CÔ
GÁI ĐỒ LONG - HỒI 16
Tiên
cảnh cực lạc
Kim Dung
Tạ Tốn bỗng
la lớn một tiếng, rồi cứ
múa chân múa tay đánh đập
lung tung, tiếng động làm
váng cả
tai Thuý Sơn và Tố Tố.
Hai người
nằm dưới khe ôm chặt lấy
nhau kinh hãi đến biến sắc vì
những tảng băng lớn cứ
bay qua đầu
liên tiếp, tiếng kêu vù vù.
Họ cũng biết nếu trúng phải
một tảng băng cũng đủ
tan xương
nát thịt ngay.
Nhảy nhót,
đấm đá lung tung một hồi, Tạ
Tốn vẫn không sao biết được
chỗ ẩn nấp của hai
người.
Thời gian đó, Thuý Sơn và
Tố Tố cảm thấy dài hằng
mấy năm, Tạ Tốn thấy ném
mãi mà
không trúng hai người, bỗng lên
tiếng nói:
-Trương tướng
công và Hân cô nương, vừa
rồi chỉ vì nhứt thời hồ
đồ mà tôi nổi tánh khùng
lên, xúc
pham tới hai vị, mong hai vị đừng
trách.
Lời nói
của y rất ôn hoà lễ phép.
Thái độ của y trở lại như
lúc thường. Nói xong y ngồi
xuống để
đợi hai người trả lời.
Thuý Sơn hành động thường
chú trọng đến hai chữ nhân
nghĩa, nhưng
chàng cũng tinh không vô cùng.
Còn Tố Tố thì hay sử dụng
quỉ kế nên trước
tình thế
hung hiểm này, hai người đâu
dám lên tiếng trả lời.
Tạ Tốn nói luôn mấy lần như
vậy không
nghe hai người trả lời, bèn
đứng dậy thở dài một
tiếng và tiếp;
-Nếu hai vị
không chịu tha thứ cho tôi, tôi
cũng không còn cách gì nữa.
Nói xong y đứng
lên hô hấp một hồi, Thuý Sơn
sực nghĩ tới chuyện đã
xảy ra trên núi Bàn
Sơn Đảo
trước khi dùng tiếng rú làm
cho mọi người ngây ngất chết
giấc, y cũng đã hô hấp
mạnh như vậy.
Chàng định bảo Tố Tố xe vạt
áo ra bịt tai, nhưng đã muộn rồi.
Chàng
không còn
nghĩ ngợi gì nữa, vội kéo
ngay Tố Tố rồi cùng lăn xuống
dưới đáy biển.
Tố Tố
chưa hiểu gì cả, định lên
tiếng hỏi thì tiếng rú của
Tạ Tốn đã bắt đầu vang
lên. Thuý
Sơn vội kéo
nàng lặn xuống dưới nước,
chỉ cần che được hai tai chứ
không quản ngại gì đến
sự giá
lạnh nữa. Tay trái của Thuý
Sơn vẫn cầm lấy cây móc bạc
móc lấy rìa núi băng, tay
phải nắm
lấy tay Tố Tố. Tuy hai người
đã lặn sâu xuống đáy
nước mà vẫn còn nghe văng
vẳng tiếng
rú của Tạ Tốn. Như vậy đủ
thấy tiếng rú đó lợi
hại biết bao. Bui băng vẫn từ
từ
trôi về
phía Bắc, và lôi kéo hai người
theo. Thuý Sơn cũng mừng thầm,
vì vừa rồi thỉ mất
cây thiết
bút, chứ không mất cây móc
bạc, nếu không có móc bạc thì
hai người đã chìm
xuống đáy
biển từ lâu rồi. Một lát
sau, hai người lại ngửng đầu,
đầu mũi và miệng ra ngoài
mặt nước
để hô hấp. Hai người
hô hấp mấy lần như vậy, tiếng
rú của Tạ Tốn mới dứt.
Y rú
như vậy rất
hao tổn chân lực, y cũng cảm thấy
mỏi mệt, nên không nghĩ gì
tới sự giết chóc
Thuý Sơn
và Tố Tố nữa., bèn ngồi
trên mặt băng mà luyện võ công
để lấy lại sức lực
không
để ý
tới hai người nữa, thấy
vậy Thuý Sơn ra hịêu cho Tố Tố
rồ hai người leo lên núi băng,
rồi rút
ít lông hải báo nhét vào lỗ
tai.
Thì ra hai người
vẫn còn sợ tiếng rú của
Tạ Tốn, chỉ phát ra một tiếng
động nhỏ thì sẽ mang
hoạ vào
thân ngay, nên buồn rầu nhìn nhau.
Lúc ấy
tiết trời đã thay đổi
hẳn, hai người không biết đã
đến gần Bắc Cực, nơi đay
ban ngày
sáu tháng
liền, rồi ban đêm suốt sáu
tháng.
Tố Tố
bị hơi lạnh ngấm vào tim, không
sao chịu đựng nổi hai hàm răng
cứ đánh bò cạp kêu
cạch cạch.
Ngờ đâu tiếng động khẽ
như vậy mà vẫn lọt vào tai Tạ
Tốn, y bèn quát lớn một
tiếng rồi
cầm cây lang nha bổng xông lên đánh
liền. Nhưng Thuý Sơn và Tố Tố
phòng bị từ
trước
nên vội nhảy sang bên tránh né,
chỉ nghe kêu bùng một tiếng thật
lớn, chiếc lang nha
bổng đã
đánh mạnh vào chỗ trống làm
cho bảy tám tảng băng lớn bị
đánh văng ra bể. Thấy
sức đánh
quá mạnh, Thuý Sơn và Tố Tố
đều kinh hãi , nhìn nhau tỏ vẻ
sợ sệt. Tạ Tốn vẫn
múa lang nha
bổng xông tới tấn công hai người.
Cả hai người phải lui về phía
sau tránh né,
nhưng họ lụi
vài bớc tới rìa sau núi
băng Tố Tố kinh hãi la lớn:
-Nguy tai!
Thuý Sơn
đã lẹ tay nắm lấy cánh tay
của nàng nhảy luôn lên không.
Hai người vẫn còn
nghe tiếng kêu
"bình bình" và thấy những mảnh
băng vụn bắn lên, rơi vào lưng.
Lúc nhảy
ra khỏi nũi
băng, Thuý Sơn đã nhắm một
tảng băng lớn để hạ xuống.
Tạ Tốn nghe hai
người
đã nhảy xuống biển, bèn dùng
lang nha bổng phá ít băng vụn để
ném theo về phía
hai người.
Nhưng hai mắt y đã mù, y không
thấy rõ, cứ ném một cách
loạn xạ. Thuý Sơn
và Tố
Tố cứ đứng trên tảng
băng, mặc cho dòng nước đẩy
trôi đi. Vì tảng băng đó
không
lớn nên
trôi rất mau. Hai người càng
nhìn càng thấy núi băng trên
ấy có Tạ Tốn càng phút
càng xa dần.
Lúc trời
sắp tồi, hai người quay đầu
lại thì thấy Tạ Tốn chỉ là
một chấm đen nhỏ thôi. Và
tảng núi
băng đó vẫn toả ra những
tía sáng lấp lánh.
Tảng băng
chở hai người trôi không
bao lâu tới một núi băng nhỏ.
Cả hai người bèn dùng
tay bơi đưa
tảng băng đến gần núi băng
đó, rồi trèo lên, Thuý Sơn
gượng cười nói:
-Nếu trời
không tuyệt chúng ta, tại sao lại cứ
bắt chúng ta chịu khổ mãi như
thế này. Thế
nào, em có
khoẻ không?
Tố Tố
đáp:
-Chỉ tiếc
chúng ta không đem theo một ít thịt
hải báo để ăn cho đỡ
đói. Chẳng hay cái móc
bạc của
anh có còn đó không?
Hai người
cứ hỏi nhau mà không ai nghe ai nói
gì., vì bốn lỗ tai đã nhét
đầy lông hải báo.
Lúc này,
hai người mới sực nhớ
ra vộ moi lông hải báo ra.
Thoát khỏi
nạn, hai người thấy yêu nhau hơn.
Thuý Sơn nói:
-Tố Tố
dù chúng ta phải chịu chết trên
núi băng này, cũng không bao giờ
rời nhau.
Tố Tố
nói:
-Em xin hỏi ngũ
ca câu này, mong anh đừng lừa
dối em. Nếu ở trên lục
địa, và không trải
qua đại
nạn này, mà em nhứt tâm nhứt
trí yêu anh, thì anh có thật yêu
em không?
Thuý Sơn
ngẩn người giây lát, rồi
giơ hai tay gãi đầu một hồi
rồi đáp:
-Anh chắc chúng
ta không được âu yếm như
thế này đâu. Vả lại thế
nào chúng ta cũng gặp
phải nhiều
trở ngại, vì môn phái của
chúng ta khác nhau.
Tố Tố
thở dài một tiếng rồi đáp:
-Em cũng nghĩ
như vậy, nên lúc ở trong thuyền,
lần đầu tiên anh đấu chưởng
lực với Tạ
Tốn, có
mấy lần em định dùng kim trâm
giết chết y để giúp anh, nhưng
rốt cục em vẫn
không ra tay..
Thuý Sơn
ngạc nhiên hỏi:
-Tại sao thế?
Anh cứ tưởng ở trong bóng
tối em không thấy rõ sợ ném
trúng anh.
Tố Tố
khẽ đáp:
-không phải
thế, vì em sợ giết chết Tạ
Tốn rồi hai chúng ta sẽ về đại
lục và lúc ấy anh sẽ bỏ
rơi em.
Thuý Sơn
khẽ gọi:
-Tố Tố!
-Có lẽ
trong lòng anh vẫn còn giận em vì
việc ấy?
Nhưng lúc
ấy em chỉ mong được gần anh
luôn. Em muốn chúng ta sẽ đi
đến một hoang
đảo nào
đó không có bóng người,
rồi chúng ta đoàn tụ ở
đấy mãi mãi. Sau Tạ Tốn
bắt hai
chúng ta cùng
đi rất hợp ý nguyện của
em nên em mới lập thệ.
Thuý Sơn
không ngờ Tố Tố yêu mình
một cách tha thiết như vậy trong lòng
rất cảm động
và khẽ
nói:
-Tố Tố,
anh không trách gì em đâu.
Tố Tố
dựa vào lòng chàng, ngửng
mặt lên nhìn vào hai mắt chàng
và tiếp:
-Ông xanh đưa
chúng ta vào địa ngục giá lạnh
này, em không oán hận chút nào,
trái lại
còn mừng
rỡ nữa là khác. Em chỉ
mong núi băng này đừng quay
vể phía Nam. Aù, nếu một
ngày kia chúng
ta có thể quay về Trung Nguyên, và
nếu sư phụ anh cũng ghét em hay cha
em
định giết
anh thì anh tính sao?
-Cha em là..
-Bạch Mi Ưng
Vương Hân Thiên Chính, giáo chủ
Bạch My Giáo.
-Em yên lòng,
anh đã nói là chúng ta yêu
nhau tha thiết quyết sống bên nhau trọn
đời thì
cha em dù hung
ác tới đâu cũng không
nỡ ra tay giết hại con rể của
mình.
Hai mắt Tố
Tố tia ra hai luồng ánh sáng, hai má
đỏ bừng, bèn hỏi:
-Anh nói thật
hay đùa em?
-Tố Tố,
bây giờ chúng ta kết thành
vợ chồng ngay.
Thế rồi
hai người quì xuống vái trời,
Thuý Sơn lớn tiếng khấn:
-hoang thiên chứng
chiếu hôm nay đệ tử là
Trương Thuý Sơn và Hân Tố
Tố xin thề kết
thành vợ
chồng, hoạ phúc cùng chịu suốt
đời không ai phụ ai cả.
Tố Tố
cũng khấn:
-Xin trời
phù hộ cho chúng con.
(Xin lỗi chuỵen
thiếu bốn trang)
-Nếu đốt
rừng, ngọn lửa không thể nào
cao như thế được.
Thuý Sơn
thở dài một tiếng rồi đáp:
-chúng ta cứ
việc lần tới đó, sông
chết do số trời. Nếu trời
không bắt chúng ta phải chết rét
mà bắt
chúng ta chết cháy thì cũng đành.
Sự thật,
ngọn lửa bốc lên cao ở đó
là một ngọn núi lửa gần
Bắc Cực.
Thuý Sơn
và Tố Tố càng trôi tới
gần càng thấy nước bể
nóng. Hai người trôi thêm
một
ngày và
một đêm nữa mới tới
được chân núi lửa.
Hai người mới hay nơi đây
là một cái đảo
lớn, cỏ
mọc xanh rì. Tại Tây bộ đảo
ấy có những tảng đã
lởm chởm hình thù rất
quái dị,
Thuý Sơn
đá đi khắp cả Trung Nguyên,
nhưng chưa thấy ngọn núi nào kỳ
đến thế, chàng
như si cuồng,
say sưa ngắm nhìn mãi. Những
tảng đã lởm chởm là
những phiến thạch kết
tinh lâu ngày,
thành những tảng đá dị
hình. Còn Đông bộ hòn
đảo là một cánh đồng
mênh
mông, tuy ở
Bắc Cực nhưng nhờ có hơi
ấm của núi lửa nên cây
cỏ mọc um tùm, co những
kỳ hoa dị
thảo không hề thấy ở Trung Nguyên.
Lại có một đàn hươu đang
ăn cỏ.
Tố Tố
ngắm nhìn giây lát, đột nhiên
nhảy phắt lên, hai tay ôm chặt cổ
Thuý Sơn và la lớn:
-Ngũ ca, chúng
ta đã tới non tiên.
Thuý Sơn
cũng khoan khoái vô cùng, hai mắt
lim dim, sung sướng đến nối không
nói nên
lời.
Ngoài tiếng động của núi lửa
kinh người, chung quanh yên tĩnh lạ
lùng không có vẻ gì
là ghê
rợn.
Tố Tố
vội nói:
-Nguy tai! Chúng
ta không thể đi tới đảo
được.
Vì núi
băng chố hai người trôi tới
gần đảo thì bị dòng nước
ở phía đảo đẩy lui lại
khiến núi
băng tạt
về phía Bắc. Thuý Sơn vội
dùng chưởng đánh vỡi
một tảng băng lớn, đẩy
xuống
dưới
nước, kế cả hai leo lên tảng
băng đó, dùng tay bơi ngược
dòng vào đảo.
Đàn nai
hoa lộc thấy người tới trợn
mắt lên nhìn chớ không có
vẻ gì là sợ hãi, Tố Tố
từ từ
tiến đến
gần, đưa tay lên vuốt lưng một
con hươu mấy cái và nói:
-Nếu có
thêm mấy con hạc nữa thì em bảo
nơi này là Cực Lạc tiên cảnh.
Nàng vừa
nói xong, thấy dưới chân mềm
nhũn, liền ngã lăn ra đất.
Thuý Sơn cũng thất kinh
kêu to:
-Tố Tố
Thuý Sơn
vừa la vừa chạy lại, định
đỡ nàng dậy, ngờ đâu
cũng loạng choạng mấy cái,
không sao đứng
vững. Bỗng nghe có tiếng kêu
ùm ùm, mặt đất rung động,
thì ra núi lửa lại
phun lửa.
Hai người
phiêu lưu tren mặt biển mấy chục
ngày, bị sóng đánh lênh đenh,
khiến đầu óc lúc
nào cũng
như ngây ngất điên đảo.
Lúc này
cả hai người lên tới mặt
đất, nên bước đi không
được vững, đột nhiên
mặt đất lại
rung động,
cả hai mới cùng ngã lăn ra.
Hai người còn đang sợ hãi,
sau thấy không có gì
khác lạ
mới tươi cười cùng
đứng dậy. Hai người
đã mỏi mệt, liền nằm luôn
trên bãi cỏ, ngủ
vùi hơn
bốn tiếng đồng hồ. Lúc
tỉnh lại vẫn thấy mặt trời
chưa xuống núi. Thuý Sơn liền
nói:
-chúng ta hãy
tìm xem ở đây có người
không, và quan sát coi có độc
trùng hay mãnh thú
không?
Tố Tố
đáp:
-cứ xem
đàn hươu nai hoa thuần hậu như
vậy, đủ biết đảo tiên
này bình yên
Thuý Sơn
tiếp lời:
-Anh cũng biết
như vậy, nhưng dàu sao chúng ta cũng
phải tìm bái kiến các vị tiên
ông ở
nơi này.
Tuy ở trên
núi băng lúc nào Tố Tố cũng
sửa soạn đầu tóc và quần
áo chỉnh tề. Lúc này lên
đảo, nàng
lại càng sửa soạn cẩn thận
hơn, nàng còn chải tóc cho Thuý
Sơn rồi cả hai mới
cùng nhau đi
tìm tiên ông.
Tuy nàng cầm
thanh kiếm đã bẻ cong còn tiếng
thì bẻ một cành thông để
là gạy phòng khi
bất trắc.
Hai người
giở khinh công đi từ nam tới
bắc, chạy một hơi được
hai mươi dặm. Lúc này
hai người
được tung tăng trên cánh
đồng mênh mông, trong lòng khoan khoái
vô cùng.
Suốt dọc
đường hai người chỉ
thấy những đồi cao ngoài những
cổ thụ cao chot vót chit thấy
những kỳ
hoa dị thảo. Thỉnh thoảng có những
con chim lớn những con thú nhỏ
từ trong bụi
cây bay lên
và chạy ra con nào con nấy có vẻ
hiền lành.
Hai người
chạy qua một cái rừng lớn
thấy phía Tây Bắc có một ngọn
núi đá, dưới chân núi
có một
thạch động.
Tố Tố
liền hỏi
-Cảnh sắc
nơi đây tuyệt đẹp.
Đoạn nàng
liền chạy lên thạch động.
Thuý Sơn
liền vội khuyen can:
Tố Tố
cẩn thận một chút.
Chàng chưa
nói dứt lời đã thấy
một bóng trắng thấp thoáng, rồi
một con gấu trắng ở trong
động xông
ra như một con bò mộng. Tố Tố
giật mình kinh hãi vội nhảy lùi
về phía sau.
Con gấu đứng
chồm dậy, đưa hai chân trước
vào mặt Tố Tố. Nàng vội giơ
thanh kiếm móc
lên chém
vào sau vai con gấu đó. Bình
thường nàng vẫn sử dụng
quen trường kiếm, bây giờ
thanh kiếm đó
đã bị bẻ cong, ngắn mất một
đoạn. Trong lúc hoảng hốt, nàng
không nhớ tới
nên chém
hụt. Trong khi nàng định chém
nhát thứ hai, thì con gấu trắng
đã đạp trúng thanh
kiếm, thanh kiếm
rơi ngay xuống đất.
Thuý Sơn
vội la lên:
-Tố Tố
lùi ra xa!
Chàng vừa
nói vừa múa cành cây xông
lên đánh ngay đầu gối con
thú một cái nghe lách
cách mấy
tiếng, làm cành cây gãy đôi
và chân con gấu cũng què liền.
Con gấu trắng bị
thương nặng,
vừa đau vừa kêu rú lên
chấn động cả sơn cốc.
Đột nhiên
tựa như một người rừng,
con gấu múa nanh vuốt, xông lên vồ
Thuý Sơn. Tố Tố
nhặt thanh kiếm
móc, đang định tiến lên giúp
đỡ, Thuý Sơn vội la:
_Mau quăng kiếm
lên không.
Tố Tố
không hiểu Thuý Sơn bảo làm
thế có nghĩa gì, ngơ ngác
giây phút, nhưng nàng vẫn
làm theo lời
Thuý Sơn bảo.
Thuý Sơn
bèn nhún chân nhảy lên dùng
khinh công thế vân tung tung mình lên
cao hơn
trượng,
tay trái bắt thanh kiếm, lúc ấy
một tay cầm kiếm , một tay dùng gậy
ngắn, chàng
giở thế
bí quyết chữ "Phong" ra, từ trên
cao đâm bổ xuống, nhắm đầu
con gấu trắng điểm
tới.
Thế võ
đó của chàng mạnh vô cùng,
nên cành cây đâm sâu vào
đầu con thú mấy tấc. Con
gấu trắng
rú một tiếng kinh thiên động
địa rồi lăn mấy vòng nằm
ngửa trên đất chét liền.
Tố Tố
vỗ tay nói:
-Khinh công đẹp
quá! Bút pháp hay quá.
Nàng vừa
khen xong, bỗng nghe Thuý Sơn thất kinh la
lớn:
-Mau nhảy sang
đây!
Tố Tố
nghe giọng của Thuý Sơn có vẻ
kinh hãi, không kịp hỏi lại cứ
nhảy xổ tới ngã luôn
vào lòng
chàng rồi mới quay lại nhìn
thì thấy đã có bảy con gấu
trắng thật lớn đứng xếp
hàng tại
chỗ của nàng vừa đứng,
con nào con nấy cũng đang nhe nanh múa
vuốt, trông rất
dễ sợ.
Thì ra chúng nghe tiếng con gấu bị
giết kêu rú mà tới cứu
viện.
Vừa rồi
Thuý Sơn giết con gấu trắng như
lấy đồ trong túi, nhưng đối
phó một lần bảy con
không phải
là dễ. Thuý Sơn la tiếp:
-Chạy mau!
Chàng vừa
nói vừa kéo Tố Tố rồi
giở hết khinh công quay đầu
lại chạy ngay.
Những con
gấu trắng rất cục mịch nhưng
chúng chạy rất lẹ. Tât nhiên
dù chúng nhanh đến
đâu cũng
không sao bằng hai người được.
Nhưng chúng vẫn không chịu buông
tha hai
người
vãn tiếp tục đuổi theo. Thuý
Sơn nói:
-chúng ta đành
chạy ra bờ bể, chưa biết chừng
phải nhảy ùm xuống nước
trốn tránh là
khác. Tố
Tố hỏi:
-Mấy con gấu
trắng biết bơi không?
Thuý Sơn
lắc đầu đáp:
-anh không rõ
lắm, chỉ mong chúng không biết
bơi.
Hai người
vừa nói vừa cắm đầu
chạy,.
Tố Tố
đột nhiên la lớn:
-Nguy tai!
Thuý Sơn
ngạc nhiên hỏi:
-Chuyện gì
thế?
Tố Tố
đáp:
-Anh có biết
gấu trắng sống bằng thức ăn
gì không? Hồi nhỏ em nghe một
ông cụ kể cho
biết gấu
trắng rất thích ăn cá.
Thuý Sơn
vội dừng chân lại hỏi;
-An cá ?
Rồi chàng
nghĩ thầm: "Nều gấu trắng thích
ăn cá thì phải biết bơi, chúng
ta có nhảy xuống
bể cũng
không thoát khỏi chúng rượt
theo"
Trong lúc chàng
chưa nghĩ ra đợc diệu kế,
Tố Tố bỗng ngạc nhiên hỏi:
-Ua sao những
con gấu ấy lại chạy ở phía
trước mặt chúng ta thế này?
Nàng vừa
nói xong, Thuý Sơn đã thấy
sáu con gấu trắng chạy tới,
chàng liền nói:
-không phải
đâu, chúng ta trước sau gì
cũng bị chúng bao vây,
nói tới
đó, chàng thấy bên cạnh núi
có một cây thông rất lớn,
liền tung mình nhảy lên, hai
chân móc
vào cành người đu ngược
xuống. Tố Tố nhảy lên mắm
hai tay chàng rồi cả hai
leo lên trên
ngọn, chỗ cao bảy tám trượng.
Tố Tố
liền nói:
-chỉ mong gấu
trắng không biết leo cây thôi.
Thuý Sơn
đáp:
-dù chúng
có biết leo cây, cũng không sợ.
Chúng lên con nào, ta giết con nấy,
khỏi bị bao
vây như ở
dưới mặt đất.
Chàng vừa
nói dứt, phía đằng trước
sáu con, phía đằng sau bảy con tất
cả mười ba con đều
qui tụ dưới
gốc cây, ngẩng lên nhìn hai người,
giận dữ gào thét, làm đinh
tai nhức óc hai
người.
Hình như chúng chỉ muốn đánh
chết hai người để trả thù
cho con gấu bị chết mới hả
dạ. Thuý
Sơn vội bẻ một cành cây sử
dụng như một cây thương rồi
nhắm một con gấu lao
xuống, nghe bốp
một tiếng, cành cây dã cắm
sâu vào mắt con gấu đó.
Con gấu đau
đớn gầm thét, giơ tay lên
rút cành cây ra, rồi như điên
như cuồng, húc vào cây
thông một
cái thật mạnh. Thuý Sơn bẻ
cành cây thứ hai định ném
xuống nữa, ngờ đâu lũ
gấu trắng
đã khôn ngoan hơn trước
đều cúi đầu né tránh
được. Cành cây của
chàng ném
trúng lưng
của chúng không ăn thua gì cả.
Tiếp theo đó, cả mười
ba con gấu trắng đều nhe
nanh ra cắn gốc
cây, cắn một hồi, chúng lại
húc.
Thấy chúng
vừa cắn vừa húc, hai người
biết thế nào chỉ lát nữa
thôi thế nào chúng cũng húc
đổ được
cây cổ thụ. Thuý Sơn khẽ thở
dài nói:
-không ngờ
vọ chồng chúng ta không chết ngoài
bể, mà lại chết trong bụng đàn
gấu này, thì
thật oan uổng
quá.
Tố Tố
cúi đầu nhìn thấy dáng điệu
hung hăng của mười ba con gấu
trắng rất khủng khiếp,
nàng sợ
hãi vô cùng. Nàng thấy cách
xa chừng bảy tám trượng có
một cây thông khác liền
nói với
Thuý Sơn:
-Ngũ ca, anh
giở khinh công ra nhảy xuống đất,
rồi nhảy luôn một cái lên cành
cây bên
kia đi!
Thuý Sơn
cũng đã nghĩ tới tới
nước đó rồi, nhưng chàng
đã nghĩ nếu làm như vậy
thì chỉ
một mình
chàng thoát thân được thôi,
chớ không sao kèm theo Tố Tố
mà nhảy sang bên kia
được.
Chàng lắc
đầu đáp:
-không được!
Anh không thể nhảy xa như thế .
Tố Tố
lại nói:
-Anh để
mặc em, cứ việc nhảy sang bên đó
đi. Thà vậy còn hơn cả
hai người cung chịu
chết bên
cây này ?
-chúng ta đã
lập thệ rồi. Dù trên trời
hay dưới đất chúng ta cũng
không xa nhau. Không
khi nào anh để
em ở bên này chịu nạn một
mình.
Tố Tố
nghe chàng nói, cảm động vô
cùng, nước mắt trào ra, muốn
khuyên chàng nữa,
nhưng lời
ra tới cổ họng thì tắc nghẹn.
Lúc ấy thân cây rung chuyển, bầy
gấu trắng đã sắp
húc đổ
được thân cây. Tố Tố
thất thanh la lớn.
Ngờ đâu
từ đằng xa bỗng có một
tiếng kêu thanh thoát vọng tới
rất ky ølạ vì đó không
phải là
tiếng hú
mà giống như là tiếng đàn
hay tiếng gió thổi vào lá tre, cũng
từa tựa như tiếng khí
giới va
chạm nhau.
Đàn gấu
trắng nghe tiếng đó, con nào con
náy cũng run lẩy bẩy. Thuý
Sơn và Tố Tố ngạc
nhiên nhìn
nhau. Tiếp theo, Tố Tố cất tiếng
kêu "Cứu chúng tôi với,
đàn gấu trắng đang
định
giết chúng tôi!" đằng xa, tiếng
kia vọng lại như để trả lời,
tiếng kêu đó bay tới nhanh
hơn cả chim
bay thoáng cái hai người đã
thấy trên cây ở phía trước
mặt có một con thú như
trái cầu
lửa nhảy sang cành nơi hai người
đang đứng.
Lúc này
hai người mới thấy rõ
đó là một con vượn, cao chừng
một thước tây, trừ bộ
mặt
trắng xoá
như tuyết, còn lông khắp người
đều đỏ hỏn.
Hai mắt con vượn
vàng khè và lóng lánh thật
dễ thương.
Thoạt tiên,
Tố Tố thấy đàn gấu trắng
hãi sợ tiếng kêu đó,
nàng chắc là một quái vật hung
ác
hơn lũ
gấu trắng đó nhiều, trong lúc
vô kế khả thi, nàng kêu để
dụ con vật đó tới, ngờ
đâu
lại là
một con vượn đẹp.
|