THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 30
Dự
"Anh hùng Yến"
Kim Dung
Trận chiến
đấu diễn ra vô cùng ác liệt.
Côn qua bổng lại, gió lộng, tuyết
bay, đánh
mãi đến
chiều tối không biết bao nhiêu hiệp,
hai người cũng không chịu ngừng
tay.
Dương-Qua
đa mắt nhìn quanh thấy đầu
non tuyết phủ trắng xóa một màu,
bao
nhiêu ngọn
cây, hóc đá, hầm hố bụi
bờ đều bị bao bọc bởi
một lớp tuyết thật dày cho
nên không
biết chỗ nào lành nơi nào
nguy hiểm nữa.
Chàng lo ngại
hai người tuổi cao sức đã
kém, nếu cứ đấu hoài
thế nào cũng phải kiệt
quệ, rủi
có bề nào thật là đáng
ân hận.
Chàng vội
vàng lớn tiếng yêu cầu hai
vị tạm ngừng trận đấu, nhưng
đôi bên mãi mê
say đánh,
mặc kệ cho van nài chẳng thèm đếm
xỉa mà càng đánh hăng thêm.
Sực nhớ
đến cố tật của Hồng-thất-Công,
chàng nghĩ ra một kế:
- Ta phải tìm
món gì thật thơm, đem nướng
nơi đầu gió, xông vào mũi
ông ấy may ra
mới dụ
được ngừng tay.
Chàng chạy
luôn xuống dưới khe suối, hái
mấy thứ cây và cỏ thơm
mang lên, đem lại
phía mỏm
đá ở trên gió, chụm lửa
để đốt.
Mùi "cam thảo,
hoắc hương" nướng cháy, khói
tỏa ra mùi thơm ngạt mũi.
Hồng-thất-Công
đánh hơi thèm quá nhịn không
được bảo Âu-dương-Phong:
- Lão Cáp-Mô
hãy tạm dừng một chút, ta có
việc cần.
Nói xong ông
kiễng đầu quay ra sau, chạy lại phía
Dương-Qua lấy mấy khúc cam
thảo nướng
đưa vào miệng vừa nhai vừa
chắp và khen Dương-Qua:
- Cháu bé
chu đáo lắm!
Âu-dương-Phong
chờ một chập không thấy Hồng-thất-Công
trở lại bèn vung nhánh
cây nhảy
lại đập nhầu.
Hồng-thất-Công
né xong, cầm khúc cam thảo nướng
đi vào mồm Âu-dương-Phong
bảo:
- Hãy nuốt
đi cho ấm bụng. Thơm quá.
Âu-dương-Phong
ngạc nhiên ngần ngừ một chút
nhưng cũng đa tay nhận lấy và
nhai
ngon lành, quên
cả chuyện đánh nhau.
Nhai xong mớ
cây thuốc, cả ba cùng vào hang đã
nghỉ ngơi.
Đêm đã
xuống, âm u rùng rợn làm sao!
Đỉnh Hoa-Sơn như chìm đắm
trong màn đêm
dày đặc.
Ngoài hang gió lộng từng cơn,
tuyết đổ ào ào đập vào
vách đá như tiếng gào
thét của
rừng xanh. Dương-Qua nằm không ngủ
được, to nhỏ đem những
chuyện ngày
xa hỏi lại
Âu-dương-Phong nhưng ông chỉ ngơ
ngẩn nói không trúng vào đâu
hết, có
nhiều lúc
chỉ làm thinh không trả lời.
Khi bị hỏi
vặn, Âu-dương-Phong vỗ tay vào
trán để suy nghĩ mãi không
ra, mặt mày
lộ vẻ băn
khoăn quá sức rồi ngẩn người
lộ vẻ âu sầu bực tức
lắm.
Dương-Qua
sợ hỏi mãi ông lão sẽ
nổi cơn điên gây sự thì
nguy hiểm lắm nên ân cần
dỗ ngọt
để cha nuôi ngủ đi cho rồi.
Khi cả hai ông
lão đã ngủ mê, tiếng ngáy
đều đều, Dương-Qua lồm
cồm ngồi dậy, rảo
bước
đi ra ngoài hang.
Chàng nhớ
lại bao nhiêu thế quyền khi sáng hai
cụ đã thi thố quả thật vô
cùng kỳ
diệu. Thế
rồi chàng đứng lên tập
luyện một mình để nhớ lại
những thế hiểm ác nhất
mà mình
đã tận mắt nhìn xem đôi
bên thi thố.
Tập một hồi
thấm mệt, chàng vào hang ngủ lại.
Rạng ngày
sau, khi ánh mặt trời le lói dọi
vào hang, Dương-Qua thức giấc,
đã nghe
phía ngoài
cửa hang có tiếng chân dẫm trên
tuyết rào rạo và chưởng
lực chạm vào
nhau rầm rập.
Chạy ra xem thấy Hồng-thất-Công và
Âu-dương-Phong đã đem nhau ra
đồng để
đấm đánh từ lúc nào
rồi.
Dương-Qua
chép miệng than thầm:
- Hai ông cụ
đã già, gần đất xa trời
nhưng còn háo thắng, tranh nhau như con
nít, thật
ngán!
Chàng ngồi
trên một tảng đá nhìn xem hai
người đấu nhau, hết bằng
quyền thì đến
côn bổng.
Các đòn
tấn công của Hồng-thất-Công
hiểm ác vô cùng, nhưng Âu-dương-Phong
đâu
chịu sút
kém, dùng ngón khác phá được
ngay rồi phản công lại.
Cuộc chiến
đấu đôi bên cứ kéo
dài suốt sáu ngày ròng rã,
cứ ngày đánh, đêm nghỉ,
chẳng ai chịu
thua ai, mà cũng không người
nào nắm phần thắng thế.
Dương-Qua
nghĩ bụng:
- Nếu để
cục diện kéo dài, giữa hai người
thế nào cũng có một kẻ bị
thương nặng.
Đêm hôm
ấy, chờ Âu-dương-Phong ngon giấc,
Dương-Qua thưa nhỏ cùng
Hồng-thất-Công:
- Xin mời
Hồng-Lão tiền bối ra cửa động,
cháu có tý việc muốn trình
bày.
Khi hai người
ra khỏi động ít trượng, Dương-Qua
bỗng sụp xuống lạy dài không
nói
một tiếng.
Hồng-thất-Công
nhìn thấy ngạc nhiên nhưng bỗng
nghĩ lại:
- Có lẽ
cậu này thấy cha nuôi bị bệnh
nên muốn van nài xin ta nhân nhượng
cho
chăng?
Ông ngước
mặt cười dài rồi nói:
- Ta đã
hiểu ý muốn của ngươi rồi.
Nói dứt
lời, ông cầm khúc cây ngắn
phi thân bay luôn xuống núi.
Nhưng ông
vừa đi chưa được vài
trượng, thình lình nghe gió lộng
từ phía sau, có tiếng
ai nạt lớn:
- Thằng già
ăn mày, định trốn đi đâu
đó?
Té ra Âu-dương-Phong
vừa thức dậy trông thấy,
vội cầm gậy ngắn phi thân đuổi
theo,
chận lại.
Hồng-thất-Công
đã có ý định nhận lời
cầu khẩn của Dương-Qua, cố nhẫn
nhịn, tìm
đường
chạy thoát cho xong chuyện.
Nhưng Âu-dương-Phong
lầm tưởng ông hoảng sợ
cố ý lánh mình nên càng làm
già
đuổi riết.
Y vung gậy ngắn đánh đập tứ
phương quyết ngăn đường
cản lối.
Phàm khi nghênh
chiến cùng một địch thủ ngang
tài phải giữ miếng ngay từ
giờ phút
đầu. Nếu
để thua sút một đòn cũng
đã bất lợi, huống chi Hồng-thất-Công
đã tránh né
nhường
nhịn luôn mười ngón thì
lúc cần lấy lại thế quân bình
không phải dễ.
Đã hai
ba lần suýt lâm nguy với cây
gậy của Tây-Độc Âu-dương-Phong,
Hồng-thất-Công
không dám nhân nhượng nữa,
phải tận lực múa bổng chống
cự lại để
cứu vãn
tình thế.
Thình lình
Âu-dương-Phong phóng một gậy đâm
thẳng vào bụng dưới nếu
lôi thôi sẽ
lủng ruột
ngay, nên Hồng-thất-Công vội vàng
né qua một bên rồi múa bổng
gạt mạnh
một cái.
Nhưng lúc
bỗng chạm phải gậy, Hồng-thất-Công
có cảm giác như một cái roi đập
phải bức
tường sắt. Cây gậy của Âu-dương-Phong
đứng sững nặng có ngàn
cân.
Hồng-thất-Công
biết y đã vận chuyển toàn nội
lực phổ vào ngọn cây để
áp đảo mình.
Nếu không
cấp bách tận dụng hết khả năng
nội công ứng phó thì nguy đến
sinh mạng
như chơi.
Thế là
từ võ thuật, hai bên đã
đem nội lực ra đấu nhau.
Đối với
hai quái kiệt này bản lãnh đã
đến mức linh diệu tuyệt kỹ,
nếu kẻ nào chỉ sơ
hở trong
đường tơ kẽ tóc thì
không bỏ mạng cũng mang tật suốt
đời.
Từ quyền
cước, đến côn bổng bây
giờ qua nội lực, người
nào cũng hiểu rõ quá nhiều
công phu tài
nghệ của đối phương cho nên
không dám coi thường vì hễ
chủ quan, nó
mất một
ly là chết liền.
Sau bảy ngày
tranh tài về võ thuật thấy không
qua mặt được Hồng-thất-Công,
sáng
nay Âu-dương-Phong
nhất định đem nội lực ra
đối chọi.
Suốt mấy
chục năm qua, Hồng-thất-Công ghét
cay ghét đắng bản chất hung bạo
tàn
ác của
Âu-dương-Phong. Hễ có dịp là
ra tay hạ sát mới đả giận.
Nhưng càng võ gia,
tâm tánh
càng thuần hậu, lòng háo thắng
cũng chẳng còn. Hơn nữa vì
Dương-Qua đã
hết lòng
van xin cầu khẩn, nên Hồng-thất-Công
không muốn ra độc thủ, chỉ đánh
cầm
chừng, có
thủ nhưng không muốn tấn công,
chờ hắn hở cơ là tẩu
thoát.
Không dè
Âu-dương-Phong lại vận chuyển nội
lực hùng hậu như sóng cồn,
thác chảy,
khiến Hồng-thất-Công
phải giật mình kinh hãi.
Suốt đời
Hồng-thất-Công chú trọng khổ
luyện về công lực cho nên tuy về
già nhưng
không đến
nỗi tệ. Vì vậy nên cố vận
hết nội công đối chọi. Cả
hai bên cứ giữ mãi cái
thế quân
bình, không hơn không kém.
Dương-Qua
để ý nhìn thần sắc hai người
có vẻ khẩn trương, đem hết
tâm lực vào cuộc
so tài. Tuy hai
người đứng yên không
cử động nhưng cả hai cùng
dồn hết nội lực như
hai quả núi
đang choảng nhau, nếu người nào
sút một ít sẽ bị đè
bẹp hay bị nội
thương ngay.
Chàng lo ngại
cho tánh mạng của Âu-dương-Phong,
muốn thừa cơ phóng ám khí
hay
tập kích
sau lưng Hồng-thất-Công để tiếp
sức cho dưng phụ. Nhưng nhìn vẻ
mặt hiền
hậu đầy
chánh khí hiên ngang của ông lão,
Dương-Qua bỗng thấy thẹn cho cảm
nghĩ
thiếu đứng
đắn của mình và nghĩ thầm:
- Hồng-Lão
tiền bối quả là một bậc trượng
phu đáng kính, ta không thể nào
dùng thủ
đoạn ám
muội để hãm hại ông được.
Thình lình
Âu-dương-Phong hét lên một tiếng
vang trời, vụt quay đầu xuống
đất,
chổng cẳng
lên trời, nội lực ngùn ngụt
phát ra nghe vo vo, mà Hồng-thất-Công
vẫn
đứng
trụ vững như pho tượng đồng
không hề chuyển động tý nào.
Từ đầu
đến gót chân của Âu-dương-Phong
phát tiết một làn hơi trắng,
ngùn ngụt bốc
ra, cuộn khắp
người của Hồng-thất-Công.
Hồng-thất-Công
tăng gia nội lực để đánh
tan luồng bạch khí này. Hình nhu ông
chỉ
muốn đối
phó bằng cách chống đỡ
chứ không muốn phản công lại
như những lần
trước.
Thế rồi
hai bên cứ tận dụng toàn thể
nội lực áp đảo nhau, cầm
cự dằng dai từ giờ thìn
đến cuối
giờ ngọ. Hồng-thất-Công có
vẻ kém sức, mà trái lại
công lực
Âu-dương-Phong
cứ cuồn cuộn trào dâng như
nuớc thủy triều.
Hồng-thất-Công
than thầm trong bụng:
- Thằng Tây-Độc
càng điên khùng càng lợi
hại, ta đây tuổi càng cao, nội
lực cũng
kém sút,
không khéo phen này ta bị nguy mất.
..................
(Xin lỗi bạn
đọc truyện bị thiếu 1 trang)
Hồng Thất
Công đắn đo một chập rồi
mới nói thêm :
- Ta có một
món võ bí truyền của Cái
Bang vô cùng kỳ diệu, muốn đem
truyền lại cho
con. Theo quy luật
của Cái Bang thì môn võ này
chỉ có thể độc truyền lại
cho vị bang
chủ kế
vị để cầm giềng mối vạn
mạng của bổn bang , tuyệt đối
không dạy cho một kẻ
nào khác,
dầu vợ chồng con cái cũng vậy.
Nay vì dưỡng phụ con có chọc
tức nói
khích, ta chịu
không được mới đem
dạy cho con đó.
Dương Qua
mừng rỡ không xiết kể
nhưng vẫn từ chối lấy lệ
:
- Thưa lão
tiền bối, nếu theo quy luật của Cái
Bang, võ công ấy chỉ có thể
truyền lại
cho Cái Bang
bang chủ mà thôi thì con đâu
dám học. Vả lại dưỡng phụ
con đang lúc
điên điên
khùng khùng, nói năng không đúng
chỗ, hơi đâu mà chấp nệ
những lời ông
ấy nói.
Dầu có truyền lại cho con rồi chưa
chắc gì ông ấy thấu hiểu nổi.
Hồng Thất
Công nói :
- Phàm những
tuyệt kỹ võ công có hai phần
: "tư thế" và "quyết khiếu". Phải
biết cả
hai chuyện mới
đến chỗ hoàn toàn. Hôm nay
ta dạy cho ngươi cái tư thế để
sử dụng
chân tay trong
"Đả cẩu bổng pháp" chứ
không truyền lại cái phép về
"quyết khiếu" thì
đâu có
vi phạm quy luật mà hòng ngại.
Dương Qua
nghĩ thầm :
- Đả cẩu
bổng pháp là môn võ thuật trấn
môn, quý báu nhất của Cái
Bang đã duy trì
uy danh của Bang
này trên mấy mươi đời
nay, chắc gì dưỡng phụ mình
hiểu. Hôm
nay Hồng lão
tiền bối muốn dùng mình để
biểu diễn thị uy cùng cha nuôi đây
chứ gì.
Hồng Thất
Công thấy Dương Qua lộ vẻ nghĩ
ngợi cũng hiểu được
những điều mà
chàng đang
thắc mắc nên nói cùng Âu
Dương Phong :
- Này chú
Tây Độc, thằng con nuôi của ngươi
nó cũng thừa hiểu ngươi
không thể nào
sánh nổi
với "Đả cẩu bổng pháp"
của ta nên do dự không dám nhận
biểu diễn vì sợ
mất mặt
cha nuôi đấy.
Âu Dương
Phong tự ái nổi đầy bụng,
trợn mắt nói :
- Này Qua nhi,
con cứ làm theo ý hắn muốn
đi. Sau khi con hiểu xong mấy cái thế
võ
quèn của
lão rồi, ta sẽ chỉ cho con một vài
bí quyết vô cùng ảo diệu mà
hắn nhất định
không bao giờ
hiểu thấu nổi.
Thấy cả
hai vị đều thúc ép, Dương
Qua thấy khó nỗi chối từ đành
lại trước mặt Hồng
Thất Công
chờ ông chỉ bảo.
Hồng Thất
Công bảo chàng đi bẻ một nhánh
cây nhỏ làm bổng rồi bắt đầu
dạy tỷ mỷ
từng ly
từng tý tư thế trong "Bổng đả
song khuyển" ( tức là một gậy đánh
hai chó ).
Vốn được
trời phú tư chất thông minh lanh
lợi, học đâu hiểu đấy
và nhớ kỹ càng, nên
Dương Qua
cầm bổng đứng lên biểu
diễn được ngay.
Âu Dương
Phong trông thấy đường bổng
pháp quả nhiên kỳ diệu. Nếu
mấy ngày qua
mà lão
ăn mày đem ngón này ra dùng,
chắc mình chống đỡ không
thể nổi.
Vì vậy,
ông gọi Dương Qua để gỡ
gạc lại phần nào danh dự :
- Được
rồi, bây giờ con lại đây,
cha dạy cho con phép "Nhất trượng
sát song hùng"
cho lão xem để
mở rộng thêm tầm mắt của
lão đôi chút.
Dương Qua
lại gần, Âu Dương Phong tay chân
múa máy, mồm giảng giải từ
động tác
cơ bản đến
cái lối đánh đỡ, biến
thế dọc ngang nhất nhất rành rẽ
từng ly từng tý.
Dương Qua
học xong, biểu diễn lại không sai một
chút nào.
Hồng Thất
Công gật đầu khen :
- Hay lắm, khá
lắm đấy !
Thế rồi
Hồng Thất Công lần lượt
dạy cho Dương Qua cả 36 đường
trong "Đả cẩu
bổng pháp",
phân tích những lối biến hoá
kỳ diệu không biết đâu mà
lần.
Đáp lại,
Âu Dương Phong cũng đem ra dạy tất
cả các bí quyết về "Công thủ"
khiến
Hồng Thất
Công phải tấm tắc khen thầm.
Hai bậc lão
anh hùng thi nhau đem tất cả các
môn ruột bí truyền của mình dạy
hết
cho Dương
Qua để biểu diễn lại trong suốt
ba ngày liền. Đến cuối ngày
thứ ba, Hồng
Thất Công
mới đem môn "đục biến"
của môn múa bổng dạy nốt cho
Dương Qua. Đây
là một
thế tối hậu của mọi bí quyết,
có cả lối "bạt thảo tầm xà"
( vạch cỏ tìm rắn ) vô
cùng kỳ
ảo.
Dạy xong, Hồng
thất công nhìn Âu Dương Phong nói
:
- Ta có thể
nói, đây là môn võ công
tinh diệu nhất, dầu có thánh cũng
không thể nào
phá giải
được. Mi cứ thử xem nào
?
Âu Dương
Phong cứ đứng nhìn hoài,
tìm mãi không biết cách nào
để khắc chế nên cứ
làm thinh suy
nghĩ mãi.
Suốt đêm
ấy, Âu Dương Phong không ngủ, nằm
thao thức lăn lộn cố tìm cách
phá
giải và
đến gần cuối canh hai mới
tìm ra được cách, gọi Dương
Qua thức dậy bảo :
- Ta đã
có cách phá cái thế "Bạt
thảo tầm xà" rồi. Mi đem trượng
lại đây ta dạy cho
ngay bây giờ.
Nghe tiếng nói
của nghĩa phụ thay đổi khác giọng
nói thường ngày , Dương Qua
ngạc
nhiên nhìn
kỹ thì thấy tất cả râu tóc
của Âu Dương Phong đã bạc
phếch, sắc diện già
đi hơn người
mấy tuổi. Ghê thay cho tác dụng của
một đêm lao tâm suy nghĩ.
Dương Qua
khiếp hãi, định lại năn nỉ
cùng Hồng Thất Công xin bãi bỏ
lối thi đâu này
đi, nhưng
chàng chưa kịp làm thì Âu Dương
Phong đã mở miệng thét vang gọi
Hồng
Thất Công
ra đấu.
Hồng Thất
Công đang ngủ trên ổ cỏ, nghe
gọi bèn ngồi dậy bước ra
liền.
Dương Qua
ngại nguy hiểm cho dưỡng phụ vội
nắm áo kéo Âu Dương Phong lại
nhưng toàn
thân của lão đứng sững
như cột đá, vững như trời
trồng không thể nào lay
chuyển nổi.
Chẳng biết làm sao hơn, chàng đành
đứng phía sau canh chừng mọi
sự
bất trắc.
Thấy Âu
Dương Phong đã tìm ra lối phá,
Hồng Thất Công cười ha hả
nói:
- Âu Dương
lão trượng, nhà ngươi quả
là bậc kỳ tài mới tìm
ra được lối phá thế võ
ấy.
Ta hoàn toàn
cảm phục và xin có lời thành
thực khen ngợi người đấy
nhé .
Âu Dương
Phong võ nghệ cao siêu thật, nhưng tuổi
cao, sức yếu, lại thêm dùng tận
lực đấu
nhau suốt mấy ngày liền, còn phải
trải qua một đêm suy nghĩ quá
sức nên đã
hoàn toàn
kiệt quệ.
Vừa nghe
Hồng Thất Công nhắc đến hai
chữ Âu Dương ông tự nhiên
nhớ lại, trí óc
như bừng
sáng, tư tưởng như được
mở rộng, ký ức nhớ
lại bao chuyện đã qua trong dĩ
vãng rõ
ràng nh một tấm gương soi, bất
giác thích chí cười lên
một tràng dài rồi thét
lớn ;
- à ! Đúng
là tên Âu Dương Phong. Tên ta là
Âu Dương Phong rồi, đúng lắm,
đúng
lắm !
Tiếng của
lão rống lên như tiếng chuông
ngân, âm thanh rùng rợn vang dội
bên tai
như tiếng
cười đắc chí của tử
thần.
Hồng thất
Công cũng thích chí vụt ngồi
dậy ôm chầm lấy Âu Dương
Phong. Hai ông
lão cứ
ôm lấy nhau cười ngất, tiếng
cười kéo dài mỗi lúc
một to, rồi nhỏ dần và cuối
cùng thì
tắt hẳn.
Hai thân hình
cứ ôm nhau mãi không cử
động.
Dương Qua
sợ hãi liền kêu lớn :
- Dưỡng
phụ, dưỡng phụ ! Hồng lão
tiền bối ! Hồng lão tiền bối
!
Tiếng gọi
của chàng như rơi vào hư vô,
vang bên sườn núi rồi tắt
hẳn không lời đáp
lại.
Thân hình
hai ông lão cứ đứng sát
vào nhau, trơ như hai bức tượng
đá, như muốn nhắc
lại cho người
đời nhớ rằng : "đời
người lắm chuyện bạc đen,
không thèm nghe, chẳng
thèm ngó
gì nữa. Chết là giải thoát
!"
* *
*
Rừng sâu
vắng lặng hình như còn rơi rớt
d âm của chuỗi cười cuối
cùng của hai nhà
đại hiệp
khách, suốt mấy mươi năm lừng
lẫy giang hồ.
Dương Qua
không thấy ai đáp lại, đến
sờ vào lưưng Hồng Thất
Công thì thấy lạnh như
băng , đặt
thử tay lên ngực Âu Dương
Phong cũng thấy không còn hơi thở
nữa.
Nhưng nhìn
sắc diện hai người thấy vẫn
tươi nhuận và bình thản như
đang ngủ một
giấc êm
đềm .
Thiên hạ
muôn đời về sau nghe lại chuyện
này đều băn khoăn suy nghĩ
:
Hai đại
anh hùng võ lâm Bắc Cái và
Tây Độc đã từng sống
qua cuộc đời chém giết,
làm lưu
huyết biết bao nhiêu người. Họ
xem nhau nhưthù số một , vậy mà
lại cùng
ôm nhau cưòi
đến chết ngay trên đỉnh núi
Hoa Sơn này .
Chẳng biết
họ cười nhau là ngu ngốc hay kém
cỏi, hay cười để xoá tan
bao ngày hận
thù chồng
chất. Thật khó hiểu cho cái cười
kỳ lạ, mà cũng không ai ngờ
đến cái chết
của hai quái
kiệt võ lâm.
Dương Qua
không ngờ được cái
chết quá ngẫu nhiên và đột
ngột như thế này. Chàng
chỉ lầm
thầm khấn vái mong sao đây chỉ
là một cuộc chết giả cũng như
ngày trước
đây Hồng
Thất Công đã chết giả trong
ba ngày ba đêm liên tiếp. Biết
đâu lần này ông
cũng giả
chết để khỏi có sự tranh
chấp với dưỡng phụ mình.
Cầu khấn
xong chàng ẵm hai người đem đặt
tại giữa hang và ngồi ngay ở
giữa để xem
chừng ra
sao.
Cứ để
yên liên tiếp 7 ngày 7 đêm,
Dương Qua thấy hai thây ma đã
bắt đầu đổi sắc và
có mùi
nên chắc chắn là chết thật
rồi không còn nghi ngờ gì nữa.
Chàng ôm mặt khóc
lóc một
hồi rồi đào hai cái huyệt
để an táng hai quái kiệt võ
lâm, nằm song song bên
cạnh nhau muôn
đời trên núi tuyết.
Chàng loay hoay
vác đá lên đắp thành
hai cái mồ thật cao, rồi bước
ra nhìn lại. Trên
mặt tuyết
vẫn in rành rành dấu chân của
hai vị đã giẫm lên trong lúc
cùng nhau kịch
chiến.
Dương Qua
âu sầu than nhỏ :
-" Dấu chân
trên tuyết nay còn đó
Hình bóng
người thân đã mất rồi
"
Than xong, chàng
lẳng lặng bước tới nhìn
hai nấm mồ rồi đặt chân mình
vào dấu chân
của người
quá cố, bất giác cảm thấy
nỗi nhớ thương tràn ngập,
thổn thức can tràng.
Nhớ lại
hai người, chàng đau lòng hoài
niệm :
- Suốt đời
tung hoành dọc ngang, uy danh chấn động
giang hồ, tiếng tăm cho lắm,
tranh tài cho
lắm rồi bất quá cũng vùi
thây dưới ba thước đất
cho tuyết dập sương pha,
lúc sinh tiền
họ đã giết chết bao nhiêu người,
khuất phục bao nhiêu tài danh thiên
hạ,
thế mà
ngày nhắm mắt lìa đời
không có một manh chiếu bọc thân,
cũng không tránh
nổi thây
sình xác rữa. Ôi ! đời
người sống tham nhiều chết càng
thối lắm ! Cuộc đời
phải chăng
là một giấc mộng, mới thấy
đó đã mất liền. Thế
mà ai cũng ham sống để
tranh danh đoạt
lợi, theo cái bả phù hoa .
Nghĩ vẩn
vơ hồi lâu, chàng đứng
tần ngần nhìn lại lần chót,
cúi sụp lạy bốn lạy rồi
quay mình xuống
núi.
Xuống núi
lần này, Dương Qua tuyệt nhiên
không có một tham vọng chi hết, lòng
lâng lâng
như thoát tục, thản nhiên cất
bước thẳng về phía trước,
chẳng cần lựa chọn
phương hướng,
và cũng không có chủ định
đi về đâu.
Trong thâm tâm
chàng lúc nào cũng nghĩ :
- Cái thân
cô độc này, dầu có đi
đến nơi nào trên khắp bầu
trời cũng chưa tìm được
chốn định
đậu. Biết đâu là nhà,
là thân tộc ? Thà cứ đi
lang thang cho đến ngày mãn
phần hết
số là yên thân.
Trong thời
gian nửa tháng trên đỉnh Hoa Sơn
tuyết phủ, Dương Qua có cảm giác
như
trải qua nhiều
năm giữa thị trấn đông
người.
Sống giữa
chốn hoang sơn không có ai khinh, người
trọng, chẳng bận rộn đến chuyện
đời,
chẳng oán hận giận hờn, mọi
việc đều xem như đám phù
vân lơ lửng, mới đó
rồi
tan mất ngay.
Chàng tự
nhủ thầm ;
- Cuộc đời
nhan nhản cả điều ngang trái, giàu
trọng khó khinh, bao nhiêu tiền bạc
hạnh phúc
đều nằm trong tay một bọn quyền
thế, dân nghèo thì cơ khổ cho
đến mãn
đời
cũng chỉ có bàn tay trắng. Như
vậy thì cuộc đời đâu
có gì đáng thiết tha và bận
tâm đến.
Ta chỉ cần biết trọng những kẻ
quý ta và khinh kẻ muốn hại ta.
Ngày nọ,
chàng đặt bước đến
xứ Thiểm Nam, nơi đây có
cả một cánh đồng bao la,
mênh mông
bát ngát. Chàng ngừng chân
phóng tầm mắt quan sát tận chân
trời thấy
toàn là
cây khô lá úa, cỏ mọc lơ
thơ, có vẻ vô cùng cằn cỗi.
Mỗi luồng gió thổi qua lá
vàng theo cát
bụi bay mịt trời.
Thình lình
từ phía Tây nổi lên nhiều
tiếng sấm, rồi từng đám
mây đen bao kín khắp
bầu trời.
Một đàn ngựa đông đen
có vài trăm con chen nhau chạy gấp
từ đằng xa lại,
tiếng vó
giậm vang lên rầm rập, cách chỗ
chàng đứng độ một dặm
thì dừng lại. Con
nào con nấy
đều có vẻ ngơ ngác, hình
như đang lo sợ một kẻ nào
đó. Dương Qua thấy
đoàn ngựa
rừng chạy lồng trên đồng
hoang thì thích chí lắm, nghĩ thầm
:
- Con ngựa
có khớp yên cương vào,
xem oai vệ đẹp đẽ lắm, nhưng
đâu được tự do
chạy nhảy
như mấy chú ngựa rừng này.
Cũng như
trên đời này biết bao nhiêu
kẻ tự cao tự đại, xêng
xang với mũ cao áo dài,
oai nghi chốn
thềm vàng điện ngọc, nhưng trên
đầu họ có biết bao nhiêu sự
ràng buộc
áp bức,
đâu có được thảnh
thơi tự tại như ta đây. Cái
thằng Dương Qua với mảnh áo
xơ mướp,
manh quần rách ống nhưng muốn dọc
ngang tuỳ ý.
Bọn giàu
sang co tiền bạc cho nhiều , có lụa
là gấm vóc cũng chỉ cố che
đậy cái xác
thân dơ
bẩn, tâm hồn ghẻ lở lúc
nào cũng háo hức của ngon vật
lạ, lăm le hãm hại lẫn
nhau. Ngày nay
ta sống với trái rừng nước
suối, bạn với cảnh đẹp
bao la, cõi lòng hồn
nhiên thích
sống cạnh thiên nhiên.
Đang trầm
ngâm suy nghĩ về cuộc đời
phù phiếm, nhân tình thế thái
, Dương Qua
nghe từ
đằng xa có một giọng ngựa
hý rất buồn bã. Chàng quay lại
nhìn, thấy trên con
đường
gồ ghề đầy sạn đá,
một con ngựa ốm nhom, lưng bày xương,
ỳ ạch lôi một
chiếc xe to tướng,
chất đầy củi tiến về phía
này.
Dương Qua
thấy dáng điệu con ngựa ốm
quá thiểu não, thật hợp
với tiếng hý buồn
bực vừa
nghe. Chàng nhìn con ngựa nghĩ thầm
:
- Có lẽ
ngựa này thèm khát cái không
khí tự do của mấy trăm đồng
loại, xót cho phận
mình éo
le phải ỳ ạch kéo xe mà không
có ai cùng cảnh ngộ để chia
sẻ bớt số kiếp
hẩm hiu chăng
?
Chàng mải
suy tư mà con ngựa ốm đã
kéo chiếc xe củi đi ngang qua trước
mặt.
Con ngựa này
tuy gầy ốm có lẽ vì thiếu
ăn, lại phải làm việc quá sức,
nhưng nom kỹ
thì tầm
vóc rất cân đối, chân cao,
mình dài. Tội nghiệp cho nó, vì
mình ốm gầy xương
nhô lên
rõ ràng từng cái một, lông
rụng lơ thơ, ghẻ mọc khắp nơi,
mới nhìn cũng phát
ớn.
Trên chiếc
xe chất củi đầy nhóc, một gã
đại hán ngồi chễm chệ ngay phía
trước, cứ
mỗi lần
con ngựa đi chậm một chút là
thẳng tay nện tới tấp.
Dương Qua
đã thấm thía với cuộc
đời hẩm hiu bị thiên hạ
giày xéo, khinh miệt, nay
trông thấy
con ngựa ốm bị chủ hành hạ
tàn nhẫn quá nên cảm thấy
đau lòng và liên
tưởng
số phân nó và số phận mình
cũng chẳng khác gì nhau.
Vì thương
tâm cho con ngựa khốn khổ, chàng
cảm thấy đầu óc nóng bừng,
lòng dạ
xót xa, nước
mắt chực trào ra nên đứng
né sang một bên đường và
tức quá không dằn
được
quát lớn ;
- Tên kia,ngươi
không có lương tâm hay sao mà
nỡ hành hạ con ngựa quá
lắm vậy ?
Người
ấy quắc mắt nhìn lại, thấy
một chàng trai trẻ, quần áo lam lũ
rách rới như ăn
xin, chực
đứng ra can thiệp vào chuyện của
mình nên giơ roi nạt lớn :
- Bé con tránh
ra cho mau, không tao cho một roi võ sợ
liền bây giờ .
Dương Qua
bước tới một bước
hét lớn ;
- Ngươi đánh
nó một roi nữa, ta giết ngươi
ngay lập tức.
Gã đánh
xe không đáp lại, giơ roi thẳng
tay quất mạnh vào đầu Dương
Qua.
Dương Qua
đưa tay nắm lấy ngon roi, giật mạnh
rồi quất luôn vào người
hắn mấy cái.
Tên đánh
xe đau quá té nhào xuống xe rên
la lăn lộn, mặt mũi dính đầy
đất, sưng bầm
nhiều chỗ.
Con ngựa ốm
nhìn thấy xấu nhưng khôn ngoan vô
cùng. Nó biết kẻ hành hạ nó
bị
đánh đau
nên cất cổ hý vang, dường
như hả dạ lắm, rồi đến
gần cọ đầu vào đùi
Dương
Qua như tỏ
ý cảm ơn.
Dương Qua
cảm động tháo bỏ dây cương
cho nó rồi đưa tay hất nhẹ chiếc
xe qua bên
đường,
xem bộ nhẹ nhàng như ném một chiếc
hộp quẹt rồi đưa tay chỉ vào
đàn ngựa
hoang vừa
mới phi ngang qua hãy còn lưu lại
một đám bụi trắng và bảo
- Ta cho mi được
tự do đi theo các bạn ngươi
phi về hướng đó.
Con ngựa hình
như hiểu biết ý chàng, cất
tung hai vó trước lên cao, hý
một tràng dài
như để
cảm ơn rồi chạy ngay về phía
đó.
Không ngờ,
vì nhịn đói lâu ngày và
bị buộc mãi giữa hai gọng xe ,
bốn chân cóng
quá, nên
mới loạng choạng được
mấy chục trượng đã té
nằm dài, đưa bốn vó lên
cao
không đứng
dậy nổi.
Dương Qua
thương hại quá, vội chạy lại
nâng nó lên xem nhẹ như nâng một
con mèo
rồi vỗ
nhẹ vào cổ nó như để an
ủi.
Gã đánh
xe ngồi dậy trố mắt nhìn, thấy
chàng thiếu niên xách chiếc xe như
bó củi,
nâng con ngựa
như nâng con mèo thì biết chàng
có dũng lực phi thường, không
dám
chọc nữa,
vội vàng tìm đường chạy
trốn.
Nhưng khi chạy
độ nửa chặng đường,
hắn bỗng dừng lại dậm chân
la lớn :
- Ôi bà
con ơi, có cướp, có cướp
. Quân này đã cướp mất
con ngựa của tôi rồi, Bà con
ơi !
Dương Qua
chỉ mỉm cười chẳng chút
quan tâm, chạy lại lề đường
bứt mấy đám cỏ
non đút
cho con ngựa ăn. Thấy con ngựa bị
hành hạ khổ sở giống như
hoàn cảnh của
mình nên
Dương Qua chạnh lòng thương mến
nó lắm.
Khi ngựa ăn
cỏ đã no, chàng vỗ nhẹ vào
lưng nó nói nhỏ :
- Mi khỏi đi
đâu xa nữa, từ nay cứ
đi theo ta nhé.
Rồi chàng
ung dung dắt ngựa đi chầm chậm,
qua thị trấn mua lúa cho ăn thật no,
rồi
dẫn nó
ra khe tắm rửa thật sạch.
Qua hôm sau ngựa
đã bình phục, sức khoẻ
tăng lên gấp mấy lần. Dáng
điẹu không
còn quá
thiểu não như ngày hôm qua nữa.
Lúc bấy giờ chàng mới
cưỡi nó đi từng
bước
một.
Lúc đầu
nó chạy còn ngập ngừng, nhưng
một chập sau mau hơn và mỗi lúc
càng chạy
thật khoẻ.
Liên tiếp
bảy tám ngày, Dương Qua cho ngựa
ăn no nê, tắm rửa thường
xuyên nên
lông lá
đã láng, mụn ghẻ không còn
nữa và dáng điệu trông
đẹp lắm .
Chàng thấy
vậy mừng rỡ, càng chăm
sóc con ngựa chu đáo, cho ăn uống
no nê, bất cứ
đi đến
chỗ nào cũng buộc ngựa luôn
một bên.
Một hôm,
vào một thôn trang nọ, Dương Qua
tìm quán trọ và kiếm thức
ăn đỡ lòng.
Bỗng thấy
con ngựa nghênh mũi nhìn vào một
hũ rượu gần đó, miệng
hý vang như
muốn đòi
uống.
Dương Qua
thấy lạ bèn gọi tửu bảo
đem ra một hồ đổ vào bát,
đặt ngay trước mặt nó.
Con ngựa cúi
xuống uống một hơi cạn ráo không
còn một giọt.
Thấy vậy
Dương Qua thích chí cười vang,
cho là một chuyện hy hữu. Chàng
bảo tửu
bảo đem
thêm. Con ngựa uống thêm cả mứòi
bát thật lớn, mũi thở
khịt khịt vẫn tỏ ý
muốn uống
nữa.
Dương Qua
muốn thử thách tửu lượng
của nó đến mức nào nên
bảo tửu quán đem
thêm rượu
ra thêm nữa.
Tên tửu
bảo thấy chàng ăn mặc rách
rới như ăn mày, sợ không
đủ tiền trả nên nói
khéo ;
- Tiệm tôi
hết cả rượu rồi .
Dương Qua
lặng thinh không nói một lời,
móc túi trả tiền cơm, tiền
rượu rồi nhảy lên
ngựa đi
liền.
Con ngựa có
thấm hơi men, hừng nóng da thịt,
tung bốn vó sải như bay,cây cối
hai
bên đường
thi nhau lao ngược về phía sau như
đèn kéo quân.
Nhiều lúc
đang kiệu thật êm, nó bỗng nổi
chứng, búng hai giò sau cao vút lên
không
rồi từ
từ rơi xuống, khi chân vừa
chạm đất thì bốn vó lại
cất đều như đánh nhịp
dòn
tan trên đất
cứng. Nếu người cưỡi
ngựa hơi yếu nhất định phải
té nhào gãy cổ trẹo
chân hay trẹo
xương sống ngay.
Dương Qua
thì khác hẳn. Hễ ngựa càng
lồng bao nhiêu thì chàng càng thích
thú bấy
nhiêu, và
cho rằng ngựa hay phải có tật dữ.
Chàng đoán
rằng :
- Sở dĩ
con thiên lý câu có tánh bất
thường, tinh nghịch, hễ gặp bất
cứ con vật nào
trên đường
cũng phi vút qua đầu và đá
hậu lại là vì trong người
nó đã có sẵn tính
ngang tàng, bất
khuất của một con tuấn mã. Huống
chi tron g thời gian qua nó chịu
đoạ đày
dưới làn roi của một đứa
lái xe vũ phu quê kệch, bây giờ
được thảnh thơi nên
muốn tận
hưởng những cái gì có
thể tận hưởng được
của không khí tự do. Khi trước
người
ta cho nó ăn ít mà làm nhiều,
tài năng bị giảm sút, bây giờ
được chủ biết tài,
chăm sóc
mến chuộng, nó cũng tỏ ra ngang tàng
để bù lại những khi bị
áp chế hành
hạ quá
đáng.
Thời may
tính ngang tàng của con ngựa lại
hợp với bản tính của Dương
Qua cho nên
chàng rất
quý mến nó. Từ đó về
sau, người và ngựa quyến
luyến nhau như một đôi tri
kỷ.
Vốn còn
trẻ tuổi, ưa tinh nghịch hay đùa
cho nên trên đường trường,
Dương Qua để
cho nó mặc
tình rong ruổi đúng sức mà
còn khuyến khích chạy mau hơn nữa.
Cứ theo
đường mòn chạy mãi, cha
mấy hôm đã quá Lam Kiều,
khỏi Thương Huyện
rồi qua Long
Câu trại.
Dừng lại
Long Câu trại mấy hôm nghỉ dưỡng
sức, rồi người ngựa
lại lên đường nhắm
hướng
Kinh Tử quan.
Ngồi trên
mình ngựa chẳng có việc gì
làm, Dương Qua hồi tưởng những
lúc đùa cợt
Lục Vô Song
và chọc tức Lý Mạc Thu rồi
thích chí cười sằng sặc
một mình.
Mặt trời
vừa đúng Ngọ, Dương Qua bỗng
gặp một bọn ăn mày. Cứ nhìn
qua dáng
điệu bên
ngoài chàng có thể đoán được
đây cũng là những tay cao thủ
có hạng.
Nghĩ lại
chuyện rắc rối cũ, chàng tự
hỏi mình :
- Không hiểu
Lục Vô Song có điều gì liên
hệ trước kia với bọn này
mà nuôi mãi hận
thù đến
nay, hễ gặp nhau là hậm hực.
Hay là bọn
này có tiền cừu cùng Lý
Mạc Thu , nên bất cứ người
nào có liên hệ cùng
Lý Mạc
Thu , tất thảy đều là kẻ thù
của họ nên quyết tìm cách thanh
toán đấy chăng ?
Thấy ăn
mày tụ hội đông quá, chỗ
nào cũng có tụm năm, tụm bảy
những chàng bị
gậy quần
áo lươm tươm nên chang để
tâm theo dõi.
Đang lúc
phân vân chưa hiểu ra sao , chàng bỗng
nhớ đến Hồng Thất Công.
- Hồng Thất
Công là cựu bang chủ Cái Bang.
Tuy ta chưa hiểu rõ tôn chỉ mục
đích
của Cái
Bang ra sao, nhưng chỉ cần nhìn thái
độ uy nghi đại độ, quang minh chính
đại
của Hồng
lão tiền bối thì cũng có
thể đoán trước rằng bang
Khất Cái phải là một bang
có nhiều
đức tính, hành vi chính đáng.
Ta cũng nên lân la làm quen với
họ, trước để
hiểu thêm
những người này, sau là
để báo tin Hồng bang chủ đã
qua đời cho họ rõ.
Được
biết Dương Qua quen với Hồng bang
chủ, ăn mày từ các nẻo
kéo về , bị gậy
cùng đường,
ai ai cũng có lòng kính nể đối
với chàng. Nhưng có một điều
lạ mà mọi
người
đều phân vân tìm hiểu:
- Cứ theo
lối ăn mặc bẩn thỉu rách rưới
của Dương Qua thì có vẻ đúng
là ăn mày rồi.
Nhưng lạ một
nỗi là ăn mày mà còn cưỡi
ngựa ?
Nếu đi
ăn xin mà cưỡi ngựa thì
sang quá rồi, ai thèm bố thí cho
nữa.
Dương Qua
vô tình đâu biết điều
tối kỵ đó nên cứ nhởn
nhơ ngồi trên ngựa đi rong
ruổi khắp
phố phường.
Bỗng đâu
có tiếng chim điểu kêu lớn,
và từ không trung một đôi
thần điêu từ từ sà
xuống.
Một chú
ăn mày đứng bên đường
nhìn đôi chim điêu lẩm bẩm
:
- Hoàng bang
chủ lại sắp đến rồi đấy.
Chiều nay có cuộc họp bất thường
ở Cửu
Thành.
Người
bên cạnh nói :
- Không rõ
có Quách đại hiệp đến
dự không nhỉ ?
Người
kia đáp :
- Điều
đó chưa ai dám chắc được
.
Khi ấy một
người khác chột mắt, đứng
nhìn Dương Qua cưỡi ngựa
đi qua, đôi mắt
lườm
lườm, tỏ ý bất bình nhưng
chưa nói ra.
Dương Qua
nghe nhắc tới Quách Tỉnh và
Hoàng Dung trong lòng đã hơi e ngại
.
Ngày này
đã lớn rồi, tính tình
chàng không lất khất nông nổi
như xưa kia nữa, cho
nên bề
ngoài vẫn giữ được
vẻ điềm nhiên và nghĩ bụng
:
- Ngày xa ta
sống dưới mái nhà họ Quách
thật đã đổi bát mồ hôi
để lấy bát cơm, thế
mà từ
lớn đến nhỏ nhà ông
đều khinh thường áp chế
ta mãi. Nhưng vì sức yếu và
còn
nhỏ dại,
ta phải cam tâm chịu đựng. Ngày
nay ta đã thoát ly ra ngoài ảnh hưởng
gia
đình này,
bốn phương đâu cũng là
nhà thì còn bận tâm đến
họ làm gì cho mệt xác.
Nếu họ
còn ngược đãi khinh khi ta nữa,
ta nhất định sẽ có phản ứng
lại liền.
Chàng dự
định giả một kẻ tứ cố
vô thân đến xin nương tựa
xem họ đối xử với mình
ra
sao.
Dự mưu
xong, chàng tìm nơi vắng vẻ, lấy
bùn đất bôi mặt, vò tóc
cho rối bù lên, đưa
tay tự đấm
vài thoi vào mặt , khiến cho lưỡng
quyền sưng vù nh bị ai đả thương.
Trên trán
cũng cào xước luôn mấy
đường như bị gai cào.
Nhìn Dương
Qua lúc bấy giờ mặt mày sưng
húp, trán xước mấy lằn
rướm máu, quần áo
đã rách
rưới bẩn thỉu mà chàng
còn lăn lộn dưới đất
vài vòng nên càng lem luốc tàn
tệ
hơn nữa.
Thật quả là một kẻ ăn xin chinh
cống cuối chợ đầu đình.
Thay hinh đổi
dạng xong, chàng dắt ngựa lững
thững trở lại chen vào đám
đông chứ
không cưỡi
nữa.
Có một
người hỏi chàng ;
- Sao, cậu có
đi dự "Đại yến" không ?
Dương Qua
chẳng hiểu gì để trả lời,
đành cứ ngơ ngác đứng
ngó.
Thình lình
cả sóng người xô lên, tràn
vào lấn Dương Qua lọt ra phía sau
chẳng nói
năng gì
được nữa.
Cả sóng
người lần lượt kéo
nhau đi như trảy hội. Trời về
chiều, bóng hoàng hôn cổ
miếu có
mấy cây cổ thụ cành là sum
suê, hai con thần ưng đang đậu
trên cành cao
nhất. Hai anh
em họ Võ đang loay hoay xắt thịt cho
đôi chim ăn.
Bữa nọ
, Dương Qua lo nhìn Quách Phù mà
không để ý đến anh em họ
Võ. Nay có
dịp, chàng
cố ý nhìn , thấy hai người
này cũng có ve oai nghi đường
bệ, đáng mặt anh
hùng. Võ
Đôn Nho có vẻ cứng rắn
mực thước, mỗi hành vi cử
chỉ đều cẩn thận đắn
đo, còn
Võ Tu Văn thì lanh lẹ liến thoắng,
hay xem chỗ này, đi chỗ nọ, ít
khi điềm
tĩnh như
anh.
Võ Đôn
Nho mặc áo bào tím, Võ Tu Văn
mặc áo bào lam, cả hai đều
buộc dây đươm
gâm thêu
hoa, trông có ve phong luu tiêu sái, phong
nhã hào hoa.
Dương Qua
bước lại trước mặt hai
người, cúi đầu chào,
ngập ngừng một chút rồi nói
:
- Kính chào
nhị vị .... tôn huynh, mấy lúc nay
nhị vị đều mạnh giỏi cả
chứ ?
Ngay lúc ấy
khắp nơi, xung quanh toà cổ miếu nhan
nhản những người ăn mày
bị
gậy, quần
áo rách tả tơi. Dương Qua ăn
mặc cũng rách rới, tiều tuỵ
như mọi người
nên không
bị ai để ý.
Võ Đôn
Nho cũng nhã nhặn vòng tay chào lại,
đưa mắt nhìn Dưng Qua nhưng không
nhận ra được
nên trả lời :
- Xin lỗi , nhân
huynh là ai mà tôi quên mất ?
Duơng Qua đáp
:
- Tên họ
của tại hạ chẳng có gì đáng
làm rườm tai đại huynh. Tại
hạ chỉ muốn được
vào diện
kiến Hoàng bang chủ thôi.
Ngay lúc đó,
đằng xa có một giọng nói thanh
tao như tiếng ngọc reo :
- Võ đại
ca, em muốn gặp anh ngay. Việc mình không
lo sao cứ đi lo chuyện thiên hạ
mãi thế.
Mau lên đi.
Võ Đôn
Nho vừa nghe gọi, vội vàng quay đi
ngay, chưa kịp trả lời cùng Dương
Qua .
Dương Qua
quay lại nhìn theo, thấy từ trong miếu
có một nữ lang tuyệt đẹp
, mặc áo
màu hồng
nhạt, thoăn thoắt đi ra. Nàng mặt
đẹp như hoa, đôi mi vòng nguyệt,
mũi
thẳng mày
cao, môi tươi như hoa hàm tiếu cười
xuân, thân hình nở nang cân đối.
Rõ
ràng là
Quách Phù , ái nữ của Quách
Tỉnh đại hiệp.
Nàng không
trang sức loè loẹt nhưư bao nhiêu
cô gái con nhà khuê các khác.
Trên cổ
nàng chỉ
đeo một chuỗi hạt châu , lóng
la lóng lánh, chiếu sáng ngời
làm cho vẻ mặt
hoa càng tăng
thêm phần lộng lẫy diễm lệ.
Nhìn nàng
rực rỡ như tiên nữ, Dương
Qua nhớ lại thân mình áo quần
như xơ mướp ,
bẩn thỉu
lem luốc nên chạnh lòng quay đi nơi
khác không nhìn nàng nữa.
Nàng vừa
tới, hai anh em Võ Đôn Nho, Võ
Tu Văn cùng chạy lại xoắn xít
một bên
truyện trò
vồn vã lắm. Võ Đôn Nho thì
có ve mặt kiêu kỳ tự phụ,
còn Võ Tu Văn thưa
dạ luôn
mồm ra vẻ một kẻ nịnh đầm
thiện nghệ.
Vừa bước
đi, Võ Đôn Nho bỗng sực
nhớ lại câu chuyện Dương Qua
hỏi mà mình
chưa kịp
đáp, quay lại nhìn chàng hỏi
:
- Tôn huynh đến
đây để dự "Anh hùng yến"
phải không ạ ?
Dương Qua
đâu hiểu "Anh hùng yến" là
gì, do ai tổ chức để làm
chi nhưng cũng buột
miệng dạ
ẩu cho rồi.
Võ Đôn
Nho bèn đua tay ngoắt một người
ăn xin gần đó lại dặn :
- Nhờ anh
tiếp đãi ông bạn này cho chu
đáo rồi mời sang Kinh tử
quan nhé .
Người
ăn xin được lệnh đến
gần Dương Qua lễ phép hỏi :
- Xin quý khách
vui lòng cho biết rõ tên họ !
Dương Qua
cho biết tên họ thật của mình.
Chú ăn mày chỉ là một người
vô danh tiểu
tốt trong giới
hành khất đâu có biết Dương
Qua là ai nên không để ý đến
Khi Dương
Qua hỏi lại họ tên thì người
ăn xin trình bày lại lý lịch,
cấp bậc của mình
trong giới
hành khất ;
- Tôi họ
Vương, đứng hàng 13 trong hạng
2 túi của Cái Bang. Võ công tôi
còn kém
cỏi , nhưng
được cái miệng mồm lanh lẹ
hoạt bát nên được thượng
cấp giao cho lo
liệu việc
tiếp tân.
Khai lý lịch
rồi , hắn hỏi thêm :
- Dương huynh
từ đâu về đây ?
Dương Qua
đáp :
- Tôi từ
Tây Bắc lại .
Người
ấy vội hỏi :
- Như vậy
chắc Dương huynh là môn đệ
của phái Toàn Chân chăng ?
Chàng bực
mình khi nghe nhắc lại ba chữ Toàn
Chân phái nên lắc đầu đáp
ngay :
- Không phải
!
Vương thập
tam bèn đem lời tán khéo :
- Như vậy
chắc Dương huynh được mời
đến dự "Anh hùng yến" , Dương
huynh có
mang thiếp mời
theo đó chứ ?
Dương Qua
đáp :
- Tiểu đệ
chẳng qua chỉ là một kẻ phiêu
bạt giang hồ, chưa có chi trên thiên
hạ nên
đâu có
cái vinh dự được mời
dự yến này. Trước kia tiểu
đệ có quen cùng Hoàng bang
chủ , nhân
dịp đến đây, muốn gặp
mặt để xin ít tiền lộ phí
về quê. Sự thật là thế
.
Vương thập
tam tỏ vẻ bất bình, cau mày suy nghĩ
một chặp rồi đáp :
- Hiện nay quan
khách quá đông, Hoàng bang chủ
đang bận tiếp đãi các bạn
anh hùng
bốn phương
về dự "Anh hùng yến" nên không
có thì giờ để tiếp Dương
huynh.
Mục đích
của Dương Qua là cố làm ra vẻ
rách rưới tồi tệ để
cho thiên hạ khinh khi,
nên vừa
nghe Vương thập tam nói thật đúng
ý mình thì thích chí lắm và
giả vờ than
thở thêm
:
- Xa nay Hoàng
bang chủ vẫn lừng danh con người
hào hiệp không trọng phú khinh
bần. Hơn
nữa bao nhiêu người trong bang hành
khất đều là những kẻ
bần cùng đâu có
giàu sang hơn
ai, nhưng người nào cũng theo tôn
chỉ cứu nạn phò nguy, phục vụ
cho
các thành
phần khốn khổ. Tôi đoán chắc
không khi nào bang chủ đi xem thường
một
kẻ bần
cùng như tôi để chỉ hướng
về những kẻ giàu sang quyền
quý như Vương huynh
tưởng
.
Nghe giọng nói
của chàng có vẻ bi thiết và
tâng bốc Cái Bang mình nên Vương
thập
tam dịu giọng
nói :
- Thôi, ông
bạn cứ theo tôi ăn cơm đã.
Mai đây về Kinh Tử quan sẽ nhờ
vị công tử lúc
nãy chuyển
lời lên Bang chủ, còn việc được
tiếp hay không tôi không dám quả
quyết
được
.
Sở dĩ
lúc đầu Vương thập tam tâng
bốc "Dương huynh" là vì tưởng
chàng được thiệp
mời dự
"Anh hùng yến" . Nhưng sau này được
biết là không phải nên hắn
đổi cách
xưng hô ngay
thấy Dương Qua tuổi kém thua mình
.
Dương Qua
đồng ý , tỏ lời cám
ơn rồi bước theo Vương thập
tam vào miếu dọn cơm
rau ra đãi.
Theo quy luật của
Cái Bang thì các bang chúng thực
thụ dầu có được thiết
tiệc, khách
tiệc, rượu
thịt phủ phê sang trọng đến đâu
cũng phải ăn trước một vài
món cơm thừa
canh cặn để
khỏi mang tiếng "vong bổn" rồi sau đó
muốn ăn gì cũng được.
Tuy nhiên
đối với
khách thì lúc nào cũng phải
thết đãi đàng hoàng chứ
không giữ thủ tục ấy.
Dương Qua
đang ngồi ăn bỗng thấy một
bóng trắng lướt qua trước
mặt. Quách Phù đã
đi đến,
từ ngoài bước vào , vừa
đi vừa nói chuyện luôn mồm
như bắp rang. Nàng lo
chuyện trò
liến thoắng cùng anh em họ Võ nên
không để ý đến Dương
Qua đang ngồi
ăn cơm bên
cạnh tượng Phật.
Nàng nói
:
- Nếu chúng
mình đi ngay chiều nay thì chỉ trong
một đêm là đến Kinh Tử
quan chứ
gì . Để
tôi bảo bọn nó đưa đôi
hồng mã của hai anh đến nhé.
Ba người
cứ chuyện trò rồi đi lần
ra hậu viện, lấy hành lý và
khi sắp đặt trên ngựa
xong rồi cùng
đi ra khỏi miếu.
Tiếng vó
ngựa vang lên dồn dập, xa dần rồi
không nghe nữa.
Ngồi nghe tiếng
vó ngựa mỗi lúc một nhỏ,
Dương Qua đưa đũa quấy bát
canh thừa,
thấy đắng
cay cho phận mình và ngẫm nghĩ :
- Thật đáng
phiền cho lũ người kiêu kỳ
xa hoa, lúc nào cũng coi thường
người đói
rách thản
nhiên tiến qua cửa số để
hợm đời. Nhân tình thế
thái thật đáng nguyền rủa.
Chàng thấy
nóng bừng trên mặt, muốn lên
ngựa đuổi theo, xuất lộ hình
tích coi lũ này
đối xử
ra sao để cho một vố cho hả lòng
căm tức, nhưng đưa mắt nhìn
phía trên có
tấm biển
chạm hai chữ "từ bi" , chàng thấy
bao nhiêu căm hận đã tiêu tan
và trở lại
với tâm
hồn hiền lành thủ phận và
lẩm bẩm hai chữ "sắc không" .
Màn đêm
đen kịt, cả bầu trời ảm
đạm không một vì sao. Từ
toà cổ miếu cho đến cái
nhà to lớn
trong miếu đều chìm ngập trong bóng
đêm dày đặc. Chàng lại
nghĩ đến
một chuyện
rồi mỉm cười lẩm bẩm :
- "Tắt đèn,
nhà ngói như nhà tranh" , xã hội
loài người có bình đẳng
chăng cũng chỉ
trong đêm
tối,kẻ sáng người mù
cũng nh nhau, kẻ giàu người nghèo
cũng không có
gì để
phô trương và chỉ cùng chung một
định luật.
Nghe tiếng trùng
khóc đêm khuya rì rầm , Dương
Qua nghĩ thầm :
- Hoá công
sanh làm chi voi to trùng nhỏ, đêm
đêm trùng khóc có phải là
để than
thân trách
phận hay phàn nàn cái bất công
của tạo hoá đây chăng ? Nghĩ
phận voi to
và loài
trùng dế nhỏ cũng chẳng có
gì hơn nhau.
Nghĩ vẩn
vơ rồi chàng thiếp ngủ từ
lúc nào không biết.
Sáng sớm
hôm sau, Vương thập tam gọi Dương
Qua thức dậy để lên đường
lên Kinh
Tử quan.
Trên đường
đi , hàng đoàn ăn mày cũng
kéo nhau đi lũ lượt.
Chốc chốc,
có một vài người trong các
môn phái khác , trẻ già có
đủ hình dạng cũng
chen chân vào
đám đông. Có lẽ họ đi
xem hội hay được mời dự
"Anh hùng yến" .
Dương Qua
nhắc đi nhắc lại ba chữ "Anh
hùng yến" mà không hiểu ý
nghĩa gì. Chàng
muốn nhờ
Vương thập tam giải thích hộ nhưng
ngại hắn từ chối nên làm
thinh giả bộ
ngây ngô
không biết gì hết và cứ
lầm lũi đi hoài.
Khi mặt trời
sắp chen núi thi Dương Qua và Vưng
thập tam cũng vừa đến Kinh Tử
quan.
Kinh Tử quan
là vị trí trọng yếu nhất giữa
hai tỉnh Phụng Thiên và Dự Châu,
địa thế
vô cùng
hiểm trở, dân cư trù mật,
chợ búa đông đúc hơn
tất cả các địa điểm
khác.
Chàng bước
theo Vương thập tam đi khỏi thị trấn
hơn 7 dặm thì đến một nơi
có mấy
trăm cây
hoè cùng mấy hàng cổ thụ mọc
quanh một trang viện cực kỳ to lớn,
anh
hùng hào
kiệt từ các nơi lũ lượt
kéo về đông như kiến cỏ.
Trong trang viện
không biết bao nhiêu là phòng trại
được dựng lên la liệt,
nhiều quá
đếm không
xuể. Theo ước lượng của
Dương Qua thì bao nhiêu phòng trại
này có thể
dung nạp trên
hai ngàn người.
Vương thập
tam đã biết phận mình hèn kém
không thể nào dám gặp bang chủ
trong
lúc đang
bận rộn nhiều khách này để
xin cho Dương Qua được gặp mặt
và xin tiền lộ
phí. Vì
vậy cho nên sau khi tìm được
chỗ ăn nằm cho Dương Qua rồi
thì lẻn ra ngoài
tán chuyện
cùng bạn bè.
Phòng của
Dương Qua cũng khá rộng. Chàng
ăn uống xong đứng tựa cửa
nhìn quanh
thấy phòng
nào cũng đầy cả người,
kẻ hầu người tiếp chạy
qua chạy lại lăng
xăng,cảnh
tượng thật quá nhộn nhịp.
Chàng lạ
lùng suy nghĩ :
- Chẳng biết
chủ nhân trang viện này là ai, làm
chức phận gì mà có một
cơ nghiệp quá
đồ
sộ như vậy.
Chàng mải
nhìn ngó vẩn vơ, lòng đang thắc
mắc thì bỗng có tiếng phát
loa nói lớn :
- Xin để
ý ! Ai ở đâu ngồi đấy,
chớ nên lộn xộn, ông bà
Trang chủ sắp ra tiếp khách.
Tiếng loa vừa
dứt, ba tiếng pháo lệnh nổ lớn
"Đùng, đùng,đùng" như
long trời lở đất.
Tiếp theo đó
bọn nhạc công đang đứng hai
hàng dài ngoài sân từ cửa
viện ra tận cổng,
cử bài
nhạc chào mừng thật là trọng
thể.
Phía sau hai hàng
tráng đinh là các vị quan khách
anh hùng và các anh em trong giới
bị gậy.
Vừa lúc
ấy có hai người sánh vai nhau
từ trong cửa viện bước
ra, một người đàn ông
và một
thiếu phụ trạc độ bốn mươi.
Người
đàn ông mình cao lớn, nước
da hồng hào, lơ thơ vài sợi
râu, mặc áo gấm thêu
hoa thật là
hiên ngang, oai phong lẫm liệt, tướng
đi có vẻ là một tay đại
thủ lãnh .
Người
thiếu phụ da dẻ cũng hồng hào,
mặt mũi phúc hậu, cốt cách
phi thường, đáng
mặt một phu
nhân mệnh phụ, xuất thân con nhà
quyền quý.
Trong đám
tân khach có tiếng xầm xì trầm
trồ :
- Lục trang chủ
và Lục phu nhân !
Bước
sau lưng vợ chồng Lục Trang chủ là
một cặp vợ chồng khác , vừa
trông thấy,
Dương Qua
thấy nóng bừng cả mặt, thần
trí phân vân, đó chính là
Quách Tỉnh và vợ
là Hoàng
Dung bang chủ Cái Bang.
Đã bao
nhiêu năm xa cách không thấy mặt
hai người, ngày nay gặp lại, Dương
Qua
cũng không
thấy có gì thay đổi khác trước.
Quách Tỉnh vẫn hiên ngang, phúc hậu
và
trầm tĩnh.
Hoàng Dung thì đẹp như hoa, trên
môi lúc nào cũng điểm một
nụ cười tươi,
lôi cuốn
được cảm tình của ngay cả
những người khó tính nhất.
Quách Tỉnh
mặc áo dài vải thô, Hoàng Dung
đã là bang chủ Cái Bang tuyệt
đối không
được
ăn mặc quần áo loè loẹt, hoa
hoè nên chỉ mặc một chiếc áo
tía màu lợt lợt.
Nối theo sau
Hoàng Dung là Quách Phù , tiếp
đó là anh em họ Võ.
Trong đại
sảnh, đèn đuốc thắp lên
sáng rực, soi rực rỡ từ
trong ra ngoài.
Nếu đứng
ngoài nhìn vào, ai ai cũng phải thán
phục cho lối trưng bày lộng lẫy
của
trang viện và
náo nức trầm trồ các cặp
nam nữ quý phái này, người
nào cũng hiên
ngang đẹp
đẽ, trai anh hùng khí phách, gái
yểu điệu diễm kiều. Dưới
ánh đèn, mọi
người
đều lộ nét mặt vô cùng
hân hoan sung sướng.
Mấy người
tân khách ở mé trái đưa
tay chỉ trỏ trầm trồ :
- Vị anh hùng
đứng giữa chính là Quách
đại hiệp. Người đứng
kế là nữ hiệp Hoàng
Dung, bang chủ
Cái Bang . Còn nữ lang nào xinh đẹp
như hoa đang đứng cạnh Hoàng
nữ hiệp
đấy ?
Người
kế bên có vẻ thạo hơn, nói
khẽ :
- Còn ai xa lạ
nữa, nàng ấy quả là ái
nữ của Quách đại hiệp rồi.
Người
khác cãi lại :
- Không phải
là con gái đâu. Nàng và hai
thanh niên đi sau thảy đều là
môn đệ của
Quách đại
hiệp đấy.
Dương Qua
không muốn cho vợ chồng Quách
Tỉnh trông thấy mặt mình nên đứng
ra
phía sau lưng
của một người ăn mày, thân
hình cao lớn, thập thò nhìn ra
đằng trước....
|