THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 23
Thoát
nạn ăn mày gặp lại Lý-mạc-Thu
Kim Dung
Trong miếu, Lục-vô-Song
đang nổi cơn đau gắt, bỗng nghe
tiếng nói bên ngoài rõ
ràng là
của sư-phụ cùng sư tỷ nàng
thất kinh hồn vía than thầm:
- Thôi, phen này
chắc chết không tránh khỏi nữa!
Thình lình
nghe soạt, một bóng vàng loang loáng
từ cửa sổ bay vào. Lục-vô-Song
ngước
lên nhận rõ là Sư-tỷ Hồng-Lăng-Ba.
Xưa nay Lục-vô-Song đối với
Hồng-lăng-Ba
một niềm kính trọng cho nên khi trông
thấy không dám bỏ lễ, gắng
gượng
đứng lên vái chào. Hồng-lăng-Ba
thấy Lục-vô-Song đã phạm kỷ
luật sư môn,
gây thành
tội lớn, không thể nào nương
tay được, cho nên quyết sát
hại cho rồi. Nàng
vừa vung
kiếm lên định đâm một
nhát đổ ruột tên học trò
phản bội thì bỗng nghe
"choeng" một tiếng,
thanh gươm bị Lý-mạc-Thu gạt ngang
rơi xuống đất.
Hồng-lăng-Ba
đang ngơ ngác thì Mạc-Thu đã
mỉm cười bảo:
- Khoan giết
đã, ta có chuyện cần hỏi nó.
Rồi đưa
mắt nghiêm nghị ngó Lục-vô-Song
khẽ hỏi một cách dịu dàng:
- Sao ngươi
không làm lễ chào sư-phụ?
Lục-vô-Song
thừa rõ tánh tình Lý-mạc-Thu
vô cùng ác độc, phen này dù
van xin khóc
lóc cũng
không hy vọng được hắn dung
tha, cho nên quắc mắt nhìn lên trả
lời:
- Mi là kẻ
thù muôn đời đã sát
hại cả gia đình ta, đâu có
thầy trò gì mà hòng chào
hỏi?
Lý-mạc-Thu
chiếu cặp mắt sáng như gươm,
lạnh như tiền, quét lên mặt Lục-vô-Song,
chẳng hề
lộ vẻ giận hờn hay bực tức.
Hồng-lăng-Ba đứng một bên
nhìn sư muội mà
đem lòng
thương hại, nhưng chẳng dám thốt
lời gì.
Lục-vô-Song
trừng mắt nhìn lại, luôn luôn
giữ thái độ ương ngạnh
không hề hoảng
sợ.
Ba người
trừng trừng ngó nhau không nháy
mắt. Không khí căng thẳng, nặng
nề, khó
thở.
Một lúc
sau, Lý-mạc-Thu chậm rãi hỏi:
- Sách của
ta đâu, mi hãy giao nộp lại cho ta.
Lục-vô-Song
đáp gọn mấy tiếng:
- Sách ấy
bị một đạo sĩ cướp
mất rồi.
Lý-mạc-Thu
nghe nói rụng rời, băn khoăn
lo ngại:
- Sách "ngũ
độc bí truyền" mà để
lọt vào tay một kẻ khác thì làm
sao chiếm lại được.
Thế là
bao nhiêu điều bí mật bị chúng
khám phá ra rồi còn chi nữa?
Thật vô cùng
nguy hiểm!
Lục-vô-Song
thấy Lý-mạc-Thu chẳng trả lời,
cười lạt một tiếng mặt lạnh
như băng, thì
biết hắn
đang toan tính hại mình đây cho
nên lăm le tìm mọi cách để
tẩu thoát.
Tuy vậy nàng
vẫn nghĩ tới Dương-Qua:
- Lúc này
mạng ta nh chỉ mành treo chuông, chết
sống kể từng giây từng
phút. Còn
thằng Ngốc,
không biết hắn trốn tránh xó
nào rồi. Biết đâu hắn có
mưu hay giải thoát
cho mình được
cũng nên.
Đang phân
vân với điểm hy vọng cuối
cùng như ánh đom đóm giữa
đêm khuya, thình
lình có
tiếng bồm bộp rộn lên, và một
con trâu to lớn bên ngoài hùng
hổ lao vào như
gió lốc.
Lý-mạc-Thu
giật mình dòm lại thấy một con
trâu mộng to lớn sừng trái
có buộc một
thanh đao sáng
quắc, sừng phải có buộc một
bó đuốc đang cháy rực
rỡ, ầm ầm xông
vào cúi
đầu lia cặp sừng vào phía
hai thầy trò, dáng điệu vô
cùng dũng mãnh.
Hai người
vội phi thân nhảy ra một bên né
tránh.
Con trâu được
thế lồng lên chạy quanh một vòng
rồi trở lộn lại đâm sầm
ra cửa lẹ làng
như tên bắn.
Trong phút chốc
trâu đã đi xa mất dạng chỉ
còn le lói một điểm sáng sáng
trên sừng.
Thấy con trâu
dị kỳ như vậy, Lý-mạc-Thu cũng
ngạc nhiên không hiểu trâu của
ai, vì
sao có đao
va đuốc cột trên sừng và
nguyên nhân nào đến đây
một tý rồi lại quay đi
ngay?
Khi trở
lại chỗ cũ, hai người cùng
kinh ngạc và đồng la lên một
tiếng. Lục-vô-Song đã
mất dạng
từ bao giờ rồi.
Tức thì
cả hai tung mình chạy ra ngoài nhảy
lên nóc miếu, lùng khắp bụi
cây nhưng
vẫn không
tìm thấy.
Lý-mạc-Thu
đoán có lẽ con trâu tác quái
vừa rồi là nguyên nhân của
sự biến đổi nầy
cho nên hai thầy
trò nhắm hướng đó, nhìn
ánh đuốc chập chờn le lói
đàng xa mà phi
thân theo miết.
Vừa chạy
theo vừa suy nghĩ:
- Nhờ có
ánh sáng ngọn đuốc ta thấy
quả trên lưng trâu không có người
ngồi. Hay là
có kẻ
nào tinh ý, cho trâu chạy vào gây
náo loạn để mình sơ ý
rồi giải cứu
Lục-vô-Song
đi một nẻo khác chăng?
Nàng gia tăng
tốc độ mau hơn, quyết theo kịp
con trâu xem thử. Trong phút chốc đã
theo kịp, dùng
khinh công lao vút lên mình trâu rồi
đưa mắt quan sát trước sau,
trên
dưới
không thấy một bóng hình ai hết.
Lý-mạc-Thu
bực mình, nhảy xuống đất
hú lên một hơi dài để
ra dấu hiệu gọi
Hồng-lăng-Ba
lại.
Hai người
giáp mặt, Lý-mạc-Thu bày tỏ
ý nghĩ của mình cho đệ tử
nghe và nói rõ ý
định mới:
- Bây giờ
chúng ta phân công, người đi
một phía. Ta đi Bắc sang Nam và mi
từ Đông
sang Tây, thế
nào cũng tìm được hắn.
Nguyên do lúc
thầy trò Lý-mạc-Thu vừa bước
chân vào miếu, Dương-Qua đã
lẹ làng
phóng qua cửa
sổ nhẹ nhàng như tàu lá rụng,
núp đó nhìn vào. Chàng lo
lắng cho số
mạng của
Lục-vô-Song, phen này chắc Lý-mạc-Thu
không tha thứ được. Nếu
không
cứu thoát
kịp thời thì không thể nào
sống nổi với thầy trò con
ác phụ.
Trong lúc đang
băn khoăn lo nghĩ, Dương-Qua thấy
bóng con trâu đang cúi đầu
gặm
cỏ ngoài
xa xa, bèn nghĩ ra một kế, buộc đao
và đuốc lên đôi sừng.
Truyền chân lực
thêm cho nó
rồi giục thẳng vào miếu.
Chàng dùng
thuật sà hình bám sát dưới
bụng trâu, trong bóng tối mơ hồ
không thể
nào nhận
thấy nổi.
Nhân lúc
ấy thày trò Lý-mạc-Thu tránh
qua một bên cho trâu lồng trong miếu,
Dương-Qua
đã lẹ làng kẹp Lục-vô-Song
theo rồi giục trâu chạy ra cửa tẩu
thoát.
Về sự
việc xảy ra quá bất ngờ và
cấp bách cho nên một kẻ tinh tế
như Lý-mạc-Thu
cũng không
đề phòng nổi.
Trâu chạy
một đỗi, đến một vùng
hẻo lánh rậm cây. Dương-Qua bồng
Lục-vô-Song
nhảy vào
một đám cỏ cao để trốn,
con trâu cứ mang đuốc tiếp tục
giông đi như cũ.
Nhờ vậy
cho nên Lý-mạc-Thu đuổi kịp cũng
không trông thấy người nào
cả.
Lục-vô-Song
trải qua một cơn kinh hoàng đã
mê man không biết gì hết. Một
chập sau
nàng cựa
mình mờ mắt ú ớ muốn
nói.
Dương Qua
vội vàng bụm miệng nói nhỏ vào
tai:
- Lặng im ... đừng
nói ... nguy lắm .
Ngay lúc ấy
có tiếng chân người giẫm
lên cỏ khô xào xạc , có tiếng
Hồng lăng Ba nói
lớn ;
- Lạ quá,
đệ tử tìm khắp nơi mà
không thấy gì hết .
Bỗng đằng
xa có tiếng Lý mạc Thu vọng lại
:
- Chắc bọn
nó chạy trốn xa rồi . Thôi chúng
ta đi nơi khắc tìm kiếm vậy .
Lắng nghe tiếng
chân Hồng lăng ba đi xa dần rồi
mất hẳn . Rừng đêm lắng
đọng dưới
màn sương
âm u cô tịch như cũ .
Lục vô Song
đã hồi tỉnh , tình thần sáng
suốt , mở mắt nhìn trăng , thở
dài một tiếng
não ruột
.
Dương Qua
vội vàng đưa tay bụm miệng ra dấu
bảo giữ im lặng .
Lục vô Song
dáo dác ngó quanh , thấy mình nằm
gọn trong lòng Dương Qua thì thẹn
quá vội
vàng đưa tay đẩy chàng ra lồm
cồm toan đứng dậy . Dương
Qua khẽ nói nhỏ
vào tai nàng
:
- Nằm im , không
cực cựa , su phụ cô sắp đến
đây ngay bây giờ .
Kế đó
có tiếng Lý mạc Thu vàng lên
rõ rệt cách đó không bao xa
:
- ủa , cũng
chẳng có nó ở đây ,
lạ quá !
Lục vô Song
hết hồn nghĩ :
- Nếu thằng
Ngốc này không tinh ý thì mạng
mình nguy rồi .
Thì ra Lý
mạc Thu vốn con người ranh mãnh
xảo quyệt vô cùng . Miệng thì
bảo đệ tử
đi nơi khác
nhưng kỳ thật nàng thì triển tài
khinh công lướt trên mặt cỏ
đảo lại mấy
vòng để
tìm nữa .
Chỉ một ly
nữa là Lục vô Song lầm quỷ
kế của nàng , nếu không đuợc
Dương Qua che
đậy và
ngăn cản kịp lúc .
Lúc bấy
giờ Dương Qua đưa mắt nhìn
quanh thật kỹ , lắng tai nghe ngóng thêm
lần
nữa , chắc
chắn thầy trò Lý mạc Thu đã
đi xa rồi mới thôi bịt miệng
Lục vô Song rồi
phủi tay áo
đứng dậy vừa cười
vừa bảo :
- Thoát nạn
rồi , hú vía !
Lục vô Song
nguýt chàng và nũng nịu nói
:
- Sao không ôm
nữa đi ? Rõ khéo thừa
cơ !
Dương Qua
mỉm cười đáp :
- Bấy giờ
cô để cho tôi " tiếp cốt" để
chữa lành vết thương , ngày
mai còn đi trốn . Lỡ
hắn đến
tìm nữa làm sao trốn thoát
được . Bằng lòng không ?
Nàng gật
đầu ưng chịu .
Dương Qua
ngại nếu dùng thuật "tiếp cốt
" hơi đau , lỡ nàng la lên động
đến Lý mạc
Thu nghe được
tìm lại thì nguy lắm , nên dùng
cách điểm huyệt " ma nhuyễn " thay
thế .
Chàng suy tính
xong đưa tay cởi áo bày ngực
nàng rồi tháo luôn lớp vải
băng ngang
nơi vú
, miệng lẩm bẩm :
- Ngàn vàng
chưa quý bằng đôi quả tuyết
lê của mỹ nhân .
Khi hai nhũ hoa
của Lục vô Song vừa lộ ra , Dương
Qua bỗng thấy tim đập từng hồi
,
tai run , mặt nóng
, ngồi thần thờ như người
mất trí , không cử động
gì đựoc nữa .
Lục vô Song
chờ mãi không thấy chàng làm
gì thêm sẽ hé mắt nhìn thử
, thấy mặt
mày Dương
Qua ngơ ngác như người mất
trí , mắt mở mày dựng ,
hình như đang suy
tính một
điều gì vô cùng quan trọng nên
e ngại vội nhắm mắt không ngó
nữa .
Trong giấy phút
yên lặng huyền ảo thiêng liêng
ấy , Dương Qua cảm thấy từ
thân
hình nàng
có một mùi hương thơm ngát
toả ra thoảng như mùi hoa lài khiến
tâm hồn
chàng đê
mê muốn thoát tục . Chàng lẩm
bẩm :
- Phải chăng
đây là hương thơm trinh nữ
, ta mới thưởng thức lần
đầu ?
Toàn thân
chàng rạo rực như nhắp ly rượu
mạnh . Lục vô Song cũng thấy cõi
lòng xao
xuyến, đôi
mắt lờ đờ ngước
nhìn lên hỏi nhỏ :
- Xong chưa ? Sao
lâu vậy ?
Hỏi xong , nàng
nhắm mắt lại ngay , nghiêng đầu
qua nới khác , mắt lim dim .
Nghe nhắc , Dương
Qua sực tỉnh vội vàng đưa tay
gạt tấm bắng lụa . Tay vừa chạm
trúng thớ
thịt hồng hồng trên làn ngực
trắng phau của nàng trinh nữ , chàng
bỗng cảm
thấy như
một luồng điện giật nên rụt
lại ngay .
Lục vô Song
nằm ngửa , phơi ngực dưới
trăng . Làn gió mát mơn man thoáng
qua
khiến nàng
có cảm giác như bàn tay ai đang
mơn trớn , hé mắt ra nhìn nữa
. Thấy
Dương Qua
cứ ngồi yên , đôi mắt
ngơ ngác nhìn ngực mình như
phỗng đá không
làm gì
cả , nàng bực mình quá khẽ
gắt :
- Làm gì
mà đờ người ra như
vậy hở Ngốc ?
Dương Qua
giật mình , lấy cam đảm , đưa
tay lấy tấm dải trắng lên rồi
xoa bóp nắn
lại các
khớp xương cho nàng .Tay chàng
xoa đến đâu hình như da nàng
toát ra một
luồng điệm
âm ấm dịu dịu khiến chàng
phải e dè không dám bóp mạnh
.
Khi bóp lần
xuống dưới , Lục vô Song nói
:
- Thôi đi
.Mắc cỡ quá , chịu không được
. Hay là ... nhắm bớt mắt đi
để ... ta cởi bớt
phía dưới
, kỳ quá ...
Thẹn qúa
, nói đây nàng xúc động
nấc lên khóc rấm rứt .
Dương Qua
lo lắng vội an ủi :
- Cô nín
đi , tôi xin nhắm mắt lại để
cô được tự nhiên .
Thấy chàng
thật tình chặt nhắm đôi mắt
, ngước mặt nhìn lên trăng
, Lục vô Song vội
vàng co đùi
lên trút hết y phục phía dưới
ra tạm giữ một mảnh xiêm che từ
rốn đến
đầu gối
và thúc gục :
- Rồi đấy
, mau len chứ !
Dương Qua
định tĩnh tâm thần , lại bụi
gần đấy bẻ bốn cành lá
. Hai cành che nơi
bụng , hai cành
lót bên dưới lưng rồi dùng
vỏ cây xoa bóp khắp người
nàng cho nóng
, nắn lại
hết mấy đầu xương rồi
đưa tay điểm vào huyệt đạo
.
Lục vô Song
khẽ mở mắt nhìn thử . Dưới
ánh trăng tá sáng bạc mặt Dương
Qua lồ lộ
rất tuấn
tú khôi ngô . Hai mắt chang sáng
trưng , đôi má hồng hào , môi
cắn chỉ, tươi
như son , luồng
nhỡn tuyến quét lên người
nàng như hai ánh điện . Nàng
có cảm giác
đê mê
thích thú và nhìn thấy chàng
có vẻ dễ yêu mến hơn là
một thằng ngốc như
mình thường
gọi .
Nàng nhắm
mắt lại , lắng tai nghe máu chảy rần
rật thịt xương bốc nóng , chuyển
động khắp
châu thân , có lúc tăng tăng
như kiến bò , có khi đau nói
như ong cắn ,
sinh lực bỗng
trở lại dồi dào hơn , tay chân
cảm thấy khẻo hơn , những sự
mỏi mệt
đau nhức
lúc trước dần dần tiêu
tan hết .
Lục vô Song
thấy hối hận :
- Thằng Ngốc
này có bản lĩnh vô cùng cao
sieu tinh diệu . nếu không có hắn
thì mạng
ta đã
mất mấy lần rồi chứ đâu
sống sót tới giờ phút
này được . Một tay phi thường
như vậy mà
mình cứ một ngốc , hai ngốc ,
hết mi đến ta thật là lố bịch
.
Nghĩ xong , nàng
dịu dàng hỏi :
- Này cậu
, bây giờ cậu định đi về
đâu đây ?
Dương Qua
hỏi :
- Cô muốn
hỏi gì ?
Lục vô Song
đáp :
- Cậu định
đi nơi khác , về một chốn nào
?
Dương Qua
đáp :
- Còn cô
, cô định đi về đâu chưa
?
Lục vô Song
đáp :
- Tôi muốn
về Giang Nam thăm quê nhà nên không
thể đi quá xa được .
Lục vô Song
rầu rầu đáp :
- Như vậy
, cậu cứ đi đi , tuỳ ý
. Còn về phần tôi , để tôi
nằm chết nơi đây cũng được
Lời nói
em đềm , vừa lẩy vừa trách
khiến Dương Qua cảm động , chưa
biết đối đáp
hay xử trí
thế nào cho hợp . Liếc mắt
nhìn nàng thấy vẻ mặt u sầu
, đượm đầy nước
mắt , môi
mím , mắt nhắm tỏ vẻ dỗi hờn
giận dữ . Sắc diện nàng lúc
này giống hệt
như Tiểu
long Nữ khiến Dương Qua cảm thấy
cõi lòng rào rạt , không đành
dứt khoát
bỏ đi .
Trong giây phút
phân vân bỗng chàng có ý
nghĩ ;
- Hay là mình
cứ đưa nàng đến Giang Nam
. biết đâu làm ơn cho người
rồi trời sẽ nhỏ
phước
khiến xui gặp được Tiểu Long
Nữ cũng nên . Cũng có thể
lúc này cô nương
mình đi
về xứ Giang Nam rồi càng thuận
tiện .Tuy nghĩ thế Dương Qua cũng
chứa
dám tự
ý đưa chân vào một cuộc
phiêu lưu không cần thiết trong lúc
mình ra đi đã có
một định
hướng nhất định là tìm
Tiểu Long Nữ.
Nhưng trước
lời nài nỉ thiết tha của Lục-vô-Song
chàng cũng không thể từ chối
được.
Sau một lúc
phân vân, tranh chấp chàng lắc đầu
thở ra một cái rồi cúi xuống
bồng
nàng đứng
dậy.
Lục-vô-Song
ngơ ngác hỏi:
- Bây giờ
cậu định bế mình đi đâu
đây.
Dương-Qua
cười đáp:
- Đi sang Giang
Nam về thăm quê nhà chứ còn
đi đâu nữa.
Lục-vô-Song
cuời lớn đáp:
- Từ đây
đến Giang Nam xa cách lắm bế đi
sao nổi.
Tuy miệng nói
thế nhưng thâm tâm nàng vẫn
muốn chàng cứ bế mãi mình
vào lòng.
Vì ngại
thầy trò Lý-mạc-Thu bắt gặp
nên cứ bồng Lục-vô-Song theo nẻo
đường vắng
vẻ đi hoài.
Chàng trổ tài khinh thân chạy lướt
trên mặt đất mau hơn ngựa
sải, nhưng
Lục-vô-Song
vẫn thấy nằm êm ru không bị
dằn xốc đau đớn tí nào.
Lục-vô-Song
lơ đễnh nhìn hai bên đường
thấy cây cối xua nhau chạy dặt về
phía sau
liên tiếp,
hai bên tai gió lộng vù vù. Nếu
so với Lý-mạc-Thu, khinh công của
chàng
không kém
sút tý nào. Bất giác nàng
tự nhủ:
- Không ngờ
chàng ngốc mà bản lãnh kinh người
như vậy?
Hắn còn
trẻ lắm mà làm sao đã có
một nghệ thuật quá siêu phàm
như vậy nhỉ. Âu
cũng là
một sự tình cờ may mắn cho
mình, mới gặp được một
tay điêu luyện dường
ấy.
Lúc bấy
giờ phương Đông đã
ửng đỏ, vừng Thái dương
sắp mọc, ánh ban mai đã dần
dần le lói
trên cành cây. Chim rừng đã
kêu nhau ríu rít.
Lục-vô-Song
hé mắt nhìn lên thấy Dương-Qua
tuy bị sạm đi vì nắng gió phong
trần,
nhưng mày
thanh, mắt sáng, mũi cao, cằm vuông,
trán rộng, rõ ràng là một trang
anh
tuấn nam nhi,
càng trông càng đẹp. Nàng bỗng
thấy một cảm giác dìu dịu chuyền
khắp cơ
thể rồi từ từ nhắm mắt
ngủ thiếp đi từ lúc nào
không hay.
Khi mặt trời
lên cao độ một sào, Dương-Qua
cũng vừa đến một gốc
cây cao tàn lá mát
mẻ, nên
dừng lại se sẽ đặt nàng
nằm trên bãi cỏ rồi ngồi
khít một bên nghỉ sức.
Lục-vô-Song
mắt nhìn chàng, mỉm cười
hỏi:
- Anh có đói
không, tôi thấy đói quá.
Dương-Qua
đáp:
- Đói
chứ! Thôi, để chúng ta cùng
đi một vòng nơi đây thử
may ra có hàng quán nào
tìm thức
ăn đỡ dạ nhé.
Không cần
nàng đáp, chàng đứng
dậy liền. Vì phải bồng suốt
đêm, tay đã mỏi, nên
lần này
Dương-Qua để nàng ngồi trên
vai mình rồi bước đi.
Lục-vô-Song
ngồi trên vai Dương-Qua, một chân
trước, một chân sau như cỡi
ngựa.
Nàng tung tăng
đôi chân, vui vẻ cười vang
và hỏi lại:
- Anh ơi, tên
họ là gì, cho biết đi để
tiện xưng hô, chẳng lẽ nơi chỗ
đông người cứ
thằng ngốc
mà réo thì nghe sao cho được.
Dương-Qua
đáp:
- Tôi chỉ
có tên "Ngốc", ngoài ra không còn
họ tên nào khác nữa. Xưa
nay thiên hạ đã
gọi "Ngốc"
quen rồi, đâu phải chỉ một mình
cô dâu mà e ngại.
Lục-vô-Song
thấy chàng cố giấu tên cũng
bực mình nhưng chẳng biết nói
sao, hỏi
thêm:
- Anh không muốn
nói tên, giấu họ cũng được.
Nhưng Sư phụ của anh là ai, có cho
biết được
không?
Xưa nay Dương-Qua
kính trọng nhất là Sư phụ. Vừa
nghe Lục-vô-Song nhắc tới danh
từ thiêng
liêng khả kính ấy, dạ chẳng
vui nhưng vẫn đáp cộc lốc:
- Sư phụ tôi
là Cô nương tôi chứ ai?
Lục-vô-Song
suy nghĩ:
- à, sư
phụ chàng là một người đàn
bà! Nếu vậy võ nghệ của môn
phái này phải tinh
diệu lắm.
Nàng hỏi
thêm:
- Cô nương
của anh thuộc môn phái nào vậy?
Dơng-Qua chỉ
đáp vớ vẩn cho qua chuyện.
- Sư-phụ tôi
không khi nào đi đâu xa và
cũng không rõ thuộc môn phái
nào hết.
Lục-vô-Song
thấy cứ đáp lần khần
mãi, phát cáu lên gắt:
- Ngốc ơi,
sao giấu mãi thế, sở dĩ ta
muốn hiểu môn phái chàng là
vì thấy võ công
chàng kỳ
diệu quá.
Dương-Qua
cũng gắt lại:
- Tôi học
ai kệ xác tôi, hỏi mãi ích gì?
Tôi học cây học đá đấy!
Lục-vô-Song
không bực tức nữa mà
suy nghĩ:
- Chàng này
giả bộ ngơ ngốc, chứ người
bản lãnh như vậy làm sao ngốc
được, vì đã
ngốc làm
sao học được võ công? Cứ
xem riêng thuật điểm huyệt cũng
có thể đoán
chàng đã
được danh môn chính phái
chân truyền võ thuật không sai.
Nàng ôn
tồn hỏi thêm:
- Này cậu,
còn chuyện này, đừng quanh co
dối ta nữa nhé. Ta muốn biết
tại vì sao cậu
lại tận tình
giúp đỡ và cứu ta mấy
lần như vậy?
Dương-Qua
cũng chẳng biết trả lời thế
nào cho xuôi. Nghĩ suy một chập rồi
trả lời:
- Vì Cô
nương tôi bảo vậy nên tôi
mới phải cứu giúp cô tận
tình.
Lục-vô-Song
ngạc nhiên quá hỏi nữa:
- Vậy cô
nương cậu là ai, tên gì?
Dương-Qua
đáp:
- Tôi đã
nói rõ cô nương tôi là
Cô nương mà sao cứ hỏi đi
hỏi lại hoài như vậy?
Lục-vô-Song
ngán quá, chỉ biết thở dài
rồi làm thinh, vẻ mặt rầu rầu.
Dương-Qua
hỏi:
- Tại sao cô
có vẻ buồn bã vậy?
Lục-vô-Song
chép miệng rồi làm thinh.
Dương-Qua
hỏi nữa:
- Sao buồn vậy
cô?
Lục-vô-Song
gắt:
- Người
ta không muốn nói mà cứ hỏi
hoài. Ta chẳng có gì buồn hết.
Hỏi làm chi?
Mỗi lần
nàng nóng giận thì đẹp lắm
và giống Tiểu-long-Nữ quá.
Chàng muốn ngắm
một tý
cho thỏa lòng, nhưng chẳng lẽ ngửa
người lên mà nhìn cho nên
đành làm thinh
ngó xuống
đất bước đi hoài.
Chẳng bao lâu
đến thị trấn nhỏ. Mọi người
thấy một trai một gái vác nhau đi
lạ đời
quá nên
tò mò kéo nhau lại xem, bàn tán
om cả lên.
Hai người
làm lơ đi thẳng vào một quán
ăn, gọi hai phần cơm và ngồi
đối diện nhau
để ăn.
Lục-vô-Song ngửi mùi hôi hám
từ trong người Dương-Qua bốc
ra khó chịu quá
nên bảo
chàng:
- Này cậu,
qua bên bàn kia ăn riêng đi. Để
đây mặc ta.
Dương-Qua
lẳng lặng bưng bát cơm và một
tô canh sang bàn bên cạnh ngồi ăn.
Thấy Dương-Qua
cứ chập chập lại nhìn mình
say đắm. Lục-vô-Song thấy ngượng
quá
nói thêm:
- Cậu đi
lại bàn xa kia kia. Ngó ra ngoài mà
ăn. Nhìn hoài ai nuốt cho trôi.
Dương-Qua
cười và làm theo.
Chàng lẳng
lặng ngồi ăn, nhìn thẳng ra cửa
sổ.
Lục-vô-Song
thấy miệng đắng quá nuốt không
vô, ngồi để đũa ngó
mông ra ngoài.
Bỗng đau
có tiếng ăn xin thưa bẩm rối
rít ở phía trước:
- Nhờ bà
con bố thí cho chút cơm cặn, canh thừa
để đỡ đói.
Rồi lại
có tiếng nói:
- Xin Cô nương
ra ơn bố thí cho một bữa ăn.
Ngay truớc
tiệm ăn, có bốn người ăn
xin, vai mang bị, tay xách gậy hướng
vào phía
nàng xin nữa.
Lục-vô-Song
nhớ lại trước đây
đã dùng lưỡi dao vành
cung đâm vào lưng một lão ăn
mày. Hôm
nay lại gặp chúng, thế nào họ
cũng nhận diện ra, nên chưa biết
tìm cách
nào để
lẩn trước.
Đang lúc
phân vân, bỗng tên cao nhất đứng
giữa nói lớn:
- à, hắn
đây rồi. Phen này mi đừng
hòng trốn thoát khỏi tay bọn ta.
Người
phía sau hết cũng nói tiếp:
- Nơi đây
lên trời không được,
xuống đất cũng không xong, con ơi!
Nàng đưa
mắt nhìn thấy người nào
cũng kè kè sáu cái túi,
tay lăm lăm một cây gậy to
tướng
với một cái bát xin cơm. Ai nấy
cũng hầm hầm đều bước
sấn tới.
Khi xưa, Lục-vô-Song
đã có lần được Hồng-lăng-Ba
kể chuyện trong Cái Bang và
phân tách
tài nghệ từng loại ăn xin. Những
kẻ mang đến 6 túi đã thuộc
vào hạng cao,
có bản
lãnh khá lắm.
Khi ấy trong
tiệm có vẻ xôn xao. Người
chủ tiệm thấy bốn vị cao cấp
trong phái "Sáu
túi" cùng
đến đây gây sự, biết
chuyện chẳng lành, vội đưa mắt
ra hiệu cho bọn tửu
bảo tìm
cách chiều chuộng đừng khiêu
khích họ làm gì.
Lục-vô-Song
còn đau chưa mạnh, sức lực
đâu chống cự lại với
bốn người nên chỉ lo
tìm kế
thoát thân. Nếu cùng lắm, nàng
chỉ trông cậy vào tài lực
của Dương-Qua may
ra cứu thoát
được mình chăng.
Dương-Qua
điềm nhiên ăn uống như chẳng
có việc gì xảy ra. Thỉnh thoảng
nhìn sang
hỏi:
- Cô nương
ăn đi chứ, sao có vẻ bơ
phờ vậy? Cá ngon lắm ăn đi
cô!
Lục-vô-Song
chẳng đáp lại, cố cúi mặt
nhìn xuống mâm cơm như để
tránh thoát tám
con mắt xoi bói
của bốn người ăn mày sáu
túi đang chiếu thẳng vào mình
và nói lớn:
- Sao, cô nương
không bố thí cho một bát cơm
hay tô canh? Nếu không thì xin Cô
nương một
lưỡi dao cũng được.
Lục-vô-Song
thấy đáp không tiện mà làm
thinh cũng chẳng yên thân.
Một tên
khác nói:
- Bọn ta tuy mang
danh ăn mày nhưng xử sự lúc
nào cũng đường đường
chánh chánh
chứ không
bao giờ ỷ đông hiếp ít
đâu. Vậy để tùy cô liệu
định trước.
Lục-vô-Song
biết bọn này đã cố tình
gây chuyện, chẳng lẽ cứ làm
thinh hoài nên gắng
gượng
đứng dậy thủ thế phòng
chúng tấn công.
Ngay lúc đó
Dương-Qua bước lại hỏi lớn:
- Chuyện gì
vậy cô?
Bốn tên
ăn mày nhất tề vung gậy xáp
đến. Dương-Qua chúm miệng, phì
ra một cái, cả
nắm xương
cá từ miệng chàng bắn tung vào
đúng huyệt "khúc trì" của bốn
người ăn
mày.
Bị điểm
huyệt bất ngờ, cả bốn người
cảm thấy toàn thân tê tái
tay chân rời rã, buông
rớt cả
gậy lẫn bát đứng không
vững, lảo đảo tìm chỗ
để bám khỏi ngã.
Dương-Qua
lập tức bồng Lục-vô-Song để
lên vai nói gấp:
- Chạy mau, kẻo
nguy lắm!
Lục-vô-Song
run run hỏi ngập ngừng:
- Bây giờ...
biết chạy đâu... đây?
Khi Dương-Qua
để nàng lên vai, phi thân chạy
đi Lục-vô-Song quay đầu nhìn
lại thì
lạ quá
cả bốn tên ăn mày đã
đi đâu mất chỉ thấy bốn
chiếc gậy và mấy cái bát
bể nằm
ngổn ngang trên
mặt đất.
Nàng vội
hỏi Dương-Qua:
- Bọn họ
đi đàng nào mất rồi?
Dương-Qua
đáp:
- Có lẽ
họ đánh cô không được
đã kiếm ngõ khác đi rồi,
hoặc gọi thêm đồng bọn cũng
chưa biết
chừng.
Nàng ngẫm
nghĩ mãi không hiểu vì sao, bèn
đưa một đinh bạc cho Dương-Qua
bảo:
- Hay chúng mình
tìm mua cho một con lừa đi đỡ
chân, chả lẽ cứ cõng nhau hoài
họ
bàn tán
khó chịu quá.
Mua được
lừa rồi, trả tiền cơm cho tiệm,
Dương-Qua bảo nàng lên lưng lừa
ra đi.
Lục-vô-Song
gượng đau trèo lên lng lừa,
mặt mày nhăn nhó.
Dương-Qua
nói:
- Tiếc vì
người tôi hôi hám dơ dáy
quá chừng, nên không tiện ngồi
phía sau để đỡ cô
được.
Lục-vô-Song
gắt lớn:
- Thôi đi,
lúc này đừng nói lắm
chuyện nữa.
Nói rồi
giật cương cho lừa chạy.
Con lừa
chưa thuần tánh, tung bốn vó nhảy
tới, hất nàng lăng xuống đất.
Lục-vô-Song
còn đau bỗng bị té bất ngờ
rêm cả mình mẩy giận quá nạt:
- Ta té mi thích
lắm sao, cứ đứng ngó không
thèm lại đỡ hộ.
Dương-Qua
cười nói:
- Tôi dơ
dáy, hôi hám lắm, đâu tiện
đứng gần cô mà nâng với
đỡ?
Nàng tức
quá nên phải dịu giọng:
- Thôi phủi
hộ áo quần ta đi.
Dương-Qua
cười cười, bước
lại phủi.
Lục-vô-Song
lại nói:
- Đỡ
hội ta lên lưng lừa chứ.
Dương-Qua
bồng nàng đặt lên yên. Con lừa
thấy có nguời ngồi lại dợm
chân muốn
chạy lồng
như lần trước.
Nàng nhìn
xuống bảo:
- Thôi, dắt
hộ nó đi cho rồi.
Dương-Qua
đáp:
- Tôi lại
gần sợ nó đá lắm.
Lục-vô-Song
bực trí quá nhưng cũng tức
cười, nghĩ thầm:
Thằng này
quá quắt lắm chứ có ngu ngốc
tý nào đâu. Hắn muốn trả
đũa mình xua
đuổi khi
nãy đây mà.
Phải ngọt
với hắn mới được.
Nàng bảo
nho nhỏ:
- Thôi cậu
lên ngồi chung với tôi vậy.
Dương-Qua
lắc đầu đáp:
- Tôi cũng
muốn lắm. Nhưng vì mình mẩy hôi
hám quá, e rồi cô không bằng
lòng, lại
xua đuổi
nữa xấu hổ lắm.
Lục-vô-Song
giả lả:
- Thôi mà,
đừng làm bộ nữa. Sao mà
lắm lời thế, ta đã yêu
cầu mà còn xua đuổi gì
nữa. Sao
mà giận dai quá.
Dương-Qua
nhoẻn miệng cười rồi nhảy
phóng lên phía sau, hai tay ôm nơi vai
Lục-vô-Song,
đôi chân thúc nhẹ vào hông
lừa, khiến nó tung vó chạy nước
kiệu mau
như gió.
Ngồi trên
lưng lừa, Dương-Qua hỏi Lục-vô-Song:
- Bây giờ
cô muốn đi về xứ nào
đây?
Lục-vô-Song
thừa hiểu hễ đi về phía
Đông đến ải Đồng-Quan
rồi đi theo đại lộ tiến về
hướng
Nam dễ dàng yên ổn lắm. Ngặt
vì lối này bị mấy tên ăn
xin chận đường phá
rối, nếu
bây giờ đi theo đường
cũ tất nhiên bè đảng của
hắn sẽ chận đường gây
sự khó
bề đối
phó được.
Thà đi
theo tiểu lộ qua Trúc-lâm-quan, đến
Long-cầu trại rồi theo lối Tử-kinh-quan
về
thẳng phía
Nam cũng được. Lối này
tuy phải đi vòng, đường
xa thêm mấy đoạn,
nhưng không
ngại bọn ăn mày đón đường
phá rối thuận tiện hơn.
Vì vậy nên
nàng đáp:
- Chúng ta nên
đi về hướng Đông-Nam thì
hơn.
Dương-Qua
giục lừa bon bon chạy về phía ấy.
Lừa đến
một chỗ chợ đang họp, thình
lình có một đứa bé có
vẻ con nhà nông dân,
đứng
chực sẵn đầu đường,
đưa tay đón lừa lại, đon
đả nói:
- Lục cô
nương. Có thư của người
gửi cho cô nương đây này.
Nói xong hắn
tung lên một bó hoa tươi.
Lục-vô-Song
bỡ ngỡ đưa tay đón
lấy bó hoa, thì đứa trẻ
cũng kiếm đường lánh
mất.
Nàng nhìn
lại thấy bó hoa gồm một số
hoa thông thường, chính giữa
có cài một bức
thư.
Nàng vội
bóc ra thấy bên trong viết trên một
mảnh giấy vàng, đề vội mấy
dòng chữ:
"Tôn-Sư sẽ
đến ngay bây giờ.
Hãy tìm
lối lánh đi, Gấp lắm".
Chữ viết
vô cùng sắc sảo, nét bén
như gơm, có lẽ do một bàn tay
cự phách văn
chương chứ
chẳng phải tầm thường.
Xem xong, Lục-vô-Song
bồi hồi lo sợ run lập cập nghĩ
thầm rằng:
- Vì sao đứa
bé này biết được họ
của ta? Vì sao kẻ viết th chắc chắn
sư phụ ta sắp
đuổi đến?
Thật hết
sứ huyền hoặc lạ lùng!
Nàng băn
khoăn hỏi Dương-Qua:
- Cậu có
biết đứa bé vừa rồi
con cháu mà ai, hay là người
của cô nương cậu sai đến
chăng?
Nãy giờ
ngồi sau, Dương-Qua nhìn qua vai nàng
đã đọc xong bức thư rồi.
Chính
chàng cũng
hết sức ngạc nhiên về hành
tung của đứa bé và lời
lẽ trong phong thư.
Chàng suy nghĩ:
- Thằng bé
xem có vẽ lam lụ chất phác, có
lẽ do kẻ nào thuê hay mượn
và dặn nó đưa
thư dùm
chứ không can hệ chi cùng người
viết thư. Còn người viết
thư thì thật hoàn
toàn bí
mật. Kể ra họ cũng có hảo tâm
mách dùm. Nếu quả thật Lý-mạc-Thu
sắp đến
đây thì
cũng nguy hiểm lắm. Biết tính sao
đây cho ổn.
Mặc dầu
Dương-Qua đã học đợc
bộ đệ nhất kỳ thư của võ
Lâm là "Ngọc nữ tâm
kinh" và "Cửu
âm chơn kinh" nhưng ngặt vì thời
gian quá ít chưa tập luyện được
thuần
thục thành
thử nếu bây giờ có gặp
thì hẳn vẫn chưa phải là đối
thủ của Xích-luyện
Tiên tử.
Vừa suy
tư, bỗng nghe Lục-vô-Song gạn hỏi.
Dương-Qua đáp liền:
- Tôi không
hề quen biết hắn. Chắc hắn không
phải là người của cô nương
tôi đâu.
Trong lúc đang
nghĩ ngợi chưa biết làm gì
cho đúng, thình lình có tiếng
ca nhạc, sáo
đàn từ
xa vọng lại. Phía trước lô
nhô một đám đông trên
mấy chục người, ăn mặc tề
chỉnh, cũng
rước một cỗ kiệu hoa từ
từ đi đến. Có lẽ đây
là một đám cưới của
nhà ai,
đang rước
dâu đón rễ gì đây.
Cứ nghe
tiếng đàn tấu thì chỉ những
bản thông thường trong các đám
rước bình dân
chẳng có
những bài du dương réo rắt
của những đám rước
xa hoa của các hạng phong
lưbu quý
phái. Tuy nhiên nhạc điệu trầm
bổng nghe cũng rất trang nhã êm tai.
Kẻ qua
đường
ai cũng dừng chân đứng
lại để nghe.
Dương-Qua
thấy trong lúc ban ngày, thanh thiên bạch
nhật chốn đồng hoang đường
vắng, nếu
Lý-mạc-Thu đến đây, biết
chỗ nào ẩn nấp cho tiện.
Bỗng chàng
nảy ra một sáng kiến và quay sang
hỏi nhỏ Lục-vô-Song.
- Lục cô
nương, hay là cô tạm chun đỡ
vào kiệu cô dâu lánh mặt đi
nhé!
Lục-vô-Song
đang băn khoăn lo lắng chưa biết
tính sao, bỗng nghe hỏi đột ngột
có vẻ
nửa đùa
nửa thật thì phát cáu gắt:
- Ngốc, sao hay
đùa bậy bạ vậy.
Dương-Qua
cười bảo:
- Không bậy
đâu. Tôi thiết nghĩ nếu cô
thay đổi áo cưới của cô
dâu, may ra sẽ che
mắt được
Sư-phụ Lý-mạc-Thu. Ngoài ra không
còn cách nào hay hơn nữa.
Lục-vô-Song
suy nghĩ một lát rồi hỏi:
- Ta giả cô
dâu, còn mi trốn đi đàng nào
cho người ta khỏi nghỉ?
Dương-Qua
khúc khích đáp:
- Tôi sẽ
cải trang làm chú rể.
Lục-vô-Song
nghĩ:
- Hắn tinh như
vậy mà hay đấy, không ngờ
thằng ngốc mà có lắm mưu mẹo
hay đáo
để!
Nghĩ rồi
ôn tồn hỏi lại:
- Nhưng làm
sao cải trang giả dạng thành cô dâu
chú rể bây giờ?
Dương-Qua
lặng thinh không đáp. Giục lừa
bước mau về phía ấy.
Phàm những
con đường làng phần nhiều
chật hẹp. Đám rước có
kiệu kềnh càng người
lại đông,
chen lấn nhau đi thành hàng dài,
không thể bước qua hai bên vì
có nhiều bụi
gai, hốc đá.
Thấy lừa xăm xăm chạy về
hướng ấy, mọi người
hết sức sợ hãi vội kêu
lớn:
- Xin nhị vị
dừng bước lại kẻo nguy hiểm
lắm.
Dương-Qua
chẳng đáp, cứ cho lừa
đi mau hơn nữa.
Bỗng có
hai người tráng đinh vạm vỡ
xông đến nắm chặt dây cương
thì lừa lại.
Dương-Qua
đưa chân đá cho mỗi người
một đá té ngửa bên đường
xa mấy thước, rồi
chạy thẳng
tới trước, miệng bảo Lục-vô-Song.
- Tôi cải
trang làm chú rể đây này.
Độ mươi
thước, chàng gặp một thanh niên
tác độ 17, 18 tuổi ăn mặc áo
quần mới, đội
mũ có
kết hoa vàng, ngồi trên con bạch mã
vừa chờ tới.
Dương-Qua
đưa tay nắm lấy, ném bổng lên
cao hai truợng chờ rơi xuống hứng
lấy đặt
đứng
một bên lề. Mọi người hoảng
kinh thất vía. Tuy có nhiều trai tráng
vạm vỡ
nhưng nhìn
thấy sức lực và bản lĩnh
của Dương-Qua quá cao siêu nên
chẳng một ai
dám hó
hé lời nào. Trong đám có
mấy vị bô lão mặc áo rộng
xanh vội vàng chạy đến
trước
mặt chàng chắp tay vái dài thưa
rằng:
- Tâu đại-vương,
nếu Đại-vương cần dùng
bao nhiêu bạc vàng hay của cải, chúng
tôi
xin dâng nạp
để Đại-vương lòng tha cho
chú rể một phen.
Dương-Qua
ngớc mặt lên trời cười
ngất và nói với Lục-vô-Song:
- Cô thấy
không? Họ gọi tôi bằng Đại-vương.
Tôi có làm vua to, chúa lớn
nào đâu mà
họ gọi thế
nhỉ?
Lục-vô-Song
lộ vẻ lo âu bảo khẽ:
- Thôi, cậu
đừng đùa nữa, tính
điều gì thì làm phúc cho mau
tiếng nhạc "Loan-linh"
trên cổ
lừa của Lý-mạc-Thu đã
reo vang có lẽ cũng gần đến
đây trong chốc lát.
Dương-Qua
đứng yên, lặng tai nghe thử.
Quả thật đã nghe tiếng nhạc "Loan
linh" trên
cổ lừa
Lý-mạc-Thu reo lên văng vẳng. Xa nay
chỉ có lừa của Xích-luyện
Tiên tử mới
có buộc
loại lục lặc này mà thôi. Chàng
cũng thất kinh, bắt đầu lo ngại.
Nguyên Lý-mạc-Thu
vốn hay tự cao tự đại cho mình
là tay võ nghệ tuyệt luân, trên
đời
không ai cự lại. Hễ nàng muốn
hạ sát kẻ nào chỉ cần in trớc
một bàn tay máu để
cảnh cáo
rồi đơng nhiên đến giết
sau, không thể nào thoát nổi. Để
áp đảo tinh thần
nạn nhân,
nàng dùng máu bôi trên vàng,
đúc thành những lục lạc
đặt tên "Loan-linh"
tiếng kêu
lảnh lót, vang đi rất xa, ai nghe tiếng
cũng biết nàng sắp đến.
Đối thủ của
nàng nghe tiếng
nhạc "Loan-linh" reo lên chẳng khác nào
nghe tiếng hú của tử thần,
nên hồn
phi phách lạc.
Dương-Qua
nghe nhạc rung nghĩ thầm:
- Quả đúng
là hắn đã đến gần
tới nơi rồi!
Tuy vậy chàng
vẫn giữ nét mặt tỉnh khô,
cười cười nói đùa
cùng nàng:
- Nhạc chi đâu?
Chẳng qua tiếng chuông reo của bọn
bán kẹo chứ có gì mà
lo ngại.
Dương-Qua
nhìn mấy cụ già nghiêm nghị
nói:
- Ta có một
việc yêu cầu. Nếu các người
đồng ý thì mọi việc đều
yên. Nếu không thì
cứ xem đây
mà làm gương.
Lập tức
chàng đưa tay nắm hai giò chú
rể quăng tuốt lên trời rồi
đưa tay hứng bắt như
khi nãy. Lúc
được đặt xuống đất
đứng run như cầy sấy, mặt
không còn chút máu, rồi
sụp xuống
lạy cố mạng.
Mấy cụ
già, bọn phù dâu phù rể đứng
sắp hàng trước mặt chắp
tay thưa:
- Đại-Vương
cần sai khiến điều gì xin cứ
chỉ dạy, chúng con xin tuyệt đối
tuân theo.
Dương-Qua
cười lớn rồi đưa tay
chỉ Lục-vô-Song nói:
- Chị ta đi
ngang qua đây thấy đám cưới
linh đình, cô dâu chú rể có
vẻ đầy đủ hạnh
phúc, nên
có ý muốn giả dạng thử
xem thế nào.
Lục-vô-Song
vội gắt:
- Thằng Ngốc,
cứ nói bậy hoài. Dương-Qua
không thèm cãi, cứ nói tiếp:
- Các cô
hãy đem y phục cô dâu mặc vào
cho nàng, mau lên. Còn ta thử đóng
vai
chàng rể
xem thế nào.
Cả bọn tuy
khiếp sợ nhưng cũng thấy lạ
lùng, cùng suy nghĩ:
- Xưa nay chỉ
có trẻ em con nít mới giả làm
chú rể cô dâu để cùng
nhau nô đùa. Ngờ
đâu bọn
ăn cướp mà cũng thích
đóng tuồng này, lạ thực.
Chắc chắn họ có dụng ý gì
đây.
Họ chẳng
biết chuyện đùa hay thật, cứ
đứng nhìn trân. Hơn nữa
thấy đôi nam nữ,
người
nào cũng xinh tươi duyên dáng,
quả xứng lứa vừa đôi,
nếu mặc áo cô dâu chú
rể thật
quả là đôi vợ chồng lý
tưởng.
Nhưng chẳng
hiểu hai người muốn đóng
kịch để làm chi.
Ai nấy cứ
đứng trố mắt ra nhìn, thì
tiếng nhạc rung cũng gần sắp đến.
Dương-Qua
lật đật nhảy xuống, xách chú
rể đặt lên lưng lừa, bỏ
Vô-Song coi chừng
đó rồi
chạy đến kiệu hoa vẹt màn kéo
nàng dâu ra.
Cô dâu
cũng hoang mang bỡ ngỡ chưa rõ
chuyện gì nhưng vì thấy mọi người
yên lặng
cũng ríu
rít đi theo không một lời chống
cự. Tấm khăn hồng vừa kéo
xuống lộ ra vẻ
mặt phúc
hậu, đầy đặn của một thiếu
nữ khá đẹp.
Thấy Dương-Qua
bước lại nhìn mình cười
cười miệng khen đẹp đẹp,
xinh xinh. Cô
dâu sợ
quá run rẩy, chẳng dám hở môi.
Dương-Qua
bảo:
- Muốn bảo
toàn tánh mạng, mau mau cởi cho mượn
bộ y phục cô dâu ngay lập tức.
Lục-vô-Song
càng nghe nhạc "Loan-Linh" reo gần tới,
dạ nóng như bốc lửa, mà
thấy
Dương-Qua
cứ đứng cà rà đùa
dỡn mãi cũng nổi tức
vội hét lớn:
- Mau lên chứ
ngốc!
Mọi người
chẳng hiểu nàng nạt ai là Ngốc,
thảy đều lo sợ vội vàng
thúc cô dâu:
- Cởi áo
ra mau dâng cho Đại-Vương đi con.
Chưa đợi
nàng dâu cởi xong, một vị bô
lão xáp lại cởi gấp chiếc
áo gấm đem đưa cho
Lục-vô-Song
liền.
Dương-Qua
lột hết áo quần chú rể mặc
vội mặc vàng vào người miệng
thúc hối
Vô-Song:
- Mau sang ngồi
trên kiệu đi chứ.
Lục-vô-Song
vội vàng leo lên kiệu ngồi yên,
buông rèm xung quanh xuống.
Dương-Qua
định gọi bảo thay luôn đôi
hài nữa nhưng vì nghe nhạc reo quá
gần đâu
đây rồi,
nhắm chẳng kịp nữa nên thét
bọn phu kiệu:
- Cứ tự
nhiên khiên về phía Đông-Nam,
đờn sáo cứ lên như
thường lệ, ai lo phận nấy
tự nhiên
như thường. Nếu tên nào
hó hé lộ tình ý gì khác,
đừng trách ta độc ác đây
nhé
Nói rồi
phóc lên mình bạch mã, đủng
đỉnh theo phía sau kiệu.
Mọi người
từ mấy cụ già, cô bác
đôi bên, các cô phù dâu,
mấy chú phụ rể nghe lệnh
thảy răm
rắp làm theo.
Kiệu đổi
hướng đi được một
đoạn đường. Bỗng tiếng
nhạc "Loan-Linh" đã tới nơi, có
hai nữ lang
kẻ mặc đồ trắng, người
mặc áo vàng, cưỡi ngựa
đi tới và vượt qua phía
trước.
Lục-vô-Song
ngồi trong kiệu hoa, nghe nhạc Loan-Linh rung dòn
bên tai ruột gan
muốn rã
rời, thần trí muốn bấn loạn
trong dạ nghĩ thầm:
- Phen này thật
khó thoát nổi.
Dương-Qua
giả bộ thẹn thùng ngồi trên ngựa
cúi gầm đầu xuống đất,
tay mân mê
bờm ngựa.
Lý-mạc-Thu
hỏi lớn:
- Mấy người
có gặp một cô gái thọt chân
đi khập khễnh qua lối này không?
Mấy ông
lão cùng vòng tay lễ phép đáp:
- Thưa cô
nương không ạ.
Nàng hỏi
tiếp:
- Các người
cũng không thấy có thiếu nữ
nào, nước da ngâm ngâm, mặt
đẹp, cưỡi lừa
đi ngang đây
không?
Mấy cụ
cũng đồng thanh đáp:
- Dạ, thưa
không thấy nốt. Chúng tôi không
gặp một người nào hết.
Lý-mạc-Thu
giục lừa muốn vượt qua kiệu
hoa, bỗng tò mò dừng lại đưa
cán phất trần
khều bức
rèm vẹt ra đưa mắt nhìn vào
rồi à một tiếng lớn.
Dương-Qua
thất kinh, vội thúc ngựa gần,
định bụng nếu rủi chuyện bị
lộ sẽ ra tay
trước.
Nhng Lý-mạc-Thu
chỉ à một tiếng và khen lớn:
- Cô dâu
đẹp quá!
Rồi nhìn
lại phía Dương-Qua, tươi cười
nói:
- Chàng rể
khéo đường tu mới được
một cô vợ phúc hậu như vậy.
Ta có lời mừng cho
đấy.
Dương-Qua
giả dò e lệ, cuối gầm mặt xuống,
mân mê tà áo gấm.
Khi lắng tai
nghe tiếng nhạc rung xa, Dương-Qua lạnh
lùng tự hỏi:
- ủa, sao không
có Lục-vô-Song trong kiệu, nếu có
sao hắn nhận diện chẳng ra?
Nghĩ xong giục
ngựa chạy tới, kéo rèm nhìn
trong kiệu.
Chàng hoảng
hốt mặt mày tái xanh, run run nhìn
cô dâu đang bỡ ngỡ ngó
mình, còn
Vô-Song đi
đâu mất, chàng gọi:
- Cô đâu
rồi?
Có tiếng
cười khúc khích, phía dưới
chân cô dâu đống áo quần
rung động, Vô-Song ló
đầu lên,
vừa cười vừa đáp:
- Ta đây
nè! Thế mà không thấy, dở
quá!
Thì ra lúc
Lý-mạc-Thu đang hỏi chuyện, Lục-vô-Song
biết ý hắn vô cùng tinh tế,
không bao giờ
chịu bỏ đi ngay cho nên chun dưới
chân cô dâu, dùng áo quần
che lên
trên thật
kín.
Nghe nàng thuật
lại, Dương-Qua cười hì hì
khen có tài tháo vát, đoạn
bảo cô dâu:
- Thôi cô
em xuống đây dùng lừa đỡ
một khúc đường nhé.
Lục-vô-Song
cũng xã giao nói thêm:
- Chị vui lòng
hy sinh một tý cho trót nhé.
Cô dâu
ngoan ngoãn tuân theo chẳng dám nói
lời nào, chạy lại leo lên lừa
ngồi chung
phía trước
chú rể.
Đám rước
dâu với hai cặp dâu rể cứ
hướng cũ thẳng tiến, chẳng
bao lâu mặt trời đã xế
bóng.
Mấy ông
già vội vàng chạy tới trước
mặt Dơng-Qua lễ phép thưa:
- Xin Đại-Vương
tha cho để hai cháu về nhà làm
lễ tơ hồng kẻo trễ giờ
mất.
Dương-Qua
trợn mắt hét:
- Không được
kêu nài gì hết, im mồm!
Ai nấy thất
kinh nín thin thít.
Ngay lúc đó,
Dương-Qua thấy trước mặt loang
loáng một cái bóng đen nhảy
vụt ra rồi
chạy thật
mau vào khu rừng kề đó.
Giục ngựa
đuổi theo gần kịp, thấy đó
là một tên ăn xin, áo quần
rách rưới.
Dương-Qua
nghĩ bụng;
- Chẳng hiểu
bọn này lại muốn kiếm chuyện
gây rối gì nữa đây? Mặc
kệ hắn, mình
nên trở
lại tốt hơn.
Quay ngựa
về đến gần kiệu hoa, Lục-vô-Song
đã vén rèm thò đầu
nhìn ra hỏi gấp:
- Có chuyện
gì lạ không?
Dương-Qua
nói đùa:
- Có chứ,
tại cô vô ý mà hỏng cả
chuyện rồi, có lẽ hắn đã
biết bọn mình rồi cũng nên.
Lục-vô-Song
thất sắc hỏi dồn dập;
- Lỗi ta chỗ
nào, nói mau.
Dương-Qua
nghiêm mặt nói:
- Phàm cô
dâu mới về nhà chồng phải
âu sầu, khóc lóc sụt sùi tỏ
vẻ thương nhớ mẹ
cha, chứ
cô mặt mày lúc nào cũng tươi
rói như người được
ăn cỗ. Như thế bảo người
ta, nhất là
hắn, không hoài nghi sao được.
Lục-vô-Song
nguýt chàng một cái mắng khẽ:
- Im mồm đi,
Ngốc!
|