Gặp
thằng cháu ngỗ nghịch dạy không
được thì cứ
cho nó một
quyền xong đời, hơi đâu
mà bận lòng nhọc trí đến
như vậy .
Dương Qua
lúc đầu cũng e dè lo ngại,
chừng nghe Hoàng Dung nói như vậy,
lòng tự
ái dâng
lên, sinh liều nghĩ bụng :
- Bọn bay có
cậy đông , ỷ lớn hiếp
người , ta cũng quyết chống
lại đến cùng, rủi mất
mạng thì
thôi chứ có chi đâu mà
sợ ?
Nghĩ xong, chàng
không kể gì nữa , oang oang quát
lớn :
- Ta vốn là
đứa bé bất lương, mất
dạy, không có hân hạnh được
học võ công của mấy
người
. Nhưng ta cũng có một điều hết
sức ngạc nhiên là chẳng hiểu
vì sao các người
mang danh anh hùng
hiệp nghĩa, bản lãnh siêu quần,
thế mà nỡ mang tâm đi dùng
thủ
đoạn bất
lương để lừa đảo một
đứa bé khốn khổ mồ côi
cha mẹ ...
Nhắc đến
bốn chữ "mồ côi cha mẹ" chàng
bỗng xúc động tâm tình, nước
mắt tuôn
trào như
suối, nhưng cũng cố bặm môi cố
dằn cơn nức nở nghĩ thầm
:
- "Phen này dầu
chết thì thôi, ta cũng quyết không
để sa lệ trước mặt bọn
này để cho
chúng đem
lòng khinh miệt".
Quách Tỉnh
nổi giận nói :
- Vợ ta và
sư phụ mi đã hết lòng dạy
mi võ nghệ chỉ vì niệm tình ngày
trước đã giao
du cùng cha mi,
ai lại cố tâm lừa đảo mi
làm gì mà mi lại mở miệng
nói những câu vô
hậu như thế
hả ?
Dương Qua
mỉm cười mỉa mai đáp :
- Riêng Quách
bá bá hết lòng thương tôi,
nghĩa ấy tôi không thể quên
được .
Hoàng Dung cũng
nói trước để bào chữa
cho mình :
- Nếu Quách
bá mẫu có điều gì sơ
thất cùng cháu, cháu đem lòng
oán hận cũng phải
đấy.
Dương Qua
nổi nóng đáp lớn :
- Dầu Quách
bá mẫu có không tử tế
với ta, ta cũng đâu thèm oán
hận. Nhưng ta thử
hỏi bà
đã dạy võ nghệ cho ta từ
bao giờ, được môn nào.
Hay chỉ dạy vớ vẩn mấy câu
sách , để
đọc như đọc vẹt, phòng sau
này đi luồn cúi thiên hạ tìm
những cái hư danh
hay chăng ?
Nói đến
đây lòng uất hận tràn lên
bồng bột, Dương Qua chỉ thẳng vào
Triệu Chí Kính
và Hách
Đại Thông gằn lên từng
tiếng một :
- Còn hai cái
hận máu này, thế nào ta cũng
lấy máu để đòi nợ
máu trong một ngày
gần đây.
Quách Tỉnh
quá đỗi ngạc nhiên vội hỏi
:
- ủa , cái
gì mà lạ thế ? Cháu muốn nói
sao ?
Dương Qua
càng to tiếng nói :
- Lão đạo
sĩ họ Triệu kia, ngươi xưng danh sư
phụ ta, chẳng hay ngươi đã dạy
cho ta
một ngón
võ, một thế quyền nào chưa.
Điều đó ta cũng chưa trách
lắm. Nhưg ta thử
hỏi , ta đã
có tội tình gì mà người
manh tâm gọi những tên đạo
sĩ khác hùa nhau để
giết ta ? Dầu
cho Quách bá mẫu không dạy ta một
miếng võ nào, bọn Toàn Chân
không hề
chỉ cho ta một đường kiếm
, nhưng nếu bọn ngơưi có tiểu
tâm áp bức đánh
ta, ta cũng sẵn
sàng nghênh địch, dù cho đến
chết cũng chẳng cần đâu .
Chàng chỉ
luôn vào mặt Hách Đại Thông
trợn mắt hỏi lớn :
- Thằng già
họ Hách kia, tại sao ngươi nỡ
đang tâm hạ sát một lão bà
chỉ vì bà ta có
lòng thương
xót đùm bọc cho một đứa
bé mồ côi ? Mang danh một đạo
sĩ tu hành, tại
sao có những
hành vi ác độc như vậy ? Mi hãy
tự vấn lương tâm về việc
làm của mình
xem có đúng
hay không hả ?
Nhớ đến
cảnh tượng Tôn bà bị chết
thảm thương quá, Dương Qua uất
hận tràn trề,
nhảy tới
thoi đại vào mặt Hách Đại
Thông .
Kể về
võ công và đạo đức
, thì Quang Minh Tử Hách Đại Thông
là một trong những
người
hữu danh nhất trong Toàn Chân thất
tử, được người đời
ca tụng tặng cho bốn
chữ "cực
cao cảnh giới" . Từ khi lỡ
tay giết chết Tôn bà ngày nọ,
ông vẫn thường ân
hận mãi
về hành đông nông nổi của
mình. Ngày nay nghe Dương Qua nhắc lại,
ông
bỗng chạnh
lòng, hồi tưởng hình ảnh
Tôn bà bị ngã gục trước
mặt mình, máu tuôn lai
láng nên
từ từ đứng dậy, rút
thanh gươm đang cài sau lưng Triệu
Chí Kính , nhìn
thẳng vào
Dương Qua .
Mọi người
đinh ninh ông sẽ dùng gươm này
để trừng trị cái tội hỗn
láo của Dương
Qua .
Quách Tỉnh
dự định đứng ra can thiệp.
Nhưng ai nấy
đều ngạc nhiên khi thấy ông
trở chuôi gươm trao cho Dương
Qua, từ
tốn nói
:
- Mi nói đúng
lắm . Mấy năm nay lúc nào Hách
Đại Thông này cũng ăn năn
mãi về
hành động
sát nhân của mình. Vậy hôm nay
tuỳ ý mi sử trí, lão chẳng
hề kháng cự tý
nào đâu.
Cứ nhận gươm và ra tay rửa
hận cho Tôn bà đi.
Sự việc
diễn ra quá đột ngột, ngoài
sức tưởng tượng và
ước đoán của mọi người.
Quách Tỉnh
sợ Dương Qua giật gươm làm
bậy nên vội lớn tiếng nói
:
- Qua nhi, không
được vô lễ đấy !
Dương Qua
tự xét thấy trước mặt
có Quách Tỉnh và Hoàng Dung , không
dễ gì mình
báo thù
được cho Tôn bà nên lạnh
lùng mỉa mai nói :
- Phải lắm.
Ngươi đã già kinh nghiệm nên
xử sự phải lắm. Ngươi
thừa biết Quách bá
bá và
Quách bá mẫu đời nào
để cho ta được tự do giết
mi nên mới làm ra vẻ anh hùng
trao gươm
cho ta để loè thiên hạ. Nếu
không, đời nào ngươi dám
làm như vậy .
Hách Đại
Thông vốn là một bậc võ lâm
tiền bối , nay bỗng nhiên bị một
thiếu niên
như Dương
Qua sỷ nhục trước mặt mọi người
, làm sao chịu đựng nổi . Lỡi
gươm
đưa ra không
được, thu lại cũng không xong,
ông uất quá, thét lớn một
tiếng , bẻ
thanh gươm
làm hai đoạn vứt trên mặt
đất và kêu lớn :
- Thế là
hết , hết rồi !
Nói xong phi
thân khỏi thư phòng rồi mất
dạng.
Quách Tỉnh
vội vàng chạy ra giữ nhưng không
kịp nữa .
Ông trở
vào đưa mắt nhìn Dơng Qua , Tôn
Bất Nhị và mọi người, lặng
người suy
nghĩ :
- Cứ xem
thái độ thằng này thì có
lẽ nó không nói bậy. Chắc
việc này phải có nhiều
uẩn khúc
mà nó là kẻ chịu đựng
phần thiệt thòi đau khổ nên
nó mới có những cử
chỉ
như thế
này.
Nghĩ vậy
ông hỏi Dương Qua :
- Nếu trong mấy
năm qua , các vị trong Toàn Chân giáo
không truyền võ nghệ cho
con thì ta hỏi
con ở đâu và làm công
việc gì, tại sao thân hình quá
tiều tuỵ như vậy ?
Nghe câu hỏi
này, lòng Dương Qua đã lắng
dịu phần nào nên đáp :
- Ngày Quách
bá bá lên Trùng Dương cung đánh
bại mấy trăm đạo sĩ rồi
ra về, bọn
này đã
cố tâm hành hạ đánh đập
tôi đến chết đi sống lại
nhiều lần. Họ xem tôi là kẻ
tử thù
chứ có dạy cho tôi một miếng
võ nào đâu. Bao nhiêu năm qua
tôi đã sống
những ngày
cơ cực lầm than nhất đời,
những tưởng không bao giờ
nhìn thấy thiên hạ,
hưởng
ánh sáng mặt trời và cũng
không ngờ ngày nay còn được
gặp Quách bá bá nữa.
Nói đến
đây chàng cảm động quá
đứng lặng yên.
Thấy Quách
Tỉnh có vẻ tin lời Dương
Qua nói nên Triệu Chí Kính đứng
lên cướp lời
nói lớn
:
- Tất cả
huynh đệ trong Toàn Chân giáo đều
là những người trọng nghĩa
khinh tài,
hành vi lỗi
lạc, khi nào lại có những hành
động vô lý như mi đã đặt
điều nói láo. Ai đi
hành hạ
mi đâu ?
Quách Tỉnh
vốn bản chất trung hậu, ngay thẳng,
nghe Dương Qua nói là tin ngay.
Hoàng Dung lanh
lẹ trí trá hơn nhiều, khi nhìn
thấy nét mặt của Dương Qua luôn
luôn
thay đổi
, thỉnh hoảng len lét nhìn mình có
vẻ e dè, thì đoán bên trong
vẫn còn điều gì
uẩn khúc
nữa, chứ chưa nhất thiết
nh lời hắn đã thuật lại.
Nghĩ xong Hoàng
Dung hỏi :
- Theo như mi nói,
thì mấy năm qua mi làm việc không
công cho Toàn Chân giáo
phải không
?
Nói xong Hoàng
Dung bất chợt vung tay, vận chưởng
đập mạnh vào đỉnh đầu
Dương
Qua một cái,
bàn tay xoè ra điểm luôn vào
huyệt Bách hội và huyệt Thượng
Tỉnh là
hai huyệt quan
trọng nhất trong người, nếu bị
trúng phải là chết ngay tức
khắc.
Quách Tỉnh
thất sắc gọi lớn :
- Dung em , không
nên như vậy !
Miệng kêu
tay vung ra đỡ đòn. Nhưng Hoàng
Dung xuất thủ theo thế "Lạc Anh
Chưởng"
lanh lẹ quá mức, hễ đánh
ra là trúng ngay nên không đỡ
kịp nữa .
Dương Qua
muốn tránh nhưng nghĩ thầm :
- "Với
bản lãnh của Hoàng Dung, mình né
tránh làm sao nổi. Nếu đỡ
được , bà tiếp
tục thế
khác cũng không xong. Biết đâu
bà muốn thử xem quả thực
mình không biết
võ công
như đã nói chăng ? "
Nghĩ vậy,
chàng cứ đứng yên lặng
nhận đòn không hề né tránh.
Nếu ra tay thật tình
thì Dương
Qua không tài nào tránh né hay chịu
được đòn này, nhưng
đây chỉ là một
thế thử
thách của Hoàng Dung , nên chiêu thức
đưa ra tuy mau lẹ nhưng chỉ đánh
khẽ
mà thôi
.
Thấy Dương
Qua không phản ứng gì mà vẻ
mặt có vẻ lo sợ, Hoàng Dung mới
tin
chàng chưa
được truyền thụ võ công
nên mỉm cười nói :
- Mi chưa được
học võ nghệ là một điều
may mắn lắm đấy !
Tuy miệng nói
như vậy nhng trong thâm tâm Hoàng Dung
vẫn chưa tin chắc là
Dương Qua
lại chưa học võ công của Toàn
Chân giáo vì bà chợt nhớ
lại :
- Có lẽ
mình cũng lầm gian kế của thằng
ranh này rồi. Ngay từ lúc trên
Đào Hoa đảo
hắn đã
dùng được thế "Hàm mô
công" để đánh người
, như thế hắn đâu phải hoàn
toàn không
biết võ nghệ. Ta cần phải thử
thách thêm một lần nữa mới
chắc được .
Dương Qua
nghe Hoàng Dung nói vậy chỉ yên bụng
được phần nào, chứ
trong lòng
dự đoán
là vẫn còn nhiều thủ đoạn
nữa sẽ được thi thố.
Vì vậy nên lúc nào chàng cũng
luôn để
ý đối phó để khỏi bị
lật tẩy.
Khi đó
Hoàng Dung hết nhìn Dương Qua đến
Triệu Chí Kính, bỗng nghĩ ra một
kế,
mỉm miệng
cười thầm .
Triệu Chí
Kính thấy Hoàng Dung đánh thử,
Dương Qua ranh mãnh làm bộ không
chịu tránh
né nên Hoàng Dung đã tin lời
và ngó mặt mình mỉm cười
mỉa mai nên nổi
nóng nghĩ
bụng :
- Thằng nhóc
con này thật lắm cơ mưu , xảo quyệt
đến nỗi Hoàng Bang chủ cũng
phải lầm
kế. Ta phải khám phá và vạch
mặt hắn ra mới được.
Nghĩ xong hắn
điểm mặt Dương Qua nạt lớn
:
- Ranh con, nếu
mi quả tình không biết võ công
cứ nói thẳng ra đây trước
mặt mọi
người,
nếu không ta quyết không tha mạng .
Sống chết tuỳ nơi mi cả đấy,
hãy lựa
chọn lấy
mà nói thật đi .
Triệu Chí
Kính thừa biết Dương Qua võ
công cao hơn mình một bậc nên quyết
tâm
nói khích
để chàng lộ chân tướng
ra , cho mình khỏi mất mặt cùng Quách
Tỉnh. Nếu
Dương Qua
cứ khăng khăng đóng vai người
không biết võ nghệ thì mình
cứ hạ sát cho
rồi .
Vì vậy nên
miệng nói, tay y đã vung lên đập
mạnh vào ngừoi Dương Qua mạnh
như
búa bổ.
Quách Tỉnh
sợ nguy đến tính mạng Dương
Qua vội gọi lớn :
- Hãy ngừng
tay lại, sao nóng nảy vậy ?
Ông định
ra tay can thiệp , nhưng Hoàng Dung đã
đưa tay níu lại nói nhỏ :
- Mặc kệ
chúng nó thử xem sao ?
Sở dĩ
Hoàng Dung ngăn cản chồng đừng
can thiệp vì đoán rằng trong lúc
Triệu Chí
Kính đang
nóng giận thế nào cũng dùng
những chiêu thức hiểm độc
để hạ thủ. Lẽ cố
nhiên Dương
Qua phải dùng những thế võ
đã học hỏi được ra
chống cự để tự vệ và
sẽ
lộ liễu
sự dối trá ra liền .
Quách Tỉnh
tuy chẳng hiểu đầu đuôi sự
việc ra sao. Ông chỉ đoán rằng
trong việc này
thế nào
cũng có uẩn khúc chi đó và
có lẽ Hoàng Dung lanh lợi hơn
đã biết rồi . Ông
cũng nghe theo
đứng im để xem và định
bụng nếu Dương Qua không biết võ
công
thật hoặc
nếu bị bức bách quá đáng
thì sẽ ra tay giúp đỡ .
Triệu Chí
Kính đưa tay thoi ra một quyền, nhưng
Dương Qua không né đỡ, cứ
điềm
nhiên chịu
trân nên tức giận vô cùng
quay về phía Tôn Bất Nhị và
Doãn Chí Bình
phân trần
:
- Sư thúc
và sư đệ cũng đã thấy
rõ ràng, thằng ranh này quá sức
xảo trá. Hắn muốn
đóng kịch
giả vờ không biết võ để
lừa dối thiên hạ, lãnh phần
phải về mình và chọc
tức tôi
mãi. Phen này tôi quyết đánh
chết hắn để trừ một phần
tử gian manh quỷ
quyệt. Sau này
xin nhờ nhị vị trình lại Giáo
chủ giúp dùm tôi.
Tôn Bất
Nhị thừa biết Dương Qua phản
bội Toàn Chân giáo và cố tình
trêu tức Triệu
Chí Kính
nên bảo rằng :
- Quân lừa
thầy dối bạn ấy cũng nên xử
đi cho rồi, để làm chi nữa.
Nguyên Tôn
Bất Nhị là một vị lão ni đạo
đức hiền lành, không khi nào
có dụng ý sát
nhận nhưng
vì đã hiểu rõ tài nghệ
của Dương Qua nên giả bộ nói
câu ấy khích chàng
nổi tức
đánh lại, hoặc cũng không dám
tiếp tục giả bộ ngây ngô để
nhận đòn.
Triệu Chí
Kính được sư thúc tán
đồng ý kiến nên càng thấy
yên chí, dùng chân phải
đạp một
đạp thật mạnh vào bụng Dương
Qua theo thế "Thiên sơn phi độ" . Thế
này
bao gồm cả
âm, dương, mềm cứng, mới
trông vào thì rất dũng mãnh
nhưng thực ra thì
không nguy hiểm
bao nhiêu.
Toàn Chân
giáo đem thế này để huấn
luyện các đệ tử mới
nhập môn, tuy lợi hai với
những tay
mới chứ Dương Qua thì đâu
có xem ra gì .
Theo lệ thường
trong Toàn Chân giáo , mỗi khi dạy
thế "Thiên sơn phi độ" thì dạy
luôn thế
"Thoái mã " để tránh đòn.
Sở dĩ Triệu Chí Kính dùng
thế này là để cốt nhử
cho Dương
Qua theo thói quen tự nhiên lùi ra sau
để né tránh. Như thế sẽ
có đủ bằng
cớ là
chàng có thọ giáo với võ
thuật của Toàn Chân giáo .
Nhưng Dương
Qua ranh mãnh đoán được
mưu ấy nên không hề thoái bộ
né tránh mà
chỉ đưa
tay ôm bụng rồi ngồi xuống nhăn
nhó la đau.
Triệu Chí
Kính tức giận điên người
, vận sức vào chân đạp thêm
một cái nữa, sức
mạnh có
thể phá vách bể tường
, nhưng Dương Qua đã đề phòng,
một mặt cố sức chịu
đựng,
một mặt dùng tay trái ôm chân
Triệu Chí Kính rồi điểm nhẹ
vào huyệt "Thái
cốc"
Phép điểm
huyệt của Dương Qua đặc biệt
ở chỗ là chàng không xỉa
thẳng ngón tay
vào huyệt
đạo mà chỉ giả vờ xô
nhẹ vào chân địch thủ, tự
nhiên huyệt "Thái cốc"
chạm vào
ngón tay. Triệu Chí Kính bị chồn
chân mất thăng bằng té nhào
trên mặt đất.
Quá xấu
hổ vì bị té bất ngờ,
Triệu Chí Kính lồm cồm bò dậy,
mặt mày đỏ gay, bẽn
lẽn đứng
nhìn mọi người. Doãn Chí
Bình nín thinh không nói gì hết.
Tôn Bất Nhị
đứng
dậy khen lớn :
- Chú bé
tài thật ! Tài thật !
Từ xấu
hổ đến tức giận, từ
tức giận trở nên liều lĩnh
. Triệu Chí Kính từ từ đứng
dậy,
mắt trừng
trừng nhìn vào Dương Qua, dùng
tay trái giả đập vào hàm mặt
của Dương
Qua rồi bất
thình lình trong ống tay tống một đòn
thật mạnh từ dưới lên
trên móc vào
quai cằm. Dương
Qua đâu có ngán những thế
võ này. Chàng ngấm ngầm vận
dụng nội
công của
"Ngọc nữ tâm kinh" để chịu
đựng, thành thử mấy đòn
của Triệu Chí Kính
tuy trúng được
mục tiêu nhng chẳng làm chàng đau
đớn chút nào.
Không muốn
để cuộc xung đột kéo dài
mãi bất tiện, Quách Tỉnh bèn
đứng ra hoà giải
và dàn
xếp đôi bên. Ông nhìn Tôn
Bất Nhị lễ phép nói :
- Bây giờ
cũng đã xế chiều, cần phải
lo coi thu dọn nơi ăn chốn ở để
sư thúc và chư vị
anh hùng nghỉ
ngơi đêm nay. Còn câu chuyện của
Dương Qua xin tạm gác lại một
bên. Khi nào
thuận tiện sẽ đưa ra bàn bạc
lại. Kính mời sư thúc về
phòng an nghỉ.
Dương Qua
, bá bá nhờ cháu thay mặt ra
ngoài xem xét dùm công việc , đừng
để bê
bối mà
thất lễ với chư vị anh hùng
nhé !
Nói xong ông
nắm tay Dương Qua bước ra khỏi
phòng ngay.
Vừa đi,
ông vừa ghé tai nói nhỏ, vừa
để khuyên răn, vừa để
an ủi :
- Qua nhi , phàm
người anh hùng lúc nào cũng
lấy đức trả oán , cháu
đừng nên bận
tâm nhiều
đến câu chuyện của Triệu Chí
Kính làm gì. Ngoài trang viên có
hàng trăm
hạng người
. Biết đâu trong số đông không
tìm được một vài người
có khí tiết để làm
quen mà kết
thành bạn tốt. Nhân dịp này
cháu nên trà trộn vào đó,
tìm hiểu và kết bạn
với những
người ý hợp tâm đầu.
Dương Qua
chẳng biết nói sao, cúi đầu
vâng dạ rỗi lững thững ra
ngoài.
Thấy Dương
Qua đi rồi, Quách Tỉnh lại nói
chuyện với Triệu Chí Kính :
- Dương Qua
nó còn nhỏ dại chưa hiểu đời
, có những cử chỉ nông nổi,
xin đừng quan
tâm phiền
trách làm gì cho mệt trí . Hôm
nay trong buổi tiệc , sư đệ nên quên
hết mọi
chuyện , uống
một bữa cho thật say để thoả
tình hội ngộ. Chuyện cũ cứ
để cho nó trôi
qua trong quên
lãng.
Vừa lúc
ấy bọn tráng đinh đã bưng
lên nhiều mâm trái cây tơi,
rất nhiều món ăn lạ
và rượu
ngon hảo hạng. Chén đũa cũng
toàn là đồ quý giá, trông
hoa cả mắt.
Nhìn trên
bàn tiệc nhan nhản cả sơn hào
hải vị , không thiếu gì của
ngon vật lạ , Doãn
Chí Bình
vui vẻ nói với Hoàng Dung :
- Giàu có
sang trọng đến bực này, hèn
chi nhà chứa thực phẩm của
Lục trang chủ có
treo hai câu đố
mà tiểu đệ dám chắc dầu
là các bậc vương hầu khanh tướng
cũng chưa
chắc dám
treo.
Hoàng Dung mỉm
cười hỏi :
- ủa, sư
đệ xuống phòng đấy hồi
nào mà xem được hai câu
đối ấy ?
Doãn Chí
Bình đáp :
- Tiểu đệ
vừa mới đi ngang qua đấy,
thấy nét chữ quá sắc sảo,
tiểu đệ mới chú ý nhìn
xem cho biết
. Tay nào đã viết ra hai câu đối
ấy , chắc hẳn cũng là một
bậc tài hoa
xuất chúng,
chữ nghĩa đầy mình .
Tôn Bất
Nhị lắng tai nghe hai người nói
chuyện cũng động tánh hiếu kỳ
xen vào hỏi :
- Hai câu đối
ấy như thế nào , hãy đọc
lại cho ta nghe thử .
Doãn Chí
Bình vâng lời đọc :
" Sơn hào
hải vị tàng vô tận
Dã vị
lâm cầm vẫn hữu dư "
Tạm dịch
là :
" Miếng ngon
vật lạ kho không thiếu
Dê béo
chim rừng hỏi có ngay "
Chàng vừa
đọc vừa kéo dài giọng ngâm
nga ca kệ theo lối mấy cụ đồ
ngâm thơ, khiến
cho bao nhiêu
quan khách trong buổi tiệc cũng đều
tức cười và cùng vỗ
tay tán thưởng
Lúc bấy
giờ Quách Phù và hai anh em họ
Võ đã rời chỗ nấp
đi ra phòng khách. Còn
Dương Qua
thì len lỏi vào đám đông
tìm lại Vương Thập Tam nói chuyện
cho vui
nhưng tìm
mãi không gặp .
Chàng lần
đi vào nhà tiếp tân ăn năm
ba miếng dằn bụng rồi rảo bước
ra tìm thăm
chừng con
ngựa của mình còn đó hay
là đi tìm cỏ để gặm rồi
.
Vừa ra khỏi
sân được vài bớc ,
Dương Qua bỗng thấy dưới
bóng cây hoè có hai
người
ăn xin đang nằm gối đầu trên
bị gậy , quần vén tận háng,
vừa nói cười tay gãi
sồn sột,
ra bề tương đắc lắm .
Dưới
ánh sao chiếu mờ mờ, Dương
Qua nhận thấy một người đã
già và một chàng trai
trẻ.
Người
đã già có râu quai nón mọc
rậm bao quanh hàm, che kín cả miệng.
Ngừoi trẻ
còn thanh niên
, vẻ mặt tao nhã dễ ngó.
Nếu không
có bị và gậy dưới đất
, chắc cũng không ai có thể ngờ
đó là đệ tử của
Cái
Bang hành khất.
Người
già râu rậm nói :
- Sáng hôm
qua ta đi ngang qua Dự châu, có đứa
bé con gái đứng trong tiệm nhìn
ra,
nhạo ta hai câu
thơ nghe cũng ngồ ngộ, cậu muốn
biết không ? Để ta đọc lại
và nhân
thể nhờ
cậu nhận xét thử ý nghĩa
như thế nào nhé ? Có lẽ cũng
sâu xa và thâm thuý
lắm đó
, hay câu thơ đó như vầy :
" Bất thức
khẩn âm hà xứ đạo
Chỉ văn
mạo lý hữu thanh tuyền"
Người
thanh niên cười sằng sặc đáp
:
- Hai câu thơ
ấy tôi có nghe đọc một lần
rồi . Kể ra chẳng có gì sâu
xa hiểm hóc
nhưng có
vẻ hài hước chút ít. Nhưng
có một điểm đáng trách
là nó cả gan vô lễ mắng
đại huynh
là kẻ thiếu mồm .
Người
già nhiều râu có vẻ bực
tức nói :
- Chỉ có
bọn ngu si dại dột mới nói như
vậy . Chú mày thử nghĩ , nếu
thiếu mồm thì
làm sao nói
năng ăn uống để sống chứ
? Hẳn là đàn bà chẳng biết
gì. Cũng do nơi chú
bàn xa tán
rộng để mỉa mai ta mà thôi. Có
phải thế không ?
Người
thanh niên ôn tồn đáp :
- Đời
nào đệ lại dám đi mỉa mai
nhạo báng đại huynh. Hiện nay tiểu
đệ tứ cố vô thân
, chỉ co một
hình một bóng , chuyện gì cũng
nhờ cậy vào một mình đại
huynh che chở
đùm bọc,
đời nào đệ lại đi
xuyên tạc kẻ bề trên ân nhân
của mình ! Đại huynh không
để ý
đấy chứ, trên đời
hiếm chi người văn hay chữ
nhiều , nếu đại huynh không tin cứ
nhờ người
ta giải thích hộ xem họ có nói
như tiểu đệ hay không ? Bây giờ
tiểu đệ xin
giảng lại
cho đại huynh nghe nhé :
Cứ theo
câu trên " Bất thức khẩu âm
hà xứ tại " có nghĩa là
"chẳng biết mồm ông ở
chốn nào
? " . Còn câu dưới là "Chỉ
văn mạo lý hữu thanh truyền "
có nghĩa là "chỉ
nghe tiếng nói
phát ra từ đám lông" . Muốn
cho văn vẻ đôi chút thì tiểu
đệ xin tạm
dịch là
:
" Mồm lão
nơi đâu tìm chẳng thấy
Chỉ nghe tiếng
nói tại chòm lông"
Giảng giải
đến đây, chàng ta tức
cười quá nhịn không được
ré lên cười hăng hắc ,
khiến lão
già râu rậm nổi giận nạt lớn
:
- Cười
gì mà lãng nhách , vo duyên lạ
. Con bé đã nhạo ta chú lại
còn thêm dầu giấm
tô đậm
thêm cho mặn mà để cười
cho sướng cổ. Thôi từ đây
có lên dốc xuống đèo ,
qua rừng
lội suối , hãy cố mà lo liệu
lấy, đừng có phá rày
đến lão không mồm nãy
nữa nhé.
Chàng thanh niên
sợ hãi vội đứng dậy
chắp tay bái luôn mấy cái khẩn
khoản nói :
- Đại huynh,
tiểu đệ trẻ người non dạ,
vì nông nổi theo câu văn nói
càng thiếu suy
nghĩ đến
nỗi xúc phạm đến đại
huynh thật là đắc tội. Vậy xin
đại huynh niệm tình tha
thứ, đừng
chấp nê tội nghiệp tiểu đệ
.
Người
già nghiêm giọng nói :
- Chú ăn
nói hồ đồ , quả thật đáng
trách lắm . Trong lúc này mà huynh
đệ còn đùa cợt
trêu chọc
người ta được thì quả
là vô ý thức. Ta đây
dốt chữ, chỉ biết dùng sức
mạnh
giết quân
thù xây dựng đất nước
, cứu vãn dân tộc. Sở dĩ
chưa tung hoành được là
chưa có
cơ hội tốt mà thôi. Ta muốn
nhờ chú mày có chút căn
bản học hành , mong
một ngày
mai tươi sáng cùng dìu dắt nhau
hiến tài cho đất nước
, không ngờ chú mày
quá trẻ
con chỉ nghĩ đến chuyện cười
đùa cho thoả thích , đâu có
nghĩ gì đến tình yêu
đất nước
giống nòi.
Bị mắng
đậm, người thanh niên mủi
lòng sụt sùi khóc nói :
- Từ ngày
vua Cao Tông dời đô về Lâm
An , giữ lại miền Nam Tống, bỏ
rơi miền Bắc
Tống vào
tay bọn rợ Kim cướp nước,
bao nhiêu công lao hạng mã Tống Thái
Tổ gây
dựng ngày
xa đã trôi theo dòng nước,
kẻ có chút ít tâm huyết ai
chẳng đau lòng. Em
đâu phải
hạng người tim sắt đá mà
hững hờ với cảnh đất
nớc ngửa nghiêng. Ngày
nay ta đã
tạm dời cư sang Nam, em chỉ mong chờ
một ngày nào thiên quang vân tạnh
để đưa
thân này hiến cho đất nước
, đánh đuổi bọn xâm lăng.
Nhưng buồn nỗi từ vua
đến quan
triều đình nhà Tống chỉ thủ
phận cầu an, ai cũng muốn tích cực
sống riêng
giữ lấy
hạnh phúc gia đình. Có kẻ tự
cho có chút bản lãnh lại đứng
lên xưng hùng
xưng bá.
Quan địa phưng bất lực, bọn
chúng càng tung hoành, không ai làm
gì nổi.
Ngày nay bao
nhiêu ăn mày cùng chung sức
trong tổ chức Cái Bang cũng chỉ
mong
có cơ hội
tìm lại vinh quang cho đất nước.
Em tự xét tài hèn sức yếu
phải chờ đợi thời
cơ. Những
lúc buồn lòng, muốn dùng câu
thơ ngâm nga cho tiêu sầu giải muộn,
nào
ngờ quá
trớn xúc phạm đến đại
huynh làm cho đại huynh buồn ý, thật
ân hận vô cùng.
Dương Qua
lắng tai nghe hai người nói chuyện
có nhiều khí phách anh hùng nên
vội
rảo bước
tới gợi chuyện làm quen .
Chàng vồn
vã nói :
- Nơi đây
chùa đất có Phật vàng , thật
không ngờ hôm nay được
nghe những lời tâm
huyết . Tình
cờ nghe câu chuyện của nhị vị,
tiểu đệ mới biết được
mục đích của Cái
Bang và hiểu
rõ nghĩa trắng đen của câu
nói " Đói cơm, rách áo mới
đi ăn mày "
Nghe nói ông
già liếc mắt nhìn chàng, ánh
mắt sáng như sao băng.
Tuy ban đêm
nhưng Dương Qua chú mục nhìn kỹ
cũng nhận ra được ông lão
da dẻ
hồng hào,
dáng độ vô cùng hiên ngang quắc
thước, râu nửa đỏ nửa
đen mọc rậm xung
quanh hàm như
râu Châu Thương đời nhà
Hán, người thanh niên cứ
ngồi yên một chỗ
, không nói
một lời , hình như y không hề
quan tâm đến mình.
Ông già
hỏi :
- Chú là
ai ? Đến đây làm gì ?
Dương Qua
đáp :
- Tôi về
đây dự đại hội Cái
Bang .
Ông lão
hỏi tiếp :
- Chú thuộc
hàng mấy túi ?
Dương Qua
đáp luôn :
- Tôi chưa
thuộc dạng nào mà cũng chưa có
túi nào hết.
Ông ta cất
tiếng cừoi ha hả và nói :
- A, thế ra chú
mày cũng như bọn này , đều
thuộc vào loại "ăn mày bất đắc
dĩ" nên
chưa được
cấp túi sắp hạng chứ gì
?
Lúc ấy
người ăn mày trẻ mời
nhìn lại nói ra vẻ dạy đời
:
- "Ninh khả chính
nhi bất túc, bất khả tả nhi hữu
dư" . Thà cứ làm việc để
chịu nghèo
còn hơn
là làm điều bậy để mong
giàu sang. Chức phận trong Cái Bang
lợi đâu mà
phải ước
mơ ? Chú còn nhiều việc quan trọng
phải làm tròn, hãy về mà
lo liệu cho
xong, sáng mai
đến đây hãy gặp lại bọn
ta nói chuyện lại.
Nói xong cả
hai nằm lăn ra ngủ liền, không mấy
chốc đã ngáy vang như xay lúa.
Thấy đứng
mãi cũng chướng nên Dương
Qua lẳng lặng rút lại về phòng
trọ, trong
lòng hơi
cảm thấy tức về thái độ
thiếu lịch sự của hai người
ăn mày.
Canh càng khuya
đêm càng vắng lặng. Bốn bề
vẳng tiếng kêu ri rỉ như khóc
như than
khiến cho Dương
Qua chạnh lòng thao thức mãi, không
nhắm mắt được và nghĩ
bụng:
- Hai người
ăn mày một già một trẻ, khẩu
khí cũng có vẻ anh hùng mã
thượng , biết
yêu nước
thương nòi , chắc cũng ẩn tàng
một bản lãnh siêu quần xuất
chúng, mưu
lược
hơn người . Chẳng hiểu sao người
thanh niên lại quả quyết là ta đang
còn nhiều
việc quan trọng
chưa làm xong ? Hay sáng nay bọn Triệu
Chí Kính còn kiếm chuyện
gì rắc
rối nữa chăng ?
Gió đêm
thoảng mát, chàng bỗng nhớ
lại những lúc cùng Lục Vô
Song kề vai cọ vế và
nhớ xa
hơn nữa , đến chuỗi ngày
thơ mộng vô tư lự cùng Tiểu
Long Nữ trong cổ mộ
đài, bao
nhiêu nỗi nhớ nhung thiết tha dồn
dập, khiến cho chàng thấy một niềm
nhớ
nhung tràn ngập
tâm tư, phải kêu lên cho vơi bớt
:
- Cô nương
ơi ! Cô nưg ! Giờ đây cô
nương phiêu bạt nơi nào, cô
nương ơi !
Lời kêu
vô cùng thiết tha đến tận cõi
lòng , tràn ngập tiếc thương như
tiếng kêu của
con nhạn lạc
bầy trong đêm vắng.
Trằn trọc
vẩn vơ suốt tàn canh, chàng thiếp
đi lúc nào không hay biết.
Sáng tinh sương,
tiếng thần điêu ríu rít trên
ngọn cây tùng trước sân
làm Dương Qua
giật mình
thức dậy.
Chàng dụi
mắt , vươn tay mấy cái cho đỡ
mỏi , lại ra ao rửa mặt, định
vào sảnh đường
để cáo
biệt Quách Tỉnh rồi ra vườn
dắt ngựa lên đường
đi tìm Tiểu Long Nữ.
Quách Tỉnh
đang đứng nơi đại sảnh,
vừa trông thấy Dương Qua đã
ân cần vui vẻ hỏi :
- Suốt đêm
qua chắc con đã suy nghĩ điều
hơn lẽ thiệt rồi, vậy con nên
gặp Triệu sư
phụ chịu
nhận lỗi đi cho rồi .
Dương Qua
từ tốn đáp :
- Thưa Quách
bá bá, ở đời có
hai điểm cần phải nhớ ơn
: nhớ ơn người giúp mình
khi
đói rét,
nhớ ơn kẻ dạy dỗ mình nên
thân . Đối với người
này tôi không hề chịu ơn gì
hết. Hắn
không giúp đỡ an ủi tôi
một câu, chẳng dạy tôi một ngón
võ nào, vậy thì tại
sao tôi phải
gọi hắn là sư phụ và buộc
phải nhớ ơn hắn ?
Triệu Chí
Kính đứng phía sau, nghe nói
thẹn quá, nổi giận lôi đình
đưa tay điểm vào
"Hậu khê
huyệt" của chàng.
Lối điểm
huyệt này chỉ dùng bàn tay phớt
qua trên ngón tay của địch thủ.
Dương Qua
đã biết
trước nên vận khí vào ngón
tay chờ sẵn và điểm ngay vào
yếu huyệt trên tay y,
Triệu Chí
Kính đau quá tung chân đạp thật
mạnh...
|