LỤC
MẠCH THẦN KIẾM - HỒI 92
Đồng Mỗ ép nhà sư phá
giới
Kim Dung
Tối hôm
ấy Đồng Mỗ nặng lời
thoá mạ Vô Nhai Tử và Lý
Thu Thuỷ, không
kiêng dè
bất cứ một danh từ đê
tiện thô tục nào.
Hư Trúc
tai nghe mụ chửi rủa cực kỳ
độc ác khiến cho nhà sư lúc
bấy giờ
nghĩ đến
điều nhân quả theo thuyết nhà
Phật nên thương hại mụ hơn là
căm
hận. Hư Trúc
muốn mở lời khuyên can Đồng
Mỗ nhưng miệng lưỡi vụng về
nên lại
thôi.
Hôm sau Thiên
Sơn Đồng Mỗ lại truyền thụ
cho Hư Trúc khẩu quyết về
chưởng
pháp thứ hai.
Đến buổi
chiều ngày thứ năm, trên đường
thẳng tiến bỗng thấy phía trước
có
khói lửa
trù mật, thì hai người đã
trước một toà thành lớn.
Đồng Mỗ
nói:
- Đây là
Linh Châu, thành đô nước
Tây Hạ, ngươi còn mấy cái
khẩu quyết
về phép
"cầm nã" chưa thuộc hết. Vậy đêm
nay tạm trú ở ngoài phía Tây
thành Linh Châu,
để mai sáng chúng ta còn phải
đi luôn hơn hai trăm dặm
nữa rồi
mới quay trở lại Linh Châu được.
Hư Trúc
ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao chúng
ta không thẳng đến Linh Châu mà
phải đi thêm mấy trăm
dặm nữa?
Đồng Mỗ
đáp:
- Đương
nhiên là chúng ta phải đến
Linh Châu, nếu không thì sao gọi là
vào
sâu hiểm
địa được?
Lại qua một
ngày nữa, Hư Trúc đã thuộc
lòng những khẩu quyết về sáu
chiêu "Thiên
Sơn chiết mai thủ".
Đồng Mỗ
nhân lúc ở ngoài cánh đồng
rộng, truyền thụ cho Hư Trúc về
cách
áp dụng
những khẩu quyết đó. Vì
mụ bị đứt một chân nên
phải ngồi bệt
xuống đất
để chỉ điểm những chiêu
thức cho Hư Trúc.
Môn "Thiên
Sơn chiết mai thủ" tuy chỉ có sáu
chiêu nhưng nó bao hàm
những tinh
tuý về võ học của phái Tiêu
Dao. Trong chưởng pháp và phép
cầm nã
lại bao gồm cả kiếm pháp, đao
pháp, tiên pháp, chưởng pháp,
trảo
pháp và
thủ pháp cùng là những tuyệt
chiêu để sử dụng binh khí.
Vì môn
này biến
hoá thâm diệu rất là phức
tạp nên Hư Trúc không thể trong
một lúc
học nhiều
quá được.
Thiên Sơn
Đồng Mỗ nói:
- Môn "Thiên
Sơn chiết mai thủ" này của ta vĩnh
viễn không ai học được
hoàn toàn.
Sau này nội công ngươi càng cao
thì ngươi biết càng rộng. Bất
luận là
những chiêu thức võ công
nào trong thiên hạ, ngươi chỉ dùng
sáu
chiêu "chiết
mai thủ" là có thể hoá giải
được hết. Điều cần
nhất là phải học
cho kỹ. Khẩu
quyết thì ngươi đã thuộc
lòng cả rồi. Từ nay trở
đi, đạt tới
trình độ
nào là tuỳ ở nươi đấy.
Hư Trúc
nói:
- Sở dĩ
tiểu tăng mà học môn "Thiên Sơn
chiết mai thủ" cũng chỉ vì lý
do
bảo vệ cho
tiền bối mà thôi.
Thiên Sơn
Đồng Mỗ để ý dòm ngó
hết mé tả qua mé hữu của
Hư Trúc, tựa
hồ như nhìn
xem một quái vật gì ít thấy ở
trên đời. Nét mặt mụ ra
chiều kinh
dị. Hồi
lâu mụ mới thở dài nói:
- Phép "Thiên
Sơn chiết mai thủ" của ta so với
võ công phái Thiếu Lâm còn
cao thâm ảo
diệu hơn. Vậy ngươi hãy cố
gắng học tập và ghi nhớ những
khẩu quyết
mà ta đã dậy, sau này ngươi
sẽ trở thành vô địch
thiên hạ. Ngươi
cứ khư
khư giữ lấy phái Thiếu Lâm
thì chẳng khác gì bỏ viên ngọc
quý để
giữ lấy
một mảnh ngói tầm thường.
Thật là ngu dốt hết chỗ nói!
Ta cũng
biết rằng
ngươi khó mà quên hẳn nguồn
gốc được. Vậy ngươi hãy
nhắm mắt
lại nghỉ
ngơi một chút, chờ cho trời
tối sẽ vào thành Linh Châu.
Vào khoảng
canh hai đêm hôm ấy, Đồng Mỗ
bảo Hư Trúc cõng mình lên
vai, chạy thẳng
tới thành Linh Châu. Đến nơi,
nhà sư liền nhảy qua vòng
thành vào
đến chân tường từ
từ hạ mình xuống. Trong thành
và ngoài thành
cuộc phòng
bị rất là nghiêm mật, từng
đội kỵ binh thiết giáp cầm đuốc
giơ
cao lên đi
lại tuần tiễu. Quân đội nước
Tây Hạ binh cường mã tráng,
uy thế
cực thịnh.
Hư Trúc
tuy kiến thức hẹp hòi nhưng chuyến
này y ra khỏi chùa xuống núi,
dọc đường
đã gặp quân Tống nhan nhản,
nhưng so với quân đội Tây
Hạ thì
thấy còn
kém xa.
Đồng Mỗ
nói nhỏ chỉ điểm cho nhà sư,
bảo y đi sát vào chân tường
cao chạy
thẳng về
phía tây bắc.
Hư Trúc
đi chừng được hơn ba
dặm, bỗng thấy lầu cao ngất trời.
Sau toà lầu
này, nhà
cửa san sát và cách kiến trúc
cực kỳ hùng vĩ. Trên nóc
nhà ánh
sáng chói
lọi vì mái nhà toàn lợp
bằng ngói thuỷ tinh.
Hư Trúc
thấy những nóc toà nhà này
cũng tương tự như những
nhà trong khu
vực chùa
Thiếu Lâm nhưng còn rực rỡ
xa hoa hơn nhiều. Y khẽ lên tiếng:
- A di đà
Phật! Nơi đây dường như
cũng là một ngôi chùa lớn?
Đồng Mỗ
không nhịn được phải bật
cười nói:
- Tiểu hoà
thượng thật chẳng biết gì.
Đây là hoàng cung nước
Tây Hạ chứ có
phải chùa
chiền nào đâu.
Hư Trúc
giật mình đánh thót một cái
hỏi:
- Đây là
hoàng cung ? Chúng ta vào làm chi?
Đồng Mỗ
đáp bằng một giọng ỡm
ờ:
- Để nhờ
đức Hoàng đế che chở
cho. Con mụ Lý Thu Thuỷ không tìm thấy
thi thể ta, biết
ta chưa chết, chắc hắn sẽ sục
tìm khắp nơi. Trong vòng hai
mươi dặm
vuông, chắc chỉ có một nơi hắn
không sục tìm đến tức là
nhà hắn.
Hư Trúc
nói:
- Tiền bối
thiệt là người thông minh diệu
kế. Chúng ta có chỗ tạm trú
được
một ngày
là công lực tiền bối lại
tăng thêm được một năm.
Vậy chúng ta cứ
vào trong nhà
Lý Thu Thuỷ mà ẩn.
Đồng Mỗ
đáp:
- Thì nhà
y ở đây chứ đâu.
Ngươi phải cẩn thận, có người
đi tới đó!
Hư Trúc
chùn người lại nấp vào
góc tường. Bỗng thấy bốn
bóng người từ mé
Đông đi
lại. Lúc tám người gặp nhau,
họ khẽ vỗ tay một cái rồi quay
trở lại.
Thân pháp
tám người này rất mau lẹ,
chắc chắn võ công họ không
phải hạng
tầm thường.
Đồng Mỗ
nói:
- Bọn ngự
tiền thị vệ đi khỏi rồi, người
mau mau nhảy vào phía trong bức
tường
này. Chỉ lát sau lại có bọn tuần
tiễu khác đến ngay đấy.
Hư Trúc
thấy khí thế quân mã oai nghiêm
thì không khỏi khiếp sợ, run run
nói:
- Trong hoàng
cung này có rất nhiều tay cao thủ,
không chừng bọn họ phát
giác ra chúng
ta vào đây rồi. Thiệt là nguy
hiểm! Chúng ta có nên vào nhà
Lý Thu Thuỷ
nữa hay không?
Đồng Mỗ
tức giận nói:
- Ta đã
bảo đây là nhà Lý Thu Thuỷ
rồi mà!
Hư Trúc
hỏi:
- Sao lúc nãy
tiền bối lại bảo đây là
hoàng cung?
Đồng Mỗ
đáp:
- Ngốc hoà
thượng! Con tiện nhân đó là
Hoàng thái phi thì nhà hắn ở
trong
hoàng cung này
chứ còn ở đâu nữa?
Hư Trúc
không bao giờ ngờ tới
Lý Thu Thuỷ lại là Hoàng thái
phi nước Tây
Hạ. Nhà
sư còn đang ngơ ngẩn thì lại
thấy bốn bóng người từ
phía Bắc đi
tới.
Chờ cho
bọn này đi qua Hư Trúc nói:
- Tiền...
Nhà sư vừa
mới nói ra được một
chữ "tiền" thì Đồng Mỗ
đã giơ tay ra bịt
miệng y.
Nhà sư còn
đang ngơ ngác, bỗng thấy sau bức
tường cao lại có bốn bóng
người
lặng lẽ đi tới. Bốn bóng
người xuất hiện một cách
đột ngột không ai
ngờ bọn
họ lại nấp trong bóng tối.
Bốn người
đi khỏi rồi Đồng Mỗ lại
vỗ lưng Hư Trúc nói:
- Đi vào
con đường nhỏ này!
Hư Trúc
thấy mười sáu người
đi tuần vừa rồi, thì biết
rằng mình đang ở chỗ
cực kỳ
nguy hiểm. Nếu không có Đồng
Mỗ chỉ điểm tất đã bị
bọn họ phát
giác ra rồi.
Bây giờ nhà sư không nghĩ
ngợi gì nữa, nhất nhất
tuân theo lời
Đồng Mỗ,
cõng mụ đi vào đờng hẻm.
Hai bên đường hẻm đều
có tường
cao. Thực
ra đây chỉ là một hẻm nhỏ
giữa hai toà lâu đài.
Hai người
đi qua con đường nhỏ hẹp
thì một đến khóm mẫu đơn,
liền nấp
vào đó
một lúc để chờ cho tám
tên ngự tiền thị vệ đi khỏi
rồi lập tức xuyên
qua một hòn
non bộ lớn.
Hòn non bộ
này lối đi ngóc ngách dẫn
về phía Bắc, dài có đến
năm sáu chục
trượng.
Hư Trúc
nghe lời Đồng Mỗ chỉ điểm,
mỗi lần chỉ đi được
mấy trượng rồi
dừng bước
lại môt lúc. Mà lạ thay, mỗi
lần Hư Trúc dừng lại đều
thấy bọn
ngự tiền
thị vệ đi tuần qua đó, tựa
hồ Đồng Mỗ chỉ huy đám
ngự tiền thị vệ
này vậy.
Chúng đi tuần những đâu,
vào giờ nào mụ đều biết
hết, không sai
chút nào.
Hư Trúc
lúc ẩn lúc hiện đi như vậy
chừng độ nửa giờ thì
đến một khu, bốn
mặt toàn
là những gian nhà thấp bé
hủ lậu. Từ đây không thấy
bọn thị vệ
xuất hiện
nữa.
Đồng Mỗ
trỏ căn nhà đá lớn ở
về mé tả phía trước nói:
- Vào đây!
Hư Trúc
thấy trước căn nhà đá
này là một khoảng đất trống
khá rộng. ánh
trăng chiếu
xuống sáng tỏ, mà chung quanh chẳng
có chỗ nào ẩn núp được.
Hư Trúc
liền hít mạnh một hơi chân khí
rồi tung người nhảy về phía
trước
thì thấy
một tòa nhà đá, xây bằng
những phiến đá vuông đến
năm thước, dày
vô cùng.
Cửa toà thạch thất này là
tám cây tùng đảo vuông để
khít liền vào
nhau.
Đồng Mỗ
nói:
- Mau mau kéo
cửa lớn mà vào trong đó
đi!
Hư Trúc
ngập ngừng hỏi:
- Lý Thu Thuỷ
ở đây ?
Đồng Mỗ
đáp:
- Không phải!
Kéo cửa vào đi!
Hư Trúc
nắm lấy cái vòng sắt đóng
vào cửa kéo chệch ra một bên.
Cửa mở
ra, bên trong
lại còn một tầng cửa nữa.
Hơi lạnh bốc ra không khác tiết
trọng
đồng.
Lúc này
đang tháng ba. Trên đỉnh núi
cao tuy còn tuyết đọng, nhưng dưới
đất thì
đã băng rữa tuyết tan, trăm
hoa đua nở trông tựa gấm
thêu. Thế mà
tầng cửa
trong này vẫn còn đóng lại
từng mảng băng to lớn.
Đồng Mỗ
nói:
- Đẩy cửa
vào trong!
Hư Trúc
đưa tay đẩy. Cánh cửa từ
từ mở ra, mới mở chừng
một thước thì
một luồng
khí lạnh đã xông thẳng vào
mặt. Hư Trúc nội công thâm hậu,
nên
không sợ
rét. Mấy bữa trước đây
y ở trên đỉnh núi cao đây
tuyết đọng cũng
chẳng biết
rét mớt là gì. Nhưng lần
này luồng khí lạnh xông ra một
cách
đột ngột,
y phải run lên bần bật. Hư Trúc
đẩy cánh cửa mở rộng
thêm ra thì
thấy bên
trong chất đầy những bao vải
đựng gạo cao lên đến nóc,
tựa hồ như
một kho lương.
Mé tả có lối đi vào.
Nhà sư rất
lấy làm kỳ, hỏi:
- Sao kho lương
này lại lạnh đến thế?
Đồng Mỗ
cười nói:
- Đóng
cửa lại đi! Chúng ta vào được
trong kho nước đá này là
không việc gì
rồi!
Hư Trúc
ngạc nhiên hỏi:
- Đây là
kho nước đá chứ không
phải kho lương ?
Nhà sư vừa
nói vừa đóng hai cánh cửa
lại.
Đồng Mỗ
vui vẻ nói:
- Ngươi vào
mà coi!
Cánh cửa
đóng lại rồi, trong kho tối mù
mịt, giơ bàn tay không trông rõ
ngón. Hư
Trúc mò mẫm đi về mé tả.
Càng vào sâu khí lạnh lại càng
ghê
gớm. Tay
trái Hư Trúc đa ra chạm vào một
phiến đá vừa lạnh vừa
cứng,
biết ngay là
một khối nước đá.
Trong lúc Hu
Trúc đang lấy làm quái dị
thì Đồng Mỗ bật lửa lên,
y trông
thấy một
cảnh lạ là bốn mặt toàn là
những khối nước đá
lớn vuông vắn như
những viên
gạch to. ánh lửa lập loè chiếu
vào những khối băng lúc xanh
lúc
vàng, trông
thật là mỹ ảo.
Đồng Mỗ
nói:
- Vào nữa
đi.
Lúc này
mụ đã đứng xuống rồi.
Mụ lấy tay vịn vào những tảng
nước đá rõ
rồi một
chân hữu nhảy lò cò đi
trước. Đi quanh mấy khúc thì
đến một góc
nhà có
một cửa động lớn thông
xuống dưới đường hầm.
Hư Trúc
đi theo mụ, thấy cửa động
có từng bậc đá đi xuống.
Đi hết bậc đá
thì tới
một gian nhà lớn cũng chứa
nước đá.
Đồng Mỗ
nói:
- Kho nước
đá này chắc còn một tầng
nữa.
Quả nhiên
bên dưới tầng thứ hai lại
còn một gian nhà đá lớn
nữa và cũng
chứa đầy
những khối nước đá.
Đồng Mỗ
thổi tắt lửa đi, ngồi xuống
nói:
- Chúng ta đã
vào sâu tới tầng hầm thứ
ba này thì con tiện nhân kia có quỷ
quái đến
đâu chưa chắc đã tìm đến
nơi được.
Mụ nói
xong thở phào một cái, mấy bữa
nay tuy ngoài mặt mụ vẫn trấn tĩnh
như thường
mà trong lòng rất nao núng. Một phần
vì mụ lo những tay cao
thủ ở
nước Tây Hạ đông như
kiến, làm sao tránh cho được
tai mắt bọn này;
một phần
lúc nào cũng phải vận khí,
đầu óc căng thẳng đến
bây giờ mới hơi
yên lòng.
Hư Trúc
thay bốn bề khí lạnh thấm vào
người thì thở dài nói:
- Lạ thật!
Lạ thật!
Đồng Mỗ
hỏi:
- Có chi mà
lạ?
Hư Trúc
đáp:
- Trong hoàng
cung nước Tây Hạ họ chứa
làm gì những khối nước
đá vô giá
trị này?
Đồng Mỗ
cười đáp:
- Những
khối nước đá này về
mùa đông thì chẳng đáng
gì, nhưng đến mùa
viên nhiệt
thì quý báu vô ngần. Ngươi
thử nghĩ mà coi, những khi nóng
bức
mồ hôi
đầm đìa, nếu có một
vài tảng nước đá để
bên mình sẽ sung sướng
biết bao? Thế
rồi trà sen, chè đậu hay nước
bạc hà, bách hợp mà bỏ
mấy hạt
nước
đá vào , mùi vị sẽ thơm
ngon biết mấy.
Hư Trúc
tỉnh ngộ nói:
- Tuyệt diệu!
Tuyệt diệu! Nhưng đem những tảng
những đá lớn thế này
vào
trong kho tốn
biết bao công trình. Làm thế chẳng
hoá ra tốn kém lắm ?
Đồng Mỗ
bật cười đáp:
- Đức
hoàng đế quyền hành rộng lớn,
nhất hô bách ứng thì muốn
làm gì mà
chẳng được,
có quản ngại chi đến hao phí
nhân lực?
Hư Trúc
gật đầu đáp:
- Làm hoàng
đế kể ra cũng sướng thật,
nhng càng sướng lắm lại càng
tổn
âm đức.
Trước nay tiền bối đã
vào đây bao giờ chưa mà
mỗi khi bọn ngự
tiền thị
vệ tuần tra đến khu vực nào
thì tiền bối đều biết rõ?
Đồng Mỗ
đáp:
- Ta đến
kiếm con tiện nhân đó để
rửa hận, dĩ nhiên đã tới
hoàng cung này
nhiều lần
chứ không phải một. ^^^ bọn thị
vệ này còn cách xa ngoài mười
trượng
ta đã nghe rõ rồi, có chi là
lạ?
Hư Trúc
khen rằng:
- à! Té
ra là thế! Tiền bối được
trời cho một đôi thần nhĩ
người thường
không thể
bì kịp.
Đồng Mỗ
nói:
- Có phải
trời cho thần nhĩ gì đâu?
Đó là do sự luyện tập mà
ra.
Hư Trúc
nghe mụ nói vậy chợt nghĩ đến
công cuộc tu luyện của mụ ở
trong
kho nước
đá này chẳng có chim muông
chi hết thì lấy đâu ra máu
tươi cho
mụ uống?
Chẳng hiểu mụ làm thế nào
để luyện được môn "Thiên
thượng địa
hạ duy ngã
độc tôn"?
H ưTrúc
lại nghĩ đến ngoài kia dù có
nhiều lương thực, nhưng ở
trong kho
băng này
không có cách nào đốt lửa
nấu chín được, chẳng lẽ
đành ăn gạo
sống ?
Đồng Mỗ
thấy nhà sư hồi lâu không lên
tiếng liền hỏi:
- Ngươi nghĩ
gì vậy?
Hư Trúc
liền trình bày ý kiến của
mình cho Đồng Mỗ nghe.
Đồng Mỗ
cười nói:
- Ngươi tưởng
trong những bao tải kia là lương
thực cả đó sao? Không phải
đâu, toàn
là bao cát cả ^^^, ngươi có thể
ăn cát để sống được
không?
Hư Trúc
nói:
- Nếu vậy
thì chúng ta phải ra ngoài tìm kiếm
thức ăn ?
Đồng Mỗ
đáp:
- Trong nhà bếp
thiếu gì gà vịt? Có điều
máu gà, vịt, dê, lợn không
được tốt
bằng máu
dê rừng và hươu nai như ở
trên đỉnh núi tuyết mà thôi.
Vậy chúng
ta phải vào
ngự hoa viên để bắt những
con hạc, con công hay chim uyên
ương, chim
anh vũ. Máu để ta uống, thịt
để ngươi ăn, thế là được
rồi.
Hư Trúc
vội nói:
- Không được!
Không được! Tiểu tăng khi
nào dám sát sinh và ăn mặn!
Rồi y nghĩ
bụng:
- Đồng
Mỗ đã đến được
nơi an toàn rồi, chắc chẳng cần
phải có mình hộ vệ
nữa.
Nghĩ vậy
liền nói:
- Tiền bối!
Người ta thường nói: "Đã
không đồng đạo thì không
cùng mưu
tính với
nhau được". Tiểu tăng là
đệ tử nhà Phật không thể
nhìn tiền bối sát
sinh được.
Vậy tiểu tăng xin cáo từ.
Đồng Mỗ
hỏi:
- Ngươi định
đi đâu?
Hư Trúc
đáp:
- Tiểu tăng
về chùa Thiếu Lâm.
Đồng Mỗ
cả giận nói:
- Ngươi không
đi được mà phải ở
lại đây giúp ta. Khi nào ta luyện
thần công
xong, giết được
con tiện nhân đó rồi, bấy giờ
ta sẽ trả ngơưi về chùa Thiếu
Lâm.
Hư Trúc
nghe mụ nói chờ luyện công xong
để giết Lý Thu Thuỷ thì lại
càng
không muốn
ở gần mụ cho thêm tội nghiệt,
liền đứng dậy nói:
- Tiền bối!
Tiểu tăng muốn khuyên tiền bối
nhưng tiền bối nhất định không
chịu nghe. Huống
chi tiểu tăng kiến thức hẹp hòi,
miệng lưỡi vụng về, chẳng
biết tìm
câu gì khuyên giải cho được,
chỉ nghĩ rằng mối oan thù nên
cởi ra
chớ nên
thắt chặt. Lúc nào buông tay được
thì buông ngay.
Hư Trúc
vừa nói vừa đi về phía
những bậc đá.
Đồng Mỗ
quát lên:
- Ngươi đứng
lại đã! Ta không bằng lòng
cho ngươi đi!
Hư Trúc
nói:
- Tiểu tăng
xin đi thôi...
Hư Trúc
muốn nói thêm: "Mong rằng tiền bối
luyện thần công xong xuôi
một cách
bình yên".
Nhưng y lại
nghĩ nếu mụ luyện thân công xong
thì chẳng những một mình
Lý Thu Thuỷ
khó toàn tính mạng mà cả bọn
Ô lão đại, ba mươi sáu động
chúa, bảy
mươi hai đảo chúa, cùng bọn
Mộ Dung Phục, Bất Bình đạo nhân
cũng khó
lòng mà thoát khỏi tay mụ.
Hư Trúc
càng nghĩ càng lo, không nói gì
nữa, chân bước lên bậc
đá... Đột
nhiên hai gối
nhũn ra, ngã lăn xuống đó,
không nhúc nhích được. Hư
Trúc
biết mình
đã bị Đồng Mỗ điểm
huyệt.
Trong nhà hầm
tối mù mịt, người mụ không
nhúc nhích, mụ ^^^ giơ tay lên
không mà
điểm trúng huyệt đạo. Hư
Trúc biết rằng đứng trước
những tay
cao thủ như
mụ thì người ta an bài mình
thế nào thì mình đành chịu
như vậy,
chứ không
tài nào kháng cự được.
Thế rồi lòng y bình tĩnh, miệng
đọc kinh:
- Tu đạo
cực khổ, phải nghĩ kiếp trước.
Bỏ gốc theo ngọn, sinh lòng yêu
ghét. Kiếp
nay không lỗi, những tội kiếp
trước, phải sao cho vậy, không nên
oán trách.
Gặp khổ chẳng lo buồn mới là
người đạt đạo.
Đồng Mỗ
hỏi xen vào:
- Ngươi đọc
kinh thổ tả gì thế?
Hư Trúc
đáp:
- A di đà
Phật! Đó là "Nhập đạo tứ
hạnh kinh" của Đức Đạt Ma
Tổ sư.
Đồng Mỗ
nói:
- Đạt Ma
là tổ sư phái Thiếu Lâm. Ta
cứ tưởng y có tài ^^^ thiên
triệt địa, té
ra chỉ là
một nhà sư thối tha, tư cách chẳng
khác người đàn bà nông
cạn.
Hư Trúc
nói:
- A di đà
Phật! Tiền bối chẳng nên nói
càn mà mang thêm nhiều tội nghiệt
vào thân.
Đồng Mỗ
cả giận nói:
- Theo cái kinh
phải gió của ngươi vừa đọc
đó thì kẻ tu đạo nếu
gặp phải
điều khốn
khổ lf do tội ở kiếp trước
nên phải cam tâm chịu đựng
không được
oán trách.
Thế thì bất luận ta đây có
dày xéo người thế nào,
ngươi cũng cam
tâm chịu
đựng chứ chẳng oán trách
phải không?
Hư Trúc
đáp:
- Tiểu tăng
Phật pháp hãy còn nông cạn bị
ngoại mà xâm ^^^ nội mà cũng
muốn bành
trướng. Tiểu tăng chỉ lo không
kháng cự nổi.
Đồng Mỗ
nói:
- Hiện nay trong
mình người đã mất sạch
công phu Thiếu Lâm, chỉ còn một
chút võ
học của phái Tiêu Dao mà thôi.
Thế là cái cũ mất đi, mới
chưa đủ.
Ngươi hãy
nghe lời ta, học cho hết những
thần công của phái Tiêu Dao để
trở thành
một tay thiên hạ vô địch, há
chẳng vinh quang ?
Hư Trúc
hai tay chắp để trước ngực
niệm kinh:
- Chúng sinh
vô ngã. Khốn khổ hay sung sướng
là tuỳ ỏ túc duyên. Ví bằng
được
hưởng vinh quang là nhờ nhân
quả kiếp trước. Nhưng hết
duyên rồi lại
như không
chẳng có chi đáng mừng! Vậy
được hưởng hạnh phúc
hay chịu
khổ sở,
ta phải tĩnh tâm mà tuỳ theo duyên
kiếp.
Đồng Mỗ
quát lên:
- Đừng
nói bậy! Võ công ngươi còn
thấp kém, đi cũng bị người
ta khinh khi,
tỷ như ngươi
bị ta phong toả huyệt đạo, hay ta muốn
đánh muốn chửi ngươi
là người
không chống lại được. Nếu
thần công ta chưa luyện xong, cứ
nấp
lánh trong này,
để cho con tiện nhân Lý Thu Thuỷ
ở ngoài làm mưa làm gió.
Sư phụ ngươi
bảo ngươi mang bức hoạ đồ
đi về phía Tây cũng không ngoài
mục đích
đi tìm người để học
võ công đặng hạ cho xong tên tiểu
quỷ Đinh
Xuân Thu. Trên
cõi đời này, kẻ mạnh
lấn áp, kẻ yếu chịu nhục. Ngươi
muốn
được
yên vui thì ngoài cách luyện tập
thần công để thành thiên hạ
vô địch,
không còn
cách nào khác nữa.
Hư Trúc
lại đọc kinh:
- Người
trên cõi đời, ai cũng tham
lam, cầu danh cầu lợi. Cửa Phật
giác ngộ
khác xa phàm
tục, giữ yên cõi lòng, mặc
thân biến chuyển. Tam giới đều
chẳng có
ai yên phận. Sách kinh dạy rằng: "Còn
cầu cạnh thì còn khổ não,
người
không cầu cạnh mới yên vui".
Tuy Hư Trúc
chỉ đọc kinh chứ không niệm
Phật, nhưng pho "Nhập đạo tứ
hành kinh" nhà
sư đã thuộc lòng, đọc trơn
như cháo. Câu nào cũng bao hàm
ý nghĩa
bác khớc lời nói của
Đồng Mỗ.
Đồng Mỗ
vốn tính ngang ngạnh hiếu thắng. Mấy
chục năm trời hễ mụ đã
mở miệng
câu nào là ai cũng phải nghe, không
một người nào dám cãi
lại.
Trong ba mươi
sáu động, bảy mươi hai đảo
thiếu chi kỳ nhân dị sĩ cũng
những tay
ngang ngược kiêu ngạo, mà người
nào cũng coi mụ như một vị
thiên thần.
Bữa nay mụ bị một vị tiểu
hoà thượng dùng lời kinh
biện bác,
khiến mụ
cứng họng không biết nói sao.
Mụ tức quá dơ tay phải lên
nhằm
đánh vào
đỉnh đầu Hư Trúc.
Nhưng tay mụ
chưa đập xuống tới huyệt
"Bách Hội", đột nhiên mụ nghĩ
thầm:
- Nếu phải
đập chết tên tiểu hoà thượng
này, tất y cho ta là ^^^ lý. Ta phải
làm cho y biết
là y trái mới được.
Mụ liền
thu tay về ngồi yên lặng rồi chăm
chú điều dưỡng công lực.
Một lúc
sau, mụ bước lên một bực
đá đẩy cửa đi ra, bẻ
một cành cây làm
gậy chống
rồi đi thẳng vào ngự viên.
Hiện này công lực Đồng Mỗ
đã tiến bộ
lắm rồi.
Tuy mụ cụt một chân mà thân pháp
vẫn ^^^ như chiếc lá. Bốn ngự
tiền thị
vệ chẳng một ai hay biết.
Đồng Mỗ
vào ngự viên bắt hai con hạc trắng
và hai con công quay về kho
chứa nước
đá.
Hư Trúc
nghe rõ mụ ra đi, rồi lúc quay về
lại có tiếng chim kêu xào xạc
nữa.
Hư Trúc
niệm mấy tiếng A di đà Phật.
Y không biết làm thế nào đành
bỏ
mặc kệ mụ.
Hôm sau trong
kho nước đá tối om ngày
cũng như đêm, nhưng Đồng
Mỗ
thấy chân
khí nhộn nhạo, biết là giờ
luyện công đã tới, lại
cắn cổ con hạc
trắng để
hút máu.
Mụ luyện
xong môn "Thiên thượng địa
hạ duy ngã độc tôn" toan cắn
cổ nốt
con hạc kia.
Hư Trúc
nghe tiếng hạc kêu, liền cất lời
khuyên giải:
- Còn con này
tiền bối để mai mà dùng,
hà tất phải giết chết một
sinh mạng?
Đồng Mỗ
cười đáp:
- Ta có lòng
tốt muốn giết cho ngươi ăn.
Hư Trúc
cả kinh nói:
- Không không!
Chẳng khi nào tiểu tăng lại ăn
thịt.
Đồng Mỗ
giơ tay trái ra nắm lấy cằm y. Hư
Trúc không kháng cự được
đành
phải há
miệng ra.
Đồng Mỗ
dốc ngược con hạc trắng lên
cho tiết hạc chảy hết vào miệng
y.
Hư Trúc
thấy một dòng máu nóng tuôn
vào cổ mình, cố gắng phong toả
cổ
họng, nhưng
đã bị điểm huyệt không
làm sao được. Nhà sư vừa
căm tức vừa
bồn chồn.
Hai dòng lệ nóng hổi trào ra khoé
mắt.
Đồng Mỗ
dốc hết tiết hạc vào miệng
Hư Trúc rồi, liền để tay lên
huyệt
"Linh Đài"
sau lưng nhà sư để giúp y vận
chuyển chân khí. Mụ lại điểm
hai
huyệt "Quan Nguyên"
và "Thiên Đột" để nhà
sư không còn cách nào mửa
ra
được
nữa.
Mụ cười
hì hì nói:
- Tiểu hoà
thượng! Giới luật của nhà
Phật không được ăn mặn,
thế là ngươi
phá giới
rồi phải không? Nhất giới đã
phá rồi thì phá luôn nhị giới
nữa cũng
chẳng hề
chi. Hừ! Trên đời ai đã
chống đối ta thì ta chống đối
lại cho đến
cùng. Ta quyết
làm cho nhà ngươi không thành
hoà thượng được.
Hư Trúc
vừa căm tức vừa đau
khổ không nói lên lời. Đồng
Mỗ lại nói móc:
- Kinh Phật đã
nói: "Còn cầu cạnh là còn
khổ não, người không cầu
cạnh
mới yên
vui". Ngươi một lòng cố giữ
Phật pháp thế là có cầu cạnh
rồi đó.
Cầu không
được trong lòng đau khổ.
Chỉ nên yên tâm mà chứa
đựng, mặc
cho tình thế
biến chuyển. Phật giới theo được
thì theo, không theo được thì
thôi. Thế
mới là vô cầu. Ha! Ha!
|