CÔ
GÁI ĐỒ LONG - HỒI 5
Đồ
Long bảo đao
Kim Dung
Chàng liền
hỏi thăm thổ dân, suýt nữa
chàng phải chết vị cười.
Thì ra miếng đất ấy là
ruộng muối.
Dân chúng nơi đây tát nước
bể phơi khô để lấy muối.
Chàng nghĩ thầm: "ta ăn
muối ba mươi
năm nay mà không ngờ phải tốn
công như vây mới có được
một hạt muối.
Chàng đang
đi, bỗng thấy con đường
nhỏ phía Tây, có hơn hai mươi
người đang gánh mỗi
người
hai cái thúng. Chàng định thần
nhìn kỹ thấy họ đều mặc
quần áo vải xanh, đầu đọi
nón lá.
Hai cái thúng đều đựng
muối. Chàng cũng biết nhà
vua thu thuế tự muối rất nặng,
nên dân
chúng ở ngay bờ bể cũng
không sao ăn được muối quan
(đã đóng thuế), phải mua
muối của
bọn lái buôn lậu mà ăn.
Chàng đoán chắc bọn người
đang gánh muối là bọn buôn
lậu. Đến
đòn gánh của bọn chúng cũng
kỳ dị, đầu cứng rắn
và đen thui. Chàng biết đó
là
đòn sắt.
Có điều
khiến chàng ngạc nhiên hơn nữa
là bọn buôn lậu muối ấy, người
nào cũng gánh hơn
hai trăm cân
nặng, mà hai chân như đi trên không,
không thấy đụng đất chút
nào, và chỉ
trong nháy mắt,
bọn họ đã vượt qua mặt
chàng. Thấy vậy, Đại Nham liền
nghĩ:
"Bọn buôn
lậu muối thế nào cũng là
những tay võ lâm cao thủ. Tuy
đã lâu nghe bọn buôn
lậu muối
thanh thế rất lớn, trong phái của
chúng có rất nhiều võ học
danh gia. Nhưng
không có
lý nào hơn hai mươi tay cao thủ
như thế này tụ tập cả vào
một bọn như vậy."
Chàng là
người hiếu sự, nếu lúc
thường, chàng đã theo dõi
bọn họ đièu tra cho ra manh mối,
nhưng lúc
này, chàng phải vộ trở về
núi chúc thọ sư phụ nên không
lý chàng để ý đến
việc
của người.
Chàng cũng rảo bước thật
nhanh để mong chóng về tới
Võ Đang. Chỉ trong
nháy mắt,
chàng đã vượt qua bọn gánh
muối. Bọn buôn lậu thấy chàng
đi nhanh như vậy
đều ngạc
nhiên vô cùng.
Chiều hôm
đó, Đại Nham vừa tới
một thị trấn. Chàng hỏi thăm
thổ dân mới hay đây là
trấn
An Đông,
huyện Dư Diệu. Từ đâu
qua sông Tần Đường, là
tới Lâm an, quay sang phía Tây
Bắc, qua Giang
Tây và Hồ Nam mới tới
Võ Đang. Đêm khuya không có
thuyền quá giang,
chàng bèn
phải vào một tiểu khách sạn ở
trấn An Đông nghỉ tạm. Cơm
nước xong, chàng
vừa lên
giường bỗng nghe tiếng ồn ào,
mới hay có một bọn người
tới nghĩ điếm. Tiếng
nói
đều là
giọng quê Triết Đông. Người
nào người nấy đều trung
khí rất mạnh. Chàng liền ló
đầu nhìn
ra mới hay bọn chúng là bọn buôn
lâu muối khi nãy. Đáng lẽ
những khách buôn
lậu rất
hào phóng, đi tới đâu
cũng ăn uống bừa bãi, sao bọn
người này chỉ gọi ít rau
đậu xào
để ăn
cơm. Cơm nước xong, bọn họ
đi ngủ liền,không hề uồng
một giọt rượu nào cả.
Đại
Nham không để
ý tới điều đó, liền
lên giường ngồi xếp bằng
tròn theo tâm pháp của sư phụ
dạy là
luyện khí công ba lần, roi mới
đi ngủ.
Nửa đêm,
chàng bỗng nghe phòng bên cạnh có
tiếng kêu "cách' một cái, liền
thức dậy
ngay. Chàng
nghe một người khẽ nói:
- Chúng ta lẳng
lặng mà đi, dừng lên tiếng
làm kinh động người khách
phòng bên mà sinh
chuyện lôi
thôi.
Những người
khác không nói gì cả , chỉ khẽ
đẩy cửa đi ra ngoài sân.
Đại Nham nhìn qua
khe cửa sổ
thấy hơn hai mươi người buôn
muối lậu quảy gánh lên vai, rồi
cùng nhau nhảy
qua bờ
tường đi liền. Chàng biết
võ công của bọn chúng không
hơn mình. Đáng lẽ chàng
lại tiếp
tục đi ngủ, nhưng vì lời
nói của họ vừa rồi, khích
động lòng nghĩa hiệp của chàng
,
nên chàng
mới suy nghĩ thầm "Bon người
buôn muối lậu này lén lén
lút lút như vậy, chắc
thế nào
cũng có gì gian trá bên trong.
Nay để ta bắt gặp, khi nào ta lại
để chịu cho yên cho
chúng hãm
hại người lương thiện.
Cứu được mạng người
hiền, dù có lỡ ngày chúc
thọ, ân
sư mà hay
biết cũng không trách mắng"
Vì lúc
mới bắt đầu truyền dạy
võ công cho các môn đồ, Trương
Tam Phong đã dặn bảo bọn
chúng phải
hành hiệp trượng nghĩa, cứu
dân độ thế. Sở dĩ
tên tuổi của Võ Đang lừng
lẫy
khắp giang hồ,
không những vị võ nghệ của
họ cao cường mà còn vì
long nghĩa hiệp hay
giúp đỡ
người của họ cũng được
giới võ lâm hâm mộ. Lúc
ấy Dư Đại Nham nhớ tới
lời dạy
của sư phụ,
liền vác túi vác khí giới
lên vai, vọt qua cửa sổ, giở
khinh công Tả Phi Thức nhanh
nhẹn nhảy
qua bờ tường đi ngay.
Lắng nghe tiếng
chân người đi về phía Đông
Bắc, Đại Nham hít một cái thật
dài, giở khinh
công nhắm
phía đó mà rảo chân đuổi
theo. Đêm ấy, mây đen phủ
đấy trời, trăng sao đều
mất dạng,
trong bóng tối, Đại Nham thấy hơn
ba mươi cái bóng người vai
gánh gánh đang
chạy trên
bờ ruộng muối. Chàng nghĩ
thầm: "Bon buôn muối lên đường
trong lúc đêm
khuya như vậy
là chuyện rất thường, nhưng
bọn người này tên nào tên
nấy võ công cao
cường,
nếu chúng muốn làm những trò
phi pháp, đừng nói chi vào
nhà giàu trộm cướp, có
muốn phá
cướp ngân khố, quan quân cũng
chẳng làm gì được chúng.
Vậy chúng hà tất phải
lén lút
đi buôn lậu muối như thế này?
Chắc thế nào bên trong cũng có
mưu mô gì đây?
Không đầy
nửa tiếng sau, bọn buôn lậu đã
đi được hơn hai mươi dặm
đường. Cũng nhờ Đại
Nham khinh công
giỏi, chân lại nhẹ nhàng nên chàng
theo dõi bấy nhiêu lâu mà những
người
kia không hay biết gì. Lúc ấy
mọi người đã đi tới
bờ biển, bỗng thấy người
đi đầu
khẽ huýt
sáo một tiếng, những người
đi theo sau đều ngừng lại.
Người đi đầu khẽ hỏi:
-Ai đó?
Trong bóng tối
có tiếng khàn khàn hỏi lại:
-Có phải
nhóm có ba chẩm thuỷ ở bên
cạnh không?
Người
đi đầu đáp:
-Phải các
hạ là ai?
Đại Nham
nghĩ thầm: " Có phải nhóm có
ba chẩm thuỷ ở bên cạnh là
cái gì?
Chàng suy nghĩ
một hồi liền hiểu ngay: "Phải rồi,
đó là Hải sa Phái. Ba chữ
Hải sa Phái có
ba chấm thuỷ
ở bên cạnh"
Chàng nghe người
có giọng khàn khàn nói tiếp:
-Việc bảo
đao Đồ Long, tôi khuyên các
người đừng nhúng tay vào.
Người
đi đầu rùng mình kinh hãi,
vội hỏi lại:
-Thế ra ngài
cũng vị Đồ Long Đao tới
đây phải không?
Trong bóng tối
chỉ nghe tiếng cười khinh khỉnh
của người có giọng khàn
khàn, chớ không
nghe y trả lời
ra sao.
Tiếng cười
của người nọ kỳ lạ vô
cùng, ai nghe cũng thấy khó chịu.
Chàng đang ẩn thân
sau tảng đá
bỗng đi vòng ra phía trước.
Một người bé nhỏ gầy gò
đứng ngăn cản giữa
đường,
trong bóng tôi chàng không rõ mặt
mày, chỉ thấy tay y cầm một cái
quải, mình mặc
áo cẩm
bào lóng lánh. Chàng lại nghe
tên thủ lãnh phái Hải sa nói
tiếp:
-Thanh Đồ
Long Đao nguyên là bảo vật trấn
phái của bổn phái, sau bị kẻ
gian trộm mất
chúng tôi
phải đòi về cho được.
Người
mặc áo gấm cười khì khì,
vẫn nghênh ngang đứng cản lối
đi. Người đứng sau
tên dẫn
đường
quát to:
-Tránh ra, con
chó kia! Có phải người
muốn chết phải không?
Y chưa dứt
lơi, bỗng kêu rú lên một tiếng
thảm thiết, rồi ngã lăn ra đất
chết liền.
Bọn hải
sa thấy đồng bạn bị đánh
ngã vội vàng chạy lại, mới
hay người nọ đã tắt thở
rồi. Ai
nấy đều
kinh hãi và tức giận, có mấy
người đặt gánh xuống, đuổi
theo người mặc áo gấm.
Đại Nham
ngạc nhiên vô cùng và nghĩ thầm:
"người khách mặc áo gấm
không sử dụng ám
khí gì
không thấy y giơ tay, cũng không thấy
động thân mình, mà đối
phương đã chết như
vậy. Ta đứng
cách y không xa, sao ta không tháy rõ?"
Chàng lại
lùi về phía sau tảng đá, không
dám cử đọng gì cả, sợ
bọn Hải Sa Bang thấy mà
gây sự
phiền phức. Chàng lại nghe người
dẫn đầu nói:
-Ta hãy bỏ
xác chú tư sang bên, lo liệu việc
lớn cần hơn rồi chốc nữa
quay lại sẽ chôn cất
chú sau.
Kẻ thù ấy là ai, sau này chúng
ta sẽ rõ thôi.
Mọi người
lại vâng lời gánh chạy thẳng
về phía trước. Đại
Nham chờ họ đi xa rồi mới
lại
gần cái
xác xem xét. Chàng thầy người
nọi co rúm như con tôm, đoán ngay
người đó trúng
nọc độc
gì rất lợi hại. Chàng sợ
trúng phải nọc độc nên không
dám mó vào cái xác đó.
Chàng liền
đuổi theo bọn buôn lậu muối nọ.
Bọn người
ấy đi mấy dặm, bỗng người
dẫn đầu huýt một tiếng còi,
mọi người rẽ sang hai
bên, rồi
tiến thẳng đến một căn nhà
lớn ở phía Đông Bắc.
Đại Nham nghĩ thầm: "Bọn họ có
nói tới
Đồ Long Đao, chẳng lẽ con dao ở
trong nhà này chăng?"
Chàng đưa
mắt nhìn căn nhà trước
mặt thấy trên mái có một ống
khói, khói đen bốc lên
ngùn ngụt.
Bọn buôn lậu muối đặt gánh
xuống rồi mỗi người trong tay
cầm một cái gáo
gỗ, múc
ra một chất trắng như muối, như
bột rồi rải tứ phía. Đó
có phải là muối không
vậy? Chàng
lại nghĩ thầm: "Sao tối hôm nay có
nhiều chuyện lạ kỳ như vậy?
Ta về kể lại
chắc các
vị sư huynh không thể tin"
Nhưng chàng
thấy bọn buôn lậu kia trong khi rắc
muối có vẻ cẩn thận lắm, như
là chúng sợ
muối bám
vào nhiều vây. Lúc này chàng
mới biết muối đó có
chất độc rất mạnh, bọn này
rắc muối
định hại nguời trong nhà, tháy
vậy lòng nghĩa hiệp thúc đẩy,
chàng nghĩ thầm:
"hai bên ai phải
ai trái ta không cần biết tới,
nhưng bọn người này giở
trò quỉ quái thiếu
quanh minh chính
đại dù sao ta cũng phải bào
cho người trong nhà biết để
khỏi bị những
người
này hãm hại"
Chàng thấy
bọn Hải Sa Bang rải sắp tới phía
mình liền vòng quanh một vòng rồi
nhảy qua
bờ tường
tức thì.
Toà nhà
lớn đó trước sau có
năm căn, tổng cộng đọ chừng
ba bốn mươi gian. Trong nhà
không có
căn nào có lửa. Đại
Nham nghĩ thầm: "Ta thấy rõ ràng
có khói ở căn nhà giữa
bốc ra, thế
nào cũng có người ở
đó"
Đoạn chàng
sợ bọn kia nghi là kẻ thù ra tay
ám hại thì phiền lắm, liền
nhặt một thanh củi
đốt cháy
để làm bó đuốc, giơ
cao lên và nói:
-Đệ tử
phái Võ Đang, Dư Đại Nham có
việc cân gặp, tuyệt nhiên không
có ý gì khác, xin
chớ nghi
ngờ.
Chàng nói
như vậy hai lần, dù người
trong phòng kìn cũng nghe nhưng chàng
nhắc đến hai
lần mà
không có ai trả lời cả.
Đại Nham là một anh hùng hào
kiệt danh môn, tuy trong toà
nhà đó
âm thầm tối đen trông rất
rùng rợn nhưng không tỏ vẻ
sợ hãi chút nào, liền vận
chân
khí nghinh ngang
đi vào toà nhà đó qua một
cái sân, đi tới tận hậu
sảnh, vừa định thần nhìn
kỹ phải
kinh hãi lùi lại. Thì ra ở
góc sảnh có hai cái xác nằm
dưới đất, một mặc áo
đạo sĩ,
một mặc áo
nhà quê. Hai người đều
lớn tuổi mặt mày méo mó
trông thật rùng rợn, chắc
trong lúc chết
đã đau khổ vô cùng. Nhưng
chàng thấy hai cái xác đo không
có một vêt tích
gì mà
cũng không có hút máu, đoán
rằng không phải họ chết vì khí
giới. Chàng bèn tiếp
tục tiến
lên, thấy cửa nào cũng tôi
đen như mực, không biết bên
trong có những gi. Ngoài
ánh sáng
của cây củi trong tay chàng soi sáng
được vài thước, còn
thì tứ phía đều tối om.
Dù chàng
can đảm và giàu kiến thức
đến đâu gặp trường
hợp này cũng phải giật mình.
Chàng lại
xuyên qua một cái vườn đến
sảnh bên thì tháy cảnh tượng
này còn rùng rợn hơn
nữa.
Nơi đây có hơn hai mươi xác
chết nằm ngổn ngang, người này
cầm dao kiếm đâm
người
kia. Chàng liền nghĩ:
"Trong nhà này
thể nào cũng có thảm trạng
võ lâm rất lớn. Cứ
xem những khí giới mà họ
sử
dụng ta cũng
biết trong đó có nhiều danh gia
đệ tử. Những khí giới
đó là Đục điểm huyệt,
Ngũ Hành
Luân, Phán Quan bút. Nếu không
giỏ điểm huyệt làm sao họ sử
dụng được
những khí
giới này? Nhưng tại sao họ
lại chết nơi đây?"
Lúc mới
vào toà nhà này chàng rất
ung dung bình tĩnh. Từ lúc thấy
xác của nhiều tay cao
thủ chết
ngổn ngang chàng kinh hãi vô cùng,
lại lớn tiếng:
-Đệ tử
của phái Võ Đang, Dư Đại
Nham có việc cần mong tiền bối cao
nhân cho kính cáo.
Chàng chỉ
nghe ở bên sảnh phía giữa
có tiếng :bít bếp" của củi
cháy và tiếng thổi vù vù
vọng tới
chứ không có tiếng ai trả lời,
chàng đi qua một tấm vách chiếu
và tấm bình phong
mới vào
được trong chính sảnh, đột
nhiên thấy sáng rõ, một luồng
hơi nóng xông ra. Thì ra
trong sảnh có
một cái lò lúa xây bằng đá
lửa đang bốc khói nghi ngút.
Bên cạnh lò có ba
người
đứng ba góc đang vận khí
thổi vào lò. Trên mặt lò
có một con dao dài độ bồn thước
bề ngang.
Ba người
đó đều là những ông
già trạc sáu mươi tuổi người
nào người nấy cũng mặc
quần
áo xanh, tro
bụi phủ đầy mặt. Những
đom đóm lửa trong lò văng
tứ tung. Người nào cũng
phùng mang thổi
vào lò. Ngọn lửa trong lò bốc
cao năm trượng và cứ chạy
quanh đơn đao
có tiếng
kêu xì xì. Đại Nham thấy
cảnh của ba ông già nội công
thâm hậu vô cùng, sức thổi
mạnh hơn
bất cứ ống bễ nào, chàng
cách lò mấy trượng mà
còn không chịu nổi, sức nóng
không tưởng
tượng được. Nhưng thanh đơn
đao đó vẫn xanh biếc như trước.
Lúc ấy bỗng
trên mái
nhà có tiếng quát lớn:
-Có mau ngừng
lại không? Các người thật
là vô lương tâm, muốn phá
huỷ bảo đao có phải
không?
Đại Nham
nghe tiếng nói đó kinh hãi vô
cùng vì chàng biết người
đó là người khách mặc
áo
gấm đã
gặp giữa đường. Ba ông
già luyện kiếm hình như không
nghe gì cả, lại càng thổi
mạnh và
nhanh hơn trước.
Chàng nghe thấy
người trên mái nhà cười
nhạt, rồi trước mái hiên
như có 1 chiếc lá nhẹ
nhàng rơi.
Chỉ thoáng cái người khách
đã lẻn vào trong sảnh. Nhờ
ánh sáng lửa, Đại Nham
nhìn rõ
mặt người nọ, khách mặc áo
gấm là 1 thiếu niên tuổi ngoài
hai mươi, mặt mày
thanh tú.
Thanh niên đó không cần hỏi
han, lạnh lùng nói:
-Trường
Bạch Tam cầm, các người đã
khổ công lấy được thanh Đồ
Long Đao thì cứ giữ yên
đấy, sao
lại phá huỷ thần vật ấy?
Vừa nói
chàng từ từ tiến lên.
Ông già
phía tây trong bọn Trường Bạch
Tam cầm giơ tay trái ra, đưa thẳng
năm ngón tay
vừa nhọn
vừa gầy nhắm mặt thiếu niên
áo gấm cào tới. Thiếu niên
áo gấm né tránh và tiến
lên một
bước. Ông già phía Đông
thấy chàng tới gần liền cầm
cái búa rất lớn để
cạnh đó
bổ luôn
vào đầu thiếu niên áo gấm.
Chàng áo
gấm rất nhanh nhẹn, chỉ thấy né
một cái là búa ông già đánh
hụt, nghe "bùng"
một tiếng,
cái búa to rơi xuống đất,
đom đóm lửa bắn tứ
tung. Ông già ở phía Tây
bỗng
xông lại
giúp sức tấn công. Hai tay của
y như hai cái chân gà, múa lên
múa xuống thê
trông lợi
hại vô cùng.
Đại Nham
thấy vậy kinh hãi nghĩ thầm: "những
người này không biết có
thâm thù gì mà ra
tay ác độc
thế? Thế nào cũng muốn giết
đối phương cả?"
Nhưng võ
công của thiếu niên nọ rất đặc
biệt và kỳ lạ. Lúc nào
y cũng tươi cười mà ung
dung ra tay ngăn
đỡ. Hai ông già tấn công
mãi mà không làm gì được
chàng trai. Đấu
được
mấy hiệp, ông già sử dụng
búa sắt quát lớn:
-các hạ
là ai? Muốn lấy được
bảo đao cũng phải để lại
tên họ cho anh em lão biết!
Thiếu niên
áo gấm cười nhạt, không
trả lời, đoạn quay mình một
cái, chỉ nghe "lắc cắc" hai
tiếng, ông
già ở phía tây dã bị
đánh gãy hai tay. Cái búa
sắt trong tay ông già ở phía
Đông
cũng bắn
lên, xuyên qua mái nhà rơi xuống
sân ngoài. Ông già đó
khôn ngoan vô cùng,
thấy tình
thế bất lợi dù có hợp
sức ba người cũng không
sao chống nổi, bèn vội dùng kềm
gắp thanh Đồ
Long ở trong lò ra. Ông già phía
nam cầm sẵn ám khí chờ
dịp may ném
vào đối
phương, nhưng thiếu niên quay mình
như chong chóng không sao ra tay được.
Ông ở
phía Đông dùng kềm gắp thanh
Đồ Long ở trong lò lên, y biết
thanh bảo đao này
mà lọt
vào tay ông già đó cũng khó
đòi lắm, liền nghĩ:
"Y có bảo
đao ra làm sao địch lại"
Nghĩ đoạn,
y cho tay vào lò nắm luôn cán đao
đem ra trước. Tuy thanh Đồ
Long Đao chưa
đỏ nhưng
nóng vô cùng. Tay ông già vừa
cầm vào thấy khói trắng bốc
lên rất khét chứng tỏ
bàn tay ông
giàđã bị cháy xém.
Nhưng y không chịu buông, tựa như
điên như cuồng không
còn biết
đau đớn là gì.
Tay vẫn cầm
con Đao Đồ Long, y định nhảy
về phía sau. Mọi người thấy
vậy kinh hãi vô
cùng. Nhưng
ông già cứ cầm thanh đao chạy
thẳng ra ngoài. Thiếu niên áo
gấm cười nhạt
nói:
_Đâu có
dễ như thế!
Đoạn chàng
duỗi cánh tay đã nắm được
vai ông già nọ. Ông già
thuận tay chém một đao
ngược
về phía sau. Ngọn đao chưa tới,
hơi nóng đã phủ mặt tóc
và lông mày thiếu niên đều
cháy xém.
Chàng hơi kinh hãi, không dám giơ
chưởng lên chông đỡ,
chỉ phất tay mạnh một
cái, ông
già nọ ngã lăn ra phía lò lửa.
Đại Nham
đừng cạnh xem mấy người
chiến đấu, thấy họ hung ác
vô cùng, người nào người
nấy cũng
có vẻ rất gian tà. Tuy nhiên
việc không liên quan gì đến mình,
chàng cũng không
cần ra tay can
dự.
Khi thấy ông
già sắp thiệt mạng đến nơi,
chàng không cần biết ai phải ai trái,
cứ thấy có
người
lâm nguy là ra tay cứu giúp, liền
tung minh tới giơ tay túm luôn tóc
của ông già nọ
xách lên.
Rồi chàng
nhẹ nhàng hạ chân xuống cạnh lọ.
Khinh công thần tốc ấy của phải
Võ Đang có
thể nói
là đứng đầu các phái
võ trong thiên hạ, gọi tên là
thế vân tung.
Thiếu niên
áo gấm và Trường Bạch
Tam Cầm thấy chàng đứng đó
đã lâu, nhưng không ai
để ý
đến, giờ đột nhiên chàng
giở một món khinh công đó
ra, ai nấy đều kinh hãi vô cùng.
Thiếu niên
áo gấm xếch ngược lông
mày lên tiếng quát hỏi:
-Khinh công này
có phải là Vân Thế Tung nổi
tiếng thiên hạ chăng?
Đại Nham
thấy thiếu niên nói trúng khinh
công của mình cũng phải giật
mình, nhưng chàng
cũng đắc
y vô cùng và nghĩ:
"võ công
của phái Võ Đang ta vanh danh trong thiên
hạ ,ai mà không biết"
Đoạn chàng
trả lời:
_-không dám!
Xin ngài tho biết tôn danh đại tánh.võ
công nhỏ mọn của tại hạ không
đáng
nhắc tới.
Thiếu niên
áo gấm lại nói:
-Hay lắm! Hay
lắm! Khinh công của phái Võ Đang
được khen là thiên hạ vô
song, quả
nhiên khá
thật.
Giọng nói
của người thiếu niên đó
kiêu ngạo vô cùng, tuy khen khinh công
của Đại Nham
nhưng giọng
nói có vẻ như giọng người
trên khen kẻ dưới.Thấy thái
độ và lời nói của thiếu
niên như
vậy, Đại Nham tức giận vô
cùng, nhưng vẫn cố nén rồi
nói:
-giữa đường,
ngài đã ra tay đánh chết
cao thủ của phái Hải Sa, võ công
của ngài cũng thần
xuất quỉ
mạt, khiến cho người ta không thể
đo lường được cao thâm
ra sao.
Người
nọ nghe chàng nói như vậy, rùng
mình nghĩ thầm" Hành động của
ta y thấy rõ cả mà
ta không thấy
được y. nh vậy không hiểu
tiểu tử này lúc ấy núp
ở đâu.
Đoạn y lạnh
lùng nói:
-Phải, võ
công đó người khác không
thể nào lãnh hội, không nói
các hạ, đến ông già họ
Trương phái
Võ Đang cũng chưa chắc lãnh
hội được.
Đại Nham
là người có tiếng nhịn
rất giỏi, mặc dù nói xấu chàng
như thế nào chàng cũng
không lên
tiếng cãi lại. Nhưng lần này
chàng nghe thiếu niên nói nhục ân
sư nên không
nhịn được.
Tuy nhiên đệ tử phái Võ
Đang trọng tu tâm dưỡng tánh
hơn cả võ công, nên
chàng nghĩ:
Y có ý gây hấn, không hiểu
có dụng ý gì không? Người
này võ công quái dị, ta
không nên
vì mấy lời nói đó mà
gây hấn thêm thù địch cho môn
phái."
Đoạn chàng
mỉm cười trả lời:
-võ công
trong thiên hạ vô cùng tận, chính
bọn tà đạo cũng có hàng
nghìn hàng vạn. Môn
võ học
của phái Võ Đang chúng tôi
chỉ là một hạt thóc trong vựa
thóc võ lâm. Võ công của
ngài quả
là tôn sư không biết.
Mấy lời
của chàng tuy rất khiên tốn, nhưng
ý nghĩa sâu sắc. Ýï chàng
muốn nói "Phái Võ
Đang không
thèm biết đến võ công của
bọn bàng môn tả đạo"
Ông già
đứng bên Nam tay cầm cán Đao
Đồ Long cháy hồng nên da thịt
cũng bị cháy
xém. Hai
ông già đứng phía Đông
và Tây đang chuẩn bị xông tới,
người nào cũng muốn
thừa có
cướp lấy bảo đao.
Đột nhiên
có tiếng kêu vừa vù. Thì
ra ông già ở phía Nam múa đao
xông thẳng ra bên
ngoài.
Tuy y không định chém giết ai, nhưng
Đại Nham đứng ngày trước
mặt y, thấy thể
đao lợi
hại võ công mà cú nhắm mình
chém tới. Chàng không ngờ
mình ra tay cứu ông già
đó thoat
chết mà y lại giở mặt chém
mình.
Trong lúc nguy
cấp, chàng vọt nhảy lên cao để
tránh bảo đao. Ông già nọ
tay nắm lấy cán
đao chém
bừa chém loạn như điên, một
mặt xông thẳng ra ngoài. Thiếu
niên áo gấm với
hai ông già
nọ đều kinh hãi, vì thế đao
lợi hại nên không ai dám ngăn
cản, chỉ đuổi theo
phía sau hò
hét.
Đại Nham
cũng duổi theo, khinh công của chàng
hơn những người kia rất nhiều
nên tuy đi
sau mà đến
trước, chỉ thoáng cái chàng
đã đến bên cạnh ông già
cầm đao. Ông già này hai
tay cầm đao,
lúc chan vừa đụng đất
lại loạng choạng suýt ngã như vì
cây đao quá nặng. Đột
nhiên y thét
lên một tiếng hình như đã
bị thương nặng.
Thiếu niên
áo gấm và hai ông già nọ vội
nhảy tới cướp đao.
Nhưng cả ba đều kêu la như bị
rắn độc
cắn phải. Riêng thiếu niên võ
công cao siêu hơn, vừa ngã đã
tung mình nhảy lên
liền vội
nhảy ra bên ngoài. Cả ba ông
già Trờng Bạch Tam Cầm cứ
nằm lăn lộn dưới đất.
Đại Nham
định ra tay cứu người nhưng
lại giật mình hãi kinh và chàng
sực nghĩ ra chuyện
người
phái Hải sa đã dùng muối
độc có lẽ đụng lên da
thịt là nguy. Chàng nghĩ thầm:
"Xung quanh nhà
đều có muối độc, muốn
ra khỏi đây ra cũng không có
cách gì"
Đoạn chàng
đưa mắt nhìn bốn bề thấy
sau cửa lớn mỗi bên có
hai chiếc ghế mới nghĩ ra
một cách,
liền kéo hai cái đó lại chồng
lên rồi nhảy lên mỗi chân đứng
trên một ghế, đi như
cà khêu.
Chàng thấy ba ông già kêu khóc
thảm thiết lăn lộn liền liền,
trông ghê rợn vô
cùng. Đại
Nham biết lúc này nguy cơ đang phục
bốn bên, không kịp nghĩ ngợi
gì liền xé
luôn một
mảnh áo buộc vào tay, rồi nhanh tay
túm luôn ông già ôm bảo đao
rồi bằng hai cái
ghế đó
đi thẳng về phía đông.
Hành động
của chàng quả thật khiến phái
Hải sa không ngờ. Chúng thấy
sắp được bảo đao
đến nơi,
dè đâu giữa đường
chúng bị Đại Nham cướp.
Khi nào chúng
chịu thua, nên cũng quát tháo và
móc túi lấy ám khí nhắm
lưng Đại Nham
ném lia lịa.
Đại Nham
hai chân dùng sức nhún mình
nhảy một cái, kẹp cả cái ghế
nhảy về phía trước,
thế là
tất cả ám khí đều hụt.
Nhờ có ghế bên dưới
thành ra hai chân chàng đột nhiên
dài
thêm được
bốn thước nên chàng lại
càng đi nhanh hơn. Đi bốn năm
bước chàng đã xa bọn
hải sa.
Nhưng chàng
nghe phía sau bọn hải sa vẫn đuổi
theo kêu la om sòm. chàng tức
giận vô
cùng, liền
tung mình nhảy lên cao, hai chân đá
trở lại hất luôn hai cái ghế
về phía sau, chỉ
nghe "bình bình"
đã có ba bốn người kêu
la. Chắc chúng bị hai cái ghế
đó ném trúng.
Nhờ sự
cản trở đó, lại thêm khinh
công của Đại Nham lợi hại
vô cùng, nên thoáng cái chàng
đã chạy
xa mấy chục trượng. Mặc dầu
tay chàng vẫn xách ông già nọ.
Chàng càng
chạy càng xa, biết bọn hải sa không
sao đuổi kịp nữa. Đại
Nham chạy một hồi
nghe tiếng kêu
ảo não, phía sau không có người
duổi theo, liền lên tiếng hỏi:
-Ông có
sao không?
Ông già
không trả lời, vẫn rên rỉ,
tay ôm chặt bảo đao. Đại
Nham nghĩ thầm: "người này
dính muói
độc, trước hết phải tắm
rửa cái đã.
Chàng đi
đến bờ biển chỗ nước
cạn, nhúng ông già xuống nước,
nhưng tay vẫn không dám
đụng vào
mặt nước. Ông già nọ
nửa mê nửa tỉnh ở dưới
nước một lúc lâu mà chưa
bò dậy
được.
Đại Nham định giơ tay kéo lên
thì bỗng một làn sóng đầy
ông già lên bãi cát. Đại
Nham liền nói:
-Bây giờ
ông đã thoát nạn rồi, tại
hạ có việc cần, thôi chúng ta
chia tay ở đây.
Ông già
nọ gượng dậy nói:
-các hạ
sao không cướp lấy bảo đao?
Đại Nham
cả cười đáp:
_Bảo đao
tuy tốt thật, nhưng không phải của
tôi, tôi cướp làm gì.
Ông già
nọ ngạc nhien vô cùng, không thể
tin được, lớn tiếng tiếp:
-các hạ
có quỉ kế gì định làm
gì lão thế?
Đại Nham
liền đáp:
-Tôi với
ông không thù không oán thì
tôi đói xử tệ với
ông làm gì? Tối hôm nay tôi
qua
đây thấy
ông trúng độc bị thương mới
ra tay cứu giúp.
Ông già
nọ lắc đầu la lớn:
-Số mạng
của ta ở trong tay ngươi, muốn giết
thì giết chứ đừng giở
thủ đoạn ác độc ra làm
hại ta. Ta
dù có chết cũng hoá thành
ác quỉ không tha người đâu.
Đại Nham
biết ông già đó bị thương
nặng, nên bấn loạn. Chàng không
thèm cãi vã, mỉm cười
đang định
quay đi, đột nhiên có một ngọn
sóng lớn bắn tới, làm
ướt cả quần áo của chàng.
Ông già
nọ rên rỉ một tiếng rồi phục
ở trong nước bể run cầm
cập.
Đại Nham
nghĩ thầm" cứu người phải
cứu tới cùng. Ông già
này trúng độc rất nặng néu
ta
bỏ mặc mà
đi thế nào ông ta cũng bị
chôn thân dưới đáy biển.
Chàng liền
túm lấy áo ông già nọ, xách
lên trên đồi nhỏ rồi đưa
mắt nhìn chung quanh
thấy phía
đông bắc có một tảng đá
nhô ra, trên có một căn nhà
như cái miếu, liền túm ông
già chạy
lên đó. Chàng thấy tấm
bảng treo đó đã tróc sơn
rất nhiều, có viết ba chữ
Hải
Thần Miếu,
Liền đẩy cửa đi vào.
Bên trong rất giản dị, cát bụi
bám đầy tường và không
có
ông từ
ở đó. Chàng liền đăt
ông già nằm trên bục gỗ trước
bàn thờ, rồi móc túi lấy
đá lửa
ra đánh
lửa nhưng đã bị nước
bể làm ướt cả rồi.
Chàng đứng dậy đi tới
bàn thờ sờ tay một
hồi quả
nhiên thấy có đá lửa.
Chàng liền đánh lửa châm
đốt cây nến cháy dở
ở đó. Nhờ
ánh sáng
nến chàng mới thấy rõ mặt
ông già nọ đã tím bầm,
hiển nhiên trúng đọc rất nặng.
Chàng kinh hãi
vô cùng, vội móc trong túi lấy
viên Thiên Tâm giải độc đơn
vội vã nói:
-ông hãy
uống viên giải độc đơn
này đã. Ông già nọ đang
nhắm nghiền hai mắt nghe
chàng nói
mở mắt nhìn và đáp:
-Lão dù
chết cũng không chịu uống viên
thuốc độc dược hại người
này.
Đại Nham
nhịn giỏi đến đâu lúc
này cũng phải nổi giận, trợn
mắt và nói:
-Ông tưởng
tôi là ai. Võ Đang thất hiệp
có tồi bại đến đâu cũng
không bao giờ làm những
việc hại
người hèn nhát. Viên thuốc
này là giải độc đơn nhưng
chưa chắc cứu ông thoát
chết được.
Ít ra nó cũng có thể giúp
ông sống thêm ba ngày nữa nên
tại hạ khuyên ông
nên lấy
con Đao Đồ Long đổi lấy thuốc
giải độc của phải Hải sa cứu
mạng mình thì hơn.
Ông già
nọ đọt nhiên nhảy phắt lên
quát tháo:
-Lão nhất
định không chịu cho ai lấy thanh Đao
Đồ Long này.
Đại Nham
lại nói:
-Ông không
còn tánh mạng thì bảo đao có
lợi ích gì?
Giọng run run,
ông già nọ liền đáp:
-Lão đánh
chịu chét chớ con Đao Đồ
Long này vốn là của lão.
Nói xong ông
già nọ ôm chặt thanh dao, dí mà
vào lưỡi đao ra chiều quí
mến lắm.
Đại Nham
thấy vạy, lòng hiếu kỳ thúc
đẩy muốn biết lai lịch thanh đao
này và sự quí báu
của nó
ra sao. Nhưng chàng tháy hai mắt ông
già nọ chứa đầy vẻ tham
lam hung ác, tựa
con thú đói
định kiếm mồi, trông rất đáng
ghét, liền quay lưng bỏ đi.
Ông già
nọ quát lớn:
-Đứng
lại, đi đâu thế?
Đại Nham
cười nói:
-Tại hạ đi
đâu thì viẹc gì đến ông.
Nói xong, chàng
ung dung đi ngay nhưng đi được
một khoảng lại nghe ông già lớn
tiếng
khóc. Tiếng
khóc rất bi đát, tựa như
con thú bị thương kêu rú, chứa
đầy nỗi đau tuyệt vọng.
Chàng xúc
động, nổi lòng nghĩa hiệp quay
lại hỏi:
-Tại sao ông
khóc có vẻ bi đát thế?
-Lão khổ
sở biết bao mới lấy được
thanh bảo đao Đồ Long này, nhưng
trong chớp mắt tánh
mạng không
còn nữa thì thanh đao này có
lợi ích gì?
Đại Nham
lại hỏi:
-Sao bây giờ
có đem thanh đao này đổi lấy
thuốc giải của phái Hải Sa không?
Ông già
nọ khóc lóc:
-Nhưng lão
không nỡ vứt bỏ thanh dao này.
Trông hình
dáng của ông già nọ thật buồn
cười. Đại Nham muốn cười
nhưng không dám
cười
ra tiếng, lát sau mới nói:
-một người
có võ học, phải biết dùng
võ học của bản thân để
khắc địch chế thắng hành
đạo
trượng
nghĩa, lưu danh hậu thế. Còn bản
thân bảo đao bảo kiếm chỉ là
vật ngoại thân, được
cũng không
đáng mừng, mát cũng không
đáng ngại. Lão trượng
hà tất phải vì con đao này
mà bận
tâm dến thế?
Lão già
nọ cả giận đáp;
-các hạ
có biết võ lâm chí tôn bảo
Đao Đồ Long hiệu lệnh thiên hạ
Mạc cảm bất tùng
không? Chẳng
hay các hạ đã nghe ai nói câu
này chưa?
Đại Nham
thất thanh cả cười đáp:
-Mấy câu
này tất nhiên tại hạ nghe nói,
bên dưới còn hai câu nữa
" ỷ thiên bất xuất thuỳ dữ
tranh phong". Những
lời ấy có lẽ đề cập
tới chuyện kinh thiên động địa
xảy ra trong võ lâm
mười
mấy năm về trước chớ
không phải nói Đồ Long Đao
gì đâu.
Ông già
nọ lại tiếp:
-Chuyện gì
mà kinh động đến thế?
Các hạ có thể kể cho lão nghe
được không?
Đại Nham
liền đáp:
-việc này
ai ai trong võ lâm cũng biết. Mấy
câu đó chỉ Thân Điêu Đại
Hiệp Dương Qua
giết vua Mông
Cổ là Hiếu Tân, khiến ai ai cũng
hỉ hả vô cùng. Từ đó
Dương đại hiệp có
hiệu lệnh
gì võ lâm anh hùng đều nhìn
theo. Do đó mới có câu
"Mạc cảm bất tòng" (không
dám không
theo). Long tức là vua. Đồ long
là chỉ việc giết vua Mông cổ,
chơ trên thế gian
này làm
gì có rồng thiệt.
Ông già
nọ cười nhạt:
-Lão hỏi
các hạ, năm xa Dương đại hiệp
sử dụng khí giới gì?
Đại Nham
ngẩn người giây lát mới
đáp:
-tại hạ nghe
sư phụ nói Dương đại hiệp
cụt một cánh tay, bình thường
không bao giờ sử
dụng khí
giới. Hôm đó Dương
đại hiệp ở ngoài thành
Tương Dương ác chiến với
Kim Luân
Pháp Vương
thì sử dụng kiếm.
Ôõng già
nọ lại hỏi: -Đúng đấy,
nhưng Dương đại hiệp giết vua
Mông Cổ bằng gì?
Đại Nham
đáp:
Dương đại
hiệp dùng đá ném chết vua
Mông cổ Hiếu tôn, tất cả thiên
hạ ai ai cũng biết.
Ông già
nọ có vẻ đắc chí hỏi
tiếp:
-Bình thường
Dương đại hiệp dùng chưởng
và kiếm. Khi giết vua Mông Cổ
dùng đá. Như
vậy bảo
Đao Đồ Long bốn chữ có
phải là nói chuyện đó đâu?
Câu này
khiến Đại Nham khó nghĩ. Nghĩ
một lát chàng mới đap:
-Câu đó
võ lâm thuận miệng nói vậy, chẳng
lẽ người ta lại nói Thạch
Đâu đồ long sao? (hòn
đá giết
rồng). Nói vậy có phải khó
nghe không?
-Giảng nghĩa
như vạy thật vô lý lắm, lão
lại hỏi các hạ Ỷ Thiên bất
xuất thuỳ dữ tranh phong
nghĩa là
sao:
Đại Nham
ngẩn người giây lát rồi
đáp:
-Ỷ thiên
có lẽ là tên người.
Nghe nói võ công của Dương đại
hiệp do vợ truyền dạy. Như
vậy, Ỷ Thiên
là tên của Dương phu nhân hay biệt
hiệu của Quách Tỉnh?
Ông già
nọ lại tiếp:
_Thế à?
Tôi đoán các hạ không sao giảng
giải được nên mới giải
thích vớ vẩn như vậy.
Hãy nghe lão
nói đây: Đồ Long là một
thanh đao, tức thanh đao này đây.
Còn hai chữ Ỷ
Thiên là
chỉ thanh kiếm, ý sáu câu này
là "Vật Chí tôn trong võ lâm
là thanh Đao Đồ Long.
Ai mà được
thanh này bất cứ hiệu lệnh gì
tất cả các anh hùng hảo hán
thiên hạ đều phải
theo lịnh mà
thì hành. Quí hồ bảo kiếm
ỷ thiên không xuất hiện thì thanh
đao Đồ Long này là
một khí
giới sắc bén nhất trong thiên
hạ"
Đại Nham
bán tín bán nghi liền nói:
-Lão trượng
đưa thanh đao đó cho tại hạ
xem có gì thần ky không nào?
Ông già
nọ cứ khư khư giữ chặt
thanh đao, cười nhạt dáp:
-Bạn ngỡ
lão là đứa trẻ lên ba
sao mà lừa lấy thanh đao này.
Ông già
nọ sau khi trúng độc gân cốt
đã suy nhược, chỉ nhờ
uống một viên giải đọc đơn
của Đại
Nham, nên mới phấn chấn được
một chút. Lúc này vì dùng
quá sức nên lại rên liên
tiếp.
Đại Nham
mỉm cười đáp:
-không đưa
cho tại hạ thì thôi. Lão trượng
tuy được thanh đao Đồ Long
này nhưng có sai
khiến được
ai đâu? Chẳng lẽ tại hạ
thấy lão trượng ôm thanh đao
này mà phải nghe lời
sao? Thật
buồn cười vô cùng. Lão
trường là một người
đã có tuổi mà còn nghe những
lời
đồn đại
vô căn cứ đó, rốt cục
mất mạng đến nơi mà cũng
còn chấp nê không chịu tỉnh
ngộ.
Lão trượng
ôm thanh đao kia mà không sai khiến
được tại hạ đủ biết
thanh đao này quả
không có
gì thần kỳ cả.
Ông già
nọ không còn nói được
một tiếng gì nữa, một lúc
sau mới lên tiếng:
-Lão đệ,
lão ước hẹn với lão
đệ như sau: nếu lão đệ
cứu lão khỏi chết lão sẽ
chia cho lão
đệ một
nửa chuyện lợi ích của bảo
đao này.
Đại Nham
ngẩng mặt lên trời cả cười
đáp:
_Sao lão trượng
coi rẻ đệ tử phái Võ Đang
chúng tôi như thế? Phò nguy tế
khốn là phận sự
của anh em chúng
tôi. Lão trượng đã
trúng phải muối độc mà tại
hạ không biết những muối
đó có
chất độc gì. Bầy giờ
lão trượng đi yêu cầu phái
Hải sa chữa trị cho.
Ông già
nọ liền đáp:
-Thanh đao này
do lão lấy trộm của phái Hải
Sa, chúng đang hận lão vô cùng
thì khi nào
chúng lại
chịu cứu lão.
Đại Nham
nói:
-Lão trượng
trả lại thanh đao cho họ thì mối
oan cứu đó được hoá
giải ngay, như thế chúng
còn hại
lão làm gì nữa.
-Lão thấy
võ công của lão đên cao siêu
như vậy hẳn đủ tư cách tới
chỗ ở của phái Hải sa để
lấy trộm
thuốc giải mà cứu lão.
Đại Nham
đáp:
-một là
tại hạ có việc cần phải đi
không thể trì hoãn, hai là lão
trượng lấy trộm bảo đao của
người
ta, đó là cái quấy. Nay tại
hạ không thể nào làm thêm việc
quấy nữa. Lão trượng
mau mau đi kiếm
người của phái Hải sa đi,
nếu trể chất độc phát ra chữa
không kịp đấy.
Ông già
nọ thấy chàng định đi, vội
lớn tiếng gọi:
-Thôi được,
lão xin hỏi lão đệ câu này:
lúc lão đệ xách người
lão có thấy gì khác lạ không?
-Tại hạ cũng
lấy làm ngạc nhiên vì lão là
người bé nhỏ như thế, mà
tại sao lại có thể nặng
đến hai
trăm cân? Mà tại hạ cũng
thấy lão trượng không có
mang theo vật nặng nào cả.
|