CÔ
GÁI ĐỒ LONG - HỒI 35
KIM NGÂN
HUYẾT XÀ
Kim Dung
Bởi họ
chưa hề nghe nói tới thứ
rắn quái lạ ấy bao giờ. Vô
Kỵ đáp:
- Phải, loại
rắn độc này tôi chưa hề
thấy, nhưng khi tôi đâm kim vào
mặt bà, rồi ngửi mũi
kim thì nghe có
mùi thơm đàn hương. Hà
tiên sinh thử xem mười ngón
chân của phu nhân
coi có phải
đầu ngón chân nào cũng có
vết răng nhỏ không?
Thái Xung vội
dở mền đắp người
thiếp cưng ra xem thì quả nhiên ngón
chân nào cũng có
một vết
răng nhỏ và đen, bằng hạt gạo
thôi, nếu không nhìn kỹ, không
sao thấy được.
Thái Xung, lại
càng tin tưởng Vô Kỵ thêm,
liền nói:
- Phải, phải,
quả thực ngón chân nào cũng
có một vết răng. Chú em cao minh lắm.
Chú đã
biết rõ
căn bệnh của tiện thiếp rồi,
tất có thể chữa khỏi bệnh.
Nếu tiện thiếp được lành
mạnh
như thường,
tôi sẽ trọng thưởng chú.
Nói tới
đó, y quay lại quát bảo bảy
lang y kia:
- Các người
chỉ được cái nói dóc
là không ai bằng. Người thì
bảo nàng phong hàn. Toàn là
nói bậy
nói bạ. Thế sao các người
không kiếm thấy những vết răng
ấy?
Vô Kỵ vội
đỡ lời:
- Bệnh của
phu nhân vốn dĩ kỳ lạ lắm,
mấy vị lang y ấy không biết rõ
căn bệnh đó là sự
thường,
tiên sinh không nên trách họ mà
nên tha họ về nhà ngay thì hơn.
Thái Xung đáp:
- Được,
được, đã có đại
giá giáng lâm thì tại hạ còn
giữ chúng ở lại làm chi.
Những lang
băm này
chỉ được cái tài nói
dóc, ăn hại là không ai bằng.
Xuân, con cho chúng nó mỗi
người
một trăm lạng bạc để làm
lộ phí rồi bảo chúng đi về
tức thì.
Bảy thầy
lang thoát chết đều mừng rỡ
vô cùng hấp tấp đi liền vì
họ sợ Vô Kỵ cũng là lang
băm như họ
thì họ sẽ bị vạ lây, chưa
biết chừng bị Thái Xung giết
cả lũ cũng nên.
Vô Kỵ nói:
- Tiền bối
làm ơn bảo người dọn cái
giường của phu nhân sang bên. Dưới
gầm giường có
hai lỗ nhỏ,
đó là lối ra vào của hai
con rắn Kim Ngân Huyết Xà đấy!
Thái Xung liền
tự tay mình xách cái giường
dời sang bên, vì sợ gọi đầy
tớ làm sẽ chậm trễ
thì người
thiếp cưng của y đau đớn
thêm chút nữa. Quả nhiên, y vừa
đem cái giường ra khỏi
chỗ cũ
là thấy chỗ chân tường
có hai cái lỗ nhỏ. Y vừa mừng
vừa giận, vội lớn tiếng
kêu
gọi:
- Chúng bay mau
lấy diêm sinh ra để ta hun cho rắn
độc chạy ra rồi ta bầm chém
nó ra là
nghìn vạn
mảnh.
Vô Kỵ xua
tay cản:
- Không được,
không được. Cần phải có
hai con rắn độc ấy mới chữa
khỏi cho phu nhân.
Nếu tiền
bối giết chúng đi thì bệnh
của phu nhân không thể nào chữa
khỏi được.
- à thế!
Vậy chú em cho tôi biết nguyên nhân
tại sao tiện thiếp lại trúng phải
nọc độc của
hai con rắn ấy?
Vô Kỵ chỉ
tay ra vườn hoa bên ngoài cửa
sổ:
- Hà tiên
sinh, bệnh của Tôn phu nhân là do tám
cây hoa Linh Chi Lan kia gây nên.
- Tám cây
đó tên là Linh Chi Lan à. Tôi
có biết tên những cây đó
đâu! Có người bạn thấy
rồi lúc
trồng hoa ở Tây Vực đem về
tám cây lan đó tặng tôi. Hoa
của những cây đó có mùi
thơm như trầm,
màu sắc của cánh hoa rất đẹp,
không ngờ những cây đó
lại là mối họa như
vậy.
- Theo sách thuốc
nói thì những cây Linh Chi Lan này
gốc tròn như trái cầu, màu
đỏ như
lửa, trong
có chất độc rất mạnh. Để
hậu sinh cho đào lên xem có đúng
thế không?
Lúc ấy,
các đệ tử của Thái Xung
đã biết tin Vô Kỵ chữa
bệnh quái dị cho ngũ sư mẫu của
chúng bèn
tới cả nơi đây để
xem. Các nam đệ tử thì không
tiện vào phòng, còn sáu nữ
đệ tử
với Chiêm
Xuân đứng bên cạnh sư phụ.
Họ nghe Vô
Kỵ nói vậy liền có hai nữ
đệ tử đi lấy xuổng cuốc
đào luôn cây lan độc lên.
Quả nhiên
gốc cây tròn như trái cầu và
đỏ như lửa. Hai nữ đệ
tử nghe nói cây này rất độc
nên không
dám mó tay vào.
Vô Kỵ lại
dặn:
- Hai vị làm
ơn đào cả tám cây lên
lấy hết gốc cây để bỏ
vào trong cối giã và cho thêm năm
hột gà,
một bát tiết gà, trộn chung vào
giã, cho tới lúc nát thành
hồ. Nhưng hai chị nên cẩn
thận, đừng
để nước bám vào người
thì nguy đa!
Chiêm Xuân
lại đi lấy hai cái ống tre nhỏ
ra cho Vô Kỵ sử dụng.
Một lát
sau, hai đệ tử đó đã
giã xong tám gốc cây, Vô Kỵ
liền đổ xuống đất quây
thành một
vòng tròn,
một đầu để hở một
miệng rộng chừng hai tấc, rồi
dặn mọi người rằng:
- Lát nữa
quí vị có thấy điều chi khác
lạ thì xin quí vị cứ việc
đứng yên mà xem, đừng
nói
chuyện và
kêu la, e hai con rắn độc ấy kinh hoảng
rồi xông lại cắn nghe! Bây giờ
các vị
mau đi lấy
chút cam thảo, bông gòn nhét vào
lỗ mũi đi.
Ai nấy đều
làm theo lời dặn cảu Vô Kỵ
cũng dùng bông gòn và cam thảo
nhét vào lỗ mũi.
Sau y lấy lửa
đốt những lá cây lan ở
trước hai cái lỗ. Chỉ trong giây
lát, từ lỗ hỗng bên trái
một con răn
chui ra, da đỏ hồng như máu, đầu
có mòng vàng chóe. Can rắn ấy
từ từ bò ra,
mọi người
mới thấy rõ nó có bốn
chân, mình dài chừng tám tấc.
Con rắn ấy
vừa bò ra khỏi lỗ, thì bên
phải cũng có con rắn nữa bò
ra. Con rắn sau này nhỏ
và ngắn
hơn một chút, màu bạc.
Thấy hai con
rắn quái dị ấy, Thái Xung và
các môn đồ đều im hơi
lặng tiếng.
Hai con rắn thè
lưỡi liếm vai nhau, trông rất
thân mật và âu yếm, rồi chúng
từ từ bò vào
giữa vòng
thuốc dưới đất. Chờ
chúng vào trong vòng rồi, Vô Kỵ
vội cầm một cái que trúc
khẽ gạt
đuôi con rắn màu bạc. Nhanh như
chớp, mọi người chỉ thấy
thấp thoáng ánh sáng
bạc một cái
là nó đã chui vào trong ống
tre.
Con màu vàng
cũng định chui vào nhưng ống
tre chỉ có thể đựng một con
thôi, nên con thứ
hai ngẩng đầu
kêu vù vù.
Tiếng kêu
cảu nó tựa như tiếng ống
tiêu nghe rất êm tai.
Vô Kỵ lại
đưa ống tre thứ hai đến
trước mặt con màu vàng rồi
lấy que tre gạt đuôi nó, con
này cũng
chui vào trong ống tre.
Vô Kỵ vội
lấy nút nhét chặt hai ống tre, mọi
người mới dám thở
mạnh.
Vô Kỵ lại
bảo:
- Hay lấy cho
tôi mấy thùng nước nóng,
rửa sạch những thuốc độc
dưới này đi, bằng không
rất nguy hiểm!
Sáu nữ
đệ tử vội xuống bếp xách
sáu thùng nước nóng lên
và rửa sạch căn phòng đó
liền.
Vô Kỵ bảo
mọi người đóng kín cửa
sổ lại, sai người lấy mấy
vị thuốc: Hồng Hoàn, Minh
Phàn, Đại
Hoàn, Cam Thảo v.v... giã thành bột
trộn với vôi sống bỏ vào
ống tre có con rắn
màu bạc.
Mọi người
liền nghe con rắn bên trong kêu vù
vù con màu vàng ở ống tre
bên kia cũng lên
tiếng kêu
như vậy.
Đoạn Vô
Kỵ mở nút ống tre có con rắn
màu vàng thì con rắn ấy bò
ra tới cạnh ống tre kia,
vòng quanh mấy
bận tỏ vẻ lo lắng, rồi đột
nhiên nó chạy ngay lên trên giường,
chui ngay
vào trong chăn
cô Năm. Thái Xung kinh hãi toan can thiệp,
nhưng Vô Kỵ vội xua tay và
khẽ lật
cái chăn bông lên thì thấy
con rắn màu vàng đó đang
cắn chặt ngón chân giữa bên
chân trái
cảu cô Năm.
Vô Kỵ mừng
rỡ nói:
- Những
chất độc của hai con rắn này
ở trong người cô Năm bây
giờ đã được chính
con rắn
đó hút
ra.
Lát sau mình
con rắn đó sưng vù lên to gấp
năm sáu lần lúc nó chưa hút
máu. Lúc này, màu
của nó
lại càng vàng và chói lọi thêm.
Vô Kỵ lại mở cái nút tre
thứ hai, con rắn vàng ở trên
giường
nhảy xuống bò tới ống tre,
mồm nhả máu độc để cho
con rắn bạc ăn. Vô Kỵ liền
bảo với
Thái Xung:
- Thế này
ta có thể yên bụng. Mỗi ngày
cứ cho chúng hút độc ra hai lần.
Hữu sinh xin viết
một toa thuốc
cho Tôn phu nhân uống để chóng
khỏi sưng và cho được khỏe
mạnh thêm.
Liền sau đó,
Vô Kỵ kê đơn trao Thái Xung sai
người đi hốt thuốc về
sắc cho cô Năm uống.
Từ khi chính
mắt mình theo dõi Vô Kỵ chữa
bịnh cho người ái thiếp thứ
năm, vị trưởng
môn của
phái Côn Luân không ngớt vừa
ngạc nhiên vừa kinh dị trước
phơng pháp lạ đời và
rợn người
của thầy lang tí hon, tuổi chưa thành
nhơn mà y thuật không đo lường
được.
Thật Thái
Xung không ngờ trên đời
võ lâm của mình đã từng
gặp biết bao trường hợp vượt
quá sức
tưởng tượng nhưng ông chưa
hề chứng kiến một cảnh tượng
nào quái đản như cảnh
Vô Kỵ chữa
bịnh.
Sau đó,
Thái Xung đưa Vô Kỵ ra ngoài thư
phòng rồi khen ngợi:
- Tài ba của
chú em thần diệu thật. Tại sao chú
em lại biết cách chữa như vậy,
có thể cho tại
hạ rõ được
không?
Vô Kỵ đáp:
- Trong sách
Độc Vật Đại Toàn có ghi
rõ đôi Kim Ngân Huyết Xà nầy
là độc vật thứ ba
mươi bảy
của tất cả các thứ độc
vật trên thiên hạ. Tuy vậy, nó
có một đặc điểm là thích
ăn
những thứ
độc như: Nhân Ngôn, Hạ Đỉnh
Hồng, Mật Công, v.v... Ngoài vườn
có trồng Linh
Chi Lan cũng
là thứ hoa lan có chất độc
rất lợi hại, nên mới dụ
đôi rắn này tới.
- Thì ra là
thế!
- Loại Kim Ngân
Huyết Xà bao giờ cũng có
đôi, sống chung với nhau. Vừa
rồi tôi dùng
Hồng Hòan,
Cam Thảo đổ vào trong ống tre để
cho con cái có màu bạc đau đớn,
con đực
màu vàng
hay tin vội đi hút máu độc ở
chân phu nhân ra cứu con cái. Ba tiếng
đồng hồ nữa,
tôi lại
lấy thuốc trị con đực, con cái
thế nào cũng đi hút mau độc
để chữa cho con đực. Như
vậy, cứ
cho chúng lần lượt hút máu,
chất độc trong người phu nhân
sẽ hết dần.
Ngày hôm
đó, Thái Xung liền thiết tiệc
khỏan đãi Vô Kỵ và Bất
Hối.
Vô Kỵ không
muốn nói rõ lai lịch của Bất
Hối cho mọi người rõ vì
cô bé đó là đứa
con
ngoại tình
của Hiểu Phù, nếu nói ra sợ
tai tiếng cho phái Nga Mi, nên lúc Thái
Xung hỏi lai
lịch Bất
Hối thì Vô Kỵ chỉ trả lời
một cách mơ hồ.
Mấy ngày
sau, bịnh của cô Năm lành mạnh
dần và cô đã bắt đầu
ăn uống được, tới
ngày thứ
mười
thì khỏi hẳn. Cô Năm bèn cho
dọn một mâm cơm thật thịnh soạn
để mình đích thân
cảm tạ Vô
Kỵ và có cho Chiêm Xuân ngồi
tiếp.
Tuy còn tiều
tụy nhưng nàng vẫn đẹp như
xưa. Thái Xung mừng rỡ vô
cùng, nhân lúc sư
phụ cao hứng.
Chiêm Xuân yêu cầu sư phụ thâu
nhận Tạp Chi làm môn đồ, Thái
Xung ha
hả cười
và nói:
- Xuân, mưu
kế cảu con khôn khéo thật. Ta thâu
thằng nhỏ họ Tô làm môn đồ
tất nhiên sau
này ta phải
truyền pho kiếm Long Hình Nhất Bút
cho nó, như vậy trước kia nó
có xem lỏm
một lần
cũng không sao mà!
Chiêm Xuân
vừa cười vừa đáp:
- Thưa sư phụ,
nếu người họ Tô ấy không
xem lỏm sư phụ luyện kiếm đệ
tử không phải
lùng bắt
và làm sao gặp được Trương
thế huynh đây? Tất nhiên cũng
phải nói đó là sư phụ
và cô
Năm có hồng phúc, nhưng kể ra
thì tên họ Tô ấy cũng có
một phần công lao.
Cô Năm
liền bảo Thái Xung:
- Tướng
công thâu bấy nhiêu đồ đệ,
rốt cuộc không đứa nào
giúp ích mình cả. Chiêm cô
nương đã
nói vậy, chắc thằng nhỏ họ Tô
không phải là người tầm
thường thì tướng công
có
thâu thêm
một đồ đệ nữa cũng
không sao. Biết đâu sau này tên
họ Tô ấy lại chẳng là người
đệ tử
đắc lực nhất của tướng
công?
Xưa nay cô
Năm nói gì, Thái Xung cũng đều
nghe nên cô Năm vừa nói xong,
y đã nhận lời
liền:
- Nếu em bảo
thâu thì tôi thâu nó, nhưng có
một điều nầy...
Cô Năm
vội hỏi:
- Điều
gì thế?
Thái Xung nghiêm
nét mặt đáp:
- Y là môn
hạ của tôi thì phải nhứt
tâm nhứt chí học tập chớ
không được si mê Chiêm Xuân
và định
lấy con nhỏ này làm vợ. Việc
ấy tôi cấm triệt để.
Chiêm Xuân
mặt đỏ bừng, cuối đầu
e lệ. Cô Năm khúc khích cười
và tiếp lời:
- ối chà!
Sao tướng công lại nói thế?
Mình là sư phụ thì phải làm
gương mẫu cho đồ đệ mới
được.
Mình đã tam thê, tứ thiếp
mà lại cấm đồ đệ lấy
nhau nghĩa lý gì?
Lời nói
vừa rồi của Thái Xung là nói
bông nói đùa Chiêm Xuân thôi,
nên y nghe cô Năm
nói vậy
liền ha hả cười và nói
sang chuyện khác:
- Thôi, tiếp
tục uống rượu đi!
Lúc ấy
bỗng con sen bưng một cái khay gỗ, trên
khay có một ấm rượu, đem
tới trước mâm
cơm rồi
con sen rót luôn cho mỗi người
một chén. Vô Kỵ thấy thứ
rượu đó màu vàng khè,
đặc như
hồ, mùi thơm xông lên mũi.
Thái Xung nói:
- Chú em họ
Trương, đây là rượu Hổ
Phách Mật Lê tửu của bổn
phái, chế bằng một thứ lá
sản xuất
trên đỉnh núi tuyết, chỉ có
núi Côn Luân này mới có.
Thứ lê ấy gọi là Hổ Phách
Mật Lê.
Rượu này ngon vô cùng, nhưng
không thể uống nhiều được.
Vô Kỵ không
biết uống rượu, nhưng y đưa
lên mũi ngửi, mùi thơm xông
lên và tim phế cảm
thấy mát
rợi. Y định uống một hớp
bỗng nhiên nghe hai con rắn Kim Ngân ở
trong lồng,
đồng thanh
khẽ kêu "vù, vù".
Vô Kỵ sực
tỉnh ngộ, liền nói lớn:
- Rượu
này không thể uống được.
Mọi người
đều ngạc nhiên, đặt chén
rượu xuống bàn liền. Vô
Kỵ lấy hai cái ống tre ra, mở
nút cho con rắn
đực bò ra. Con Huyết xà màu
vàng liền uống cạn chén rượu
của Vô Kỵ, rồi
lại bò
tới phía trước mặt bàn
uống cạn ba chén rượu của
những người kia nữa. Vô
Kỵ nhốt
con rắn ấy
xong, lại thả con rắn cái ra để
cho nó uống nốt ba chén còn dư.
Đôi Huyết xà
này rất
quyến luyến nhau, chỉ thả một con ra,
cái hay đực cũng vậy, thì
không còn nào chịu
bỏ đi hết.
Đồng thời chúng rất ngoan
ngoãn nghe lời chủ nhân của
chúng. Nhưng cùng thả
một lúc
không những khó bắt chúng lại
vào lồng, mà không biết chừng
chúng còn nổi
khùng cắn
cả chủ nhân của chúng nữa.
Cô Năm
vừa cười vừa nói:
- Chú em, đôi
rắn độc của chú biết uống
rượu thật là kỳ thú lắm.
Vô Kỵ lại
nói:
- Lão tiền
bối làm ơn bảo người nhà
đem một con chó hay một con mèo ra đây.
Một lát
sau, người nhà của Thái Xung
đem ra một con chó màu vàng. Vô
Kỵ lấy một chén
rượu
ở trước mặt Thái Xung đổ
vào mồm con chó ấy. Con chó vàng
chỉ rên rỉ vài tiếng mồm
mũi hộc
máu tươi, tai cũng rỉ máu rồi
nằm lăn ra chết ngay.
Cô Năm
hãi sợ vô cùng, giọng run run
nói:
- Rượu
này có độc hay sao?... Ai... ai định
hãm hại chúng ta thế? Chú em, sao
chú biết
trước
như vậy?
Vô Kỵ đáp:
- Đôi rắn
Kim Ngân Huyết Xà này rất thích
ăn uống những thứ có độc.
Chúng ngửi trong
rượu
có chất độc, nên chúng thích
thú và kêu vù vù...
Thái Xung sầm
nét mặt lại, giơ tay nắm chặt lấy
cổ tay con thị tỳ nọ, khẽ hỏi:
- Ai bảo mi đem
rượu độc này ra thế?
Thị tỳ
hãi sợ, đến mất hồn
vía, ngập ngừng đáp:
- Con..., con không
biết rượu đó có chất
độc bên trong... con đem ở trong
bếp ra.
Thái Xung lại
hỏi tiếp:
- Mi đi từ
trong bếp ra tới đây, có gặp
ai không?
Thị tỳ
đáp:
- Lúc con đi
qua hành lang có gặp chị Hạnh Phương,
chị ấy níu con lại nói chuyện,
rồi chị
ấy mở
cái nắp ấm rượu ra ngửi
một hồi.
Thái Xung, cô
Năm và Chiêm Xuân đều đưa
mắt nhìn nhau. Thì ra Hạnh Phương
là thị tỳ
thân cận
của người vợ cả.
Vô Kỵ nói:
- Thưa Hà
tiên sinh, hậu bối trù trừ mãi
không muốn nói ra, mà chỉ ngấm
ngầm dò xét thôi.
Tiên sinh thử
nghĩ xem, tại sao bỗng dưng đôi
Kim Ngân Huyết Xà tới đây
hút máu cắn đầu
ngón chân
của phu nhân?
Vấn đề
này rất dễ giải đáp. Trước
hết phu nhân có ngộ phải chất
độc chậm phát, trong máu
mới có
chất độc, mới dụ hai con rắn
tới hút máu và truyền độc
sang người phu nhân như
vậy. Tôi
chắc người bỏ thuốc độc
chậm phát trước kia với
người bỏ thuốc độc vào
trong ấm
rượu
này là một.
Thái Xung chưa
kịp trả lời, đã thấy
tấm màn cửa vén lên, có
một bóng người thấp thoáng.
Vô Kỵ cảm
thấy bên dưới vú đau nhức,
biết có người đã điểm
trúng yếu huyệt mình. Tiếp
theo đó
một giọng nói rất nhọn:
- Phải, chính
ta đã bỏ thuốc độc đấy.
Người
đó vừa nói vừa bước
vào phòng. Vô Kỵ thấy người
đó là một người đàn
bà trung
niên, hai mắt
rất oai, mặt đầy sát khí. Người
đàn bà ấy vừa bước
vào, đã lên tiếng hỏi Thái
Xung:
- Tôi bỏ
nước dãi con rít độc vào
trong ấm rượu đấy. Anh làm
gì được tôi nào?
Thấy mặt
người đàn bà đó,
cô Năm có vẻ sợ hãi vội
đứng dậy cung kính chào:
- Thái thái.
Thì ra người
đàn bà đó chính là
vợ cả của Thái Xung, họ Ban tên
Thục Nhân, võ công còn
cao siêu hơn
Thái Xung nhiều. Xưa nay Thái Xung rất
sợ nàng ta. Tuy sợ vợ, nhưng
y vẫn
thích lấy
nàng hầu, vợ lẽ, nên y lấy
hết người này đến người
khác nhưng y lấy thêm một
người
thì càng sợ vợ cả thêm.
Thấy vợ
đột nhiên tới, Thái Xung không
dám nói nửa lời, Thục Nhân
đã lên tiếng hỏi trước:
- Tôi hỏi
anh, chính tôi đã bỏ thuốc
độc vào trong ấm rượu đấy,
anh làm gì được tôi nào?
Thái Xung đáp:
- Em không thích
thanh niên này thì thôi. Nhưng em hành
sự không phân nếp tẻ gì
hết. Nếu
anh không kịp
hay biết, lỡ uống phải chén
rượu có thuốc độc thì
sao?
Thục Nhân
nói tiếp:
- Tất cả
người có mặt tại đây
đều khốn nạn. Dù các người
có chết cũng không sao, tôi lại
được
an nhàn hơn.
Nàng vừa
nói vừa cầm ấm rượu
lên thử xem thấy trong ấm còn
hơn nửa.
Nàng liền
rót đầy một chén đem tơi
trước mặt Thái Xung và nói:
- Thoạt tiên
ta định đầu độc cho năm
người chết một lúc, nhưng
tên tiểu quỉ này đã phát
giác thì
ta tha chết cho bốn người, còn
một người thể nào cũng
phải chết. Chén rượu này,
ai
uống cũng
thế thôi. Lão quỷ quyết định
bảo ai uông thì lên tiếng ngay đi?
Nói xong, nàng
rút thanh kiếm ra, cầm nơi tay.
Thì ra Thục
Nhân là nữ đệ tử võ
công kiệt xuất nhất của phái
Côn Luân tuổi còn lớn hơn
Thái Xung, và
nhập môn cũng trước hơn.
Hồi Thái Xung còn trẻ rất anh tuấn,
nên y rất
được
người sư tỷ này yêu mến.
Sư phụ của họ đấu với
một tay cao thủ của Minh Giáo mà
đột nhiên
chết không để lại một lá
chúc thư nào, nên các đệ
tử mới tranh giành ngôi chưởng
môn mà
tàn sát lẫn nhau. Thục Nhân cực
lực giúp Thái Xung hai người
liên hiệp ra tay, tất
nhiên sức
mạnh phải hơn các sư huynh đệ
khác. Kết quả Thái Xung cướp
được ngôi chưởng
môn ấy.
Y mang ơn người sư tỷ này
bèn lấy nàng làm vợ. Hồi
thiếu thời, hai người rất
yêu
nhau, nhưng bây
giờ cả hai đã có tuổi,
nhất là Thục Nhân chóng già
hơn, y tự biết mình có
lỗi với
vợ, nên lúc nào cũng vậy,
y kính sợ người sư tỷ
này như một vị sư trưởng
hay một
con cọp vậy.
Lúc ấy,
y thấy vợ để chén rựơu
ở trước mặt mình, không
dám phản đối gì cả, trong lòng
nghĩ thầm:
- Tất nhiên
ta không rồi. Ta cũng không để
cho cô Năm, và con Xuân uống. Vô
Kỵ là ân
nhân của
ta, khi nào ta lại bắt y uống, chỉ
có con bé đi với Vô Kỵ
không phải họ hàng thân
thích hay môn
đồ của ta, thì ta bắt nó uống
là phải hơn hết.
Nghĩ đoạn
y bèn đứng dậy, cầm chén
rượu độc đưa cho Bất
Hối và nói:
- Cô bé
kia, uống chén rượu này đi.
Bất Hối
thất kinh, vì nàng mới thấy
con chó vàng vừa to vừa béo
đã uống xong chén rượu
là
chết liền,
khi nào nàng dám uống, nên vừa
khóc vừa đáp:
- Rượu
có thuốc độc, tôi không uống,
tôi không uống!
Thái Xung liền
túm ngực và định đổ
rượu vào mồm bắt nó uống
nhưng Vô Kỵ đã nghiêm
nghị nói:
- Để tôi
uống cho.
Thái Xung trù
trừ, lòng không nỡ. Thục
Nhân ghét nhứt cô Năm, tưởng
phen nầy thế nào
cũng giết
được ả thị tỳ đáng
ghét ấy, ngờ đâu Vô
Kỵ ở đâu cứu nàng
thoát nạn, nên Thục
Nhân ghét
lây Vô Kỵ. Bây giờ, nàng
thấy Vô Kỵ đòi uống chén
rượu độc ấy mà Thái
Xung
thì không
nỡ, liền lên tiếng:
- Thiếu niên
này kỳ lạ lắm, biết đâu
ngươi chẳng có thuốc giải trong
người, nên mới dám
đòi uống
thay thế. Nhưng, ngươi uống một chén
không đủ ngấm đâu, vậy
phải uống hết ấm
rượu
kia mới được.
Vô Kỵ đưa
mắt nhìn Thái Xung, mong y nói hộ
vài lời để Thục Nhân khỏi
bắt mình uống.
Ngờ đâu
y lại cúi đầu, có lẽ sợ
hãi không dám nói nửa lời.
Chiêm Xuân và cô Năm cũng
không dám
nói gì cả bởi sợ lên
tiếng là sẽ bị Thục Nhân ghét
lây bắt uống nốt nửa ấm
rượu
độc kia.
Vô Kỵ thấy mọi người bạc
bẽo và ích kỷ như vậy, trong lòng
chán nản và cũng
nghĩ thầm:
- Tính mạng
mấy người này đều do
ta cứu cho, nay tới phiên ta ngộ
nạn thì chúng khoanh
tay bỏ mặc,
không nói nửa lời.
Đoạn y liền
dặn Chiêm Xuân:
- Này Chiêm
cô nương, sau khi tôi chết, cô
làm ơn đưa cô em này đến
Tọa Vong Phong để
gặp cha em. Chẳng
hay cô có gíup được việc
này không?
Chiêm Xuân
đưa mắt nhìn Thái Xung, thấy
sư phụ gật đầu, liền đáp:
- Được,
tôi nhận lời.
Nàng nói
vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ:
- Dãy núi
Côn Luân dài hàng nghìn dặm,
ta biết ngọn Tọa Vong ở đâu
mà đưa cô bé này
đến đó.
Vô Kỵ thấy
Chiêm Xuân nhận lời một cách
thiếu thành thật như vậy, biết
những người nầy
đều là
những kẻ bạc bẽo, có nói
nhiều cũng vô ích thôi, y liền
cười lạt và tiếp:
- Bây giờ
tôi mới thấy bộ mặt thật
của một môn phái vẫn tự
hào là môn phái chính đại
trong
võ lâm
xưa nay. Hà tiên sinh, đưa chén
rượu kia cho tôi.
Thấy Vô
Kỵ khinh thị mon phái mình, Thái Xung
cả giận chỉ mong Vô Kỵ chóng chết
giờ
phút nào
hay giờ phút ấy, nên y cầm
cả ấm rượu đổ luồn
vào mồm Vô Kỵ tức thì.
Bất Hối
ôm lấy
Vô Kỵ khóc.
Thục Nhân
cười lạt nói:
- Dù y thuật
của người có cao siêu đến
đâu cũng không thể nào giải
được rượu độc này.
Nàng vừa
nói vừa giơ tay ra điểm luôn
mấy yếu huyệt ở sau lưng Vô
Kỵ, rồi lại dùng cán
kiếm điểm
Thái Xung, cô Năm, Chiêm Xuân và
Bất Hối bốn người, mỗi
người hai yếu
huyệt, và
nói:
- Hai giờ
sau, ta sẽ trở lại giải huyệt cho
các người.
Lúc nàng
đưa tay điểm huyệt, Thái Xung và
Chiêm Xuân hãi sợ đến
nỗi đứng yên cho nàng
điểm chớ
không dám tránh né. Điểm huyệt
mọi người xong, Thục Nhân quát
bảo hai thị tì
bên cạnh:
- Đi thôi.
Chờ cho
hai con nhỏ ra khỏi phòng, nàng mới
đi ra và đóng luôn hai cánh
cửa lại, rồi vừa đi
vừa cười
lạt.
Rượu
độc vào trong bụng, Vô Kỵ cảm
thấy đau nhức không sao chịu
đựng được, sau y lại
thấy Thục
Nhân ra khỏi và đóng kín cửa
lại, liền nghĩ:
- Mi đã
đi khỏi, chắc ta chưa phải chết
đâu.
Đoạn y theo
phương pháp giải huyệt của Tạ
Tốn, ngấm ngầm vận hơi sức
để giải các yếu
huyệt vừa
bị Thục Nhân điểm, rồi y lấy
mấy sợi tóc thò vào mồm
ngoáy cổ họng vài cái.
Giây phút
sau, y đã nôn rượu ra gần
hết.
Thấy Vô
Kỵ tự giải huyệt được,
Thái Xung và Chiêm Xuân đều
kinh ngạc vô cùng. Thái
Xung định
chạy lại ngăn cản, nhưng y đã
bị điểm huyệt rồi, dù có
võ công rất cao cũng
không làm
gì được, đành trố
mắt nhìn thôi.
Vô Kỵ thấy
trong bụng vẫn còn đau như bị
dao cắt, nên cố gắng mửa thêm,
nhưng chất độc
đã dính
chặt vào ruột rồi, không thể
nào mửa ra được nữa.
Y quyết định
rời khỏi chốn nguy hiểm này
trước, rồi hãy nghĩ cách
giải độc sau, nên vội
giải huyệt
cho Bất Hối, nhưng thủ pháp điểm
huyệt của Thục Nhân rất kỳ lạ.
Vô Kỵ giải
mãi không
sao giải được cho con nhỏ, đành
phải ẵm nó lên, ngó qua cửa
sổ, thấy bên ngoài
không một
bóng người nào, y bèn để
con nhỏ ra phía ngoài cửa sổ ấy.
Nếu Thái
Xung vận hơi sức tự giải huyệt
thì trong khoảng nửa tiếng đồng
hồ cũng có thể
giải được,
nhưng y thấy Vô Kỵ sắp đào
tẩu, lỡ nó thoát khỏi lát
nữa vợ y vào hỏi, lại có
sự
phiền phức.
Huống hồ
để cho một thằng nhỏ tay không
của phái Võ Đang bị bắt giữ
trong Tam Thánh
Đường
của phái Côn Luân mà tự
đào tẩu thoát rồi đem sự
vong ân phụ nghĩa của mình
tuyên bố
cho thiên hạ rõ thì mình là
tôn sư nhứt thời của một
đại môn phái còn mặt mũi
nào
xuất đầu
lộ diện trên giang hồ nữa? Nên
dù sao đi nữa y cũng phải ngăn
cản Vô Kỵ mới
được.
Y vừa hít mạnh hơi một cái,
đang định lên tiếng kêu gọi
vợ và các môn hạ, nhưng Vô
Kỵ đã
biết trưước như thế, nên
vội móc túi lấy ra một viên
thuốc màu đen nhét luôn vào
mồm
cô Năm
và nói:
- Viên thuốc
này là Tín Thạch Hoàn, uống
vào bụng, mười hai giờ sau
sẽ nát gan đứt ruột
chết. Thuốc
giải độc của nó tôi sẽ
để trên một cây lớn cách
đây chừng ba mươi dặm, và
có
ghi dấu để
dễ kiếm. Ba giờ sau, Hà tiên
sinh có thể phái người tới
chỗ đó lấy về đây
cho cô
Năm uống
thì vô sự. Nếu không may, tôi
chưa ra khỏi núi này và bị bắt
lại, thì sẽ có thêm
một người
chết theo tôi.
Thái Xung không
ngờ Vô Kỵ lại khôn ngoan đến
thế. Y ngẫm nghĩ giây lát, rồi
khẽ nói:
- Phái Côn
Luân chúng tôi tuy không phải là
đầm rồng hang hổ gì, nhưng cậu
và cô bé kia
chưa chắc
đã qua khỏi được các
chòi canh của bổn sơn.
Vô Kỵ biết
Thái Xung không nói ngoa, liền lạnh
lùng tiếp:
- Tôi thiết
nghĩ, ngoài tôi ra không ai có môn
thuốc giải độc nào có thể
chữa khỏi cho phu
nhân.
- Thôi được
chú giải huyệt hộ tôi, để
tôi đưa chú ra khỏi bổn sơn.
Thái Xung bị
điểm ở hai yếu huyệt Phong Trì
và Kinh Môn, Vộ Kỵ lại giải Thiên
Trụ,
Thương Khốc
mấy yếu huyệt khác, nên cứ
xoa bóp mãi không thấy công hiệu
gì cả.
Cả hai người
đều kinh hãi vô cùng, sau Vô
Kỵ nghĩ:
- Thủ pháp
điểm huyệt của phái Côn Luân
lợi hại thật, Hồ tiên sinh đã
dạy ta bảy phương
pháp giải
huyệt, mà bây giờ ta đã
sử dụng cả bảy phương pháp
ấy cũng không thấy công
hiệu gì
cả.
Thái Xung cũng
nghĩ:
- Thằng nhỏ
này biết phương pháp giải huyệt
như thế, và thủ pháp y lại quái
dị lạ thường đủ
thấy y cũng
tài ba lắm. Thục Nhân điểm bảy
tám yếu huyệt mà không làm
gì nổi y. Ta thấy
các người
có tên tuổi trong võ lâm đều
khen ngợi và kính phục Trương
Tam Phong vô cùng,
trước
kia không tin chút nào, bây giờ
mới rõ lời đồn của
thiên hạ không ngoa. Cũng may,
bữa nọ
trên núi Võ Đang ta không ra tay đối
với các cao thủ của họ, bằng
không ta bị đánh
tơi bời
rồi. Nay cứ xem thằng nhỏ này
đã lợi hại như thế rồi,
sau này nó lớn lên, tất nhiên
thế nào
cũng lợi hại gấp chín gấp
mười.
Y có biết
đâu, môn phản điểm huyệt
của Vô Kỵ là do Tạ Tốn dạy,
mà phương pháp giải
huyệt thì
do Hồ Thanh Ngưu truyền. Sự thực
Vô Kỵ chưa học được một
thành bản lãnh nào
của phải
Võ Đang.
Thái Xung thấy
Vô Kỵ giải huyệt cho mình không
công hiệu chút nào liền nghĩ
ngay được
một kế,
vội bảo:
- Chú em đưa
ấm nước cho tôi uống vài
ngụm.
Không hiểu
tại sao Thái Xung lại bỗng nhiên đòi
uống nước như vậy, Vô Kỵ
có vẻ hoài
nghi, nhưng y nghĩ
lại tính mạng của thị thiếp cưng
của đối thủ đang nằm trong
tay mình,
chắc đối
thủ không khi nào dám ra tay ám hại
mình, nên y đem ấm nước
lại, cầm cho Thái
Xung uống, nhưng
y không uống hẳn chỉ ngậm trong mồm,
rồi phun thẳng vào yếu huyệt ở
khuỷu tay.
Cánh tay vừa
hoạt động được, Thái
Xung liền quay mấy vòng để giải
nốt yếu huyệt bị điểm
kia.
Từ khi lên
Tam Thánh Đường trên núi
Côn Luân này tới giờ
Vô Kỵ thấy Thái Xung lo âu
buồn phiền
vì bệnh quái dị của cô Năm
hoài, y sợ vợ, cưng nàng hầu,
nhu nhược hèn nhát,
không khác
gì một người đàn ông
thường không chút chí khí
chút nào. Đến giờ Vô
Kỵ mới
thấy Thái
Xung ra tay tỏ lộ võ công, y cũng phải
kinh hãi và nghĩ thầm:
- Không ngờ
vị chưởng môn của phái Côn
Luân lợi hại đến thế, ta
cứ khinh thường y hoài,
nay mới
biết võ công của y quả cao siêu
hơn người và đáng là
chưởng môn của một phái
lớn. Nếu
ngụm nước vừa rồi y phun
vào mặt hay ngực ta thì chắc ta
chết ngay.
Thái Xung giải
xong hai yếu huyệt, liền bảo Vô Kỵ:
- Chú em hãy
cho cô Năm uống nước giải
độc trước, rồi tôi đa
chú em ra khỏi sơn cốc này.
Vô Kỵ từ
từ lắc đầu, không chịu
nghe. Thái Xung nóng lòng vô cùng
nói tiếp:
- Tôi là
chưởng môn của phái Côn
Luân, có khi nào lại thất tín
với cậu bé như chú? Lỡ
chất
độc bột
phát, mà chú đã đi khỏi
thì sao?
- Tiên sinh cứ
yên trí, thứ thuốc độc
này không bao giờ bột phát một
cách bất ngờ đâu.
- Thôi được,
chúng ta lẳng lặng đi ngay vậy.
Hai người
nhảy qua cửa sổ, Thái Xung giơ
tay hốt qua lưng Bất Hối một cái,
yếu huyệt của
con nhỏ được
giải liền. Thủ pháp của y lẹ
làng và mạnh mẽ vô cùng, Vô
Kỵ thấy vậy cũng
phải thán
phục, hai mắt tỏ vẻ ngưỡng
mộ. Từ khi y gặp Thái Xung tới
giờ, chưa hề có vẻ
kính phục
nh thế bao giờ. Thái Xung nhìn mặt
y hiểu ngay nên có vẻ đắc chí,
mồm tủm
tỉm cười,
mỗi tay dắt một đứa nhỏ
đi vòng qua vườn hoa phía sau,
rồi dò cửa ngách đi ra.
Tam Thánh Đường
có tất cả chín căn. Ba người
ra khỏi cửa ngách vườn hoa,
lại phải đi qua
một con đường
khúc khuỷu trồng hoa, rồi lại xuyên
qua rất nhiều sảnh hay phòng, nếu
không có
Thái Xung dẫn đường cho, Vô
Kỵ phải lạc lối, dù không bị
một đệ tử nào của
phái Côn
Luân ngăn cản, hai đứa nhỏ
cũng chưa chắc ra khỏi được
Tam Thánh Đường này.
Muốn đi
nhanh hơn, Thái Xung ẵm Bất Hối lên
tay trái dắt Vô Kỵ giở khinh
công ra, chạy
thẳng về
phía Tây Bắc. Nhờ có Thái
Xung nắm tay và dắt đi, Vô Kỵ
cảm thấy như lơ lửng
trên không,
một cái nhảy nhót là đi xa
hơn trượng. Vừa đi y vừa
nghe gió thổi qua tai kêu
vù vù
hình như còn nhanh hơn cưỡi
ngựa nữa. Chỉ trong thoáng cái,
ba người đã đi hơn hai
mươi dặm.
Không những không tốn một tí
hơi sức nào, Vô Kỵ còn
cảm thấy như là đi mây
về gió,
dễ chịu vô cùng.
Ba người
đang đi thật nhanh, bỗng nghe có tiếng
đàn bà gọi:
- Hà Thái
Xung! Hà Thái Xung, có mau đứng
lại không...
Tiếng gọi
ấy theo gió truyền tới, hình
như người đàn bà ấy
đang ở phía đàng xa, và
cũng
hình như
đang ở bên cạnh vậy. Vô Kỵ
nhận ngay ra người đàn bà
ấy chính là Thục Nhân.
Trù trừ
giây lát, Thái Xung đành phải
ngừng chân lại thở dài và
nói:
- Chú em mau
dắt cô bé chạy đi. Nhà tôi
đã đuổi theo tới, tôi
không thể nào tiếp tục đưa
hai
người
đi nữa.
Vô Kỵ nghĩ
thầm:
- Như vậy
y cũng không đến nỗi đểu
giả lắm.
Vừa nghĩ
y vừa đáp:
- Hà tiên
sinh cứ quay trở lại đi. Viên
thuốc tôi cho cô Năm uống không
phải là thuốc độc
và cũng
không phải là Thạch Tín hoàn
gì cả, tiên sinh cứ yên trí
mà quay trở lại.
Thái Xung nghe
Vô Kỵ nói vậy vừa tức
giận vừa kinh ngạc, quát hỏi:
- Có thực
không phải thuốc độc không?
- Chính tay tôi
đã cứu cô Năm thoát chết,
khi nào tôi lại đang tay đầu
độc để giết hại cô?
Lúc ấy,
tiếng gọi của Thục Nhân càng
ngày càng gần.
- Hà Thái
Xung... Thái Xung... liệu ngươi có chạy
thoát được không?
Sở dĩ
Thái Xung phải đem Vô Kỵ và
Bất Hối đào tẩu nhu vậy là
hoàn toàn chỉ vì cô Năm
của y.
Bây giờ,
Thái Xung đã biết viên thuốc
của Vô Kỵ cho nàng hầu cưng của
mình uống không
phải là
thuốc độc, và biết mình đã
bị mắc lỡm thì trong lòng tức
giận khôn tả, bèn giơ tay
lên tát
luôn Vô Kỵ mấy cái bạt tai. Bị
đánh bốn cái tát liền, hai
má Vô Kỵ sưng húp, máu
tươi rỉ
ra đầy mồm, đau đớn
vô cùng.
Y lại thấy
cái tát thứ năm của Thái
Xung đánh tới vội giở thế
võ Kháng Long Hữu Hối
trong Giáng Long
Thập Bát Chưởng của Tạ Tốn
dạy ra chống đỡ.
Nếu y học
được toàn vẹn môn võ
này thì công lực mạnh không
thể tưởng tượng được,
nhưng
y chỉ học
được một chút thôi thì
địch sao nổi người chởng
môn của phái Côn Luân?
Thái Xung thấy
thằng nhỏ giơ chưởng phản
công lại, thế võ rất đặc
biệt, hiển nhiên là một
tay cao thủ thuộc
hạng thượng thặng nên y khẽ
kêu "ủa" một tiếng, rồi né
người tránh sang
bên. Thuận
tay y lại đánh luôn một chưởng
vào mắt bên phải của thằng
nhỏ.
Vô Kỵ thấy
thế võ của mình không ăn thua
gì mà còn bị đối phương
đánh thêm một
chưởng,
mắt bên phải sưng húp ngay. Y tự
biết võ công và hơi sức
của mình còn kém quá,
nên y buông
xuôi tay xuống, không phản kháng nữa.
Không ngờ
Thái Xung vẫn đánh lấy đánh
để, mặc dầu thằng nhỏ đã
không phản kháng rồi.
Y ra tay không
vận dụng nội lực, bằng không
y chỉ đánh một chưởng là
Vô Kỵ chết liền.
Tuy vậy, Vô
Kỵ bị đánh chưởng nào
cũng thấy tối tăm mặt mũi.
đau đớn vô cùng.
Đang lúc
Thái Xung đánh sướng tay thì
Thục Nhân đã dẫn hai môn đồ
đuổi theo tới. Nàng
đứng
cạnh xem, không nói nửa lời,
nhưng thấy Vô Kỵ cứ đứng
yên chịu đòn, trong lòng
không cảm
thấy thích thú chút nào, nàng
bèn lên tiếng bảo Thái Xung:
- Anh đánh
con nhỏ thử xem?
Thái Xung quay
lại đánh luôn Bất Hối một
cái tát. Con nhỏ chịu không nổi
khóc òa lên. Vô
Kỵ cả giận:
- Ngươi muốn
đánh cứ việc đánh ta,
hà tất bắt nạt một con nhỏ như
thế ?
Thái Xung lại
đánh thêm Bất Hối cái nữa.
Vô Kỵ không sao nhịn đực,
xông lại dùng đầu
hút luôn
vào bụng Thái Xung một cái.
|