CÔ
GÁI ĐỒ LONG - HỒI 4
Hoa Rụng
Hoa Nở
Kim Dung
Nghĩ đoạn,
chàng đột nhiên quay mình lại
dùng Thiền Sơn Tuyết Phiêu, chỉ
thấy những
chưởng
của chàng bay múa bao vây chặt lấy
thân hình Quân Bảo. Còn Quân
Bảo khi ở Hoa
Sơn chỉ được
Dương Qua dạy cho bốn miếng võ,
ngoài ra chàng chưa hề được
thọ giáo một
danh sư nào.
Nay đột
nhiên chàng gặp các thế võ
của đối thủ kỳ ảo vô
cùng, biến hóa không lường
chàng
làm sao chống
đỡ cho nổi?
Trong lúc nguy
nan, chàng quay lưng về phía trái,
song chưởng giơ lên trên trán
tạo thành
thế Song Khuyên
Thủ, có dậy trong pho quyền của Thiếu
Lâm. Thế võ này trịnh trọng
như
Thái Sơn,
nên không cần phải giải phá
thế võ của địch cũng tự
giải lấy. Bất cứ Hà Túc
Đạo
ở phía
nào tấn công tới cũng đều
bị Song Khuyển Thủ bao trùm.
Các đệ
tử của Đạt Ma Đường
và La Hán Đường đồng
vỗ tay khen ngợi, vang động một
góc
trời vì
thấy Quân Bảo đã khéo dùng
một quyền thế rất tầm thường
của Thiếu Lâm mà phá
giải được
một thế kỳ ảo của đối
phương.
Trong lúc mọi
người đang khen ngợi, Túc
Đạo rú lên một tiếng, rồi
giơ quyền nhằm ngực
Quân Bảo
đâm tới, sức mạnh vô
biên. Quân Bảo liền dùng song chưởng
đẩy ra chống đỡ.
Quyền chưởng
hai bên va chạm nhau, chỉ nghe thấy bùng
một tiếng là Túc Đạo loạng
choạng nhưng
vẫn đứng yên lại được,
còn Quân Bảo phải lùi lại hai
ba bước mới giữ được
quân bằng.
Túc Đạo
lại tiến lên đấm một quyền
nữa. Quân Bảo vẫn dùng song
chưởng đẩy ra và nghe
bùng lớn
hơn lần trước. Lần này
Quân Bảo bị đẩy lùi năm
bước còn Túc Đạo thì
đâm bổ về
phía trước.
Chàng biến sắc quát lớn một
tiếng:
- Chỉ còn
một hiệp nữa, ngươi hãy dùng
hết sức mà đỡ nhé!
Đoạn chàng
bước lên hai bước, từ
từ đấm một quyền. Lúc
này mấy trăm người đứng
trước
Thiếu Lâm
đều im hơi lặng tiếng, ai nấy
đều biết quyền này của Túc
Đạo liên quan đến
danh tiếng cả
đời chàng, thế nào chàng
cũng đem hết sức bình sinh ra
đánh đối thủ.
Quân Bảo
lại cũng xử dụng song chưởng
như trước, nhưng lần này quyền
và chưởng chạm
nhau mà không
gây một tiếng vang.
Mọi người
chỉ thấy quyền chưởng hai bên
dính chặt vào nhau rồi cả hai bên
đều dùng tới
nội công
ra lấn át lẫn nhau. Quân Bảo học
được tâm pháp của Cửu
Dương chân kinh mà
không biết,
chàng chỉ cảm thấy nội công sung
túc và liên miên đẩy ra.
Lát sau Túc
Đạo lùi lại một bước,
cảm thấy như có một cục máu
xông lên tận cổ. Chàng
phãi cố
chặn lại, nhưng bỗng nhiên, tối
tăm mặt mũi, rốt cuộc phải phun
cục máu đó ra.
Quân Bảo
không ngờ vì mình mà đối
phương bị thương nặng như vậy,
lòng ăn năn vô cùng
liền chạy
đến toan giơ tay ra đỡ. Túc
Đạo giơ tay gạt, gượng cười
nói:
- Túc Đạo
ơi là Túc Đạo, sao ngươi
ngông cuồng đến thế?
Nói đoạn
chàng hướng về Thiên Minh Thiền
Sư, cúi đầu vái rạp, rồi
tiếp:
- Võ công
của chùa Thiếu Lâm vang danh hàng
nghìn năm nay, quả thật phi thường.
Hôm
nay kẻ cuồng
sinh này mới sáng mắt.
Nói xong chàng
nhún mình một cái nhảy đi thật
xa. Nhưng chàng ngừng bước,
quay đầu lại
rồi nói
với Giác Viễn:
- Giác Viễn
đại sư, người đó nhờ
Hà mỗ chuyển lời rằng:''Cuốn
kinh thư gì đó ở trong dầu
ấy''.
Rồi chàng
nhún mình nhảy mấy cái nữa
đã mất dạng. Thân pháp nhanh
như vậy trong võ
lâm thật
hiếm thấy. Đồng thời chúng
tăng thấy chàng đã bị thương
nặng mà còn giở được
khinh công tuyệt
diệu thì ai nấy khâm phục vô cùng.
Kẻ địch
đã đi, chúng tăng nhìn dồn
vào Thiên Minh để nghe lệnh. Một
lão tăng gầy gò
trong bọn Tâm
Thiền Thất tăng bỗng cất tiếng
nói:
- Võ công
của đệ tử này ai truyền
cho thế?
Giọng nói
của lão rất sắc bén, không
khác gì tiếng kêu của chim, cú
lúc ban đêm, ai nghe
cũng phải
rùng mình kinh sợ. Cả Thiên Minh,
Vô Sắc , Vô Tướng cũng
đều nghi ngờ quay
lại nhìn
Giác Viễn và Quân Bảo. Thầy
trò Giác Viễn đứng ngẩn
người ra, không sao trả lời
cho xuôi. Thiên
Minh liền hỏi tiếp:
- Nội công
của Giác Viễn tuy tinh xảo nhưng y chưa
học qua quyền pháp.
Còn Thiếu
Lâm quyền của thiếu niên kia , ai
đã truyền cho vậy?
Các đệ
tử của Đạt Ma Đường
và La Hán Đường đều
nghĩ thầm:
"Không ngờ
hôm nay nhà chùa gặp nguy cơ mà
thằng nhỏ kia lại cường địch.
Chắc thế nào
lão Phương
trượng cũng ban thưởng cho y
rất hậu. Còn sư phụ dậy nội
công và quyền pháp
cho y chắc càng
thương mến y''.
Lão tăng
nọ thấy Quân Bảo đứng ngẩn
người không nói năng gì
cả liền cau mày lại, mặt
đầy sát
khí quát lớn:
- Ta hỏi ngươi
pho La Hán quyền đó ai dậy cho ngươi
thế?
Quân Bảo
liền móc trong túi ra đôi La Hán
mà Quách Tường đã tặng
và nói:
- Đệ tử
theo phương pháp của đôi Thiết
La hán này mà học được
mấy thế võ đó, chớ
không
có ai dậy
cả.
Lão tăng
nọ bước lên một bước,
hạ giọng nói:
- Ngươi hay
nói rõ một lần nữa rằng
không phải do một vị sư nào trong
chùa dậy mi mà
chính mi tự
học lấy?
Giọng nói
tuy rất khẽ nhưng đầy vẻ dọa
nạt, nhưng Quân Bảo vẫn thản nhiên
và tự nghĩ:
"Ta chưa làm
một việc gì xấu cả, dù vị
sư này có hung hăng ta cũng không
sợ''.
Đoạn chàng
lớn tiếng đáp:
- Đệ tử
ngày tối ở trong Tàng kinh các
quét dọn đun nước và hầu
hạ sư phụ Giác Viễn. Tại
chùa không
có vị sư phụ nào truyền dạy
võ công cho đệ tử. Pho La Hán
này là do đệ tử tự
học lấy.
Có phải đệ tử múa không
đúng phép phải không? Mong lão
sư phụ chỉ giáo.
Lão tăng
đó hừ một tiếng, hai mắt
dường như nẩy lửa trợn
trừng nhìn Quân Bảo một lát
lâu
không hề
cử động.
Giác Viễn
biết vai vế của vị sư Tâm Thiên
Đường đó rất cao. Lã
cũng là sư thúc của Phương
trượng
Thiên Minh Thiền sư nữa. Nay lão
tăng bỗng nhiên quát tháo Quân
Bảo, Giác Viễn
ngạc nhiên
vô cùng, nhứt là khi thấy hai
mắt của lão lại chứa đầy
oán độc.
Giác Viễn
sực nhớ lại năm nọ ở
Tàng Kinh các ngẫu nhiên y có thấy
một cuốn sách nhỏ,
bên trong có
ghi một đại sự về môn phái
của chủa xảy ra như sau:''Cách đây
bảy mươi năm,
Phương trượng
của chùa Thiếu Lâm là Khổ
Thừa Thiền Sư, sư tổ của Thiên
Minh thiền sư
hiện thời.
Tết Trung thu theo lệ của chùa mỗi
năm nào cũng có cuộc thử
tài các đệ tử của
Đạt Ma đuờng
do Phương trượng và hai vị thủ
tọa của Đạt Ma Đường
và La Hán Đường làm
chủ khảo
để xét võ công của tất
cả đệ tử trong chùa xem một
năm qua tiến bộ đến mức
nào.
Ngờ đâu
cuộc khảo thí Trung Thu năm đó
xảy ra một thảm biến. Các để
tử biểu diễn xong,
Đạt Ma Đường
chủ tọa Khổ Trí Thiền Sư thăng
tọa phê bình võ công của các
đệ tử, đột
nhiên có
một tên đầu đà đi tu
mà tóc còn để dài, vượt
mọi người xông ra lớn tiếng
nói:
- Lời phê
bình của Khổ Trí thiền sư không
thông chú nào. Chả biết võ
công là cái quái gì
mà cũng
nhân là thủ tọa Đạt Ma Đường
thật nhục nhã biết bao.
Tất cả
tăng nhân đều kinh hãi, nhìn
kỹ lại mới hay người đó
là Hỏa Công, đầu đà
chuyên
nhóm lửa
ở bếp Hương Tích. Các đệ
tử của Đạt Ma Đường
không chờ cho sư phụ lên tiếng
đã đồng
thanh quát tháo. Tên Hỏa Công đầu
đà đó cũng không chịu
kém liền quát lại:
- Tên sư
phụ không hiểu cái quái gì,
bọn đệ tử các ngươi cũng
thế thôi.
Nói xong tên
đầu đà đó nhảy vào
giữa đám đệ tử. Các
đệ tử Đạt Ma Đường
liền xông lại tấn
công, ngờ
đâu đều bị y đánh cho
vài ba quyền hay vài ngọn cước
là bại ngay.
Theo lệ của
chùa thì ở Đạt Ma Đường
đồng môn đấu với nhau
chỉ đánh ngã đối phương
rồi
thôi, chớ
không ai được hạ độc
thủ. Trái lại tên đầu đà
đó ra tay hung tợn đánh 9 người
sư
đó kẻ
gãy tay, người què chân, ai nấy
đều bị thương nặng.
Khổ Trí
Thiền sư thấy vậy vừa kinh hãi
vừa tức giận. Lão thiền
sư nhận ra tên đầu đà xử
dụng toàn
là quyền thuật của bổn môn chứ
không phải y học của những cao
thủ môn phái
khác rồi
có ý lẻn vào chùa phá quấy
nên cố dằn tức khí và
hỏi xem võ công của y do ai
truyền dậy.
Hóa Công
đầu đà nọ trả lời:
- Không do ai
truyền dậy võ công cho tôi cả,
đó là tự tôi học lấy.
Thì ra tên
đầu đà đó giúp việc
ở nhà bếp dới quyền
nhà sư quản công rất nóng tính
hơi tý
là đánh
đập thủ hạ. Y là người
biết võ lại có sức mạnh,
nên người nào người
nấy đều bị
đánh trọng
thương.
Cả tên
đầu đà này cũng bị
tên quản công đánh hộc máu
ba lần. Vì sự việc đó y
ngấm ngầm
học lóm
võ công. Một người đã
cố âm thầm làm việc gì tất
nhiên phải thành công chóng
hơn người
khác, hơn nữa y lại có chí
hơn người nên mười mấy
năm liền y mới luyện được
võ công
thượng thừa như vậy.
Nhưng y vẫn
giấu giếm không cho ai hay biết, lặng
lẽ tiếp tục bổn phận nhóm lửa
ở bếp.
Tên sư quản
công dưới bếp dù có đánh
đập, y cũng không đánh lại,
nhưng nhờ có nội công
tinh thâm nên
y không bị thương như trước
nữa.
Tánh y rất
thâm trầm, y suy tính có khi nào
võ công giỏi hơn tất cả các
tăng chúng trong
chùa mới
ra mặt biểu diễn cho mọi người
biết. Bởi vậy Trung Thu này y mới
ra
mặt.
Mấy chục
năm tích uất trong lòng, nên y tức
giận hầu hết các tăng chúng
trong chùa, vì thế
khi ra tay y không
nể nang ai cả.
Khổ Trí
thiền sư hỏi rõ nguyên ủy rồi
cười nhạt nói:
- Ngươi đã
khổ tâm học tập như vậy, quả
thật đáng kính.
Nói xong thiền
sư đứng dậy ra khỏi đài
tỷ võ với tên đầu đà.
Lúc bấy giờ có thể nói
võ công
của Khổ
Trí thiền sư là số một trong
chùa Thiếu Lâm. Hai người cùng
giở tuyệt học ra đấu
được
hơn năm trăm hiệp.
Khổ Trí
thiền sư đã già, còn tên
đầu đà tuổi tráng niên
hơn, lão Thiền Sư còn e dè nể
nang,
trái lại
tên đầu đà luôn luôn
hạ độc thủ.
Sau đó
hai người dùng tay chân quất
vào nhau như hai con mực, hễ ai khỏe
hơn sẽ thắng.
Khổ Trí
thấy tên đầu đà đã
chịu khó tự tập mà đạt
được thành tích đó
nên đổi chiến lược,
tháo giỡ
ra rồi gạt song chưởng một cái,
vừa quát to lên.
Tên đầu
đà hiểu rằng đối phương
giở một thế trong Thần Chưởng
Bát Đá, vốn là một võ
công tuyệt
học của Thiếu Lâm. Tên đầu
đà đã được dịp
thấy các đệ tử Đạt
Ma Đường xử
thế võ
này, chỉ bổ song chưởng một
cái là đánh gãy cẫy mộc
tang trồng dưới đất liền
nhờ
sức mạnh
phi thường do chưởng lực
phóng ra.
Võ công
của y tuy cao cường nhưng y chưa hề
được danh sư nào chỉ giáo
mà suốt mười
mấy năm
y chỉ ngầm học lóm thì dẫu y
chăm chỉ đến đâu cũng
không sao thấu triệt võ học
của Thiêu
Lâm rất cao thâm.
Nhưng Khổ
Trí sử dụng thế đó là
để giải chưởng mượn
sức đối phương để
giải tán sức lực
đối phương
rồi hai bên cùng lùi cả ra và
đều tỏ vẻ ngưng đấu. Ngờ
đâu tên Hỏa Công đầu
đà
lại nhận
lầm là Liệt Tân Chưởng,
chưởng thứ sáu trong phái
Thần chưởng Bát Đả, liền
nghĩ
thầm:"Ngươi
muốn giết ta, nhưng có dể gì"
Đoạn y phi
thân đến, giơ song quyền đánh
xuống. Khổ Trí thiền sư thất
kinh vội quay
chưởng
lại chống đỡ nhưng đã
muộn, chỉ nghe ``lắc cắc'' mấy tiếng
là cánh tay trái và mấy
cái xương
trước ngực của thiền sư
đều bị gãy.
Tăng chúng
đứng cạnh đó đều
biến sắc, liền xông lại cứu
nhưng nội tạng của Khổ Trí thiền
sư đã
bị thương nặng, hơi thở thoi
thóp, không nói ra được
một lời.
Tên Hỏa
Công đầu đà nhân lúc
mọi người đang hỗn loạn bèn
lẻn chạy mất. Tối hôm đó
vì
vết thương
quá nặng, Khổ Trí thiền sư tạ
thế. Trong lúc cả nhà chùa đang
đau đớn về đám
tang ấy, tên
đầu đà lại lén trở
về chùa giết tên quản công
bếp Hương Tích và năm vị
sư xưa
nay có thù
hằn với y.
Tất cả
chùa đều chấn động. Lão
Phương trượng phái mấy chục
cao thủ đi khắp nơi truy nã
y, mà tìm
khắp cả Giang Nam, Giăng Bắc cũng
không ra tung tích. Các cao tăng trong chùa
vì việc
này mà cãi lộn và đổ
lỗi cho nhau. Thủ tọa Thiền Sư La Hán
Đường là Khổ Tuệ nổi
giận bỏ
chùa chạy ra Tây vực sáng lập
một phái Thiếu Lâm khác.
Bọn Thiên
Canh, Thiên Lao là đồ tôn của
Khổ Tuệ thiền sư đó.
Sau biến cố
tang tóc ấy, võ học của phái
Thiếu Lâm suy đồi suốt mấy
chục năm và cũng từ
đó trở
đi, nhà chùa mới định
thêm một quy luật ''Phàm đệ tử
nào không được sư phụ
truyền
dạy võ
công mà tự học lóm thì khi
phát hiện được sẽ bị
xử tử, tội nhẹ cũng phải
cắt đứt gân
mạch để
trở thành phế nhân.
Mẩy chục
năm nay, trong chùa phòng vệ nghiêm
ngặt, không ai dám học lóm võ
công nên
dần dần
ai nấy đều quên hẳn luật lệ
ác nghiệt ấy. Lão tăng Tâm
thiện Đường là đệ
tử ít của
Khổ Trí
Thiền sư , lão nhớ đến
cái chết của ân sư năm xưa
, mà mấy chục năm qua, lão
không sao quên
được. Đột nhiên lúc
này lão thấy Quân Bảo không
có sư phụ mà học lóm
được
võ công thì lòng riêng phẫn
nộ vô cùng. Giác Viễn đại
sư ở trong Tàng Kinh các nên
không cuốn
nào lão không đọc qua. Bỗng
nhớ lại việc cũ mà toát
mồ hôi lạnh, liền la lớn:
- Lão Phương
Trượng, việc này...việc này
không thể trách Quân Bảo được.
Giác Viễn
chưa dứt lời, chủ tọa Đạt
Ma Đường đã quát to:
- Các đệ
tử Đạt Ma Đường tiến
lên bắt y.
Mười
tám đệ tử Đạt Ma Đường
nghe lịnh liền tiến lên bốn phương
tám mặt bao vây lấy thầy
trò Giác
Viễn. Phương vị của mười
tám người đó rất rộng
lớn, cả Quách Tường cũng
bị bao
vây vào
giữa. Lão tăng Tâm thiện Đường
cũng la lớn:
- Các đệ
tử La Hán Đường sao cũng
không tiến lên hợp sức?
Một trăm
linh tám đệ tử La Hán Đường
nhứt tề như sấm động, quây
thành ba vòng bên
ngoài các
đệ tử Đạt Ma Đường.
Quân Bảo
cuống cả chân tay, cứ tưởng
mình đánh đuổi Túc Đạo
là phạm quy luật của chùa,
liền lên
tiếng hỏi:
- Sư phụ con
...con...
Hơn mười
năm nay Giác Viễn sống chung với
đồ đệ, tình như cha con. Biết
rằng nếu Quân
Bảo bị
bắt thì thế nào cũng bị xử
tử hay thành phế nhân, lão chưa
kịp xử trí thì Vô Tướng
Thiền sư
đã quát to:
- Sao không ra
tay còn chờ gì nữa?
Mười
tám tên đệ tử Đạt
Ma Đường miệng niệm nam mô,
chân bước tới từ từ.
Không hề nghĩ
ngợi, Giác
Viễn đại sư đột nhiên quay
tít cái thùng đẩy lùi mười
tám tên tăng nhân khiến
cho họ không
sao tiến lên được.
Đoạn Giác
Viễn nghiêng hai cái thùng bên trái
múc Quách Tường, bên phải
múc Quân Bảo,
rồi quay thêm
bảy tám vòng nữa. Hai cái thùng
sắt tựa nh hai trái chùy lớn
sức mạnh nghìn
cân, nên
không ai dám giơ tay ra cản trở.
Các đệ
tử Đạt Ma Đường tránh
cả sang hai bên. Nhanh như bay Giác Viễn
gánh Quách
Tường
cùng Quân Bảo chạy xuống núi.
Bọn tăng nhân vừa chạy theo vừa
la, đuổi được bảy
tám dặm
tiếng xích vang lên càng lúc càng
nhỏ dần, cuối cùng im bặt.
Quy luật của
phái Thiếu Lâm rất nghiêm, nên
một khi thủ tọa Đạt Ma
Đường
đã ra lịnh tróc nã Giác Viễn
tuy biết rằng đuổi không kịp,
bọn tăng chũng vẫn cứ
phải đuổi
theo Giác Viễn.
Thời gian
càng kéo dài khinh công người
nào cao thấp biết rõ ngay. Người
nào khinh công
kém bị
bỏ xa dần. Đuổi đến lúc
trời tối sẩm, chỉ còn có
năm tên đại đệ tử là
còn tiếp tục
đuổi theo.
Giây lát
sau, năm tên đó thấy trước
mặt hiện ra năm ngả đường.
Bọn chúng không biết Giác
Viễn chạy
về ngả nào, vả lại chúng dư
biết nếu đuổi kịp họ cũng
không địch nổi Quân Bảo
và Giác
Viễn, nên kéo nhau lủi thủi trở
về chùa phục lịnh.
Hãy nói
Giác Viễn gánh hai người chạy
hơn trăm dặm mới ngừng lại,
định thần mới hay nơi
đó là
giữa khoảng núi rừng sương
mù bao phủ tứ phía, chim về
tổ từng đoàn kêu ríu rít.
Giác Viễn
tuy nội công rất mạnh, nhưng đã
xả thân chạy một hơi xa, nên cũng
thấy gân cốt
mỏi mệt,
nên nhất thời lão hòa thượng
không sao hạ được gánh thùng
sắt xuống.
Quân Bảo
và Quách Tường ở trong
thùng bèn nhảy ra, rồi mỗi người
một bên, gỡ hai thùng
sắt ở
đầu đòn gánh xuống. Vì
trong thùng vẫn còn phân nửa
nước, Quân Bảo lên tiếng
nói:
- Sư phụ hãy
nghỉ ngơi giây lát, con đi kiếm
cái ăn đã.
Nhưng trong dãy
núi hoang xa này, có cái gì có
thể ăn được chứ? Nên
Quân Bảo đi đến nửa
ngày trời
mà cũng chỉ mang về một ít củ
măng. Ba người chia nhau dùng tạm
cho đỡ đói,
rồi tựa
vào tảng đá nghỉ ngơi. Quách
Tường nói:
- Nè đại
hòa thượng, tôi thấy các
sư trong chùa Thiếu Lâm sao đều
kỳ quặc quá tệ.
Giác Viễn
chỉ ừ hừ cho qua, tuyện nhiên
không dám trả lời thẳng câu
hỏi.
Quách Tường
liền tiếp:
- Côn Luân
Tam Thánh Hà Túc Đạo tới
chùa Thiếu Lâm khiên chiến, nhưng
không một ai
địch nổi,
nhờ thầy trò hai người
đánh lui được y mới
bảo tồn danh tiếng chùa. Tăng chúng
đã không
cám ơn hai người thì chớ,
trái lại còn hung hăng như lang, như
hổ định tróc nã
chú Quân
Bảo để làm tội. Chúng không
biết phân biệt trắng đen, thật
là vô lý hết sức.
Giác Viễn
thở dài một tiếng rồi đáp:
- Ta không thể
trách lão Phương trượng với
Vô Tướng sư huynh, vì chùa
Thiếu Lâm có một
điều lệ
là... Nói tới đây lão
hòa thượng ho luôn mồm, không
sao nói hết lời được,
Quách
Tường
vội chạy lại khẽ đấm vào
vai Giác Viễn và nói:
- Đại hòa
thượng mệt mỏi lắm rồi, hãy
nghỉ ngơi giây lát ngày mai hẵng
nói tiếp.
Giác Viễn
thở dài nói tiếp:
- Phải, tôi
cảm thấy rất mệt.
Quân Bảo
đi nhặt nhanh những cành khô gom
lại đốt để sưởi. Ba
người ngủ tạm dưới gốc
cổ
thụ. Đến
nửa đêm, Quách Tường
nghe Giác Viễn lẩm bẩm tựa như
tụng kinh, liền chỗi dậy.
Nàng nghe hòa
thượng nói nho nhỏ:
- Sức của
đối phương vừa mới
chạm vào da ta thì ý niệm của
ta đã vào tới trong xương
y,
hai tay chống
đỡ, một hơi quán xuyến.
Tả trọng thì hư hữu mà đi,
hữu trọng thì hữu hư mà
đi...
Quách Tờng
rùng mình nghĩ:
- "Ta cư tưởng
lão hòa thượng tụng kinh, không
ngờ y đang đọc võ học quyền
kinh".
Nàng bèn
lắng tai nghe tiếp. Giác Viễn đọc:
- Hơi như
bánh xe theo khắp người, chõ
nào không theo tứ thân liền
thấy tán loạn ngay,
muốn cứu
vãn thì phải nhờ ở lưng
và đùi. . .
Nghe tới
đây Quách Tường biết ngay
Giác Viễn đang đọc một quyển
sách võ, liền nói thầm:
- "Vị hòa
thượng này không biết một
chút võ công nào, chỉ đọc
sách thành si mê, những gì
ghi ở trong
sách y đều cho là thiên kinh địa
nghĩa bất di bất dịch. Năm xưa
ta ở trên đỉnh
Hoa Sơn, lần
đầu tiên gặp y, nghe y nói:''Đạt
Ma lão tổ trong khi viết cuốn kinh Lang
Ca,
lại còn
viết thêm cuốn Cửu Dương
chân kinh nữa''. Y bảo rằng muốn
cho thân thể khỏe
mạnh thì
phải theo cuốn kinh đó tu luyện ắt
được theo ý muốn. Nên hai
thầy trò học theo
sách đó,
chớ không nhờ vả ai dạy
cho cả. Vì vậy hai thầy trò y đã
luyện tới cao thử bậc nhất
bậc nhì
trong thiên hạ mà không biết. Như
bữa nọ Tiêu Tương Tử đánh
y một chưởng, y cứ
đứng
chịu đòn mà không việc gì,
trái lại Tiểu Tương Tử bị
thương nặng. Thần công
cao siêu như
thế, có lẽ cha ta và đại ca
cũng chưa chắc bì kịp. Hơn nữa
cữ xem thầy trò y
ngày hôm
qua lẳng lặng đánh bại Hà Túc
Đạo, không biết có phải thầy
trò y nhờ học ở Cửu
Dương chân
kinh mà luyện được tới
mức độ đó không? Và
lúc này, y đang lẩm bẩm đọc
đây, không
biết có phải Cửu Dương chân
kinh không? ''.
Nàng bèn
ngồi dậy, lắng tai nghe những lời
tụng niệm của Giác Viễn để
cố nhớ, nàng lại
suy tính:
``Nếu những
lời y tung đây quả là Cửu
Dương chân kinh, thì cuốn kinh đó
tinh vi lắm. Chỉ
trong giây lát
ta không thể nào thấu hiểu hết
được. Ta cứ việc nhớ
cho thật kỹ, ngày mai
yêu cầu
chỉ giáo cũng chưa muộn."
Nàng lại
nghe Giác Viễn lẩm bẩm đọc tiếp:
- Trước
hết dùng tâm sai khiến thân hình,
theo người chớ không theo mình.
Sau khi thân hình
đã theo được, do mình vẫn
theo người trong tay đã có mực
thước. Đo
lờng sức
của đối thủ, to nhỏ không sai
một chân lông kẽ tóc. Tiến
trước, thoát hậu bước
nào cũng
đúng mực thước, càng
luyện lâu bao nhiêu càng tinh xảo bấy
nhiêu. . .
Quách Tường
nghe tới đây lắc đầu
nghĩ thầm:
- Không đúng
không đúng. Cha và mẹ ta thường
nói lúc đối địch ta phải
kiềm chế người
trước
chớ đừng để người
kiềm chế mình. Như vậy đại
hòa thượng nói sai rồi.
Nang còn đang
lẩm bẩm lại nghe Giác Viễn tiếp:
- Đối
phương không động ta không động,
đối phương hơi động ta phải
động trước. Sức lực
trông như
nhẹ nhàng, sự thực không phải
nhẹ nhàng, làm như sắp giở
sức ra, sự thật chưa
giở sức
ra. Hơi sức dứt, ý niệm vẫn
chưa dứt...
Quách Tường
càng nghe càng mơ màng. Phải biết
nàng học võ từ thủa nhỏ,
và ai dạy nàng
cũng dạy
kiềm chế người trước
thế võ nào cũng phải ra tay trước
đối phương. Những bí
quyết quyền
kinh mà Giác Viễn vừa đọc
đây, trái hẳn với những
lý thuyết mà nàng học bấy
lâu nay. Cho nên
nàng lại nghĩ:
"Nếu lúc
sáp trận ra tay, hai bên đấu trí
mạng với nhau mà ta lại hy sinh mình
theo người,
kẻ địch
muốn ta Đông ta phải theo Đông,
muốn ta Tây ta phải theo Tây. Như vậy
có khác
gì tha hồ
cho kẻ địch tấn công không?
''
Lý thuyết
ra tay sau kiềm chế người cho mãi
tới cuối đời nhà Minh,
phái Võ Đang đang
thịnh hành
vẫn áp dụng và coi trọng. Lúc
này cuối đời nhà Tống,
Quách Tường nghe lý
thuyết đó
lấy làm kinh ngạc. Chỉ vì lo nghĩ
ngợi mà Giác Viễn đọc
ra rất nhiều, nhưng nàng
không sao nghe
kịp. Bỗng nàng thấy Quân Bảo
tỉnh giấc, ngồi xếp bằng tròn,
lắng tai nghe.
Nàng lại
nghĩ tiếp:
"Bất cứ
lão hòa thượng nói đúng
hay sai, ta cứ việc nhớ kỹ. Cứ
biết Đại hòa thượng đã
làm
cho Tiểu Tương
Tử bị thương và Hà Túc
Đạo phải rút lui. Những cảnh
chính mắt ta trông
thấy, như
vậy những lời lão hòa
thượng đọc đây hẳn
không phải là lý thuyết suông.''
Thế rồi
nàng lại để ý nghe và nhớ
nằm lòng.
Giác Viễn
vẫn tiếp tục đọc, thỉnh thoảng
có xem vào mấy đoạn Lăng Ca,
nói tới chuyện
Phật tổ
lên đảo Lăng Ca thuyết pháp.
Thì ra Cửu Dương chân kinh xen vào
cuốn kinh Lăng
Ca Giác Viễn
sức học lam nham, cứ thấy chữ
là đọc, cho nên mới đọc
lẫn lộn.
Cũng may nàng
rất thông minh, tuy kinh văn mà Giác
Viễn đọc ra đảo đảo, điên
điên nhưng
nàng cũng
đã hiểu được mấy
đoạn.
Mặt trăng
lặn dần, bóng người càng
giờ càng dài, tiến tụng niệm
của Giác Viễn cũng khẽ
dần, khẽ
đến nỗi có câu không sao nghe
rõ được. Quách Tường
liền khuyên:
- Suốt ngày
tranh đấu đã mệt mỏi nhiều,
lão hòa thượng hãy nghỉ
ngơi chút đi.
Giác Viễn
hình như không nghe lời của Quách
Tường nói, cứ thản nhiên
tụng niệm:
- ...Sức
mượn của người, hơi do
xương sống phát xa. Tại sao hơi
lại do xương sống phát ra,
vì hơi hướng
xuống phía dưới mà trâm
do hai vai thâu vào xương sống dồn
xuống dưới lưng.
Đó là
hơi từ trên xuống gọi là
hợp. Rồi lại tự lưng từ
dưới đi lên gọi là khai.
Hợp tức là
thàn, khai tức
là buôn, biết được khai
hợp là hiểu được âm
dương ngay.
Tiếng tụng
niệm của lão hòa thượng càng
phút càng nhỏ. Sau cùng không còn
nghe tiếng
nào cả,
hình như lão hòa thượng đã
thiếp đi. Quách Tường và
Quân Bảo không dám lâm
động, chỉ
ngồi ôn lại kinh văn thôi.
Trên trời
sao đã lặn, trăng đã xuống.
Tây sơn, mây đen tứ phía
kéo tới.
Mặt đất
tối như mực. Qua một thời gian
khá lâu, phía Đông sáng dần.
Chỉ thấy Giác Viễn
ngồi yên
không cử động chút nào,
mặt lộ vẻ tươi cười. Quân
Bảo khẽ nói:
- Quách cô
nương có đói không? Chúng
ta hãy kiếm củ năng để ăn
đi.
Chàng quay đầu
lại thấy phía sau một cây cổ thụ
có bóng người thấp thoáng
hình như đó là
vạt áo
cà sa màu vàng.
Chàng giật
mình kinh hãi, vội quát hỏi:
- Ai đó?
Chỉ thấy
một ông sư, thân hình gầy gò
và cao từ phía sau thân cây bước
ra. Người đó chính
là Vô
Sắc Thiền Sư thủ tọa La Hán Đường.
Quách Tường
vừa kinh hãi vừa cả mừng,
vội lên tiếng hỏi:
- Đại hòa
thượng sao cứ đuổi theo mãi
thế này? Chẳng hay Đại Hòa
Thượng muốn bắt hai
thầy trò
trở về chùa sao?
Vô Sắc
liền đáp:
- Thiện tai!Thiện
tai!Lão hòa thượng này không
như những hòa thượng chỉ
biết câu nệ giới
luật. Lão
tăng tới đây đã được
nửa đêm rồi, nếu định
ra tay thì hẳn không phải chờ
đến lúc
này. Này
Giác Viễn sư đệ, Vô Tướng
thiền sư đã xuất lãnh một
nhóm đệ tử Đạt Ma Đường
đang đuổi
về phía Đông tìm kiếm đó.
Các ngươi hay theo phía Tây mà
chạy đi.
Giác Viễn
cứ nhắm mắt làm như không
nghe gì cả. Quân Bảo liền tiến
lại thưa:
- Mời sư
phụ thức tỉnh, thủ tọa La hán
Đường đang nói chuyện với
sư phụ đấy.
Giác Viễn
vẫn cứ ngồi yên. Thấy vậy
Quân Bảo kinh hãi vô cùng vội
rờ tay vào trán sư phụ,
thấy giá
lạnh như băng. Thì ra Giác Viễn
đã viên tịch từ lâu rồi.
Quân Bảo
đau đớn vô cùng, phủ
phục xuống ôm lấy xác kêu lên:
- Sư phụ!
Sư phụ!
Nhưng tiếng
kêu của chàng làm sao cho sư phụ
chàng thức tỉnh lại được.
Vô Sắc thiền sư
chắp tay hành
lễ, miệng niệm:"Chư phương vô
vân (bốn phía không có màn
mây) Từ diện
giai thanh minh (bốn
phía đều trong sáng) Vi phong thôi
hương khí (gió nhẹ thổi mùi
thơm)
Chung Sơn tĩnh
vô thanh (tất cả các núi yên
lặng như tờ) Kim nhất đai hoan
hỉ (ngày hôm
nay thật vui mừng)
Xã vô nguy thúy thân (hy sinh cái
thể xác vô vị và mỏng manh)Vô
điền
giựt vô
ưu (không hờn cũng không lo) Ninh
đang bất thân khánh (như vậy chả
vui mừng lắm
ru)".
Nói xong lão
hòa thượng lẳng lặng đi liền.
Quân Bảo
khóc một hồi, Quách Tường
cũng chảy khá nhiều nước
mắt.
Theo lệ chùa
Thiếu Lâm chúng tăng viên tịch
đều hỏa táng, hai người
liền nhặt những cành
cây khô
châm lửa thiêu thân pháp của
Giác Viễn. Xong đâu đấy Quách
Tường liền nói:
- Này chú
em họ Trương, tăng chúng Thiếu
Lâm sẽ không buông tha chú đâu.
Vậy phải cẩn
thận lắm
mới được. Chúng ta chia tay
ở đây, sau này sẽ gặp
gỡ lại.
Quân Bảo
vừa khóc vừa đáp:
- Quách cô
nương đi đâu thế? Bây giờ
tôi biết đi đâu?
Quách Tường
nghe Quân Bảo hỏi cũng hơi mủi
lòng đáp:
- Tôi thì
ở chân trời góc biển,
hành tung không nhất định, tự
tôi cũng không biết sẽ đi
đâu.
Chú em hãy
còn ít tuổi lại không có chút
lịch duyệt giang hồ biết đối
phó cách nào? Hiện
giờ tăng
chúng chùa Thiếu Lâm đang tìm
bắt chú chi bằng...
Nói tới
đây nàng rút cái vòng vàng
ở cổ tay ra đưa cho Quân Bảo
và tiếp:
- Chú cầm
cái vòng vàng này đi tơi thành
Tương Dương kiếm cha mẹ ta thì
thế nào cha mẹ
ta cũng có
cách giúp chú. Chú ở nhà
tôi, có cha mẹ tôi che chở thì
dù tăng chúng chùa
Thiếu Lâm
có độc ác đến đâu
cũng không dám đến thành
Tương Dương hại được
chú.
Quân Bảo
ngậm lệ đỡ lấy cái vòng,
Quách Tường nói tiếp:
- Chú nói
với cha mẹ tôi hay rằng tôi vẫn
được bình yên như thường
không khỏi lo nhớ nữa.
Cha tôi rất
thích những thiếu niên anh hùng,
thấy chú có tài hẳn sẽ
thâu làm đồ đệ. Em thì
là người
thật thà trung hậu thế nào cũng
mến chú, riêng có chị tôi
thì hơi khó tánh một chút.
Có điều
gì không bằng lòng là chị
ấy chẳng nể nang ai cả. Nhưng chú
cứ cẩn thận, đừng
làm điều
gì nghịch ý chị ấy là được.
Nói xong nàng
quay mình đi liền.
Quân Bảo
cảm thấy trời đất mênh
mông mà mình không có một chỗ
nào nương tựa an thân,
nên đứng
trước hỏa táng của sư phụ
mà ngẩn người ra nửa ngày
mới bước chân đi. Chàng
đi
được
mười mấy trượng bỗng
quay trở lại lấy đôi thùng
sắt của sư phụ gánh lên vai rồi
từ từ
đi thẳng.
Giữa hoang sơn đã lạnh, một
thiếu niên thân hình gầy gò
đang lủi thủi đi về phía
Tây, trông
thật tội nghiệp vô cùng.
Chàng đi
được nửa tháng đã
đến biên giới, cách thành
Tương Dương không xa. Tăng chúng
trong chùa Thiếu
Lâm vẫn không sao đuổi kịp.
Đó cũng
nhờ Vô Sắc thiền sư ngấm
ngầm giúp đỡ, cố ý
dẫn bọn sư Thiếu Lâm đi về
phía
Đông trái
ngược đường, nên chúng
càng đuổi càng cách xa chàng.
Trưa ngày
nọ chàng tới một chân núi
lớn, tựa lưng vào đó
nghỉ ngơi giây lát rồi hỏi thăm
người
qua đường, mới hay đây
là núi Võ Đương cây cối
um tùm, thế núi hùng vĩ. Trong lúc
chàng còn
đang thưởng thức cảnh lạ
đó đây, bỗng thấy một
nam một nữ ăn mặc theo lối quê
mùa đi
sát cánh nhau, qua con đường
chỗ chàng ngồi. Trông thái độ
hai người rất thân mật,
đủ biết
họ là một đôi vợ chồng.
Người thiếu nữ mồm lẩm
bẩm trách cứ chồng luôn, còn
người
chồng cứ cúi đầu lầm
lũi.
Thiếu nữ
nọ lại nói:
- Anh là nam
nhi đại trượng phu, không thân
mà cứ đi nương nhờ
anh rể và chị. Cho nên
mới bị
họ hạ nhục như vậy. Chúng ta có
phải là người thiếu tay thiếu
chân đâu? Tự mình
làm lấy
mà ăn thì dù canh rau miếng da cũng
được ung dung tự nhiên hơn.
Nhưng anh
không có
một chất chí khí, quả thật hổ
thẹn cho kiếp sống trên đời.
Cổ nhân đã dạy: ''Cùng
lắm là
chết, khi chết thì hết ``, hà tất
anh phải nhờ vả người vậy?
''
Người
đàn ông bị vợ mắng một
hồi, không dám nói lại một lời,
mặt đỏ tía tai, cứ lẳng
lặng
mà đi.
Những lời
người đàn bà nói câu
nào cũng in sâu vào trí óc
Quân Bảo, chàng nghĩ thầm:
"Anh là một
nam nhi đại trượng phu mà không
thể tự lập được ? ...
Bỗng tự
dưng bị một trận sỉ nhục như vậy,
cổ nhân đã dậy:Cùng lắm
là chết, mà chết thì
hết? . . . ''
Nghĩ tới
đó chàng ngẩn người ra
nhìn phía sau lưng hai người vọ
chồng nọ.
Sau rốt người
chồng nói mấy câu gí đó
rồi ưỡn ngực duỗi thẳng
lưng lên. Thế là hai vợ
chồng cười
rộ một hồi. Hình như người
chồng đã quyết chí tự
lập, nên hai người tỏ vẻ
hớn
hở.
Quân Bảo
nghĩ tiếp:
"Quách cô
nương nói rằng tính nết của
người chị rất khó, ăn
nói chẳng nể nang ai cả ,
nhưng đừng
làm nghịch ý chị là được''.
Ta là một
nam nhi đại trượng phu, hà tất
phải cúi đầu nhìn nhịn một
người đàn bà để
được
sinh sống ?
Vợ chồng
thiếu niên quê mùa kia còn biết
nỗ lực tự cường, huống
hồ ta Quân Bảo đây khi
nào chịu
phải nhờ vả người và
chịu chiều theo ý người như
thế''.
Nghĩ đến
đây chàng quyết định gánh
đôi thùng lên trên núi Võ
Đang, kiếm một cái hang trú
ẩn, khát
uống nước suối, đói kiếm
trái cây ăn, những lúc rỗi
rãi thì luyện theo Cửu Dương
chân kinh mà
Giác Viễn đã truyền cho. Chàng
rất mực thông minh, mà môn học
của chàng
là môn
võ học kỳ thú. Trong mười
mấy năm trời, võ công của
chàng tiến bộ rất khả quan và
nhanh chóng.
Và một
hôm chàng đang lững thững
dạo trong khe núi, thấy một con rắn
và một con chim
đang đấu
ác liệt. Con chim từ tứ phía
xông và tấn công mà không
làm gì được con rắn, rốt
cuộc mang thương
tích mà bay đi.
Chàng liền
nghĩ ngay ra một thế võ, rồi ở
trong động nghiền ngẫm luôn bảy
ngày đêm, mới
thấu cái
lẽ "lấy nhu khắc cương" bèn
ngửng mặt lên trời cười
một hồi.
Từ khi hiểu
rõ nguyên lý đó rồi chàng
căn cứ vào nội công trong Cửu
Dương chân kinh mà
phát minh ra
những thế võ và sáng lập
một môn phái làm rạng rỡ
hậu thế.
Phái võ
đó là phái Võ Đang. Sau đó
chàng lên du ngoạn miền Bắc, thấy
ba ngọn núi rất
thanh tú, đứng
trơ trọi giủa bể, lại nghĩ ra được
một thế võ nữa, đặt tên
là Tam Phong. Thế
rồi chàng
trở lên là kỳ nhân Trương
Tam Phong một người kỳ lạ nhất
trong hạng võ sử của
Trung Quốc.
Sau đó
mấy chục năm, Quách Tường
đi khắp thiên hạ tìm kiếm vợ
chồng Dương Qua và
Tiểu Long nữ
cho tới già mà vẫn không gặp.
Mà giới giang hồ không ai rõ
vợ chồng Dương
Qua đã
đi đâu và cũng không thấy
xuất hiện ở nhân gian nữa.
Cho tới
năm bốn mươi tuổi, Quách Tường
giác ngộ liền cắt tóc lên
núi Nga Mi, nghiên cứu
võ học
, thâu nhận đồ đệ , sáng
lập ra phái Nga Mi.
Côn Luân
Tam Thánh Hà Túc Đạo sau khi đại
bại ở chùa Thiếu Lâm, về
tới Tây Vực theo
đúng lời
thề, không hề bước chân
và Trung nguyên nữa. Cho tới
tuổi già mới thu nhận một
người
đệ tử truyền dạy cầm, kỳ
và võ học, ba môn tuyệt kỹ.
Vì thế
phái Côn Luân tuy ở tận biên
giới, mà môn hạ nào cũng
văn võ kiêm toàn và nho nhã
hết sức.
Sau đó
trong võ lâm chỉ có môn phái
Thiếu Lâm, Võ Đương , Nga Mi và
Côn Luân là hưng
vượng
hơn cả, đời nào cũng
có nhân tài xuất chúng làm
rạng rỡ môn phái.
Hôm nọ,
Giác Viễn đại sư ở trong
núi hoang, đang lúc hấp hối tụng
niệm Cửu Dương chân
kinh, Quách Tường,
Quân Bảo và Vô Sắc thiền sư
đều nghe rõ mồn một, nhưng thiên
tư và
căn bản
mỗi người khác nhau sự ghi
nhớ và lãnh hội cũng có
phần sai biệt, nên ba người
truyền cho môn
hạ đều có nhiều điểm
khác nhau.
Quách Tường
vốn giòng dõi gia học uyên nguyên,
tập luyện nhiều môn nên đệ
tử của phái
Nga Mi võ công
hết sức phức tạp và tinh
xảo, chỉ một thế cũng đủ
nổi danh.
Lúc Vô
Sắc thiền sư nghe Giác Viễn đọc
Cửu Dương chân kinh thì lão
đã là một võ học đại
sư, nên sau
đó võ học của thiền sư
càng tiến tới mức mức
thượng thừa, nhưng hành công
cơ
bản của
thiền sư không thay đổi chút
nào.
Chỉ một mình
Quân Bảo trừ bốn thế võ
do Dương Qua truyền dạy và pho La Han
quyền mà
chàng học
theo hai thiết La Han ra, chưa hề học hỏi
được võ công nào cả.
Cũng vì thế chàn
là người
hiểu biết chân nghĩa của Cửu
Dương chân kinh chậm nhứt, nhiều
chỗ chàng mù tịt.
Chàng thấy
con chim đấu với rắn mới
nghĩ ra một thế võ, nhưng đó
là chuyện ba mươi năm
về sau. Những
kinh văn mà chàng đã nghe từ
hồi còn trẻ đã quên lãng
rất nhiều rồi.
* *
*
Năm Chí
Nguyên nhị niên của Nguyên Thuận
Đế, tức cách năm nhà
Tống diệt vong đúng
sáu mươi
năm tròn. Lúc ấy đang tháng
ba, cuối mùa xuân, ở miền duyên
hải tại Giang nam
có một
tráng sĩ áo lam, tuổi trạc ba mươi
chân đi giày rơm, đang lớn
bước trên đường cái
quan. Chàng thấy
trời sắp tối đến nơi,
nên không để tâm thưởng
thức những cảnh đẹp ở
hai
bên đường.
Vừa đi
chàng vừa suy tính:
- Hôm nay đã
là hai mươi bốn tháng ba rồi,
chỉ còn mười bốn ngày
nữa.
Trong thời
gian ngắn ngủi ấy, ta phải nhanh chân
mới mong kịp tới Ngọc Hư
Cung núi Võ
Đang để
chúc mừng ân sư hưởng
thọ chín mươi.
Tráng sĩ
ấy họ Dư tên Đại Nham, là
đồ đệ thứ ba của Trương
Tam Phong (Tức Trương
Quân Bảo)
tổ sư của phái Võ Đang. Tới
năm bảy mươi, võ công mới
đạt thành , Tam Phong
mới dám
thâu nhận đồ đệ.
Nên năm
đó Tam Phong đã chín mươi
mà Tống Viễn, đệ tử lớn
nhất trong bảy sư huynh đệ
cũng chưa
đầy bốn mươi. Còn người
đồ đệ ít tuổi nhất năm
đó mới mười mấy
thôi, tên Mạc
Cốc Thanh.
Tuy bảy đồ
đệ của Tam Phong rất ít tuổi,
nhưng đã gây tên tuổi ở
giang hồ rồi. Cho nên các
nhân sĩ
võ lâm, hễ nhắc tới đều
phải khen ngợi và nói:
- Võ Đang
thất hiệp danh môn chính phái, có
ai dám gây hấn với họ đâu?
Dư Đại
Nham là đệ tử thứ ba. Năm
ấy chàng thừa lịnh sư phụ
đi tỉnh Phúc Kiến diệt trừ
một
bọn giặc
chuyên môn bắt cóc và giết
hại lương dân. Bọn cường
đạo ấy võ công đã cao
cường,
lại đa mưu nhiều kế.
Chúng hay tin
Đại Nham tới tiễu trừ,
liền ẩn núp một nơi, không dám
ló mặt ra nữa. Đại
Nham phải tốn
công hai tháng trời tìm kiếm
mới ra chốn ẩn núp của chúng,
liền đến tận nơi
khiêu chiến.
Chàng giở
Thái Cực Huyền hư đao pháp
của sư môn, tới hiệp thứ
mười một mới giết được
tên đầu
đảng và giải tán bọn cướp
đấy.
Thoạt tiên
chàng dự tính chỉ tốn công
mười ngày là xong, ngờ
đâu trước sau hơn hai tháng
trời mới
hoàn thành công tác.
Chàng tính
đã gần tới ngày chúc
thọ chín mươi của sư phụ, vì
thế chàng mới phải hấp tấp
để
mong trở
về kịp ngày.
Chàng càng
đi càng thấy đường lối
hẹp dần, rồi bỗng thấy một
miếng đất vuông chừng bảy
tám trượng
canh bờ bể, bằng phẳng và
sáng loáng như gương. Chàng đã
đi khắp địa Giang
Nam Bắc rồi,
mà chưa hề thấy có một miếng
đất kỳ dị như vậy.
|