THẦN
ĐIÊU ĐẠI HIỆP - HỒI 1
Người
dị khách trên bờ hồ
Kim Dung
Giang Nam, một dải
đất hữu tình gồm nhiều
thắng cảnh mà xưa nay khách giang hồ
đã từng
lưu gót, không một ai không quyến
luyến. Bốn mùa đều có hoa
nở: Xuân có
thuỳ liễu
xinh tươi, hạ có anh đào trắng
xoá. Nhất là vào đầu thu,
trong hồ sen không
ngớt những
tiếng hát véo von cũ những
thân nhân quý tộc. Họ tiêu khiển
bằng thú
chèo ghe hái
sen trông rất thanh lịch.
Năm đó,
vào thời Nam-Tống, trấn Lăng
hồ, phía Bắc trai thanh gái lịch
du ngoạn rất
nhiềụ
Một hôm,
vào cận tiết Trung thu, dưới hồ
sen có một chiếc ghe nhỏ chở
năm người
thiểu nữ
lơ lửng trên dòng nước
như mặt gương. Năm thiếu nữ
ấy có ba người tuổi
suýt soát
nhau. Họ vừa hái sen vừa cất
tiếng hát:
Sen xa hồ, sen khô nhuỵ úa
Hồ không sen nh dải lục đìu hiu
Tình đời mấy kẻ biết
yêu
Giữa lúc
đó thì hai cô bé kia tuổi mới
lên chín, chưa hiểu gì tình tứ
của câu hát đó, và
cũng không
cần để ý, đưa tay chỉ một
ông lão ngồi ở hồ sen cười
nức nở.
Một cô bé
nói:
-Kìa, đến
hôm nay ông lão vẫn còn ngồi
đó.
Thật vậy,
một ông lão đầu râu mốc
xếch, quần áo tả tơi, tóc
dài và dựng ngược,
choàng một
chiếc áo dàì cũng rách nát,
thủng nhiều chỗ, phía dưới
là một tấm xiêm
của phụ
nữ và có thêu hồ điệp
(bớm ) trong trạng thái say sưa và
lơi lả. Lão ngồi đó
đã ba
hôm nay, tay cầm chiếc trống con con cho
trẻ em chơi tết Trung thu, thỉnh
thoảng lại
gõ một hồi vào mặt trống, mắt
đăm chiêu nhìn vào tận chân
trời xạ Không
ai hiểu lão
đến từ đâu cả. Mọi
người nhìn lão nh một người
điên hay một kẻ mất trí.
Hai cô bé
trên thuyền là hai chị em họ, hơn
nhau chưa đầy nửa tuổị Cô
lớn tên Trình
Anh, tính nết
đoan trang dịu dàng, tâm hồn chứa
đựng đầy tình thương,
uỷ mị. Còn cô
nhỏ là
Lục Vô Song, trái với chị nàng
rất ranh mãnh, liến thoắng và hoạt
bát. Bởi vậy,
tuy hai chị em
nhưng mỗi người một tâm tư
khác nhaụ
Trong lúc mọi
nguời đang chú ý nhìn lão
già kỳ dị thì Lục Vô Song nhảy
dựng trên
thuyền, chỏ
miệng về phía ông già nói:
- Các chị
ơi, ông lão điên kia ngồi đó
đã ba ngày, chắc ông ta đói
lắm.
Trình Anh bấm
nhẹ vào vai Lục Vô Song bảo:
- ấy chết,
biết có phải người ta điên
hay không. Nói khẽ chứ nếu
ông ta nghe được thì
khốn !
Lục Vô Song
vẫn lớn tiếng:
- Nếu không
người điên sao mặc tấm xiêm
phụ nữ, ngồi đó đánh
trống làm gì? Lão
càng giận
chúng ta càng được xem vui mắt
!
Dứt lời
Lục Vô Song phá lên cười
rồi cúi xuống mặt hồ ngắt
một gương sen ném về
phía ông
lãọ
Trình Anh vội
đưa tay cản laị
- Hiền muội
đừng đùa thế, tội nghiệp
người tạ
Nhưng không
kịp, chiếc thuyền cách bờ
hơn trăm thước, thế mà
mặc dù Lục Vô Song
còn nhỏ
tuổi nàng đã ném chiếc gương
sen trúng ngay đầu ông lãọ
Lão già kỳ dị vẫn
ngồi điềm
nhiên đánh trống, mắt vẫn
hướng về phía trời xa.ï
Đợi cho chiếc rơi đến,
lão
nhe răng đớp
lấy nhai ngấu nghiến.
Ba người
thiếu nữ lớn tuổi thấy
lão không hề bóc gì cả, nhai
ngấu nghiến của xác lẫn
vỏ lấy
làm ngạc nhiên lắm lắm. Lục
Vô Song lấy làm thú vị, nhặt
tiếp một chiếc
gương ném
đến. Ông lão chưa nhai xong chiếc
gương trước đưa đầu
ra hứng. Chiếc
gương sen
rơi vào mé đầu lão và
nằm đấy. Năm cô thiếu
nữ phá lên cười một
lượt bảo
nhau:
- Thật là
lý thú.
Lục Vô Song
lại ném tiếp. Và cứ mỗi
lần chiếc gương sen bay vèo đến,
ông lão lè
lưỡi
ra làm cho chiếc gương sen bay tung lên
rồi đưa đầu ra hứng lấy.
Gương sen
chồng chất
lên đầu lão như những chiếc
cổ tháp rất ngoạn mục. Chỉ một
lúc, chiếc cổ
tháp đó
được xây rất cao, gần đến
đọt cây thuỳ liễu.ï Lục
Vô Song thấy thế không ném
gương sen
nữa, bào mọi người:
- Chúng ta chèo
thuyền vào bờ đến gần
ông ấy xem sao !
Trình Anh nói:
- Không nên,
biết đâu ông ấy đang giận
chúng ta
Lục Vô Song
nói:
- Tiểu muội
xem ông ấy không có ý giận
chúng ta đâu.ï Nhưng nếu ông
ấy có giận thì
làm gì
chúng ta được mà sợ.
Trong lúc năm
cô thiếu nữ đang bàn cãi
với nhau thì lão già kỳ dị
lắc đầu cho từng
cánh sen rơi
vào mồm. Và cứ thế nhai cho
gần hết chiếc cổ tháp trên
đầu lãọ
Trình Anh thấy
thế thương tâm, bàn với
ba thiếu nữ lớn cho thuyền vào
bờ rồi tự mình
bước
lên dâng cho ông lão một chung trà
ngon và nói:
- LãoTrượng
ăn sen như thế chắc khát nước
lắm.
Ông lão
không nói gì cả, tiếp lấy
chung trà và uống một hơị
Trình Anh lại
tự tay mình lôi vài chiếc gương
sen, lấy hạt đưa vào mồm ông
lãọ. Hơi
trà lẫn
với vị hương sen khiến ông
lão cảm thấy ngọt ngàọ. Và
đôi mắt hoang vắng
đang theo đuổi
một bóng hình nào ở nơi
chân trời dường như dịu
lại, ông ta liếc nhìn
Trình Anh chậm
rãi và gật đầu tỏ ý
cảm ơn.
Nhưng lạ thay,
trong lúc ông ta gật đầu xuống
mà những chiếc gương sen trên
đầu
không rơị.
Ngay sau đó bên bờ hồ lại
có tiếng kêu của một con chó.
Trình Anh quay
lại chỉ thấy
một đám trẻ con, đứa cầm
gậy, đứa cầm đá đang
đuổi theo một con chó
ghẻ chạy
xuống cây cầu.ï Con vật ghẻ khốn
nạn đó đã từng bị
bọn trẻ nghịch ngợm kia
đuổi đánh
mấy lần vì nó là con chó
hoang vô chủ. Trình Anh động lòng
thương nên
mỗi lần
gặp con chó ấy nàng vội vã
lấy thức ăn đem cho.ï
Đang bị
đuổi đánh, bỗng thấy ân
nhân mình, con chó liền lao đầu
đến bên Trình Anh
có ý
cầu cứu.ï
Trình Anh nói
với bầy trẻ:
- Thôi! Các
em chớ đánh đập nó tội
nghiệp. Nó là một con vật bệnh
hoạn, vô chủ,
đáng thương
hạị
Bọn trẻ
thấy Trình Anh là gái, lại không
lớn hơn tụi nó là bao nên
sì sộ không nghe
lờị
Một đứa trong bọn trẻ, vẻ
mặt đanh ác nhất xông ra nói:
- Chúng ta đánh
chó can gì đến mày mà can
thiệp. Hãy đứng dang ra kẻo liên
luỵ đến
thân.
Lục Vô Song
đứng bên chị, thấy thằng
bé hỗn lão bèn bước
tới nói:
- Tao bảo chúng
bay không được tàn nhẫn
với con vật nàỵ..
Lục Vô Song
chưa dứt lời, thằng bé
đã nhảy chồm tới, đa
tay thoi vào mặt. Lục Vô
Song né vội
sang một bên làm cho thằng bé mất
thăng bằng té nhủi về phía
trước.
Thừa thế,
cô ta tung chân đạp mạnh vào vai
làm cho hắn cắm đầu xuống,
mặt va phải
mô đất,
gãy mất hai chiếc răng cửa.ï
Thích chí, Lục Vô Song đứng
vỗ tay cườị Trong
lúc đó
Trình Anh thấy thương tâm vội đỡ
thằng bé dậy, lau các vết máu
trên mặt và vỗ
về:
- Thôi! Em đừng
khóc ! Chỉ tại em tánh hung hăng! Em
có đau lắm không ?
Nàng vừa
nói vừa rút chiếc khăn ra lau
những vết máu.ï Nhưng thằng
bé không lấy thế
làm lành,
đưa tay xô mạnh Trình Anh ra và
nguyền rủa:
- Tao không cần
chúng bay an ủi taọ. Chúng bay là
lũ không cha không mẹ , thua gì
con chó ghẻ
vô chủ kia.ï
Lục Vô Song
tức giận bước tới,
toan đấm vào mặt hắn ta một
thoi nữa nhưng Trình
Anh ngăn lại:
- Nó đã
bị thương, hiền muội đừng
giận nữa!
Thằng bé
trố mắt nhìn Lục Vô Song chòng
chọc, nhưng nó vừa bị đạp,
liệu không đủ
sức chống
cự liền xua lũ trẻ bỏ chạy,
vừa chạy vừa chửi rủa
đủ lờị. Qua đến giữa
cầu,
lũ trẻ
nhặt đá ném vào chị em Trình
Anh tới tấp. Chị em Trình Anh biết
võ nghệ nên
tránh né
lanh lẹ, chỉ tội nghiệp ba cô thiếu
nữ lớn tuổi bị gạch ngói
rơi trúng người la
ôi ốị
Bây giờ
ông lão cùng đứng bên
cạnh chi em Trình Anh và cũng bị gạch
ngói ném
trúng, nhưng
ông ta vẫn điềm nhiên không
hề né tránh, và cũng không
hề tỏ ra đau
đớn
gì cả. Bọn trẻ cho kỳ lạ, tập
trung cả gạch ngói một lượt
ném ông lão nhưng ông
ta vẫn như
thường. Chúng càng thích thú,
càng cố gắng ném gạch đá
nhiều hơn. Lục
Vô Song bực
tức trước cử chỉ trêu
ngươi đó, cô ta hét lên
một tiếng, toan nhảy phóc
qua cầu để
cùng với bầy trẻ ăn thua một
trận. Nhưng ông lão đã kịp
thời cản lạị
Ông ta đứng
án ngữ trước mặt chị
em Trình Anh, gục đầu cho cho hai cánh
sen rớt
xuống , dùng
lưỡi đưa vào mồm nhai ngấu
nghiến. Nhưng lần này ông ta không
nuốt,
búng miệng
phun vào đám trẻ con. Xác gương
sen bay vụt đến trúng vào đứa
nào
cũng tỏ
ra đau đớn, ù té bỏ
chạỵ. Lục Vô Song thích thú cườị.
Đồng thời cô ta cũng
ngạc nhiên
tự hỏi:
- Xác gương
sen nhẹ như bông, ông lão làm
sao phun ra xa được. Mà vật nhẹ
như thế
dẫu có
trúng thì làm thế nào đau
đớn được.
Cả chị
em Trình Anh cũng đồng kinh ngạc và
nghĩ như thế. Thấy bâỳ trẻ
rên rỉ chạy
trốn hết,
ông lão kỳ dị ngửa mặt
lên trời nói:
- Theo ta chăng
?
Nói xong ông
ta rảo bước về hướng
Tâỵ. Lục Vô Song cầm tay Trình
Anh nói:
- Chị ơi,
chúng ta theo ông lão này xem thử
!
Trình Anh còn
trù trừ chưa quyết. Ba cô thiếu
nữ lớn tuổi cản lại:
- Thôi, chớ
nên đi chơi xa, hãy trở về
sớm là hơn. Dì và dượng
biết được sẽ rầy la
không ít.
Lục Vô Song
thấy Trình Anh do dự, nắm chặt
tay nói:
- Nếu chị
không đi thì em đi một mình.
Từ bé
đến giờ, chị em Trình Anh lúc
nào đi chơi đâu cũng có
nhau, chẳng lẽ Trình
Anh để
cho Lục Vô Song đi một mình. Biết
không cản trở được ý
định của em, Trình
Anh miễn cưỡng
bước theọ. Ba cô thiếu nữ
lớn vừa ái ngại vừa
sợ sệt đứng nơi bờ
hồ
kêu réọ
Bóng ông già quái dị và chị
em Trình Anh khuất dần trong bãi dâu
xanh.
Đi được
một lúc, ông già quay đầu lại
thấy chị em Trình Anh lẽo đẽo
theo sau mình,
ông lão
liền dang tay kẹp mỗi người vào
mỗi nách, phi thân vùn vụt như
baỵ.
Chị em Trình
Anh nghe gió tạt vào tai ù ù, và
những rặng cây bên đường
lướt vun vút,
còn chân
ông lão hình như không chấm đất.
Thật vậy!
lão già kỳ dị đó đã
dùng thuật khinh công bồng chị em Trình
Anh đi với tốc
độ phi thường
cho đến nỗi Lục Vô Song là
cô gái ranh mãnh, bạo dạn nhất
cũng có
cảm giác
sợ sợ . Cô ta la lớn:
- Thôi thôi!
xin lão trượng hãy buông chị
em tôi ra.ï Tôi không muốn theo lão
trượng
nữạ
Mặc kệ, lão
già như không để ý lời
nói của Lục Vô Song, lão càng
gia tăng tốc độ.
Bị ông
lão làm trái ý, Lục Vô Song
căn mạnh vào cánh tay của lão
mấy cáị. Lão già
hình như
đã quá hiểu tính nết của
Lục Vô Song nên vẫn xem như không,
chẳng hề
tỏ ý giận
dữ. Trái lại, Lục Vô Song cảm
thấy cánh tay ông lão như sắt
đá, hàm răng
nàng vừa
cắn vào đã tê buốt, đau
thấu tận tâm can.
Qua một lúc
dùng thuật phi hành, ông lão dừng
chân buông chị em Trình Anh giữa
một bãi
tha ma, trước mặt chân trời
xa thẳm.
Trình Anh lo lắng
ôn tồn thưa:
- Ông ơi,
Xin ông cho chị em tôi trở về
kẻo tốị. Chúng tôi không muốn
ở đây nữạ
ông lão
nhìn chòng chọc vào mặt Trình
Anh không nói nửa lờị.
Cái nhìn của ông chứa
đựng
một nỗi buồn thê lương, ảm
đạm làm sao, khiến cho Trình Anh, một
cô gái mới
lên chín
cũng cảm nhận được. Trình
Anh phút chốc động lòng trắc
ẩn thấy thương hại
vô cùng,
và cô lại còn thấỳ nỗi
buồn đó gợi vào tâm khảm
mình một bi thảm, thiết thạ
Cô ta thỏ
thẻ:
- Này ông
ơi ! Tôi thấy ông buồn lắm
!Ông cần tìm chốn khuyây khoả,
vậy ông đưa
hai chị em chúng
tôi trở về bờ hồ. Từ
nay cứ mỗi chiều chị em chúng
tôi sẽ đến đó
làm vui cho ông
và hái sen bóc hột cho ông ăn
nhé !
Lời nói
thực thà của cô bé lên
chín làm ông lão thấy cảm
động rưng rưng nước mắt.
Ông ta hé
răng nói như than:
- Đúng
vậy ! Đã bốn mươi năm qua
không biết ai để vui buồn cùng
lão!
Rồi sự
đau đớn trong lòng lão vừa
xuất hiện trên nét mặt phút
chốc bỗng thay đổị Lão
trở nên
giận dữ, hung ác, hét lớn:
- Hà nguyên
Quân, Hà nguyên Quân là gì
của mày ? Lão chụp lấy Trình
Anh, một
tay nắm vai,
một tay nắm lưng xốc lên quay một
vòng ngược lên trờị.
Lão vừa
quay vừa hét: - Hà nguyên Quân,
Hà nguyên Quân !
Trình Anh khiếp
vía muốn la lên nhưng không ra tiếng.
Vàì giọt nước mắt rơm
rớm
lăn trên
đôi gò má cô bé.
Ông lão
lại rít lên:
- Mày khóc
hử Mày khóc hử Thì ra đã
40 năm nay mày vẫn thế! Vì sao mày
không trốn
theo ta ? Mày
chê ta xấu xí ? Mày khóc ! Mày
thương hại ta ?
Qua một lúc
lão dừng tay nhìn tận mặt Trình
Anh.
Trình Anh khiếp
sợ rụt rè:
- Không, không!
Tôi không khóc ! Tôi không khóc
!
Lào già
cười chua chát nói:
- ừ, Ta
đâu xứng đáng nhận giọt
nước mặt của em! Em không bao giờ
có thể bố thí
cho ta một giọt
nước mắt. Thế thì ta còn
sống trên đời này để
làm gì.
Dứt lời
ông lão xô mạnh Trình Anh ra và
gắng lấy sức bình sinh của hai
tay, lão lao
vào tấm
bia xanh bên cạnh. Tấm bia bằng đá
xanh chôn chặt dưới đất,
bị sức mạnh
của lão
bật tung lên. Còn ông lão cũng
nằm sóng sợt bên tấm bia đá
nặng hơn ngàn
cân.
Lục Vô Song
hốt hoảng, kêu thất thanh:
- Chị ơi,
chúng ta đi trốn mau!
Cô bé
vừa nói và bước tới
nắm tay Trình Anh kéo chạỵ. Trình
Anh chạy theo Lục Vô
Song được
mấy bước, quay lại thấy ông
lão máu me lai láng, nằm ngất lịm
nên không
nỡ bỏ
đi, nói với Lục Vô Song:
- Hình như
ông ấy chết mất. Chúng ta trở
lại xem sao!
Lục Vô Song
nói:
- Nếu lão
chết tất thành quỷ, chúng ta đến
gần nguy hiểm.
Trình Anh nghĩ
thầm : "Chắc ông này có một
dĩ vãng quá đau thương nên
mới liều
thân như
vậy". Nhưng để cho lão chết lòng
cô bé thấy không an. Trình Anh nói
với
Lục Vô Song:
- Đừng
để ông ta chết tội nghiệp. Chị
định chắc ông ta lúc tỉnh dậy
sẽ không hung dữ
và điên
dại như lúc nãy đâụ
Lục Vô Song
nghe lời chị. Hai chị em nắm tay lần
bước đến gần. Máu tươi
vẫn còn
phụt ra, nhuộm
đỏ cả mặt mày và râu
tóc ông lãọ
Trình Anh thỏ
thẻ gọi:
- Ông ơi
!ông có đau lắm không ?
Ông lão
rên lên một tiếng, tiếng rên
chứa đầy uất hận. Trình
Anh bạo dạn, bước đến
lấy chiếc
khăn lau máu trên mặt cho ông lãọ.
Nhưng máu ra nhiều quá, chiếc khăn
cô
bé ướt
đẫm mà máu cứ phụt mãi
như xốị
Trình Anh thở
dài, ngẫm nghĩ một lúc rồi
hé răng cắn vào vạt áo, xé
ra một miếng cột
nơi vết
thương cho ông lãọ.
Lục Vô Song
thấy thế nói:
- Chị ơi,
chị xé áo như thế lúc về
nhà gia gia trông thấy chúng ta không
khỏi bị quở
mắng.
Trình Anh buồn
bã đáp:
- Gia gia lúc
nào chẳng rầy mắng chúng tạ.
Việc chị làm chị sẽ chịu cho
gia gia
trừng phat.
Vết thương
ông lão được rịt lại
máu cầm không chảy nữạ.
Và ông lão từ từ hồi
tỉnh,
nói khẽ
qua hơi thở:
- Em lại đến
cứu ta hử Không không, em đừng
làm thế ! Vì sao em không để
ta chết
cho an thân.
Thấy ông
lão tỉnh lại Trình Anh mừng rỡ
hỏi:
- Ông còn
đau lắm không ?
Ông lão
lắc đầu nói:
- Ta đau lắm,
Ta đau đã 40 năm naỵ Ta không
đau ở đầu mà đau ở
lòng, em ơị
Trình Anh lấy
làm lạ, ngơ ngác tự hỏi:
- Tại sao ông
lão chạm đầu vào bia mộ lại
không đau ở đầu mà đau
ở lòng ? Thật quái
gở!
Nhưng Trình
Anh, cô bé lên chín làm sao hiểu
nổi cái đau buồn dĩ vãng của
con
người
sống yếm thế ấỵ
Cô bé
cứ triền miên suy nghĩ và lau
vết thương ông lão cho đến
lúc dịu hẳn. Bây
giờ ông
lão hé mắt nhìn Trình Anh, cái
nhìn như nuối tiếc, đau thương.
Ông ta rên rỉ:
- Em nhứt
định không cùng ta hội ngộ ? Chúng
ta đành phải chia ly mãi mãi chứ
còn
biết làm
sao. Trước khi ly biệt em có thể
tặng cho ta vài giọt nước mắt
chăng?
Giọng rên
rỉ như hướng về dĩ vãng
và quá bi ai khiến cho Trình Anh chạnh
lòng nghĩ
đến kiếp
phong trần, suốt đời chỉ tha
thiết cầu khẩn một tình thương.
Nhưng tình
thương nào
đã làm cho ông lão đau đớn
điền cuồng đến thế. Thật
tội nghiệp !
Đột nhiên
Trình Anh rơm rớm nước mắt.
Giọt nước mắt trong vắt như
hai giọt sương
từ từ
lăn trên gò má cộ
Ông lão
trông thấy rú lên một tiếng,
đôi mắt xoe tròn, hơi thở
hổn hển:
- Em đã
vì ta mà rơi lệ! Ôi chao! những
giọt nước mắt đầm ấm
làm sao!
Lão ôm
chầm Trình Anh vào lòng mà nức
nở. Sự xúc động kích
thích vào lòng một
em bé măng
tơ, bé nhỏ. Trình Anh quên cả
sự thực trước mắt. Cô
bé cũng ôm chầm
lấy ông
lão khóc sướt mướt
như hai kẻ yêu nhau tự thuở
nàọ
Lục Vô Song
đứng nhìn cảnh tượng
quái dị một lúc rồi không thể
nhịn cười được cô
bé bật
lên tiếng cười thích thú.
Tiếng cười
có vẻ chế nhạo trước cảnh
thương tâm, khiến ông lão bừng
tỉnh, xô Trình
Anh ra đừng
phắt dậy, quắc mắt nhìn Lục
Vô Song hét:
- à ra mi! Mi
vừa thương hại ta, lại vừa
chế nhạo tạ. Được, ta sẽ
cho mi gặp khổ suốt
đờị
Nhưng, vừa
dứt lời, lão già lại tỏ
vẻ suy nghĩ. Đôi mắt lão đăm
đăm nhìn Lục Vô
Song rồi quay
lại nhìn Trình Anh nói:
- Không ! Không
! Em không phải là nó. Thế ra Hà
Nguyên Quân là gì của các em?
Tại sao các
em lại giống nó thế ?
Hai chị em Trình
Anh nhỏ tuổi, song từ diện mạo đến
tính tình khác biệt nhaụ. Trình
Anh có nước
da trắng mịn nõn nà, có thân
hình cân đối, tánh nết ôn
hoà; ngược lại
Lục Vô Song
có nước da ngâm ngâm màu
đỏ, người cao mảnh khảnh,
tánh lại liến
thoắng, ngạo
nghễ.
Lục Vô Song
nghe lão già nói, xen vào đáp:
- Chúng tôi
nào có giống ai đâu.ï Sao ông
lại bảo giống một người khác.
Lão già
trừng mắt nhìn cả hai chị em
cô bé, rồi bất thần lấy
tay đấm vào đầu như cố
tìm ra một
hình ảnh nào trong ký ức. Ông
ta nói:
- Thôi rồi!
Ta loạn óc rồi! Này tiểu diệt,
có phải cháu họ Lục không ?
Lục Vô Song
ngạc nhiên đáp:
- Chính tôi
họ Lục. Nhưng vì sao ông lại biết?
Lão già
không đáp hỏi tiếp:
- Tổ phụ
của tiểu diệt là Lục Triển Nguyên
phải chăng?
Lục Vô Song
gật đầu:
- Đúng
vậỵ
Ông lão
trầm ngâm một lúc trong yên lặng.
Bỗng ông ta với ta bồng xốc
Trình Anh
lên không,
nhìn vào mặt hỏi:
- Còn tiểu
diệt này họ gì? và gọi Lục
Triển Nguyên là gì?
Lần này
Trình Anh không sợ sệt nữa
bạo dạn đáp:
- Tôi họ
Trình, tên Anh. Ngoại tôi họ Lục
nên mẹ tôi họ Lục.
Ông lão
cười khanh khách nói:
- Thôi đúng
rồi ! Lục Triển Nguyên và Nguyên
Quân sinh đặng một trai một gáị
Đoạn ông
quay về phía Lục Vô Song nói tiếp:
- Con trai của
Lục Triển Nguyên và Nguyên Quân
chính là cha Lục tiểu diệt đấỵ.
Còn
con gái của
hai người này là mẹ của
Trình tiểu diệt đâỵ. Do đó
mà hai cháu đều giống
Nguyên Quân.
Một cháu thì giống cái dáng
yêu kiều, một cháu thì giống
cái liến
thoắng, ngang
ngạnh.
Trình Anh chẳng
hề biết bà ngoại mình tên Hà
Nguyên Quân.
Từ bé
đến giờ cô ta chỉ biết
bà ngoại là bà ngoại mà thôị.
Còn Lục Vô Song cũng thế,
chẳng biết
đến danh tánh của bà nội mình.
Nghe ông lão
nói, hai chị em đinh ninh rằng con người
kỳ dị đó hẳn có liên
quan gì
đến dòng
họ mình trước đâỵ.
Bấy giờ ông lão thả Trình
Anh xuống đất, ông ta ôn tồn
nói với
hai cô bé:
- Các cháu
hãy dắt ta đến thăm Lục Triển
Nguyên nhé?
Trình Anh thưa:
- Ông ngoại
cháu không còn đây nữạ
Ông lão
ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao thế
? Ta cùng ông ngoại cháu đã
có lời nguyền cùng nhau tương
ngộ mà!
Trình Anh nói:
- Ông cháu
mất từ mấy tháng nay, ông không
thấy chúng cháu đang chịu tang sao?
Ông lão
nhìn thấy hai chị em Trình Anh đều
thắt lưng gai nên tin lời và
tỏ vẻ trầm
ngâm luyến
tiếc, lầm bẩm nói một mình:
"Thế là bốn mươi năm nay ta đã
uổng công
mang xiêm phụ
nữ, uổng công tập luyện công
phu".
Lão ngửa
mặt lên trời cười mấy
tiếng thật lớn, tiếng cười
vung theo gió làm rùng rợn
cả bãi
tha mạ
Lúc ấy
mặt trời bắt đầu tốị.
Màn đêm rũ trên những
cành thùy liễu, bày ra một cảnh
trí
hãi hùng.
Lục Vô Song
bắt đầu cảm thấy lo sợ,
níu áo Trình Anh bảo:
- Thôi, chúng
ta về đi ! Chị ơi !
Ông lão
bỗng hét lên:
- Trời
ơi! Thế thì Hà Nguyên Quân phải
đau khổ lắm sao! Hiu quạnh lắm sao!
Này
các cháu
ơi, các cháu hãy đưa ta về
thăm bà cháu đị
Lục Vô Song
nói:
- Bà chúng
tôi không còn nữạ
Câu nói
như một tiếng sét đánh vào
tai, ông lão nhảy lồng lên như
con vật bị đau, hai
hàm răng
nghiến chặt nói:
- Các cháu
nói sao ? Các cháu không nói dối
lão chứ ? Bà các cháu đã
chết ? Chết?
Chết?
Trình Anh thấy
cử chỉ ông lão, sợ tái
mặt, nói không ra tiếng. Qua một lúc
cô bé mới
thỏ thẻ
đôi lời:
- Ông ơi,
ông làm các cháu sợ quá
! Vâng, bà các cháu chết rồi!
Chết cùng một lúc
với ông
các cháụ
Ông lão
nắm chặt hai bàn tay đấm vào
bụng la lớn:
- Hỡi ơi
! Chết rồi sao ? Chết rồi sao ? Thế
ta không bao giờ còn gặp mặt nữa
?
Sau phút giận
dữ, lão dịu hẳn người
lại mếu máo khóc:
- Ta nhớ
ngày nào, lúc ly biệt, nàng hứa
nhất quyết sống để cùng ta
hội ngộ! Thế là
giấc mộng
đã tan tành, thế là lời
nguyền đã bội ước.
Rồi như
quá cảm kích, lão trở thành
đau đớn, mất bình tĩnh,
la rống lên như một con
hổ. Lão
bẻ gãy một cành cây cầm nguyên
cả nhánh múa may quay cuồng.
Trình Anh và
Lục Vô Song sợ quá, chẳng biết
lão còn làm gì nữạ. Hai
chị em nắm tay
nhau chờ
đợị
Bỗng nhiên
lão tung hai cây ra, chạy đến một
gốc cây thuỳ dương ôm tận
gốc, xây
mấy vòng
rồi rên rỉ:
- Em đã
hứa cùng ta sao em lại bội ước.
Em đã bảo nhất định có
ngày tương ngộ kia
mà.
Tiếng rên
rỉ của lão vang dội giữa bãi
tha ma nghe rất hãi hùng. Đoạn, lão
ngồi chồm
hổm xuống,
đặt hai bàn tay lực lưỡng
bám chặt gốc cây, rống lên
một tiếng như sấm:
- Lên!
Gốc thùy
dương vĩ đại kia đánh phứt
một tiếng, gốc cây trốc lên,
lão bẻ ngang giữa
thân cây,
cầm cả cành lá múa quay tròn,
nhẹ nhàng như cầm một chiếc dù
to tướng.
Tiếng gió
vùn vụt, cành lá xào xạc. Thật
là một sức mạnh không tưởng
tượng nổi!
Nhưng thần
sắc của lão cũng lần lần
lắng dịụ. Lão buông gốc thùy
dương ra, lần bước
đến bên
chị em Trình Anh nhoẻn một nụ cười,
có vẻ thiện cảm nói:
- Lão đã
làm các cháu sợ hãi! Lão
thật lỗi lầm! Nhưng thôi! Mộ của
ông bà các cháu
nơi đâu
hãy chỉ cho lão đến đó
thăm viếng.
Lục Vô Song
bấm tay Trình Anh cố ý chặn trước
câu trả lờị. Nhng Trình Anh vốn
thật thà
không rõ ý định của nó
liền nói:
- Mộ ông
bà các cháu chôn gần trang viên,
một bên có gốc cây hoè. Ông
đem các
cháu trở
về các cháu sẽ chỉ chọ
Ông lão
nhón mình lên, nhìn phía trời
xa như muốn nuốt cả không gian. Lão
kẹp hai
cô bé
vào mình và tung chân chạy như
bay, hướng về phía gốc cây
hoè. Lão nhắm
thẳng đường
không quan tâm gì đến trở
ngạị. Rạch, tường, sông hồ,
lão nhảy qua hết
bất kể
sâu cạn, rộng hẹp.
Cha mẹ Lục
Vô Song vốn là những tay võ
nghệ cao cường. Hai cô bé này
cũng đã
từng thấy
lối khinh công khác thường nhưng
so với lão già này thì cha
mẹ Lục Vô
Song còn phải
nhiều năm tập luyện mới sánh
nổị
Trong khoảng khắc
lão đã đến trước
một gốc cây hoè. Nơi đó,
quả nhiên có hai ngôi
mộ nằm
song song, trước mỗi ngôi mộ có
dựng một tấm bia còn mới,
nét chữ đỏ khắc
vào đá
chưa phai màu.ï Trên mộ, cỏ non lơ
thơ lởm chởm.
Lão đặt
hai chị em Trình Anh xúông đất,
áp mặt vào hai tấm bia mộ cố
đọc hai hàng
chữ trong
bóng tối nhá nhem :"Tiên khảo Lục
Công Triển - Nguyên chi mộ" và " Tiên
tỉ Lục Man
Hà phu nhân chi mộ". Đọc xong, lão
trầm ngâm nét mặt không khóc
nhưng nước
mắt lão cứ tuôn ra trào trên
hai gò má nhăn nheo hốc hác.
Bấy giờ,
đôi mắt lão không trông thấy
mọi vật xung quanh nữa.ï Lão chỉ
thấy hai tấm
bia mộ... Hai tấm
bia đang án ngữ trước tâm
tư u buồn của lãọ
Bỗng, lão
thấy như hai tấm bia đá lay động
và biến thành đôi trai tài
gái sắc. Nàng là
một thiếu
nữ yêu kiều, diễm lệ. Còn
chàng là một thanh niên tuấn tú,
uy nghị. Họ
nhảy múa
trước mặt lão như đôi
hồ điệp lả lơi say nắng màu
xuân.
Bất giác
lão hét lên:
- Ôi, thế
này thì quá lắm rồi! Họ dám
tặng nhau chiếc xiêm hồ điệp.
Lão vung tay
lên, lấy hết sức bình sinh đấm
vào trang thanh niên tuấn rú đang
ngạo
nghễ truớc
mắt lãọ Nhưng cú đấm
cuả lão trúng vào chiếc bia mộ
Lục Công Triển
phát ra một
tiếng "bốp" ghê hồn.
Chị em Trình
Anh không hiểu gì cả.
Lão hét
lớn:
- Mày trốn
đi đâu! Hèn nhát !
Rồi một
lần nữa, hai tay lão đấm túi
bụi vào tấm biạ. Càng đánh
lão càng hăng và lão
rống lên
những tiếng nghe rùng rợn.
Cuối cùng,
tấm bia đá tan ra từng mảnh.
Lão cười một cách khoái
trá:
- A ! Mày bị
tao đánh nát sọ rồị Thôi,
ta còn mặc tấm xiêm hồ điệp
này làm gì nữạ
Lão đứng
dậy cởi chiếc xiêm hồ điệp
của lão đang mặc trong người,
xé ra từng mảnh
tan nát, và
ném tung lên ngôi mộ Lục Công
Triển.
Lão nhìn
từ lưng lão xuống đến
hai chân, thấy không còn chiếc xiêm
phụ nữ mà lão
đã từng
mặc trong hơn 40 năm trời, lão
thích chí cười khanh khách. Tiếng
cười như
điên như
dạị Bỗng tiếng cười lão
im bặt. Lão đứng lặng yên
cảm thấy như có điều gì
chưa thoả.
Lão lẩm bẩm:
- Ta không thể
không thấy mặt nàng.
Dứt lời,
lão cúi xuống xoè hai bàn tay bấu
vào ngôi mộ của Hà Nguyên Quân
, bới
đất lên
từng mảnh. Và cứ thế,
lão đào mãi cho đến lúc
nắp quan tài lộ ra trước mặt.
Bây giờ
hai chị em Trình Anh mặt mày tái nhợt,
hai cô bé run rẩy năm tay nhau chạy
trốn. May mà
lão già đó mắc đào
mả, không chú ý đến nên
hai cô bé mới chạy thoát.
Hai cô bé
chạy được một lúc, qua khỏi
mấy khúc quanh, chẳng còn thấy
bóng ông già
đào mả
đâu nữa mới yên lòng
theo đường trở về Lục
gia trang.
Bấy giờ
trời cũng vừa tối, Lục
Vô Song hấp tấp chạy vào sảnh
đường la rối rít:
- Thân phu ơi!
Thân mẫu ơi! có người đang
đào mả bà nộị
Lục Lập Đỉnh,
cha Lục Vô Song lúc đó đang
trò truyên với ba người
khách lạ.
Lục Lập Đỉnh
trước kia vốn được cha
mẹ công phu giáo dục theo nề nếp
gia phong
của thuở
ấỵ Tuy võ nghệ cao cường,
song từ nhỏ đến giờ bị
cha mẹ cấm tuyệt con
đường
giang hồ mã thượng, nên giới
hảo hớn chẳng mấy ai biết
tên. Lục Lập Đỉnh cố
nhiên không
lấy thế làm vui, song muốn tròn
chữ hiếu phải tuân lệnh gia nghiêm,
đành cam
mãi một tài nghệ trong trấn Lãng
hồ, nơi đất Giang Nam ngày naỵ.
Một hôm,
Lục Lập Đỉnh đang ngồi suy nghĩ
về dĩ vãng của song thân trong đại
sảnh,
bỗng nghe ngoài
cửa có tiếng ngựa hí và
tiếng người kêu:
- Chúng tôi
là kẻ hậu bối muốn xin vào
yết kiến Lục Lão công.
Lục Lập Đỉnh
đoán biết họ là khách lạ
tìm đến, vì đất Giang Nam hiểm
trở, toàn là
sông rạch.
Nếu không có việc gì thì không
ai muốn dừng bước.
Không muốn
để khách lạ đứng chờ
lâu, Lục Lập Đỉnh chạy ra cổng,
thấy có ba người
khách tha phương,
thân hình lực lưỡng, cỡi
ngựa cao, lưng khoác thanh y đầy
bụi
trắng, đang
đứng chờ.
Thấy Lục
Lập Đỉnh cả ba đều xuống
ngựa, chắp tay thi lễ và nói:
- Chúng tôi
là kẻ ở xa, muốn tìm đến
đây ra mắt Lục lão công.
Lục Lập Đỉnh
nghe khách nhắc đến song thân mình,
long buồn ứa lệ đáp:
- Tôn nghiêm
tôi đã thất lộc hơn 3 tháng
naỵ. Quý vị là ai xin cho biết danh
hiệụ
Ba người
khách lạ nghe nói, mặt mày biến
sắc, vẻ mặt lo lắng của họ hiện
rõ trên
những vầng
sám đen và biến thành màu
đất. Họ như tán loạn, mất
trí, đứng
không nói
ra lờị
Lục Lập Đỉnh
chưa hiểu gì cả, thấy thế hỏi:
- Xin quý vị
cho biết quý vị đến đây
tìm phụ thân tôi có việc gì?
Ba người
đứng yên không đáp. Một
người cất tiếng than:
- Thôi thế
là hết! Thế là hết ! Chúng
ta không thể nàơ cản được
số mệnh.
Ba người
cúi đầu chào Lục Lập Đỉnh
một cách lễ phép và hấp tấp
lên ngựạ. Một người
bước
xuống ngựa nói:
- Lẽ nào
chúng ta đến đây mà không
vào từ đường bái
lạy anh linh của lão anh hùng.
Lục Lập Đỉnh
vội đỡ lời, nói:
- Thưa, tôi
không muốn làm phiền quý vị.
Một người
trả lời:
- Không, chúng
tôi rất thành kính anh linh của lão
anh hùng. vậy xin gia chủ cho
chúng tôi
đến từ đường làm
lễ lão công.
Lục Lập Đỉnh
đáp:
- Vậy tôi
xin mời quý vị theo tôị
Cả ba liền
xuống ngựa phủi sạch lớp
bụi mốc trên vai áo rồi bước
theo chân Lục Lập
Đỉnh vào
hậu sảnh.
Cả ba đứng
chắp tay trước bàn thờ
Lục công và phu nhân tỏ ra rất
cảm động. Họ đăm
đăm nhìn
trên bàn thờ rồi rồi khóc
tấm tức như người trong thân
thuộc. Lục Lập Đỉnh
cũng động
lòng trước cảnh tợng ấy,
rưng rưng đôi dòng lệ khóc
theọ
Trong ba người
có người dáng hơi thấp
và béo phệ nói:
- Châu hiền
đệ, chúng ta xin cáo biệt gia chủ
để lên đường.
Người
được gọi Châu hiền đệ
đưa tay lau nước mắt, cúi
chào Lục Lập Đỉnh nói:
- Thưa Lục
huynh, chúng tôi bái lễ xong, lục
Huynh cho phép chúng tôi từ biệt.
Lục Lập Đỉnh
ân cần mời:
- Xin quý vị
hãy cùng tôi ra tiền sảnh uống
chén trà cho ấm lòng đã.
Ba người
lễ phép, nói:
- Chúng tôi
không dám làm phiền gia chủ.
Nói xong ba người
liền quay gót bước ra cổng.
Lục Lập Đỉnh
thấy dáng điệu của ba người,
người nào trông cũng con nhà
võ, mà sao
đến cũng
hấp tấp, đi cũng hấp tấp
nên có ý nghi hoặc nghĩ thầm:
- "Chắc ba người
này có điều chi khẩn yếu".
Lục Lập Đỉnh
liền bước theo tận cổng.
Ba người
đến cổng liền chắp tay chào
Lục Lập Đỉnh một lần cuối
cùng rồi nhảy phóc
lên lưng
ngựạ
Một trong ba người
vừa đưa chiếc roi ngựa lên
thì vai áo bỗng hất ra để
lộ trên da một
vết bầm
đỏ ửng.
Lục Lập Đỉnh
trông thấy thất kinh, buột miệng kêu:
- Quí hữu
đã bị "xích luyện thần chưởng
" rồị
Bốn tiếng
"xích luyện thần chưởng" như
có sức mạnh lôi ba người
khách trở lại vơí
Lục Lập Đỉnh.
Ba người run lập cập quay ngựa
trở lại, đến trước
Lục Lập Đỉnh cúi
đầu nói:
- Ôi chao! Chúng
tôi kẻ ngu phu, đứng trước
núi Thái sơn mà không thấỵ
Lục hiệp sĩ
đã biết
chúng tôi là bị "xích luyện
thần chưởng " vậy xin mở lòng
nhau cứu giúp
chúng tôị
Lục Lập Đỉnh
khiêm nhường nói:
- Kẻ hèn
này võ công chưa rèn luyện được
bao nhiêụ Trước kia nhờ thân
phụ truyền
dạy nên
mới biết đôi chút về
chưởng thuật nàỵ
Ba người
khách lạ nhưbừng tỉnh, nhảy
phóc xuống ngựa, cúi rạp đầu
xuống đất nói:
- Trong lúc bối
rối, chúng tôi đã quên mất
Lục đại huynh là con của Lục lão
công lẽ
nào không
thừa hưởng cái di sản ấỵ
Lục Lập Đỉnh
không nói gì cả bước tới
đỡ ba người khách lạ,
dắt về đại sảnh để hỏi
thăm duyên
cớ. Trong lúc đang nói chuyện
thì Lục Vô Song hớt hãi từ
ngoài chạy
vào, miệng
nói rối rít. Lục Lập Đỉnh
bận tiếp khách không đẻ ý
đến lời nói của ái
nữ,
vội xua đuổi:
- Việc gì
mà rối ren thế, chớ có vô
lễ, hãy trở về hậu cảnh
lập tức.
Lục Vô Song
thấy cha mình không để ý đến
quan hệ liền thưa:
- Thưa cha, việc
này quan hệ lắm, không phải chuyện
thường. Có một người
đang
quật mả
bà nội của con.
Lục Lập Đỉnh
ngơ ngác cau mày hét:
- Súc sanh đừng
nói bậy! Có ai dám làm chuyện
phi thường ấỵ
Lục Vô Song
thấy cha mình không tin lời vội
cãi lại:
- Quả thật
như vậỵ Nếu cha không tin thì ra
gốc hoè sẽ thấỵ
Bấy giờ
Trình Anh đã về đến nhà
và cũng nói y như Lục Vô Song
đã nóị
Lục Lập Đỉnh
xưa nay vốn biết tánh của Trình
Anh không bao giờ đặt điều
nói nhảm
nên đem
lòng tin hỏi lại từ đâu
đuôị. Trình Anh kể chuyện ông
lão từ lúc ngồi trên bờ
hồ đến
lúc đào mả Hà Nguyên Quân.
Lục Lập Đỉnh
nóng lòng, nghe chưa hết câu chuyện
đã vội bước vào trong lấy
chiếc
đoản dao
giắt vào mình và gọi ba người
khách lạ nói:
- Xin mời
quý hữu theo tôị
Trời lờ
mờ tối, bốn cái bóng người
lướt nhanh về phía cây hoè.
Đến nơi, không thấy
bóng ông
già đâu cả, chỉ thấy cái
mộ đất đào tung toé, hai chiếc
quan tài bị đào lên
khỏi đất
và bật nắp trống rỗng.
Những đồ
khâm liệm vung vãi ra ngổn ngang. Lục
Lập Đỉnh bớc đến dòm
vào hai
quan tài thì
thấy hai tử thi không còn nữa,
chỉ thấy trên nắp in sâu những
dấu tay rất
lớn.
Ba người
khách lạ nhìn nhau sửng sốt thì
thầm:
- Hiện trạng
này chứng tỏ lão già chỉ
dùng tay không quật mộ và đoạt
tử thị Hành
động ấy
phải là kẻ có một võ công
siêu phàm mới làm được.
Lục Lập Đỉnh
cũng nghĩ thế. Ngoài sự khâm
phục tài nghệ của kẻ thù, Lục
Lập Đỉnh
còn phân
vân tự hỏi:
- Lão già
này có can hệ gì đến gia đình
ta, song thân tạ. Với hành động
quái nghiệp
này không
phải là một chuyện vô cớ.
Nghĩ như
thế, Lục Lập Đỉnh rút chiếc
đoản dao lăm le cầm trên tay, từ
từ đi quanh
hai ngôi mộ
để tìm vết chân cảu kè
thù lúc đến và lúc đị.
Nhưng tuyệt nhiên, ngoài
những dấu
tay in sâu trên chiếc quan tài, lão
già không còn để lại vết
tích gì nữạ
Lục Lập Đỉnh
tức giận hét lên:
- ác tặc
! Mi đã dùng thuật khinh công lui tới
nơi nàỵ
Vừa nói
Lục Lập Đỉnh vừa lăm lăm
lưỡi dao, nét mặt hầm hầm,
tiến từng bước về
phía đàng
trước như kẻ thù còn ẩn
núp đâu đâỵ
Bấy giờ
trời đã tối mịt. Bãi
tha ma vắng lặng như tờ. Đây
đó rải rác những cây
thùy
liễu đen
ngòm như những con thú dữ
rình mồị
Một vài
nhát đoản dao của Lục Lập Đỉnh
thoáng qua và cành thuỳ liễu rơi
tua tủa
phát ra tiếng
động rồi lại im lặng. Thỉnh thoảng
vài cơn gió thổi lẫn với
tiếng côn
trùng ra rỉ
nghe rất rùng rợn.
Lục Lập Đỉnh
càng tức giận , lòng can đảm
càng nhiềụ Chàng vung đoản
dao đi vào
các lùm
cây rậm, lá cành rơi lả tả.
Chẳng biết như thế có làm
nguôi cơn giận của
chàng không?
Ba người khác lạ đứng
đàng xa thỉnh thoảng nghe Lục Lập
Đỉnh chặc
lỡi nói
một mình:
- Thế này
thì chắc hắn phải có thuật
khinh công siêu việt.
Nghĩ thế,
Lục Lập Đỉnh lại dùng thuật
khinh công chạy khắp vùng, ẩn hiện
trong
bóng tối
chập chờn, hy vọng tìm ra địch
thủ. Nhưng vô hiệu, sau khi tìm khắp
nơi,
Lục Lập Đỉnh
lại trở về trước ngôi
mộ ôm mặt khóc sướt mướt.
Ba người
khách thấy thế khuyên giải:
- Thưa Lục
Huynh! Lục huynh hãy an tâm. Chúng tôi
tin chắc rồi đây thế nào
cũng
tìm ra ác
tặc nàỵ
Lục Lập Đỉnh
giương đôi mắt tròn xoe nói
lớn:
- Lão già
là aỉ Có liên quan gì đến
gia đình ta ? Các ngươi đã
biết sao các ngươi không
nói ?
Một trong ba người
khách thưa:
- Câu chuyện
này rất dài dòng và bí hiểm,
chúng ta không nên ở đây
mà đàm luận.
Xin Lục huynh cùng
chúng tôi về đại sảnh, đem
hết trí ra xét đoán thế nào
cũng tim
ra được
duyên cớ.
Lục Lập Đỉnh
như hối hận trước cử
chỉ quá bồng bột của mình tỏ
vẻ ân hân nói:
- Xin quý khách
thứ lỗi ! Tôi vì quá đau
khổ nên đã thất lễ.
Ba người
khách ôn tồn thưa:
- Xin Lục huynh
đừng nghĩ thế.
Bốn người
trở về Lục gia trang, vào an toạ
nơi đại sảnh. Nét mặt Lục
Lập Đỉnh vẫn
rầu rầu
chưa nguôị Sau một vài chung trà,
Lục Lập Đỉnh lui vào hậu đường
tim phu
nhân kể
lại sự tình. Nhưng lúc nãy
giờ, sau khi nghe câu chuyện Lục Vô
Song kể lại,
phu nhân xách
kiếm ra đi chưa về. Không tìm
gặp vợ, Lục Lập Đỉnh quay ra
đại sảnh
để cũng
khách hàn huyên.
Ba người
khách bắt đầu kể lại câu
chuyện của họ bị "xích luyện thần
chưởng " cho
Lục Lập Đỉnh
nghẹ
Họ là những
người hộ tống làng hoa thuộc
đất Sơn Đông. Một người
họ Tô, một
người
họ Long và một người họ Thân
Vừa nghe
qua tên họ, nghề nghiệp của các
vị khách Lục Lập Đỉnh đã
bất bình nói:
- Ta xưa nay có
bao giờ quen với những người
hộ tống. Các ngươi tìm đến
nhà ta ý
muốn gì?
Ba người
khách lễ mễ đứng dậy
chắp tay nói:
- Xin Lục huynh
rộng lòng thương cứu mạng mặc
dầu chúng tôi là kẻ hèn mọn
không
dám được
Lục huynh chiếu cố.
Lời rên
rỉ ấy làm cho Lục Lập Đỉnh
động lòng. Chàng hỏi:
- Thôi, các
ngươi hãy đứng dậy và
kể cho ta nghe vì sao laị bị "xích luyện
thần
chưởng
"?
Hai người
họ Long và Tô đồng thưa:
- Cả ba chúng
tôi đều thụ thương bởi
độc thủ "xích luyện thần chưởng
".
Vừa nói
họ vừa lật áo đưa vai cho
Lục Lập Đỉnh xem.
Thấy những
dấu máu tay ửng hồng rùng rợn,
Lục Lập Đỉnh hét lên:
- Vì sao cả
ba người cũng bị một lần
? Kẻ nào đã dùng ngón độc
thủ đấỷ Vì sao các
ngưbơi lại
biết thân phụ ta có thể chữa
mạng cho các ngươi ?
Người
họ Long thưa:
- Các đây
bảy hôm chúng tôi có áp tải
một chiếc xe từ Sơn Đông
đến Phúc Kiến. Khi
đến vùng
Dương chân, vì khí trời oi
ả nên chúng tôi tạm dừng
chân tại một tửu điếm
để giải
khát. Bỗng chúng tôi thấy xa xa
có một người cỡi ngựa
xăm xăm đi tớị. Đến
gần thì
ra đó là một đạo cô, khoác
chiếc áo hoàng bào, ngồi trên
lưng một con lừa
thấp, tuổi
vào trạc trung niên nhưng nhan sắc còn
cực kỳ diễm lệ. Đạo cô
đến trước
quán cho ngựa
dừng lại, bước đến
gọi tửu điếm pha trà. Trong nhóm
chúng tôi có tên
Châu này
vốn háo sắc, Nay gặp mỹ nhân
khó có thể bỏ quạ. Chàng bước
đến giai nhân
vừa cười
vừa nói:
- Cô nương
đi một người một ngựa,
thân gái dặm trường không
sợ cường đạo hay sao
? Thôi hãy
cũng tôi sớm tối cho có bạn
đường , ý cô nương
nghĩ thế nào ?
Người
đẹp mỉm cười đáp:
- Thưa, tiên
nữ nghĩ rằng cường đạo
đâu có đáng ngại bằng
quí vị hộ tống phiêu xạ
Dứt lời
nàng đưa bàn tay ngọc vổ nhẹ
vào vai tên Châụ. Lạ thay, chàng
Châu đang tươi
tỉnh bỗng
mặt mày xanh xám, tay chân run lẩy
bẩy, hàm răng đánh vào nhau
cầm cập
như bị gió
lạnh rồi toàn thân lảo đảo
ngã quỵ xuống đất.
Nghe đến
đây, Lục Lập Đỉnh nhìn kỹ
lại tên Châu từ đầu đến
chân và nói:
- Ngón đó
gọi là ngón "Cửu do tục thủ".
Con quái tắc ấy thật là nham hiểm.
Người
họ Long kể tiếp:
- Còn lại
tôi và Tô hiền đệ. Cả
hai chúng tôi đều hoảng hốt.
Tôi bước đến đỡ
Châu
hiền đệ
, còn Tô hiền đệ nóng nảy
xỉ vào mặt đạo cô mà rằng:
- Sao đạo
cô nỡ ác tâm dùng tà
thuật hại chúng tôi ?
Đạo cô
không đáp, chỉ mỉm cười
bước đến bên chúng tôi,
cũng lấy tay vỗ nhẹ vào vai
tôị Tôi
cảm thấy toàn thân như bị lửa
đốt, rồi lạnh giá như băng.
Chúng tôi lảo đảo
ngã xuống
đất. Bọn phu xe thấy thế đứng
nhìn trơ trơ như những tượng
đá.
Đạo cô
nhìn chúng tôi bĩu môi khinh bỉ:
- Tài nghệ
của chúng bay chỉ có thế mà
dám đảm đương bảo vệ
phiêu xa, dám trương
cờ đến
đất Giang Nam này thì chúng bay quả
cũng to gan thật.
Đoạn đạo
cô chỉ vào mặt ba chúng tôi nói:
- Đứa
nào muốn tận số hay đến đây
ta cho nếm một chưởng nữạ
Tôi sợ
đạo cô nổi giận, tặng thêm
cho chúng tôi mỗi người vài
chưởng nữa thì vong
mạng nên
vôi thưa:
- Xin đạo
cô tha cho chúng tôi tội thất lễ.
Đạo cô
cười với cái cười
khinh bỉ nói:
- Thế ra đến
bây giờ chúng bây mới
biết cái uy của chúng bây sao ?
Chúng tôi
tranh nhau nói:
- Thưa, chúng
tôi không dám thất lễ nữa,
xin bái phục đạo cộ
Đạo cô
trở ngược chiếc quạt lông
đang trên tay, dùng cán gõ nhẹ
vào đầu tôi một cáị
Ôi Chúa!
Không biết bao nhiêu luồng tử
khí khác thường, vừa nóng
vừa lạnh chạy
khắp mình
khiến toàn thân bủn rủn và
cực kỳ đau đớn. Tôi
chắp tay lạy lục nói:
- Muôn lạy
đạo cô ! Chúng tôi xác phàm
mắt thịt, đứng trước
núi Thái sơn mà không
biết, xin đạo
cô chớ chấp.
Lời van
vỉ của tôi làm cho nét mặt của
đạo cô có dịu lại, nàng
nói:
- Sư phụ ta
chỉ dạy ta thuật đánh người
mà không truyền thuật cứu ngườị.
Ta cho các
người
biết, kẻ nào đã trúng độc
của ta thì mạnh lắm cũng chỉ
sống được 10 ngày thôị
Nói xong, đạo
cô lại nhoẻn miệng cười, phe
phẩy chiếc phất trần phủi sạch
bụi trên
vạt áo
rồi đủng đỉnh bước
ra, ung dung lên lưng lừa như một khách
thừa lương giục
cương rảo
bước.
Bấy giờ
nỗi lo sợ chiếm cả tâm hồn
tôị. Tôi không còn lưu giữ
thể diện trước bọn xa
phu nữa.ï
Tôi rán sức chạy theo đạoc
ô và quỳ gối van lơn:
- Xin đạo
cô hãy thương tình cứu mạng
chúng tôị. Được sống
chúng tôi nguyện kết cỏ
ngậm vành.
Lục Lập Đỉnh
nghe đến đây cau mày làm cho
người tên Long hoảng sợ, nói:
- Thưa Lục
chủ, chúng tôi đến đây
mong được Lục chủ cứu
mạng. Sự tình ra sao thế
chúng tôi
kể lại thế, không dám thêm bớt.
Lục Lập Đỉnh
nói:
- Được,
các ngươi cứ kể tiếp cho
ta nghẹ
Người
tên Long kể tiếp:
- Trong lúc tôi
lạy lục cầu xin cứu mạng thì
đạo cô quay lại cười nói:
- Thôi được
! Ta chỉ cho các ngươi một con đường
sống nhưng con đường nầy
hy
vọng mong manh
đấỵ. Sống hay không là do ở
số mạnh của các ngườị
.Vậy các ngươi
hãy đến
trấn Lăng Hồ, phủ Hồ Châu,
gặp vị lão anh hùng Lục Triển
Nguyên may ra
có thể
cứu mạng được. Ta nhắn
lời hỏi thăm và ta sẽ gặp
lãọ
Đôi mày
Lục Lập Đỉnh càng cau lại, chàng
vừa kinh ngạc vừa băn khoăn
tự hỏi:
- Như thế
viêc quật mồ song thân ta và việc
trên hẳn có liên quan với nhau
chăng?
Thật lạ lùng
làm sao ?
Người
tên Long tha:
- Theo ý kẻ
hèn này thì hai việc ắt có
gì mật thiết và quan hệ với
nhaụ
Lục Lập Đỉnh
hỏi:
- Với lời
rên rỉ của ngươi, nữ tặc
quyết định như thế nào ?
- Tôi những
hy vọng lời rên rỉ của tôi
sẽ làm mềm lòng đạo cô
đó nhưng ngờ đâu,
nàng một
mực như đe doạ:
- Đây đến
Hồ Châu còn xa, các ngươi còn
bao nhiêu thời khắc nữa mà
lại phí phạm
vào những
hy vọng hão huyền.
Nói xong nàng
thức lừa cất vó. Bụi đường
tung lên. Trong khoảng khắc chúng tôi
không còn
thấy bóng nàng đâu nữạ.
Chúng tôi nhìn nhau ngao ngán và
không thể
không tin lời
của đạo cộ
- Bấy giờ
ba anh em chúng tôi, trên vai nào cũng
in đậm một vết máu ửng đỏ
mang
dấu năm
ngón tay của mỹ nữ. Vết hồng
chưởng càng ngày càng ăn
rộng ra, chúng
tôi còn
chỉ có cách đến Lục Gia trang
nhờ Lục công cứu mạng. Nhưng
đến đây thì
Lục công
đã thành người thiên cổ.
Chúng tôi tuyệt vọng nghe tin ấy như
một bản án
tử hình,
chúng tôi không còn đủ trí
óc để nghĩ rằng Lục huynh là
người thừa kế Lục
Công hẳn
thừa hiểu cái bí quyết cứu
nhân độ thế. Vậy mong Lục huynh
thương tình
cứu mạng,
chúng tôi sẽ xin kết cỏ ngậm
vành.
Lục Lập Đỉnh
ngồi nghe tên Long kể một hồi rồi
chậm rãi nói:
- Ta từ
nhỏ chỉ biết luyện tập trong sân
nhà, chưa bao giờ dấn thân trên
các bước
phiêu lưu
mạo hiểm. Các ngươi không biết
đến ta cũng không lấy làm
lạ.
Lời nói
của Lục Lập Đỉnh tuy có vẻ
khiêm tốn song thực ra còn đượm
một nét tự phụ
vô cùng
tinh tế.
Chàng đứng
dậy đi tới đi lui trong phòng
với dáng điệu hiên ngang tự
đắc. Trông dáng
điệu ấy
ba người khách mừng thầm
vì nghĩ rằng Lục Lập Đỉnh
có đủ tài năng cứu
mạng.
|