CÔ
GÁI ĐỒ LONG - HỒI 33
Nhờ
vả lúc hấp hối
Kim Dung
Vô-Kỵ thấy
trong bọc áo của Hiểu-Phù có
bảy tám lạng bạc, liền lấy bỏ
vào túi để sử dụng.
Tuy y không biết
núi Côn-Luân cách đó bao xa,
nhưng y nghĩ mấy lạng bạc đó
cũng đủ làm
lộ phí đi
đến nơi. Hai đứa bé đi
nửa ngày mới ra khỏi Hồ-Điệp-Cốc.
Bất-Hối chân nhỏ,
bước
đi rất ngắn nên đã mỏi
mệt không đi nữa được.
Nghỉ ngơi lâu một lúc, hai đứa
bé lại
tiếp tục
lên đường. Tối hôm đầu,
hai đứa không tìm được
khách điếm để trọ, đi
mãi đến trời
tối hẳn
mà vẫn còn lang thang trong rừng núi,
bốn bề chỉ nghe tiếng sài lang rú
và tiếng cú
kêu. Bất-Hối
kinh hãi đến khóc òa lên,
Vô-Kỵ cũng sợ, nhưng trong hoàn
cảnh này y phải
gượng
làm ra gan dạ. Y thấy bên cạnh đường
có một cái hang, liền kéo Bất-Hối
vào đó ẩn
nấp. Y ôm
Bất-Hối vào lòng và lấy
tay bịt tai con nhỏ lại để nó
không nghe tiếng rú của thú
dữ.
Đêm đó,
hai đứa bé vừa đói
vừa sợ nên không sao ngủ
được. Sáng hôm sau, Vô-Kỵ
hái ít
trái cây
rừng cùng Bất-Hối ăn, xong
hai đứa lại tiếp tục đi.
Đi đến chiều tối mà vẫn
chưa ra
khỏi rừng
núi. Bất-Hối đột nhiên thất
thanh la lớn và chỉ tay vào một
cỗ thụ bên đường.
Vô-Kỵ đưa
mắt nhìn rồi cũng hoảng sợ,
vội kéo Bất-Hối ù té chạy.
Thì ra trên cây đó có hai
cái xác
đang treo lủng lẳng. Hai đứa
chạy được mười bước
thì vấp phải đá, cùng té
một lượt.
Vô-Kỵ đánh
bạo quay đầu lại nhìn, y càng
kinh ngạc và buột miệng la lớn:
- Hồ tiên
sinh.
Thì ra hai cái
xác treo lủng lẳng trên cành cây
đó vừa bị gió thổi, một
cái quay mặt trở lại,
nên Vô-Kỵ
mới nhận ra là Hồ-Thanh-Ngưu.
Còn một cái xác nữa, tóc
dài xõa xuống lưng, y
nhận ngay ra là
xác của một thiếu phụ. Nhìn y
phục y lại nhận ra là Vương-Nạn-Cô,
vợ của
Thanh-Ngưu. Trong
lúc trời tranh sáng tranh tối, gió
thổi ào ào làm hai xác phất
phới, trông
lại càng
rùng rợn.
Vô-Kỵ định
trần một lát rồi tự an ủi:
- Không sợ,
không sợ.
Kế y bò
dậy, từ từ đi tới
gần, quả nhiên thấy hai cái xác
treo lơ lửng trên cây chính là
vợ
chồng Hồ-Thanh-Ngưu.
Y thấy mặt hai vợ chồng Thanh-Ngu có
ánh sánh vàng lấp lóe,
nhìn kỹ
mới rõ mặt của hai người
đều có cắm bông mai vàng.
Lúc nầy Vô-Kỵ mới hiểu
và
nghĩ thầm:
- "Thì ra hai
vợ chồng Hồ tiên sinh vẫn không
sao thoát khỏi bàn tay độc ác
của Kim-Hoa
lão bà".
Y lại thấy
một cái xe lừa mục nát nằm
dưới khe suối, còn con lừa
thì bị chết chìm dưới
nuớc.
Trời đã
tối, biết không thể nào tiếp
tục đi nữa, y đành cùng
Bất-Hối nằm ngủ dưới
gốc cỗ
thụ. Ngủ
tới nửa đêm bỗng nghe có
tiếng dã thú cắn nhau. Vô-Kỵ
thức tỉnh, mở mắt ra nhìn
thì thấy
có năm sáu con sài lang đang kêu
rú và tranh ăn xác con lừa.
Y vội cõng Bất-Hối
leo lên cành.
Mấy con sài lang nghe tiếng động liền
chạy lại quây quần dưới gốc
cây, ngửng
đầu lên
nhìn. Một lát sau chúng lại quay trở
xuống khe núi tiếp tục ăn xác
con lừa. Nhưng
chúng vẫn
thèm ăn thịt người hơn nên
lại quay lại gốc cây chầu chực.
Chờ trời sáng hẳn
chúng mới
bỏ đi.
Vô-Kỵ thấy
rõ lũ sài lang đã đi xa rồi
liền cõng Bất-Hối leo xuống.
Đoạn, y
cởi sợi dây treo vợ chồng
Thanh-Ngưu để buông hai cái xác
xuống, bỗng nghe kêu
"bộp" một
tiếng, trong người Nạn-Cô có
một cuốn sách rơi ra, Vô-Kỵ vội
lượm lên xem,
mới hay
đó là một quyển sổ viết
chữ bằng tay, ngoài bìa đề
"Độc vật đại toàn". Y mở
ra
xem, thấy viết
chằng chịt các thứ độc
vật, cách sử dụng và cách
phá giải. Y liền bỏ vào
trong túi rồi
đặt hai cái xác vào một chỗ,
nhặt những cục đá và đất,
đắp lên thành một cái
mộ. Y quỳ
xuống lạy rồi mới dắt Bất-Hối
lên đường.
Trưa hôm
đó chúng đã đi tới
đường cái quan, không bao lâu
thì vào một thị trấn nhỏ. Y
định mua
cơm ăn, nhưng tới nhà nào
cũng thấy bỏ trống không một
bóng người. Bất đắc dĩ
y đành
tiếp tục lên đường nữa.
Suốt dọc đường ruộng lúa
đều bị khô héo và đất
nứt nẻ. Lúc
nầy đang
là mùa gặt mà sao ruộng chỉ mọc
đầy những cây gai và cỏ
khô thôi.
Cảnh hoang vu
lạnh lùng ! Vô-Kỵ kinh hãi thầm,
nhưng y thấy Bất-Hối có thể
nhịn đói
được
mà không kêu khóc, nên cũng
đỡ phiền. Hai đứa bé
đi được một lát, lại
thấy bên
đường
có mấy cái xác nằm ngổn
ngang, khô héo, hai má hóm lép,
chỉ thoáng trông, Vô-Kỵ
cũng biết
ngay những người đó chết
vì đói. Càng đi xa thêm, Vô-Kỵ
càng thấy người chết
đói càng
nhiều trong lòng càng hoảng sợ
và nghĩ:
- "Không có
thức ăn như thế này, có
lẽ ta với Bất-Hối cũng chết
đói như họ mất !"
Đi tới
chiều hôm đó, đến một
nơi rừng rậm, Vô-Kỵ thấy
xa xa có khói bốc lên, trong lòng
cả mừng.
Lúc đi tới gần chỗ đó
y thấy năm người đang quây
quần một nồi nồi nước
sôi và
đang bỏ
thêm củi vào lò. Những người
đó nghe có tiếng chân đi tới,
đều quay đầu lại nhìn,
thấy Vô-Kỵ
và Bất-Hối là hai đứa
trẻ, đều tỏ ra hớn hở.
Hai tên trong bọn liền đứng dậy
vẫy
tay gọi:
- Bé con, mau
lại đây.
Vô-Kỵ hỏi:
- Anh em chúng
cháu đi mấy ngày đường
rồi, không có chút gì ăn cả.
Các chú làm ơn cho
chúng cháu
ăn một ít, cháu xin tạ lại bằng
tiền bạc.
Một người
đáp:
- Cháu có
tiền bạc đấy à ? Hãy lấy
ra cho ta xem nào ?
Vô-Kỵ vội
móc túi lấy ra một nén bạc.
Người nọ vội cướp nén
bạc, miệng thì la:
- Hay lắm ! Người
lớn đi cùng hai cháu đâu
! Họ đi đâu thế ?
Vô-Kỵ đáp:
- Chúng cháu
chỉ có hai anh em thôi, chớ không
có người lớn nào cả.
Năm người
nọ đều ha hả cả cười.
Hai người trong bọn lại còn ca hát
nhảy múa. Đói bụng
quá, Vô-Kỵ
nhìn vào cái nồi, xem bên trong nấu
những gì ? Y chỉ thấy toàn là
cỏ xanh. Một
người
trong bọn túm cổ Bất-Hối nói:
- Con dê non này
vừa béo vừa non. Bữa ăn
tối nay của chúng ta thật là ngon
lành quá!
Người
thứ hai xen lời:
- Phải đấy,
còn thằng nhỏ thì để ngày
mai hãy ăn.
Vô-Kỵ nghe
nói, kinh hãi vô cùng bèn quát
lớn:
- Ngươi bắt
em ta làm gì ? Có buông ra không ?
Người
đó không thèm trả lời,
xé luôn cái áo rách của Bất-Hối
rồi thò tay vào trong lấy ra
một con dao găm
vừa cười vừa lẩm bẩm
nói:
- Đã lâu
ta không được ăn thịt dê
non như thế này.
Y vừa nói
vừa xách Bất-Hối đem sang bên
để giết. Liền đó, một
người cầm cái bát, chạy
theo nói:
- Đệ hứng
máu dê để nấu bát canh tiết
chẳng hơn bỏ phí của trời
sao? Các huynh có biết
canh tiết dê
ngon lắm không ?
Vô-Kỵ sợ
hãi đến nỗi mất hết hồn
vía. Y thấy bọn người kia định
giết chàng thực, chớ
không phải
bông đùa, liền lớn tiếng
hỏi:
- Các ngươi
định ăn thịt người
? Các ngươi không sợ phải
tội hay sao ?
Một người
gầy còm đến nỗi chỉ còn
da bọc xương đứng dậy đáp:
- Ba tháng nay
ông chưa được ăn một hạt
gạo nào, không ăn thịt người
thì thịt bò thịt dê đâu
ăn ?
Y vừa nói
vừa sợ Vô-Kỵ chạy, vội
giơ tay ra túm cổ thằng nhỏ. Vô-Kỵ
né sang bên tránh,
rồi giơ
tay trái lên gạt tay của đối
phương, tay phải tát luôn vào
lưng tên đó một chưởng.
Tên ấy
bị đánh một chưởng đã
nằm gục xuống đất không sao
cử động được, Vô-Kỵ
lại tung
mình nhảy
tới cạnh Bất-Hối. Tên nọ
thấy y lại gần, vội quát lớn:
- Mi tới
gần, ta sẽ giết mi.
Y vừa nói
vừa giơ dao đâm vào ngực
Vô-Kỵ.
Vô-Kỵ giơ
chân đá vào cổ tay tên ấy
một cái. Tên nọ đau chịu không
nổi, vội tung con dao
đi. Vô-Kỵ
bồi thêm một đá nữa, trúng
ngay càm dưới của đối
thủ. Tên ấy đang hả mồm
định quát
tháo, bị Vô-Kỵ đá phải
càm dưới, hàm răng dập
ngay lại, đứt một tí đầu
lưỡi máu
phun ra rất nhiều,
ngã lăn ra đất chết giấc
ngay. Vô-Kỵ đỡ Bất-Hối
dậy. Đang lúc ấy y nghe
phía sau lưng
có tiếng gió liền thấy hai tên
nữa nhảy xổ lại định tấn
công.
Vô-Kỵ chỉ
né sang bên, hai tên kia đã đánh
hụt. Nhanh tay, Vô-Kỵ túm cổ hai tên
ấy, và
đập mạnh
vào nhau một cái. Hai đầu va vào
kêu "bốp" một tiếng, hai kẻ địch
cùng chết
giấc. Chỉ
còn lại một tên. Tên này thấy
Vô-Kỵ võ công khá cao siêu,
nhưng y khi thị đối
thủ hãy
còn nhỏ, nên không sợ hãi,
vội rút dao găm ra, hung hăng tiến
tới chém. Thấy mình
tay không, Vô-Kỵ
trong lòng hơi sợ, nhảy sang phải,
né sang trái, tránh luôn ba thế
dao của
địch. Nhát
dao thứ tư của tên nọ tấn
công càng mạnh hơn, nhưng Vô-Kỵ
vẫn tránh né khỏi.
Tên nọ đâm
hụt, té luôn về phía trước.
Vô-Kỵ thuận tay đánh mạnh vào
mông đít kẻ địch
một cái,
tên nọ bị bắn tung lên, rồi
té về phía trước, đầu
cắm vào trong nồi nước. Cả
nồi
nước
sôi lẫn cái lò lửa đều
đổ lăn, nước bắn tung toé.
Tên nọ chỉ dẫy dụa được
vài cái rồi
chết tốt.
Lúc ấy
Vô-Kỵ chợt nghe có tiếng chân
nhiều người đi tới. Vừa
thoát chết xong, Bất-Hối lại
nghe có tiếng
người, liền nhảy xổ vào
lòng Vô-Kỵ. Ngửng đầu lên
nhìn, Vô-Kỵ nhận ra
người
quen, lòng mới yên, vội lên tiếng
gọi:
- Dãn đại
gia, Tiết đại gia.
Thì ra năm
người đi tới đó
là Dãn-Tiệp, Tiết-Công-Viễn
với hai người đồng môn
của
Hoa-Sơn đều
được Vô-Kỵ chữa khỏi,
còn người đi sau cùng là
một thanh niên tuổi trạc hai
mươi, diện
mạo oai hùng, trán rộng mà Vô-Kỵ
chưa hề gặp.
Với giọng
không thân thiện cho lắm, Dãn-Tiệp
lên tiếng hỏi:
- Chú em họ
Trương cũng ở đây à
? Còn mấy người này tại
thế sao ?
Y vừa nói
vừa chỉ năm người bị
Vô-Kỵ giết. Vô-Kỵ hậm hực
kể hết đầu đuôi, sau cùng
nói:
- ăn cả
thịt người sống thì chúng
còn có coi pháp luật và trời
ra gì nữa đâu !
Dãn-Tiệp
liếc nhìn Bất-Hối, đột nhiên
nhỏ dãi rồi lại thè lưỡi
ra liếm môi và lẩm bẩm:
- Khốn nạn
thật, năm ngày năm đêm chưa
được ăn một hột gạo nào,
chỉ ăn vỏ cây và rễ cỏ.
Hà ! thịt
non và trắng trẻo như thế kia...
Vô-Kỵ thấy
mắt Dãn-Tiệp tia đầy lửa
trông không khác gì một con sài
lang thật rùng rợn,
biết điềm
chẳng lành, Vô-Kỵ vội ôm Bất-Hối
vào lòng, Công-Viễn hỏi:
- Mẹ con nhỏ
đâu ?
Vô-Kỵ nghĩ
thầm:
- "Nếu ta nói
thật là Kỷ cô nương đã
chết thì thế nào chúng cũng
không buông tha cho
Bất-Hối
đâu."
Đoạn y liền
đáp:
- Kỷ cô
nương đi đong gạo sắp quay trở
lại.
Bất-Hối
vội cãi:
- Không, không,
mẹ em bay lên trên trời rồi !
Bọn Dãn-Tiệp
và Công-Viễn rất giàu kinh nghiệm,
nghe lời nói của hai đứa
trẻ, biết ngay
Hiểu-Phù
đã chết nên Công-Viễn cười
lạt và tiếp:
- Đong gạo
? Quanh đây năm trăm dặm, nếu
chú kiếm ra được một hạt
gạo thì tôi chịu
chú tài
giỏi lắm.
Dãn-Tiệp
đưa mắt ra hiệu, rồi cùng Công-Viễn
nhảy xổ lại. Dãn-Tiệp hai tay như
hai cái
kềm sắt,
nắm chặt lấy hai cánh tay Vô-Kỵ,
Công-Viễn thì một tay bịt mồm,
một tay ẵm
luôn con Bất-Hối
lên.
Vô-Kỵ cả
kinh hỏi:
- Hai vị làm
gì thế ?
Dãn-Tiệp
vừa cười vừa đáp:
- Phủ Phụng-Dương
này mất mùa, đi hàng nghìn
dặm cũng không thấy một ruộng
lúa, tất cả
dân chúng
ở đây đều đói
khát. Ngay anh em chúng tôi cũng vậy,
không sao chịu nhịn đói
nổi, mới
phải làm như vậy. Vả lại con nhỏ
này có phải là người
nhà hay em cậu đâu mà cậu
phải bảo
vệ ? Để yên chúng tôi hành
động. Lát nữa tôi sẽ chia
cho cậu một phần ăn cho đỡ
đói.
Vô-Kỵ lớn
tiếng mắng:
- Các người
uổng là anh hùng hảo hán. Cô
bé mồ côi yếu ớt như
thế mà các ngươi cũng
không buông
tha. Nếu tin này lan truyền khắp mọi
nơi, tôi thử hỏi các người
có thể làm
người
được không ?
Dãn-Tiệp
cả giận, tay trái vẫn nắm chặt
hai cánh tay của Vô-Kỵ, tay phải giơ
lên đấm cho
Vô-Kỵ mấy
quyền, rồi quát mắng:
- Chúng ta sẽ
thiến cả tiểu súc sinh này một
thể. Chúng ta đang hiềm con dê con
kia không
đủ ăn.
Vì Dãn-Tiệp
là một cao thủ của phái Không-Động,
nên Vô-Kỵ không thể nào chống
cự lại.
Hai tên sư
đệ của Công-Viễn đã lấy
dây tới trói Bất-Hối và
Vô-Kỵ lại. Biết không còn hy
vọng thoát
nạn, Vô-Kỵ vừa tức giận
vừa hối hận đã trót chữa
khỏi cho bọn người này. Y có
ngờ đâu
bọn người này lại đem ơn
báo oán như thế. Dãn-Tiệp lại
chửi tiếp:
- Tiểu súc
sinh, mi chữa khỏi cho lão gia nên mi
cho là đã thi ơn với lão
gia phải không?
Chắc lúc
nầy mi đang chửi rũa thầm lão
gia chớ gì ?
Vô-Kỵ đáp:
- Như vậy
không phải là đem ơn báo oán
hay sao ? Ta với các ngươi vô thân
vô cố, nếu ta
không ra tay cứu
chữa cho, thì bây giờ các
ngươi có còn sống sao được
?
Công-Viễn
xen lời nói:
- Hừ, lúc
chúng tôi bị thương, chúng tôi
đã để lộ thái độ
rất xấu và lố bịch là khác.
Cậu đã
thấy hết,
nếu cậu đem những chuyện ấy
nói ra cho thiên hạ rõ, thì sau nầy
chúng tôi còn
mặt mũi
nào mà làm người nữa
? Hôm nay quả thực chúng tôi đói
quá, nếu không có mấy
miếng thịt
ăn cho đỡ lòng thì chúng
tôi cũng chẳng sống được.
Cậu đã cứu giúp chúng
tôi
thì cũng
nên cứu tới cùng.
Lúc nầy,
mặt của Dãn-Tiệp hung ác vô cùng
còn Công-Viễn cười khì
khì, lộ vẻ nham hiểm
hết sức.
Càng nhìn mặt chúng, Vô-Kỵ càng
sờn lòng lớn tiếng nói:
- Tôi là
đệ tử của phái Võ-Đang,
cô bé là đệ tử của
phái Nga-Mi. Các ngươi giết hai chúng
tôi không
sao, nhưng Võ-Đang thất hiệp và
Diệt-Tuyệt sư thái khi nào chịu
để yên cho các
người
?
Công-Viễn
vừa cười vừa nói:
- Việc nầy
chỉ trời biết, đất biết,
cậu biết, tôi biết, chờ tới
khi chúng tôi đã nuốt cậu vào
bụng rồi,
cậu hãy đi nói cho Trương-Tam-Phong
hay cũng chưa muộn.
Dãn-Tiệp
ha hả cười và đỡ
lời:
- Trong lúc bụng
đói như cào thế nầy, dù
là anh em ruột hay con ruột ta cũng phải
xẻo một
miếng thịt
mà ăn tạm.
Nói xong, y quay
lại quát bảo hai sư đệ của
Công-Viễn:
- Mau nhóm lửa
lên. Còn đợi chờ gì
nữa ?
Một tên
vội nhặt cái chảo dưới đất
đem ra suối lấy nước, còn
một tên thì nhóm lửa.
Trong khi ấy,
người thanh niên hiên ngang kia vẫn
ngồi yên lặng, chẳng nói chẳng
rằng.
Dãn-Tiệp
trợn mắt hỏi:
- Từ-Tiểu-Xá,
dù chú không thích thịt dê
cũng bị dính mùi hôi vào người.
Thanh niên nọ
không hiểu nghĩ sao vội rút một
lưỡi dao găm ra và nói:
- Đệ tài
nhứt là chọc tiết heo và dê.
Nói xong, y để
dao lên mồm, một tay xách Vô-Kỵ,
một tay xách Bất-Hối, tiến thẳng
ra phía
suối.
Thanh niên nọ
xách Vô-Kỵ và Bất-Hối đi
được mười mấy bước
thì Công-Viễn bỗng gọi
theo:
- Tiểu-Xá,
chú chọc tiết chúng ở chỗ
ấy được rồi, hà tất
phải đi đâu xa nữa.
Tiểu-Xá
quay đầu lại trả lời, nhưng
mồm y cắn lưỡi dao nên nói
không rõ tiếng, không ai
biết y nói
gì. Nhưng chân y vẫn tiếp tục
đi. Công-Viễn lại nói:
- Bảo chú
chọc tiết ở chỗ ấy, sao chú
lại đi nữa ?
Thì ra y là
người giảo hoạt, đa mưu kế,
thấy thần sắc của Tiểu-Xá
có vẻ khác, nên y ngại
một mình
thanh niên đó nuốt chửng mồi
ngon. Nhưng Tiểu-Xá đã đặt
Vô-Kỵ và Bất-Hối
xuống, cắt
dây trói cho hai đứa và khẽ
nói:
- Chạy mau đi
!
Vô-Kỵ cám
ơn thiếu niên xong, dắt tay Bất-Hối
cắm đầu ù té chạy. Dãn-Tiệp
và Công-Viễn
thấy vậy
tức giận vô cùng, tung mình đuổi
theo nhưng Tiểu-Xá đã giơ dao
cản lại và quát
lớn:
- Hai người
ngừng chân lại !
Dãn-Tiệp
và Công-Viễn ngạc nhiên. Dãn-Tiệp
quát hỏi:
- Chú làm
gì thế ?
Tiểu-Xá
đáp:
- Chúng ta không
nên bắt nạt trẻ nít, bằng không
thiên hạ sẽ cười cho đấy
!
Công-Viễn
cả giận:
- Đói
lắm rồi, đến mẹ ta, cũng phải
chọc tiết để ăn thịt.
Y vừa nói
vừa ra hiệu cho hai sư đệ:
- Mau đuổi
theo bắt ngay chúng lại.
Vô-Kỵ thấy
Bất-Hối vừa chạy vừa té,
liền ẵm nó lên để chạy
cho nhanh nhưng vì thế lại
càng chậm
thêm, nên không bao lâu đã bị
hai tên đệ tử của phái Hoa-Sơn
đuổi kịp. Vô-Kỵ
bèn đặt
Bất-Hối xuống rồi quay lại đánh
luôn hai người kia mỗi người
một chưởng. Một
trong hai người
giơ chưởng lên đỡ,
bị chưởng lực của Vô-Kỵ
đẩy lui mấy bước, tên đó
cả
giận và
quát lớn:
- Thằng khốn
nạn này cũng khá lợi hại
đấy !
Rồi cả
hai tên đều rút dao ra xông lại
chém. Vô-Kỵ đã định tâm
thí mạng nên không sợ hãi
gì hết,
một mặt chống đỡ hai kẻ
địch, một mặt bảo Bất-Hối
chạy mau.
Đàng kia,
Dãn-Tiệp và Công-Viễn cũng
rút khí giới ra tấn công thanh
niên họ Từ. Thanh
niên đó
đã nhịn đói mấy ngày,
nên không còn hơi sức, không
như bọn Dãn-Tiệp và
Công-Viễn
đi tới đâu giết ngưi cướp
của đến đó, tuy cũng đói,
nhưng còn mạnh hơn
Tiểu-Xá
nhiều. Đấu được một
lúc, y đã bị Dãn-Tiệp đâm
trúng một dao vào đùi, máu
tươi
chảy ra rất
nhiều. Chàng thấy địch không
lại hai tên nọ, nếu tiếp tục đấu
nữa sẽ bị toi mạng,
nên y đột
nhiên ném dao vào người Công-Viễn.
Công-Viễn vội né tránh. Thừa
dịp đó,
Tiểu-Xá
liền ù té chạy. Bọn Dãn-Tiệp
không thèm đuổi theo, lo tiến về
phía Vô-Kỵ.
Tiểu-Xá
vừa chạy vừa quay đầu lại
nói với Vô-Kỵ:
- Chú em họ
Trương đừng hoảng sợ,
mỗ đi gọi người tới
cứu chú đây.
Dãn-Tiệp
và Công-Viễn tiến lên vây
đánh nên không bao lâu bắt
được Vô-Kỵ và Bất-Hối
trói lại.
Rồi Dãn-Tiệp trợn trừng
mắt lên mắng chửi:
- Tên họ
Từ phản trắc !
Lần thứ
hai bị bắt trói, Vô-Kỵ bị chúng
đánh sưng cả mặt mũi, quần
áo rách tơi bời, tiền
bạc trong túi
rơi cả ra mặt đất. Y nghĩ thầm:
- "Thì ra vị
Từ đại ca đó tên là
Từ-Đạt. Người này
hào khí can vân, quả là một
người bạn
tốt, nhưng
chỉ tiếc ta sắp chết đến nơi
không thể kết bạn với y."
Y vừa cúi
xuống thấy dưới gốc cây
ở cách đó chừng bốn
năm thước, có mười
mấy cây nấm
màu rất
đẹp, y liền nghĩ ra một kế và
nghĩ thầm:
- "Không biết
những nấm này tên gì độc
hay không ? Nhưng trong sách nói những
loại nấm
độc đều
có màu sắc rất tươi đẹp.
Vậy những nấm kia tất nhiên là
những cây nấm rất độc
rồi,
như vậy Bất-Hối
may ra được sống sót."
Y không nghĩ
đến cứu sống cho mình vì
y yên trí là chất hàn độc
trong người không sao
khỏi được
dù hôm nay y có thoát nạn cũng
chỉ sống thêm được vài
tháng nữa thôi. Nên y
chỉ mong cứu
thoát được Bất-Hối để
hoàn thành nhiệm vụ mà Hiểu-Phù
phó thác cho y.
Đoạn y đi
lần đến chỗ gốc cây, thuận
tay hái luôn mớ nấm đó.
Lúc ấy trời tối, mọi người
đang đói
bụng nên không để ý đến
hành động của y.
Vô-Kỵ bỗng
nhìn về phía Từ-Đạt đào
tẩu, nhảy phắt lên và la lớn:
- Từ đại
ca đã đem người tới
đây à ? Cứu tôi với,
cứu tôi với !
Bọn Dãn-Tiệp
tưởng là thật, vội nhặt khí
giới nhảy lên để chuẩn
bị chống đỡ. Nhân lúc
bốn
người
đang nhìn về phía xa, Vô-Kỵ nhảy
lui về sau hai bước bỏ những
cây nấm vào chảo
nước.
Bọn Dãn-Tiệp không thấy có kẻ
địch tới liền quay lại mắng
chửi:
- Thằng khốn
nạn, mi điên hả ? Dù mi có kêu
la đến đâu cũng không có
người đến cứu đâu
!
Vô-Kỵ vội
nói:
- Tiết đại
gia, tôi khát lắm, hãy cho tôi uống
một bát nước nóng thì dầu
có chết tôi cũng
không hiện
hồn lên khuấy nhiễu đại gia
đâu !
Công-Viễn
vừa cười vừa đáp:
- Được,
mi muốn uống một bát nước
sôi à ? Có hại gì đâu.
Nói xong, y liền
múc một bát nước sôi đưa
cho Vô-Kỵ. Vô-Kỵ vói cầm và
vừa đưa bát nước
sôi tới
mũi, đã lớn tiếng khen:
- Thơm quá,
thơm quá !
Những nấm
trong chảo, khi nấu chín, quả thật tiết
ra mùi thơm xông lên. Bọn Dãn-Tiệp
đang đói
vô cùng, bỗng ngửi thấy mùi
nấm thơm vội giựt bát nước
của Vô-Kỵ lại, rồi
Dãn-Tiệp
uống trước, vừa lấy lưỡi
liếm môi vừa nói:
- Ngọt và
thơm thực !
Nói xong, y lại
múc thêm một bát nữa, uống
liền. Công-Viễn cũng nhanh tay tìm
bát, múc
uống mấy
bát. Tiếp sau đó, hai đệ tử
của phái Hoa-Sơn, mỗi người
cũng uống hai bát.
Trong lúc chúng
đang đói, bỗng uống được
hai bát canh nấm, tên nào tên ấy
đều thấy dễ
chịu. Dãn-Tiệp
còn vớt những nấm trong chảo
ra, ăn lấy ăn để ! Không người
nào hỏi coi
tại sao trong chảo
bỗng dưng lại có nấm như thế
?
ăn xong ít
nấm, Dãn-Tiệp vừa vỗ bụng
vừa nói:
- Cũng may, uống
được hai bát nước và
ăn được ít nấm, nên
đỡ đói lòng, có như
thế lát nữa
ăn thịt
dê mới ngon.
Nói xong, Dãn-Tiệp
ngó Vô-Kỵ, mai mỉa:
- Xưa nay đệ
tử của Võ-Đang và Nga-Mi ở
trên giang hồ vẫn xưng hùng xưng
bá, ngờ đâu
ngày hôm
nay chúng lại bị chúng ta ăn từng
miếng thịt ngon, hưởng từng
miếng mỡ béo,
chắc khi Trương-Tam-Phong
và Diệt-Tuyệt lão ni hay chuyện này
thế nào cũng ức chết đi
đấy nhỉ,
cậu bé họ Trương ?
Vô-Kỵ tức
giận vô cùng, quát lớn:
- Dãn đại
gia, nếu ngươi không ngại võ lâm
cười chê và thật tình đói
đến mờ ám lương tri và
muốn ăn
thịt người thật, thì cứ
đem tôi ra mà ăn trước
đi. Tôi chỉ yêu cầu các người
buông
tha cô em nầy
ra. Nó còn bé, thịt không thơm
ngon đâu. Như vậy tôi có chết
cũng không
oán hận
chút nào mà còn biết ơn đại
gia nữa.
Công-Viễn
bèn hỏi:
- Sao lạ vậy
?
- Là vì
lúc mẹ cô ta hấp hối có nhờ
tôi đưa cô ta đi đến tận
nơi giao cho cha cô ta. Vậy các
người
ăn thịt tôi cũng đủ no lòng,
ngày mai các người sẽ mua được
bò, dê và gạo ngay, với
số tiền
của tôi mang theo. Vậy các người
hãy thả cô ta đi cho tôi được
tròn chữ tín.
Dãn-Tiệp
thấy Vô-Kỵ sắp chết đến
nơi mà còn không sợ hãi
và vẫn biết giữ tình nghĩa
như
vậy, nên
cũng chút động lòng và định
hỏi lại ý kiến Công-Viễn.
Vô-Kỵ thấy
Dãn-Tiệp cũng lưỡng lự,
bèn nói tiếp:
- Nhị vị
đại gia, người nằm đàng
kia bề nào cũng chết rồi, mấy
vị có còn đói thì ăn
thêm
thịt của
y.
Dãn-Tiệp
vừa cười vừa đáp:
- Mấy người
nằm chết đằng kia chỉ có da
bọc xương thôi, chúng vừa
già vừa dai, vừa hôi
vừa cứng,
ai dại gì không ăn thịt dê non
lại ăn thịt dê già làm chi ?
Nhưng để ta hỏi lại ý
kiến của
Công-Viễn xem.
Công-Viễn
nghe vậy liền chận lời:
- Tha cho con nầy
thì cũng được, nhưng chỉ
e nó tiết lộ cho người khác
và người khác
truyền đi
thì sau nầy bọn Viễn-Kiều, Liên-Châu
tìm chúng ta mà trả thù, liệu
Dãn đại ca có
thể đối
phó được chúng không ?
Dãn-Tiệp
gật đầu và lẩm bẩm nói:
- ừ ! Sao
tôi hồ đồ thế mà không
chịu nghĩ đến hậu quả tai hại
?
Vô-Kỵ là
người có cốt khí, dù
y có bị giết hay đánh đập
cũng không bao giờ van lơn kẻ
địch nữa
câu, nhưng lúc nầy y thấy bọn
vô loại sắp đem mình ra ăn sống
nuốt tươi, nên
trong lòng cũng
hơi sợ, muốn van lơn vài câu,
may ra có cứu vãn được
không. Nhưng bây
giờ thì
cậu thấy sự thể đã khẩn
cấp lắm rồi liền lớn tiếng
bảo Bất-Hối:
- Em Bất-Hối,
em thề với họ là sau nầy quyết
không nói lại câu chuyện bữa
nay đi !
Bất-Hối
ngơ ngơ, ngác ngác không hiểu
gì cả, vừa khóc vừa nói:
- Không thể
ăn anh tôi được ! Không thể
ăn anh tôi được !
Trong khi Vô-Kỵ
bối rối vì bọn vô loại không
chấp nhận lời đề nghị
của cậu, còn Bất-Hối
thì phân
vân không hiểu gì cả; hết ngó
Vô-Kỵ đến nhìn bọn Dãn-Tiệp,
Công-Viễn.
Thình lình
Dãn-Tiệp cười ha hả, vừa
nói:
- Thôi, không
nói lôi thôi gì nữa, chúng
ta hãy ăn thịt con bé trước,
rồi hãy xử trí thằng tiểu
tử sau.
Nói xong, y dùng
tay trái túm lấy gáy Bất-Hối,
tay phải giơ dao lên. Bỗng y la lớn:
- ối chao ơi
!...
Y la được
một tiếng đã loạng choạng, nên
buông Bất-Hối ra và vứt con
dao xuống đất.
Công-Viễn
kinh hãi hỏi:
- Dãn huynh sao
thế ?
Y vừa hỏi
vừa cúi xuống xem, ngờ đâu
y cũng không sao đứng thẳng
dậy được, kế ngã lên
trên người
Dãn-Tiệp. Hai tên đệ tử của
phái Hoa-Sơn cũng vậy, không rên
rỉ được nửa tiếng,
đã lăn
chết liền.
Vô-Kỵ thấy
vậy, liền la lớn:
- Cám ơn
trời đất !
Đoạn y lăn
tới cạnh con dao, nhặt lên, cắt
đứt dây trói cho Bất-Hối
trước, rồi bảo Bất-Hối
cắt dây
cho y. Bất-Hối run bây bẩy, nên lỡ
tay cắt sướt da của Vô-Kỵ
hai chỗ. Hai đứa thoát
chết, mừng
rỡ khôn tả, ôm chặt lấy
nhau. Một lát sau, Vô-Kỵ tới gần
bốn tên nọ xem thì
thấy tên
nào tên ấy mặt xám xịt, chân
tay co quắp chết một cách rùng rợn.
Vô-Kỵ bèn
dắt Bất-Hối ra khỏi rừng, đang
tìm đường đi thì bỗng
thấy ở phía Đông có ánh
lửa. Kế
đó bảy tám người, tay
cầm khí giới, đang rảo bước
đi tới. Vô-Kỵ và Bất
Hối mới
thoát chết
nên còn sợ hãi, liền chui vào
bụi trốn.
Bọn người
kia tới gần, Vô-Kỵ mới
nhận ra người đi đầu chính
là Từ-Đạt, tay cầm bó
đuốc,
tay cầm cây
thương, lớn tiếng quát bảo:
- Những
ác tặc ăn thịt người, có
mau nộp mạng không ?
Bảy tám
người theo Từ-Đạt chạy
vào trong rừng rậm, thấy bọn Dãn-Tiệp
và Công-Viễn nằm
sóng sượt
trên mặt đất, đều ngạc
nhiên vô cùng. Từ-Đạt lớn
tiếng gọi:
- Chú em họ
Trương, chú không việc gì đấy
chứ ? Chúng tôi đến cứu
chú đây.
Vô-Kỵ thấy
Từ-Đạt có lòng tốt, cảm
động đến ứa nước
mắt nên vừa chui ra vừa trả
lời:
- Từ đại
ca, tiểu đệ ở đây nè
!
Từ-Đạt
cả mừng, vừa ôm Vô-Kỵ
vào lòng vừa nói:
- Chú em họ
Trương, không ngờ chú em còn
bé mà lại có lòng hiệp nghĩa.
Tôi chỉ sợ chú bị
bọn ác
tặc giết và ăn thịt ! Không
ngờ ác giả ác báo, thiện
giả thiện báo, cố nhân dạy không
sai chút nào.
Sau chàng hỏi
Vô-Kỵ vì sao bọn Dãn-Tiệp lại
chết ráo, thì Vô-Kỵ bèn kể
cho mọi người
nghe, ai nấy
đều khen là cậu thông minh.
Từ-Đạt
lại nói:
- Mấy người
này đều là bạn chí thân
của tôi, chơi nhau từ hồi nhỏ
đến giờ. Hôm nay, các
bạn ấy
giết một con bò và đang nấu
ăn trong chùa Hoàng-Giác, tôi tới
gọi một tiếng là các
anh em đi ngay
với tôi. Nhưng, nếu chú em không
khôn ngoan lanh lợi thì chúng tôi
có đến
đây cũng
đã muộn rồi.
Nói xong, chàng
liền giới thiệu Vô-Kỵ với
bảy tám người bạn kia. Người
mặt to lớn, họ
Thanh tên Hoà,
người thứ hai họ Đặng
tên Dư, người thứ ba mặt
đen, dong dỏng cao, họ
Hoa tên Vân.
Còn hai anh em người mặt trắng
là Ngô-Lương và Ngô-Trinh. Người
đi sau
cùng là
một hòa thượng mặt rất xấu
xí, càm dưới vênh ra đằng
trước.
Bất-Hối
thấy những người mới
tới đều có vẻ hung tợn
và xa lạ nên càng run sợ. Vả
lại, khi
vừa trải
qua một trận hãi hùng và suýt
chết vì bọn đòi ăn thịt
người bởi quá đói,
nên chạy
vào núp
sát mình Vô-Kỵ.
Vô-Kỵ thấy
vậy, bèn vỗ về:
- Em đừng
sợ gì cả. Những người
này toàn là bà con với mình,
đến đây để cứu
mình đó. Em
yên lòng,
mình đã thoát khỏi bọn vô
loại ăn thịt người rồi.
Đoạn Vô-Kỵ
day qua vái Từ-Đạt và mấy
người kia, vừa nói:
- Hai chúng tôi
hết sức cám ơn quí vị
đã động lòng háo nghĩa
mà không ngại điều nguy
hiểm, đồng
tâm hiệp lực để cứu
thoát khỏi bị ăn thịt. Về sau
nầy, nếu may ra tôi có thể về
được
tới núi Võ-Đang, gặp lại
thái sư phụ và các vị sư
bá, sư thúc của tôi thế nào
tôi cũng
thưa lại để
được dịp tìm quí vị
đền ơn xứng đáng.
Từ-Đạt
cười ha hả và nói:
- Chú em họ
Trương khéo khách sáo thì thôi.
Chính mỗ cũng không dè bọn
ấy lại ác độc, vô
lương tâm
đến thế.
Dù có
đói thì ăn rau, ăn cỏ đỡ
lòng, chớ sao lại nỡ tâm
ăn thịt đồng loại như vậy
!
|